PDA

View Full Version : Phối Âm



caonguyen
09-06-2007, 05:13 PM
http://tetet.net/tt/upload/data/phoiam_CN.jpg



Phối Âm là trang thơ đặc biệt, dành để lưu lại những bài thơ qua cảm nhận lời ư của người khác mà thành văn.
Mỗi câu chữ là mỗi t́nh ư phối hợp âm điệu chân t́nh nhất của những tấm ḷng trên cung bậc và sắc âm của thi ca.
Cám ơn những tấm ḷng với âm điệu sâu sắc và chân t́nh nồng thắm.

Với trang thơ này, Cao Nguyên khởi đăng những bài thơ qua cảm nhận từ nguồn thơ của Cao Nguyên và Bằng Hữu. Để măi thấy bên Đời có những tấm ḷng Tri Kỷ, d́u bước nhau trên vạn lư t́nh của Người và của Núi Sông. Cao Nguyên trân trọng từng ḍng chữ của những Tấm Ḷng, và mong được chung chia với Bằng Hữu niềm vui và hạnh phúc của người làm thơ.
Phối Âm - Là sự đồng cảm về âm sắc và thanh vọng của ngôn từ. Không là một cuộc bút họa theo niêm luật qui tắc về hành thể của Thơ.
Mong rằng các anh chị em trên Hoa Sơn Trang có thể cùng Cao Nguyên kết giao t́nh Bằng Hữu Phối Âm.

Thân Mến

caonguyen
09-06-2007, 05:16 PM
tiệc thơ


vui tiệc thơ, mời người say bữa chữ
khởi nâng ly, ta uống thử Ngũ Ngôn
hương đượm sắc bừng bừng men lạc thú
ngắm Đường Thi, con chữ lại bồn chồn

tiếp ly nhé, này Thất Ngôn Tứ Tuyệt
chất trữ t́nh điểm xuyết mộng phong vân
nồng lửa ái, cung hầu nâng Lục Bát
ngất ngây t́nh khao khát giấc cuồng si

nghiệm thế sự hồ nghi ḍng Bát Ngữ
luận ân t́nh, chuốc Tứ Tự giao âm
thật hay ảo, cứ chính tâm hành xử
nệ hà chi Cổ Ngữ với Cách Tân

uống nữa nhé, cho mềm rân con chữ
chếnh choáng rồi, thức ngủ cứ Tự Do
lấy nghĩa khí tri t́nh mà luận ngữ
ưỡm ờ chi cung cách để so đo

nếu v́ chữ mà say th́ cũng đáng
đời trôi qua thấm thoát đă vạn ngày
bữa tiệc thơ, không hẹn chờ năm tháng
thơ c̣n đầy, chữ nghĩa vẫn vờn say.

Cao Nguyên

*

Mời


Rượu này cất tự bao giờ
Mà môi chưa nhấm đă ngà ngà say

Hương trong ly rượu chữ này
Lấy từ trời đất cỏ cây giao hoà
Thơm như sữa mẹ từ xưa
Có khi phảng phất tuổi vừa chớm xuân
Vị nồng nàn của yêu thương
Nhỏ vào một giọt mật đường ngất ngây

Mời anh nhấp ngụm chữ này
Nghe thơ thú vị gieo đầy một chương
Đường Thi sủi bọt ly tràn
Sóng sông Tương cuộn lá vàng trôi xuôi
Ngụm thơ Đỗ Phủ bồi hồi
Áo bông xơ xác phận đời long đong

Mời anh uống cạn một chung
T́ bà thổn thức chuông đồng vọng ngân
Song ngoài trăng sáng mênh mông
Cúi đầu đẫm lệ vời trông khói nhà
Hồ trường cụng chén người xưa
Bốn phương rượu rót đậm đà tri âm

Chữ xưa sóng sánh trong ḷng
Mượn ba giọt rượu ấm ḷng với thơ

Đặng Lệ Khánh

*

Thơ t́nh


Mời nhau cạn chén thơ t́nh
Trong thơ có rượu, trong ḿnh có ta

Long lanh trời đất giao ḥa
Một thang cổ tự, một toa điệu vần
Rượu pha khờ dại trăm năm
Hơi men lục bát đă nồng ca dao

Mời nhau tâm ư nhiệm màu
Chén đau viễn phố, chén sầu ly hương
Thêm vài giọt lệ chinh nhân
Kiếm cung gẫy nát, tay không chống trời!

Uống đi, thơ rượu ủ lời
Đường thi thăm thẳm vào đôi mắt huyền
Mang trong tim một lời nguyền
Rượu thơ t́nh sử, vẫn bền sắt son

Mời nhau chén đă say mèm
Ngất ngư tứ tuyệt, bồng bềnh thất ngôn
Từ ngày chia núi, cách sông
Đă đem san sẻ t́nh thương về người!

Mời chi nữa, b́nh cạn rồi!
Thơ t́nh cũng cạn, ḍng đời kiệt khô!

Vương Sinh

*

Cạn Ly


Cùng nhau nhấp chén rượu cay
Ngả nghiêng trời đất, mơ say t́nh người.

Uống đi cho túy lúy đời,
Chén sầu rời ră, men hơi nồng nàn.
Tỳ Bà tỏa nhẹ, mênh mang
Lời Đường thi vút lên hàng mây xanh
Chuông chùa cổ tự vang ngân
Vọng lời tứ tuyệt, âm vần thất ngôn

Mẹ ru lục bát vào hồn
Cha ngâm chinh phụ, nghe hờn núi sông,
Hồ trường dậy sóng ngập ḷng
Câu thơ t́nh sử hăy c̣n âm vang.
Thương thân lũ thứ sầu mang
Thương người một kiếp đa đoan với đời.

Uống đi, một chén rượu mời
Nh́n trăng viễn xứ trông vời cố hương.
Nỗi đau đầy ắp hồ trường
Tâm tư cô lẻ bước đường chông gai
Quê người ḷng vẫn miệt mài
Chờ người tâm huyết, đợi ngày vui chung.

Cạn đi, giọt rượu cuối cùng
Chương đời từng chữ vương vương lệ nḥa.

Hồng Vũ Lan Nhi



SAY

Lên trăng nắm áo chị Hằng
Thấp cao kim cổ rót tràn núi sông
Gươm đàn, yên ngựa chập chùng
Vó câu thôi đă tận cùng từ đây
Mỹ nhân, danh tướng đọa đầy
Trần gian nốt đoạn tỉnh say hồ cầm

Đứng lên tay vịn càn khôn
Buớc ngang ngửa chấp mưa cuồng, băo điên
Ngóc đầu dốc cạn chén nghiêng
Trời gần, đất nhỏ muộn phiền cỏn con
Vung tay chữ nghĩa vô hồn
Dọc ngang một thủa, tận nguồn tử sinh

Chén đầy ta rót tặng ḿnh
Đáy môi cạn dốc ân t́nh trăm năm
Quê hương mờ mịt xa xăm
Mặc ta cùng rượu chung phần oan khiên
Mênh mông trời đất đảo điên
Chén vơi, đầy tiếp buồn trên nỗi buồn

Mai sau đời có mỏi ṃn
Nhớ ta em khóc trăng luồn áo bay.

lê hải

caonguyen
09-07-2007, 03:32 PM
cuốn hút


trong con mắt thần bí anh
ư nghĩ em bị bóc trần
trải trên những tầng thơ bay
nên em mơ mây hóa thạch

tim em ḍn như thủy tinh
làm sao anh nh́n không vỡ
đem cất t́nh giữa lặng thinh
c̣n nghe lung linh nhịp thở

anh khắc lời t́nh cẩn trọng
trên từng phiến đá như mây
làm sao ḷng em hờ hững
khi nh́n gió uống lời say

chỉ đành nh́n thơ cuốn hút
em bay vào trong mắt anh
đêm thôi nghe t́nh thao thức
mơ mây hóa thạch trong hồn!

Cao Nguyên


http://tetet.net/tt/upload/data/captiver.JPG

vực thơ


trăng chảy thênh thang qua dải thiên hà
cuộn xoáy một ṿng, một ṿng thạch hóa
ánh mắt thơ là hoàng hôn nghiêng lá
anh-tự ḿnh, chấp chới lối thềm hoa

mùa xuân từ cực viễn gịng băng
trôi mênh mang qua bạt ngàn dốc xoáy
ốc đảo thơ là diệm sơn bừng cháy
anh-tự ḿnh, lấp lánh mộng hoa đăng

có là thiêu thân, khi tự t́nh bốc cháy?
lửa thơ rơi đại mạc phù vân
đêm tiễn biệt và triêu minh bất chợt
cho mềm môi thơ nụ thanh tân.

Hoàng Vũ Luân