Archive for the 'Nhạc Hoa Sơn' Category



Trăng Đào Nguyên [Tống Biệt]

December 26th, 2009

Trăng Đào Nguyên

Nhạc và lời: Hoa Sơn Lê Minh Luân
Cảm tác từ Thiên Thai và Tống Biệt
Ca sĩ: Xuân Phú

Trăng Đào Nguyên

Trăng vàng treo mối tình buồn
Đàn trầm buông tiếng than
Đường trần gian duyên lở làng
Bồng Lai tiếc thương
Còn đâu lối xưa làng cũ

Đêm biệt ly trăng buốt lạnh hồn
Bầy hạc trắng nỉ non
Ngọc Tuyền trôi xa ngút ngàn
Tìm đâu Giáng Hương
Trần gian biết bao sầu vương

Thoáng trong giấc mơ về Đào Nguyên
Làn mây trôi lơ lững khoang thuyền
Muôn nghìn hoa lá rơi thềm trăng
Nồng nàn hương ngọt ngào âm sắc

Gió ru tiếng sáo đàn rền vang
Nghìn âm ba se sắt tơ lòng
Ôi thời gian nhớ nhung duyên trần mang
Một lần đi nghìn trùng cách xa

Hoa đào rơi luống ngậm ngùi
Nợ duyên chỉ thế thôi
Đàn hạc bay xa khuất trời
Vầng trăng xẻ đôi
Sầu thương biết bao giờ nguôi

Hoa đào rơi luống ngậm ngùi
Một đêm bước xuống trần ai
Từ đường mây đưa tiễn chàng
Trần duyên vỡ tan
Nghìn năm ….khóc trăng …. Đào Nguyên

 

Tranh vẽ của Hoa Sơn

 

Print Friendly, PDF & Email

Tống biệt

November 14th, 2007

Tong Biet

Thơ: Tản Đàn
Nhạc: Hoa Sơn Lê Minh Luân
Tác giả trình bày 

Lá đào rơi rắc lối thiên thai
Suối tiễn, oanh đưa những ngậm ngùi
Nửa năm tiên cảnh
Một bước trần ai
Ước cũ, duyên thừa có thế thôi!
Đá mòn, rêu nhạt.
Nước chảy, hoa trôi
Cái hạc bay lên vút tận trời
Trời đất từ nay xa cách mãi
Cửa động
Đầu non
Đừơng lối cũ
Nghìn năm thơ thẩn bóng trăng chơi ….

———————————————–

Trích một đoạn ca trù trong phim
Một thời vang bóng

(Tiếng hát: Nghệ sĩ Nhân dân Thanh Hoài.

Đàn: Đơn Dương)

Hoa đào rơi rắc lối thiên thai
Suối tiễn oanh đưa luống ngậm ngùi
Ngõ hạnh suối đào xa cách mãi
Ngàn năm thơ thẩn bóng giăng soi
Trần ai tri kỷ
Luống ngậm ngùi
Đôi lứa sắp phân ly
Cõi nhân tâm dan díu nghiệp tơ tằm
Say cũng luỵ, không say thời cũng lụy

Ơ à ơ
Nhị Hà ơi nước tự lưng trời tuôn ra biển rộng
Không vời được đâu
Ấy con thuyền ai kia bến nước sâu thăm thẳm
Giữa chập chùng bao con sóng ngoài xa
Ngẩn ngơ một bóng thông già chơ vơ sườn núi mơ xa mây ngàn

Đàn ai gẩy như mưa rơi gió cuốn
Nợ nhân tình càng vướng càng đau
Yêu nhau yêu mấy yêu càng tan nát
Chờ ai biển rộng sông dài tang tính tình tang
Ai ơi có biết đêm tàn
Ai ơi có biết đêm tàn

Ai ơi có biết đêm tàn lòng yêu càng nặng trái ngang càng nhiều
Dù tan nát cũng liều thân cỏ
Xin nhận về sóng gió muôn nơi
Lênh đênh góc bể cuối trời

Lênh đênh góc bể cuối trời
Tình như ngọn lửa ngoài khơi bão bùng
Ngày tận cùng so giùm khúc hát
Điệu càng đau như hạt mưa bay
Thì giòng sông trôi lấp lửng chân mây
(ới a ới a)

Thôi xin, xin chàng về nơi núi mờ xa
Nhận em một lạy cho qua một đời
Đường khúc khuỷu khung trời rạn vỡ
Mùi yêu thương nặng nợ ấm êm
Thôi anh về đi chân cứng đá mềm

Xin đừng nhìn chi đau thắt lòng nhau
Xin đừng lưu luyến nát tan lòng nhau
Tình hãy hẹn trùng hoan trong gió
Xin hẹn tình trùng vút trong mây

Print Friendly, PDF & Email