Results 1 to 10 of 10
  1. #1
    Senior Member SongLinh's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    635

    Rong Chơi Cuối Trời Phiêu Lăng




    Con đường chung cuộc vẫn là KHÔNG


    Nghĩa trang chiều hôm ấy không có gió , tĩnh lặng , u tịch.
    Sau khi viếng mộ bà ngoại xong , tôi ghé thăm mộ của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn cách chỉ có vài mươi bước chân. Ngôi mộ đơn sơ , với phiến đá dựng đứng khắc một câu thơ , phần mộ phẳng , bên cội hoa sứ trắng. Bao nhiêu bài hát đă đi vào ḷng người , bao nhiêu yêu mến tiếc thương. Bây giờ chỉ là yên ngủ , ru đời , ru ta...

    Nghĩa trang chiều hôm ấy gió hắt hiu buồn , không gian trĩu nặng như sắp mưa.
    Những bia mộ nghiêng ngă không ai chăm sóc , cỏ hoang phủ lấp. Có những nấm mộ với chân dung h́nh đen trắng , nh́n họ c̣n rất trẻ. Có những đôi mắt rất sáng. Có những chiếc cằm vuông rất cương nghị. Không có vẻ ǵ là chết yểu , vậy mà họ từng là những tử sĩ. Những tử sĩ của một thời và đến thời này họ là...uổng tử. Có lẽ người đời đă quên hay bận rộn cơm áo quá nên quên. Người ta quên tiếng khóc của người góa phụ trẻ ngày nào bên chiếc quan tài mà xác thân của người chồng đă bị bom đạn cày xới không c̣n nguyên vẹn. Người ta quên những chàng trai hào hùng từ giă mái trường khi tuổi đời chỉ mười tám đôi mươi , vào quân trường ba tháng , rồi sau đó đi vào miên viễn xa xôi.
    Người sống c̣n khổ th́ hơi đâu mà nhớ đến người đă chết . Bánh xe lịch sử vẫn quay , bàn cờ tổ quốc đă phân định trên những nhân danh đất nước. Được hay mất , chiều nay chỉ c̣n lại là hoang lạnh của một băi tha ma thiếu bước chân người...

    Nghĩa trang chiều hôm ấy v́ là cuối năm nên mau tối. Rừng cao su , âm u xào xạc gió. Thấp thoáng giữa những hàng cây cao su là những nấm mồ bằng đất nhấp nhô. Ở một góc rừng là một dăy khoảng 10 ngôi mộ xây bằng xi măng vuông vắn. Mộ không có bia , chỉ có chung một cái am nhỏ , với bát chân nhang c̣n trơ lại vài ba cọng đen thui. Người con gái nói với bà mẹ : " Thôi , mẹ đừng mang cậu về Mỹ làm ǵ , để cậu ở đây với bạn bè của cậu đi mẹ !..."
    Mười ngôi mộ không tên , biết ngôi nào là của cậu?!
    Vài đĩa thịt heo quay được bày ra , trái cây cùng ba chung rượu ... Không biết linh hồn của cậu và bạn bè có về hưởng được hay không? Nhưng ít ra mùi nhang trầm cũng làm yên ḷng người sống và hy vọng người chết cũng được ấm áp phần nào. Ba mươi năm nằm giữa núi rừng , nếu linh hồn mà biết ăn th́ cũng ... chết đói từ lâu?!...

    Nghĩa trang chiều hôm ấy gió rét thổi từng cơn. Những nấm mộ thằng hàng tươm tất bên thảm cỏ xanh mượt mà. Ngọn cỏ long lanh , dưới cơn mưa phùn lấm tấm.
    Người nằm dưới đó đă một thời là sĩ quan quân đội VNCH , nổi tiếng thanh liêm. Đi học tập " cải tạo " 10 năm , về và đi sang Hoa Kỳ định cư theo diện HO. Nghèo , dĩ nhiên là nghèo ,và phải làm lại từ hai bàn tay trắng . Từ những nghề như bỏ báo , bồi bàn cho đến gác dan, thức khuya dậy sớm đều cố gắng làm hết sức để có tiền phụ lo cho những đứa con ăn học. Con cái thành tài , cũng là lúc thân tàn , đầy bệnh tật do hậu quả của những năm tháng tù đày.
    Cuối cùng đành xuôi tay , về với đất. Mồ yên mả đẹp trong quạnh hiu tịch lặng v́ những người con đă quá bận rộn với công việc và gia đ́nh riêng của ḿnh.
    Chỉ có gió , mưa , và nắng ru hời giấc mộng thiên thu...

    Nghĩa trang chiều hôm ấy lác đác lá vàng bay trên những tấm bia. Lá vờn quanh những bông hoa bằng nhựa đă cũ , được cắm trên những chiếc b́nh dính chặt vào nền của những ngôi mộ. Người nằm đó có lẽ đă thôi không c̣n thương nhớ luyến tiếc , bởi v́ gạch nối giữa hai cơi âm dương nào ai biết. Cát bụi lại về với cát bụi. Có nằm rừng nằm rú , hay nằm giữa nghĩa trang đẹp đẽ cũng vậy thôi.C̣n xác hay mất xác cũng chỉ là bùn đen hay tàn tro mà thôi .
    Con đường chung cuộc vẫn là KHÔNG.

    Con đường chung cuộc vẫn là KHÔNG. Vậy th́ người ơi ! Tôi ơi ! Sao u mê hoài chưa tỉnh ?! ...

    Song Linh
    Last edited by SongLinh; 04-04-2014 at 05:34 AM.
    Mẹ ngồi ru con như thân tượng buồn để lại quê hương
    Một ḍng sông trôi cuốn măi về trời xót xa phận người ...( TCS)

  2. #2
    Đọc xong đoản văn của Songlinh làm mây nghe xốn xang.
    Chỉ một từ "không" chung cuộc cho tất cả.
    Những tham, sân, si cùng với hỉ, nộ, ái, ố kiếp người rồi cũng đến lúc gặp nhau ở chữ "không".
    Vậy mà, ta ơi, cứ c̣n măi lặn ngụp bến mê!
    Last edited by mây trắng; 04-10-2014 at 12:17 PM. Reason: mây tưởg hai chị song là một chứ! thks quynh lacphong nhắc nhở :D

  3. #3
    Senior Member lacphong's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    244
    Là Song Linh đó mây trắng à
    Ta đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoang, mang hồn đi bốn phương trời ...

  4. #4
    Senior Member SongLinh's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    635

    NhỮng bỨc tranh ĐỜi Đă vẼ ( ttbg )

    NHỮNG BỨC TRANH ĐỜI ĐĂ VẼ
    ( tên tác phẩm của Trần Thị Bông Giấy )

    Nhận được tác phẩm Những Bức Tranh Đời Đă Vẽ với ḍng chữ viết chú thích thật đẹp "Bản tặng TLX với ḷng quư mến của chị _TTBG " , tôi thật ngỡ ngàng. Ngỡ ngàng hơn nữa là Chị chỉ mới hoàn tất quyển sách được 2 ngày , tự tay đóng sách , cắt dán h́nh ảnh và chỉ có một bản duy nhất dành tặng cho tôi. Cảm động đến rưng rưng , tôi gọi Chị cám ơn và háo hức mong cho thời gian qua mau để đêm về đọc xem như thế nào.

    Lời mở đầu là nỗi buồn mênh mang phả lên từng con chữ. Chương đầu là định mệnh đau thương khắc lên tuổi mới lớn của Chị , và những chương kế tiếp cũng là chuỗi những ngày tháng tưởng êm đềm mà chẳng êm đềm chút nào. Định Mệnh , vâng hai chữ định mệnh luôn được Chị trân trọng viết hoa.

    " Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen " , Chị xinh và tài hoa nên chữ bạc mệnh cứ gắn liền như h́nh với bóng. Đường êm ái thẳng tắp không đi mà cứ thích dấn bước lên những gai góc quanh co mà đi. Trải qua những cuộc t́nh và những người chưa kịp gọi là người t́nh đă ngă xuống không toàn thây v́ chiến tranh. Đến lúc yêu người th́ lại gặp" đồng sàng dị mộng ". Và rồi lại đi lên từ đổ vỡ , t́m kiếm yêu thương để rồi nhận lại chỉ là những thất vọng. Hạnh phúc cứ như tṛ chơi cút bắt đối với Chị , tưởng có trong tay , nào ngờ chỉ là ảo ảnh.

    Có những đoạn trong quyển sách làm tôi giật ḿnh. Giật ḿnh v́ thấy như có bóng của chính ḿnh trong đó. Tự nhiên tôi cảm thấy sợ Định Mệnh. Chị đă từng vùng vẫy , nhưng không thoát nổi. C̣n tôi sống đầy niềm tin vào Chúa và Mẹ mà vẫn cảm thấy không tự tin đủ để vượt thoát cái bóng Định Mệnh cứ hườm sẵn để phủ chụp lên đời ḿnh.

    Đôi mắt Chị rất sáng , lại đàn vĩ cầm và dương cầm rất hay v́ đă tốt nghiệp trường quốc gia âm nhạc. Chị đă và đang là giáo sư dạy nhạc. Về văn chương cũng nổi bật không kém với nhiều tác phẩm hay đă xuất bản. Vậy mà Chị vẫn cô đơn trong bao nhiêu người vây quanh từ xưa cho tới nay. Chị khen mắt tôi cũng sáng và ướt sau vài lần thấy tôi xuất hiện trên TV. Đồng thời Chị nói rất ái mộ tôi trong các buổi hội thoại . Lời khen làm tôi cảm thấy mắc cỡ . Chị đă tiên đoán đôi mắt ướt ấy sẽ báo hiệu cho những khổ đau về t́nh cảm trong cuộc đời. Tự nhiên nghe Chị nói thế , tôi sởn cả gai ốc. Làm người ai chả thích một cuộc sống phẳng lặng , yên b́nh. Nhưng quả thật tôi hơi khác người một chút là thích đi t́m những điều khó khăn mới lạ để mà dấn thân. Tôi không thích những điều tầm thường nhàm chán. Mà sai lầm ở chỗ lại không chịu chấp nhận ḿnh chỉ là một người b́nh thường như bao người. V́ vậy mà tôi khổ , v́ vậy mà tôi buồn. Cứ thấy ḿnh cô đơn và lặng lẽ giữa đám đông. Cứ thấy ḿnh như đứng bên lề của cuộc đời mà không phải là một phần tử trong đó. Một nỗi buồn mênh mang khó tả , như con sâu nằm trong cái kén lắng nghe nhịp đời đang trôi...

    Đọc sách Chị , tôi bâng khuâng nhiều lắm ! Cũng từ nỗi bâng khuâng đó , âm ỉ cháy lên một nỗi buồn. Buồn mấy ngày mấy đêm. Buồn đến nỗi làm việc mà cái miệng cứ muốn ngậm câm như hến , chẳng muốn nói với bất cứ ai một lời nào cả. Cho đến khi nỗi buồn trào ra thành những giọt nước mắt tự nhiên ứa ra , ướt gối đêm qua. Ừ th́ Chị đó , cái gương là Chị đó !... Hạnh phúc luôn vờn quanh trêu đùa số phận.

    " Con sâu mọc cánh bay lơ đăng
    Về cuối miền có dấu chân chim
    Có một đóa hoa sầu nở muộn
    Trong hồn ta vào lúc nửa đêm "

    ( Thơ Trần Nghi Hoàng )

    Thôi th́ nh́n tấm gương ấy mà tự tôi sẽ quay về với những điều b́nh thường , gần gũi để cảm thấy hạnh phúc với những ǵ đang có trong tay. Chẳng có ǵ là cao siêu cả khi một mai cát bụi lại về với cát bụi...

    " Chén cay đắng rót chia đời
    Đưa người. Ừ nhỉ? Hay người đưa ta?
    Sao hôm lạnh chén quan hà
    Một đi , ừ cũng một ta trở về "

    ( thơ Trần Nghi Hoàng )

    Buông được th́ buông , phải không hỡi Tôi ơi !....

    Song Linh
    Last edited by SongLinh; 08-17-2014 at 05:25 AM.
    Mẹ ngồi ru con như thân tượng buồn để lại quê hương
    Một ḍng sông trôi cuốn măi về trời xót xa phận người ...( TCS)

  5. #5
    Senior Member SongLinh's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    635
    CÂY KEM CHUỐI

    Mở tủ lạnh ra nh́n cây kem chuối duy nhất c̣n sót lại , cảm giác bùi ngùi khó tả đă làm tôi cảm thấy bần thần cả người. Đă hơn 6 tháng cây kem nằm trong đó chứng kiến bao lần tôi mở và đóng tủ với vời vợi nỗi buồn. Đó là một trong những cây kem chuối do đích tay Ba tôi làm trước khi mất.

    Mùa Hè năm ngoái , Ba_ má và tôi thi nhau làm kem chuối để ăn. Chuối sứ của Hạ Uy Di là thứ chuối mà gia đ́nh tôi thích nhất. Loại chuối này giống y chuối xiêm Sài G̣n làm kem ăn rất ngon và nếu dùng để nấu chè chuối chưng th́ hết ư.
    Vào thời điểm đó ít có chợ bạn loại chuối này và giá cả cũng khá mắc nên người ta hay bán loại chuối sứ trồng ở Mễ không ngon và thơm bằng. V́ vậy mỗi lần mua là Má tôi bắt Ba tôi xách mỏi tay luôn , bốn _ năm nải chứ đâu phải ít.

    Lần đó chuối chín nhiều quá , không ăn hết , tôi nảy ư định làm kem chuối.
    Cách thức làm cũng đơn giản thôi. Nước cốt dừa nấu lên , cho chút bột năng quậy sệt lại , nêm chút muối , để nguội. Chuối chín lột vỏ , ép dẹp , chan chút nước cốt dừa , rắc chút đậu phọng giă nhỏ và mè. Xong bọc giấy bóng và đem bỏ vào tủ đông lạnh. Trời mùa Hè , nhâm nhi cây kem chuối mát lạnh thiệt là...đả vô cùng .
    Ba tôi thấy tôi làm kem chuối dễ quá , nên cũng tham gia. Nhưng Ba không thích nước dừa , nên đă rắc dừa bào nhỏ cùng đậu phộng thật nhiều cho thơm.

    Chiều nào ăn cơm xong , Ba _ Má và tôi mỗi người đều ăn một cây kem chuối cho mát. Má chê Ba bỏ nhiều đậu phọng quá , nhai lổn nhổn khó chịu. Tôi binh Ba nên khen rất thơm ngon nên tuần nào Ba cũng đưa cho một bịch lớn đem về nhà.
    Ăn không hết nên tôi đem vào sở làm chia cho các đồng nghiệp.

    Mấy hôm trước khi mất , Ba tôi đă cười lớn khi nh́n một dăy mấy nải chuối trái nào trái nấy ú na ú nần bày trên mặt bàn bếp và nói với Má :
    " Em lựa xong mấy nải này chắc chủ chợ buồn lắm v́ mấy nải c̣n lại chẳng ai thèm?! "...
    Ở đời mấy ai học được chữ ngờ. Chuối chưa kịp chín th́ Ba ngủ rồi đi luôn , không trăn trối một lời. Má lựa hai nải đẹp nhất để bày trên bàn thờ cúng Ba cùng với nỗi bàng hoàng và mảnh khăn tang xé vội.

    Đám tang Ba xong , Má về mở tủ lấy hết kem chuối đưa tôi đem về nhà. Má nhớ Ba đến nỗi thấy bất cứ thứ ǵ của Ba cũng rớt nước mắt. Ngày nào cũng phải mở
    tủ để lấy thịt cá nấu ăn nên Má không dám nh́n đến mấy cây kem chuối nữa.
    Tôi mang về và vài tuần sau , mỗi lần nhớ Ba quay quắt tôi lại lấy một cây kem ra ăn , vừa ăn vừa khóc , tưởng như Ba vẫn c̣n trước mặt...

    Năm nay mùa chuối sứ lại bắt đầu. Không thấy má mua nên tôi nhắc. Má thương tôi nên mua hai nải. Ăn không hết tôi đem luộc. Má ăn chuối luộc lại nghĩ đến kem chuối nên nhớ Ba rồi lại rưng rưng. Thế là tôi lại phải mang hết về nhà.
    Tối nay nh́n mấy trái chuối chín vàng ươm , tôi lại lui cui làm kem chuối.
    H́nh ảnh của Ba lại hiện về thật rơ nét. Thế giới mà Ba đến có vui không? Sao Ba đi chi mà xa dữ rứa? Xa vĩnh viễn thật rồi ! Duyên cha _con kiếp này đă chấm dứt , nhưng sao nỗi nhớ Ba cứ hoài trăn trở nhói đau.
    Nh́n cái kem chuối c̣n lại vương dấu tích bàn tay Ba đă làm , tôi tự hỏi Trời ơi !!
    Vật th́ c̣n đây mà người th́ ở tận cơi nào rồi hở Trời?!...

    Kiếp người thật hữu hạn và vô thường ! Người đi yên phận đă đành , người ở lại không biết đến bao giờ mới nguôi ngoai thương nhớ. Tự nhiên tôi cảm thấy thương Má vô cùng !...
    Cây kem chuối cuối cùng của Ba làm sẽ để được bao lâu? Một năm? Hai năm?...
    Không biết nữa ! Nhưng Ba ơi ! Con nhớ Ba quá Ba ơi !....

    Song Linh
    Mẹ ngồi ru con như thân tượng buồn để lại quê hương
    Một ḍng sông trôi cuốn măi về trời xót xa phận người ...( TCS)

  6. #6
    Phúc Hỷ Vương Dạ Thảo's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    215
    Chào SL,


    Bài viết thật buồn và cảm động quá . Chúc bạn mau vượt qua nỗi đau mất mác người thân này .


    dt
    Đời vui ḷng tịnh tâm thanh
    Tim như minh nguyệt quẩn quanh bên người

    Thơ Đỗ Hữu Tài

  7. #7
    Senior Member SongLinh's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    635
    HẠT CÁT GIỮA VÔ THƯỜNG

    Chiều hôm nay gió hây hây nhẹ , tuy là không khí mùa Xuân nhưng vẫn c̣n gây gây lạnh của mùa Đông. Sau khi tan lễ ,tôi lái xe về nhà với một tâm trạng nhẹ nhàng thoải mái trong dư âm của những bài thánh ca và bài giảng quá hay của Cha xứ. Dừng xe trước một trạm xăng kế cạnh tiệm cà phê Star Buck , tôi thong thả bước xuống và bắt đầu cà thẻ t́n dụng để đổ xăng. Trong khi chờ đợi xăng đầy b́nh , tôi lơ đăng ngó sang phía tiệm. Đúng là một khung cảnh thanh b́nh , thơ mộng. Những thần thái an nhàn bên cạnh ly cà phê thơm và dưới chân là những luống hoa nhỏ đầy màu sắc , xinh xinh. Người ta ngồi thật ung dung , tự tại. Trên khuôn mặt họ h́nh như không có khái niệm thời gian. Bỗng sau lưng tôi có một giọng nói khàn đục reo vui :" I am happy !! I am happy !!... "

    Đó là một người đàn bà khoảng xấp xỉ 60 tuổi. Bà mặc một chiếc áo lạnh đen rộng thùng th́nh che gần hết khổ người thấp bé. Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của tôi , bà chỉ vào cái thùng rác nhỏ đặt cạnh gần đó và nói : " I am so lucky ! ". Rồi nhanh như cắt bà lôi cái kẹp tḥ vào gắp liên tục mấy cái lon nhôm nước ngọt 7up bỏ vào bao ny lông xách theo.Vừa gắp bà vừa cười nụ cười thật thỏa măn...

    Niềm vui nhỏ đến thế sao? Niềm vui chỉ là những chiếc lon nhặt được bất ngờ nhiều hơn mong mỏi? ! Chợt nh́n lại ḿnh , tôi thấy có chút xấu hổ. Niềm vui hiện diện trong từng khoảnh khắc của cuộc đời mà sao tôi không thấy?! Sao tôi chỉ lo chạy theo thời gian quay cuồng để rồi luôn cảm thấy một ngày 24 giờ thật quá ngắn! Làm ra tiền cũng không thấy có ǵ là vui. Hoàn tất một dự án cũng chỉ là thở ra thật mạnh cho giảm áp lực bấy lâu.Gởi tiền giúp cho người khác cũng chỉ thấy đó là chuyện đương nhiên cần chia sẻ . Mua một cái áo đẹp hay ăn một món ăn ngon cũng chỉ thấy phảng phất niềm vui. Gặp bạn bè chơi hay xem nhạc hội cũng chỉ cười xong rồi thôi. Chưa bao giờ tôi reo vui được như người đàn bà ấy !...

    Trong nhân sinh quan cuộc sống có lẽ tôi đă không thể sánh bằng người ta. Nói theo thuyết nhà Phật th́ đó cũng là cái Nghiệp.

    Nói đến Nghiệp , tôi lại nhớ đến h́nh ảnh của một người nửa tỉnh nửa điên.
    Cách đây khoảng 6 năm , tôi có về Nam Định , Bắc Việt Nam để thăm ngôi nhà thờ Họ . Ngôi nhà thờ này do Ba tôi xây cùng với quyên góp từ một vài người bà con. Trưa hôm ấy , sau khi ăn trưa tại một nhà hàng xong , Ba dẫn tôi đi một ṿng phố phường và chỉ cho tôi xem ngôi nhà thờ thật lớn kèm theo những hồi ức của Ba thời nhỏ dại. Đi một hồi , chúng tôi đến chợ. Nam Định cũng có phố như Hà Nội phố. Bất chợt tôi thấy một người ăn mặc rách rưới , mặt mày đen đủi , tóc tai rối bù cúi xuống bới trong đống rác cuối chợ mấy cái xương dài dài rồi vừa gặm vừa cười. Gặm được vài miếng , người ấy lại moi sâu bên dưới đống rác mấy trái cây thúi và bỏ vào miệng nhai. Ngay dưới đống rác là rảnh nước đen ng̣m...
    Chuyện xảy ra thật nhanh , chỉ tíc tắc khiến tôi đứng chết trân , tay đè lên ngực .
    Vài giây sau , tôi nói : " Ba ơi ! Để con đi mua tô phở cho người ta nghen Ba ! Tội quá Ba ơi !... Hay là con cho người ta ít tiền được không Ba? "
    Ba vội kéo tay tôi đi . Tôi cứ gh́ lại không chịu đi. Thấy vậy Ba móc túi lấy vài tờ tiền chạy lại đưa cho người ấy . Tiền chưa kịp trao tay trước vẻ mặt ngác ngơ của người điên nọ , lập tức từ đâu đổ xô ra mười mấy người già có trẻ có , chen lấn ch́a tay xin và thi nhau kể khổ. Ba xua tay và kéo tôi đi thật nhanh.
    Được một quăng khá xa , Ba mới giải thích tại sao lại ngăn không cho tôi móc bóp lấy tiền giúp người. Có thể điều đó sẽ dẫn đến một tai nạn cướp giựt khó lường. Vả lại theo Ba , giúp người th́ phải có chỗ , có nơi. Người đó điên đâu có biết tiêu tiền , nếu có cho th́ cũng bị kẻ khác lấy mất thôi ! Nghe Ba giải thích xong , tôi vẫn cứ thấy nao nao khó tả.
    Rơ ràng là tôi thấy người ấy quá đói khổ . Nhưng trong thâm tâm tôi vẫn cứ ám ảnh về nụ cười đó , một nụ cười ngây ngô như trẻ thơ. Không biết trong tâm khảm họ có lằn ranh phân biệt niềm vui hay nỗi buồn không , mà sao có thể cười được khi gặm những cục xương lượm trong đống rác?!...


    Cuộc sống vốn nhiều áp lực. Để sinh tồn con người phải đua tranh. Giàu th́ bị ghét mà nghèo th́ bị khinh. Làm sao cho vừa ḷng người? Thôi đành chỉ biết sống sao cho khỏi uổng phí kiếp người. Thế là bị cuốn hút quay cuồng trong ṿng quay cuộc đời. Ngày qua ngày chai sần cảm xúc. Buồn th́ trái tim chùng xuống than trách. Vui th́ thoáng qua chưa kịp nhận biết nên cứ nghĩ niềm vui phải lớn lao lắm ! V́ vậy mà ngất ngư , ngất ngư trăm miền !...

    Niềm vui đến từ những điều nhỏ nhất.
    Niềm vui không xa mà gần lắm , rất gần !
    Này tôi ơi ! Tại sao cứ măi loay hoay?!...

    Song Linh
    Mẹ ngồi ru con như thân tượng buồn để lại quê hương
    Một ḍng sông trôi cuốn măi về trời xót xa phận người ...( TCS)

  8. #8
    Senior Member SongLinh's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    635

    Nơi mùa Xuân bắt đầu

    NƠI MÙA XUÂN BẮT ĐẦU

    Mùa Xuân bắt đầu không phải chỉ khi đất trời chuyển đổi , hoa cỏ đâm chồi nảy lộc , mà mùa Xuân c̣n bắt đầu từ ánh mắt , từ hướng về luôn luôn ấm áp của t́nh yêu.

    Sau những ngày dài bận bịu công việc chạy đua với thời gian , tôi đă gắng thu xếp để cùng với mẹ và các em ra nghĩa trang thăm mộ Ba ngày cuối năm . Trời thật ấm và dự báo cho biết những ngày đầu năm sắp tới sẽ tiếp tục ấm. Mặc dù đă dậy từ sáng sớm , nhưng v́ bận gọi phone và trả lời phone sắp xếp nhân lực nên tôi đến trễ đành thăm mộ Ba một ḿnh.
    Nh́n nén nhang mới cháy chưa hết một nửa , tôi biết mẹ và các em vừa mới rời khỏi chưa lâu. Ḷng cảm thấy có chút ân hận v́ lại thêm một lần lỗi hẹn.Biết làm sao bây giờ khi thời gian đối với tôi trôi quá nhanh , không đủ để lo toan mỹ măn mọi chuyện. Đặt bàn tay lên mặt đá lạnh buốt , tôi ứa nước mắt ! Sau phiến đá là thân xác của ba tôi, c̣n linh hồn ba đang phiêu diêu nơi nào ? C̣n đâu nữa một trái tim nóng hổi ! C̣n đâu nữa ấm áp thâm t́nh !...

    Đang ch́m trong suy tư , tôi chợt nghe tiếng chân người bước đến cạnh bên. Nh́n qua th́ ra đó là một cụ bà thật đẹp , thật phúc hậu . Sau vài câu chào hỏi xă giao , bà đến đặt tay trên phiến đá granite đen có h́nh một vị tướng hải quân Hoa Kỳ thật uy nghi và th́ thầm những lời thương nhớ. Theo chân bà c̣n một con chó nhỏ luôn quấn quưt cạnh bên.

    Sau đó không lâu bà quay ra xe xách vào một cái giỏ đựng đầy những tặng vật trang trí cho ngày Valentine gồm những cành hoa hồng đỏ , những quả tim hồng xinh xinh trên có hàng chữ I LOVE YOU...
    Tôi tiến lại gần bà và làm quen. Bà cho biết người mất là chồng , t́nh nghĩa kéo dài hơn 50 năm. Ông mất đă 5 năm rồi.
    Có hiện diện và nh́n cách bà loay hoay cắm những bông hoa yêu thương lên mộ chồng mới hiểu được t́nh yêu bà dành cho ông lớn đến dường nào. Bà cười nói như ông đang c̣n sống và đang lắng nghe. Đối với bà , ông không chết mà chỉ nằm yên nghĩ chờ bà đoàn tụ mà thôi. Tôi giúp bà trang trí ngôi mộ và nghe bà tâm sự. Trong ánh mắt của bà toát lên vẻ tŕu mến yêu thương khi nói về chồng , một người đàn ông tài giỏi , đức độ , can đảm và yêu thương vợ con rất trọn t́nh. Ông cũng đă cống hiến trọn đời cho an ninh đất nước Hoa Kỳ. Ông mất v́ bị ung thư máu...

    Sau khi hoàn tất công việc trang trí mộ , tôi ôm bà thật chặt và nói lời từ giă để về làm việc tiếp.Tôi chúc bà lời chúc b́nh an khuyên bà đừng buồn nữa. Bà nở nụ cười hiền và nói rằng bà nhớ ông rất nhiều ! Trong ngôn ngữ của từ NHỚ đó h́nh như có giọt nước vừa tràn ra trong khoé mắt . Xa xa lác đác có tiếng pháo nổ ngày cuối năm. Trời xanh trong , nắng ấm hiền ḥa. Mùa Xuân đă thật sự về dù vài hôm trước vẫn c̣n giá lạnh mưa rơi. Mùa Xuân cũng chợt về trong tim tôi , nảy mầm từ ánh mắt của một người vợ chứa đựng cả một trời yêu thương dành cho chồng đă yên nghĩ vĩnh hằng.Mong rằng ông vẫn nghe và thấy được t́nh yêu bất diệt bà dành cho ông .

    Tôi th́ thầm với mùa Xuân và tự hỏi Mùa Xuân ơi có nghe tôi hát khúc yêu người !...

    Song Linh
    Mẹ ngồi ru con như thân tượng buồn để lại quê hương
    Một ḍng sông trôi cuốn măi về trời xót xa phận người ...( TCS)

  9. #9
    HƯ KHÔNG

    Nấm mộ hoang sơ không người đến viếng
    Cũng một thời danh tiếng rền vang
    Nhớ lúc đưa tang
    Ḍng người than khóc
    Giờ th́ cô độc
    Lặng lẽ một ḿnh
    Người người bận rộn mưu sinh
    Họ tất bật, c̣n đâu thời gian
    …mà lo đến người đă chết
    Nhắm mắt xuôi tay là hết
    Bà con, bạn bè,…có nhớ - cũng một chút thoáng qua
    Vậy th́ khi sống
    xin đừng quá khổ nữa nha!
    Đời phù du hư không ảo ảnh
    Dẫu ước mong
    cả một đời muốn tránh
    Vẫn cuối cùng một mảnh mồ riêng
    Cô đôc lặng yên theo thời gian quên lăng…


    PS: T́nh cờ đọc bài đầu tiên SL viết, có chút cảm xúc, chia xẻ cùng người

  10. #10
    Theo tôi , không và có như là "bế mặt" và "bề trái" của một đồng xu hay của một tấm vải ! cái này có th́ cái kia cũng có và ngựơc lại cái này không th́ cái kia cũng không!

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •