PDA

View Full Version : Con Người Phiêu Bạt



Lãnh Như Băng
02-21-2009, 05:38 PM
Con Người Phiêu Bạt

Hận một kiếp bốn phương trời ngang dọc
Cả cuộc đời chưa thỏa mộng nam kha
Đèo vi vu tàn cát bụi sương pha
Đồi heo hút mờ phong trần bạc trắng

Biển thăm thẳm đùa trời xanh tĩnh lặng
Núi thâm u cợt huyền bí hoang vu
Bỗng ta nghe một tiếng vọng mịt mù
Làm tan vỡ khoảng chân không ngái ngủ

Vẽ thành bóng một con người du thủ
Cỡi rong rêu cùng vũ trụ lang thang
Giữa khung trời vạch một nét đường ngang
Nơi góc biển chắn một lằn lối dọc

Bóng thời gian tan chiều dài điểm mốc
Bóng không gian vỡ cát bụi truy phong
Bầu trời cao, đâu phải mãi xanh trong
Làn mây trắng, chưa pha màu tiết đọng

Nẻo phiêu du búng đôi tay chèo chống
Chốn xa mờ dẫm sỏi đá bước chân
Đầu đội trời hình theo bóng nương thân
Chân đạp đất một đời đi chưa đủ

Chốn hồng hoang cành mai còn điểm nụ
Bãi tiêu ma rơi hạt bụi chưa tan
Giữa đất trời cao rộng quá, thênh thang
Nên ta mãi là con người phiêu bạt.