Page 11 of 17 FirstFirst ... 910111213 ... LastLast
Results 101 to 110 of 163
  1. #101

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (101)




    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (101)

    Thu Cảm

    Thu cảm nn trời nh nhạt thi
    Cho cơn gi nhẹ thong ln hơi
    Vầng my lờ lững, bầu xa vợi
    Chiếc l kh vng, bng nhỏ rơi

    Trầm lắng tm hồn, vương tiếng gọi
    Nhẹ nhng mộng, trải trăng soi
    Thu đi, thu đến trời khng tối
    Bng bạc hồn ai nỗi thắm ơi!

    Nếu ni rằng thu đến để sầu
    M sao thơ, nhạc tnh su
    Điểm t lẽ sống đời nhn thế
    Ngo ngạt hương say, thắm ngọt ngo

    Nếu bảo rằng thu chẳng để sầu
    M sao nghe nặng một niềm đau
    Để cho vng l rồi rơi rụng
    Vắng lặng trời my, nh nhạt mu

    Thi nh! Trời thu vẫn mi thu
    Ai buồn, tơi tả, nỗi m u
    Ai vui rộn r bầu tm sự
    Thu vẫn l thu, mi vẫn thu!

    NTS

    Sầu thu

    Thu đi vắng nn sầu nn cảm
    Nỗi buồn lng ảm đạm tri tim
    Gọi hoi thu cứ lặng im
    Để ai vương vấn đi tm nng thu

    La cnh sớm l rơi về cội
    Gọi hồn ai vồi vội chn sầu
    Trăng tnh ẩn nu nơi đu
    Gi lay nt mộng m lầu xc xơ

    Thu biền biệt để hồn ngơ ngẩn
    Nng ly ny m mẩn ai say
    Hồn mang một ước vọng đầy
    Tm thu trong ng my bay cuối chiều

    Thơ thu đến nghe lng du dịu
    Một cht tnh bận bịu phi pha
    Tc bung liễu rũ sương sa
    Sầu thu cn đậm nh ng vầng trăng

    Tnh vừa chớm sao thu đ vắng
    Như ngy đng thiếu nắng sưởi hồn
    Sầu thu đẫm lệ ai tun
    Tả tơi trăm mối ai buồn cảm thu...

    TH

  2. #102

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (102)



    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (102)

    Quyện Hồn Thương

    Thấy nhớ hồn yu đ vắng xa
    Đm nay thao thức một mnh ta
    Nghe như vương vấn từng đm thắm
    Hai bng Trăng, Sương trải mặn m

    Trầm mnh, lắng đọng nỗi suy tư
    Nhớ thuở tnh trăng họa ng thơ
    Thắm thiết, ngọt ngo vần sng đẹp
    Cho nhau ấm p cnh hồn mơ

    Để rồi ngy thng nghe gần gũi
    My xm năm no đ thổi tri
    Bến mộng ấp yu ha sống
    Thuyền duyn kết nghĩa thắm đầy vơi

    Ta thấy tm hồn rạng sắc yu
    Phi pha chuỗi sống nhạt my chiều
    V nghe được tiếng reo trong gi
    Nhạc khc lng lng tiếng so diều

    Nếu hỏi rằng thương! Thật đ thương!
    Thương bầu trăng chết, mảnh tnh sương
    Cung đm gi lạnh cng nhau quyện
    X bng, vờn my , vẹt nh buồn

    Thế rồi cung mở dần khơi sng
    Lấp lnh trời my tỏa sắc vng
    Rộ nh Trăng, Sương hồn tỉnh giấc
    Long, pha, giọt nhỏ đuổi đm tn!

    NTS

    Sương Trăng

    Bảng lảng chiều về lan toả Sương
    Để cho hồn mộng lại cng vương
    Mặn m đan quyện mn my mỏng
    Dịu nhẹ ai kia một chữ thương

    Bng ni men dần theo nh Trăng
    Chờ trng tin nhạn cnh chim bằng
    Hải hồ vng vẫy no qun được
    nh sng trn cao di chị Hằng

    Ho quyện Trăng lm đẹp nh Sương
    Cng nhau vun vn mộng yu thương
    Dẫu xa vạn kỉ khng chia cắt
    Hai chữ Trăng Sương mi vấn vương.

    TH

  3. #103

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (103)



    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (103)

    Di rộng nỗi tương tư

    Những con sng đều xui về biển cả
    Đem nước ma qua bến lạ bờ quen
    Suốt năm rng nước thư thả xuống ln
    Ph sa thắm bồi thm cho đồng ruộng

    Cũng như ta gửi lng sang bến mộng
    Ước những ngy gi lộng cnh diều bay
    Nối bờ xanh ngất ngy trong kht vọng
    Một mai ny di rộng nỗi tương tư

    Bến bờ no cn giữ nt nguyn sơ
    Thương cỏ cy ma thu sang vng l
    K ức buồn nghe lả tả vu vơ
    m thanh cuối đợi chờ chiều khp lối.

    TH

    Lẽ Sống Cn Đy

    Con đường cũ chn hằn ln sỏi đ
    Đ chai sần, nhức nhối mảnh hồn xưa
    Đm trăng mờ, gi nhẹ thổi đong đưa
    Như buồn b, đm khuya tn nhạt nh

    Bn cung trời c v sao lng lnh
    Sẻ chia ai hiu quạnh chuỗi my mờ
    Cho đm di vắng lặng hết chơ vơ
    Nỗi thống thiết, thẩn thờ lui dĩ vng

    Trời thiếu trăng cn sao xanh bậu bạn
    Vẫn đong đầy trọn sng nh tnh mai
    Men hương lng vẫn ngo ngạt nồng say
    Xa tt tận nhưng đy hồn vẹn sống!

    NTS

  4. #104

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (104)



    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (104)

    Chẳng Cn Chi

    Hm no gần gũi ấm lng nhau
    Chỉ thong vắng xa, dạ phải nao
    Tnh thắm đong đầy như vạn kỷ
    Thuyền xa, biển nhớ, nỗi ai ngo!

    Rồi chiều hm ấy, chợt khng gian
    Vần vũ my sang ko vượt ngn
    Trt đổ cơn sầu, tri sắc đượm
    Chạnh lng, tan tc, thức bng khung

    Cnh gi phải đi, bỏ lại hồn
    Tri về nẻo lạ, nhỏ sầu cơn
    Vọng my, nhớ mộng, lm sao ngộ?
    Cho kẻ c đơn hết nghẹn đời

    Khắc khoải tri ai chuỗi thng ngy
    Đau buồn vời vợi, ngắm mnh mng
    Nhớ đ, tưởng bến, người san sẻ
    Để những hong hn rớt lệ lng!

    Canh di thao thức nhớ về em
    Biết chốn xa kia nng quạnh quẽ
    Cửa sổ linh hồn rười rượi nhớ
    Khiến tn, nha nhạt nh sao khu?

    Từ tim x rch lấn vo su
    Rn rỉ đau hoi, mu chảy lu
    Khng thể thế nầy! Tan vỡ mộng
    Thuyền quay lại bến, ko xun đầu

    Đu ngờ hoa ho, nhạc đn chng
    Khiến cnh ngn phương xt mộng lung
    Ngỡ buổi nắng t, trăng chạnh nghĩ
    No hay thảm đạm lại theo mnh!

    NTS

    Hy vững niềm tin

    Hy vững niềm tin chớ khổ sầu
    Phương xa trăng chạnh thấm niềm đau
    Thiết tha giữ mi mu tươi thắm
    Tin tưởng vn vun tựa lc đầu

    Cho d cuộc sống c gian nan
    Thệ hải minh sơn chẳng bẽ bng
    Vi dập bao lần cơn bo tố
    Tấc lng ai đ vẫn thnh thang

    Gi thổi my bay vốn lẽ đời
    Lạ quen cứ vậy chẳng ngừng tri
    Khng gian chong ngợp sầu u uất
    Chia sẻ cng nhau biết mấy lời

    Nỗi đau chịu đựng đ bao ngy
    Khắc khoải hồn thu cnh l bay
    Xa bến thuyền đau lng rạn vỡ
    Lệ lng ai nhỏ c ai hay

    Trằn trọc canh khuya những nỗi niềm
    Sẻ chia sầu đắng với từng đm
    Thanh thơi một cht đu m tiếc
    Ở pha hong hn cũng kht thm

    Thấu lắm tnh ai từ buổi đầu
    Giữ cho trọn vẹn sự bền lu
    Đừng đem tan vỡ t mu nhạt
    Đau khổ mnh ơi chn thật su

    Bỏ chữ thảm thương ko mộng trường
    Trng về pha ấy nhớ cng phương
    Đắn đo chi nữa niềm tin vững
    Thỏa ch tang bồng chớ vấn vương.

    TH

  5. #105

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (105)



    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (105)

    EM VỀ

    Em đi nỗi nhớ mang theo
    Để cơn gi ht bao nhiu hững hờ
    Em đi người ấy ngẩn ngơ
    Sớm chiều trng ngng đợi chờ tin em

    Em về vạt cỏ lại mềm
    Đi chn thong thả dịu m con đường
    Em về hoa cỏ vấn vương
    Hong hn hết gi sương bung dịu dng

    Em về hoa cc lại vng
    Ma thu cn mi lang thang nơi ny
    Em về trăng lại đắm say
    Đm đm huyền ảo ngất ngy khung trời

    Em về điện thoại im rồi
    Th thầm đm vắng em cười thật trong.

    TH

    Anh Chờ

    Em về anh hết chiều đng
    Thi sầu, thi đợi, thi lng ho hon
    By giờ như nh trăng trn
    Thuyền duyn xui mi, khng cn lờ tri

    Mấy hm em vắng buồn tơi
    Bốn bề quạnh quẽ, chơi vơi nỗi niềm
    Vầng trăng trải nh bn thềm
    M sao như tối, như đen lạnh lng

    Đm di thao thức bng khung
    Trng về chốn ấy bao lần vấn vương
    Nghe lng do dạt nhớ thương
    Thả hồn lững thững my sương dật dờ

    Em ơi! Anh ngng, anh chờ
    Điện thoại để đ đợi giờ cầm ln!...

    NTS

  6. #106

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (106)



    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (106)

    VĨNH CỬU

    Thế l đủ chẳng cần g thm nữa
    Dẫu c xa k ức vẫn dội về
    Khng mơ mộng như ci thời tuổi trẻ
    Định mệnh rồi đang gắn kết hai ta

    Rất yu nhau d c thể rất xa
    Lời h hẹn bắt đầu từ khi ấy
    Những cu thơ bắt đầu ln trang giấy
    L bắt đầu cho nỗi nhớ toả lan

    Ngy mai rồi sẽ cn lắm gian nan
    Xun hạ thu đng bốn ma lun chuyển
    Nhưng tnh yu ta vẫn lun quyến luyến
    Vạn kỉ tnh ny hồn gặp hồn yu

    Kỉ niệm nhắc ta những sớm những chiều
    Khoảng trống no để hai ta khắc khoải
    Đừng trch chi những pht giờ m mải
    Hy chắt chiu thương nhớ thật ngọt ngo

    Đừng vẩn vơ để tnh phải hư hao
    Sự chn thật ta ướp tnh trong đ
    Dẫu đi ngả chia my cng với gi
    Vẫn tinh khi nồng đượm một chữ tnh.

    TH


    Tnh Yu Tuổi Hong Hn

    Đy biển nước mnh mng trải ngập trn
    Nhịp sng cồn lai lng đuổi hong hn
    Thuyền viễn mộng dập dềnh trn ảnh trốn
    Lướt vững vng nh gợn đến sng duyn!

    Chẳng như bướm nhịp nhng nơi thượng uyển
    Ht nhuỵ hồng xao xuyến của hong cung
    Bay nhn nh nơi khung ng, gi lộng
    Kiếp lưu tnh khuấy động đo hồn hoa

    Cũng khng cnh từ tt tận ngn xa
    Vn vụt đến thổi ra cuồng phong vũ
    Sớm phủ mờ nắng hanh lm ho rủ
    Để một hồi ảm đạm cảnh tan tri

    V chẳng trăng rực tỏ cạnh bn đồi
    Dần lẩn mất qua thời gian khoảnh khắc
    Ko đưa về hanh hao bầu nhạt tắt
    Biến đm di trầm mặc nt thu đen..!

    Tnh yu nầy như gi thoảng ru m
    Lung lay nhẹ trn tầng hoa đỉnh l
    Dưới rng chiều nắng tn dần rệu r
    Chuỗi tối trời buồn b nhỏ sầu sương

    L con nước m thầm đi vạn hướng
    Thi kht khao, sự sống khắp trng khơi
    Giữa dng đời bốn ma lun chuyển tới
    Thắm đủ đầy, vời vợi lững lờ tri

    Nay m ả ngắm vầng dương rẽ lối
    Nghe vo von so thổi vọng từ xa
    Khuất đầu non trăng xoa ra nh toả
    Rồi ln dần, bi xo sắc vng tan!

    NTS

  7. #107

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (107)




    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (107)

    Vạn kỉ

    Trời rt buốt gi la khe cửa
    Đm đng về ngng lửa tim ai
    Canh khuya trằn trọc thức hoi
    Nỉ non gi rt bn ngoi lạnh t

    Cứ ngng đợi tứ bề trống trải
    Tự ci lng khắc khoải sầu bi
    Hẹn rồi sao cứ hoi nghi
    Chn tnh no c s g nhớ qun

    Cơn mộng mị rồi bay đi mất
    Cn lại g tin nhất người ơi
    Tin yu dẫu chỉ đi lời
    Vẫn trong như ngọc sng ngời tnh ta

    Đm chm su thẳm mờ bng nguyệt
    Tm tư ny chớ kiệt cng đau
    Biết đằng ấy cũng đang sầu
    Nhớ thương một bước ln lầu vọng theo

    Dẫu cch trở nhưng lng vẫn thắm
    Lời ngọc ng đăm đắm gởi trao
    Phương trời pha ấy nao nao
    Bn ni con sng cũng tro cuộn si

    Đừng giận nh hỡi tnh vạn kỉ
    Pht giy no hoan hỉ duyn qu
    Thương nhau trọn vẹn mọi bề
    Nghĩa n ta nhớ hẹn thề năm xưa

    Khc nhạc hồn vẫn lun lưu luyến
    Kệ thin h vạn biến nghn thay
    Dẫu l chưa hết đắng cay
    Dặn lng mnh mi đắm say hẹn thề.

    TH

    THAO THỨC NGNG TRNG

    Mấy đm rồi, gi vờn trn l
    Lm lắc lư, tơi tả sương buồn
    Rụng rơi, tan long bn đường
    Lặng mang thắt thẻo, canh trường sầu ai!

    Dưới hong hn, hồn bay gặp gỡ
    Hai nẻo đời trăn trở giống nhau
    Trăng thơ, sng nước nhịp cầu
    Bờ sng hai bến, vọng cu chn tnh

    Em cuối my, nh xinh tri hạ
    Ti chốn ny ko đo mộng về
    Dng xanh hứng bng trăng thề
    Lững lờ ngy thng l th nỗi niềm

    Từng đm su. bn thềm trải mộng
    Đẩy gi sầu khuấy động dang xa
    Ửng dần khung ảnh ngọc ng
    Luyến lưu, thương nhớ, ngn nga tấc lng!

    Sng sắc biếc phơi dng nhẹ chảy
    Con đ mơ đậu đấy chờ đưa
    Thời gian cho đến bao giờ
    Hương lng thắm đượm thi chờ, thi tan

    Trời đm nay, trăng vng sng qu
    Vậy m sao chẳng c lộng khua
    Cnh bay vạn kỷ ngn xưa
    Đi đu xa vắng giữa ma long lanh

    Để tnh ai trong xanh quạnh quẽ
    Trơ trọi mnh lặng lẽ chm su
    Nhịp hoi điệp khc ở đu?
    Hỡi tnh! Hỡi Mộng! Hỡi cu hẹn thề!

    NTS

  8. #108

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (108)



    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (108)

    Sao c thể

    Anh một mnh lặng lẽ ở nơi đy
    Chuyển niềm vui về phương xa người ấy
    Trong đm khuya mnh ơi em c thấy
    Đốm lửa no đ bừng dậy trong tim

    C thể l em cũng sẽ lặng im
    Cũng trầm tư hay l đang rơi lệ
    Lắng từng m nỗi đời đang kiệt quệ
    Manh o miếng cơm bao trẻ rất thm

    Hai đứa mnh những tưởng cứ lặng im
    Cng chờ đợi một dng tin nhung nhớ
    Hai tri tim cn bao điều trăn trở
    Cuộc sống ny sao c thể lặng im?

    Sao c thể l người khng biết thức
    Khng biết đau trước nghiệt ng cuộc đời...

    TH

    Phi Phai Nỗi Nhớ

    Mnh yu ơi! Em phương đ, anh đy
    Đường diệu vợi, hồn bay về nẻo ấy
    Từ khng gian ảo mờ soi bng thấy
    Một sắc hồng thắm mi của con tim!

    Cả khung mơ như bất chuyển lặng im
    Nhn sng buồn lững lờ lay nh lệ
    Như ho hon, như khc trầm kiệt quệ
    Bởi ngn thương chỉ để vấn vương thm

    Vọng my ngn, thổn thức lại lặng im
    Nghe lai lng phủ chm trong nỗi nhớ
    Dưới trăng sương thu mnh m trăn trở
    Vạn cung sầu cũng chỉ cứ lặng im

    Ngng thời gian, phi phai niềm thổn thức
    Trước tc tan, bi cực chốn cuộc đời!

    NTS

  9. #109

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (109)



    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (109)

    Khc Hong Hn

    Thời gian đnh mất ngy xun mộng
    Để tủi đm nay gi lạnh đng
    Đường tối ngập trn canh vắng lặng
    Hồn đen tan nt chuỗi chnh chng
    Đời ai hoa nở hương ngo ngạt
    Em bng liễu tn dạ nhớ mong
    Kht vọng tnh ai sao gặp gỡ?
    Sưởi lng sầu phụ khc hong hn!

    NTS

    Tiễn hong hn

    Bnh minh thắp sng nỗi chờ mong
    Qun hết tủi hờn ngy gi đng
    Xun đến lộc xanh chồi thắm biếc
    Hạ về hoa đỏ tri thơm hồng
    Thi nhn dạo bước tm thanh thản
    Lữ khch thả hồn dạ sng trong
    Gặp gỡ đy rồi tm tr thoả
    Cuối chiều tiễn biệt bng hong hn.

    TH

  10. #110

    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (110)




    Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng V Thi Hong (110)

    Hy Tỏ Lng

    Gi đ nhẹ khơi mộng hồn
    My kia sao chẳng trải nguồn cơn?
    Để đm sng nước ngn năm chảy
    Cho bng trăng sương vạn kỷ vờn!
    Chuỗi sống quạnh hiu sầu gối chiếc
    Thời buồn lặng lẽ tủi c đơn
    Ai ơi! hy động bầu tm sự
    Để c yu đương, chẳng chập chờn

    NTS

    Ai no thấu tỏ

    Đm vắng đn chong giấc chập chờn
    Ai no thấu tỏ được nguồn cơn
    Năm canh tiếng dế ku non nỉ
    Một khắc vầng trăng xế no hồn
    Hiu quạnh khuya về cng vắng vẻ
    Chng chnh đm xuống mi c đơn
    Gii by tm sự nghe xao xuyến
    Cnh liễu bung lơi l đập vờn.

    TH

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •