Thơ Họa Của Nguyễn Thnh Sng & Thi Hong (141)


Chẳng Cn Chi

Hm no gần gũi ấm lng nhau
Chỉ thong vắng xa, dạ phải nao
Tnh thắm đong đầy như vạn kỷ
Thuyền xa, biển nhớ, nỗi ai ngo!

Rồi chiều hm ấy, chợt khng gian
Vần vũ my sang ko vượt ngn
Trt đổ cơn sầu, tri sắc đượm
Chạnh lng, tan tc, thức bng khung

Cnh gi phải đi, bỏ lại hồn
Tri về nẻo lạ, nhỏ sầu cơn
Vọng my, nhớ mộng, lm sao ngộ?
Cho kẻ c đơn hết nghẹn đời

Khắc khoải tri ai chuỗi thng ngy
Đau buồn vời vợi, ngắm mnh mng
Nhớ đ, tưởng bến, người san sẻ
Để những hong hn rớt lệ lng!

Canh di thao thức nhớ về em
Biết chốn xa kia nng quạnh quẽ
Cửa sổ linh hồn rười rượi nhớ
Khiến tn, nha nhạt nh sao khu?

Từ tim x rch lấn vo su
Rn rỉ đau hoi, mu chảy lu
Khng thể thế nầy! Tan vỡ mộng
Thuyền quay lại bến, ko xun đầu

Đu ngờ hoa ho, nhạc đn chng
Khiến cnh ngn phương xt mộng lung
Ngỡ buổi nắng t, trăng chạnh nghĩ
No hay thảm đạm lại theo mnh!


NTS

Hy vững niềm tin

Hy vững niềm tin chớ khổ sầu
Phương xa trăng chạnh thấm niềm đau
Thiết tha giữ mi mu tươi thắm
Tin tưởng vn vun tựa lc đầu

Cho d cuộc sống c gian nan
Thệ hải minh sơn chẳng bẽ bng
Vi dập bao lần cơn bo tố
Tấc lng ai đ vẫn thnh thang

Gi thổi my bay vốn lẽ đời
Lạ quen cứ vậy chẳng ngừng tri
Khng gian chong ngợp sầu u uất
Chia sẻ cng nhau biết mấy lời

Nỗi đau chịu đựng đ bao ngy
Khắc khoải hồn thu cnh l bay
Xa bến thuyền đau lng rạn vỡ
Lệ lng ai nhỏ c ai hay

Trằn trọc canh khuya những nỗi niềm
Sẻ chia sầu đắng với từng đm
Thanh thơi một cht đu m tiếc
Ở pha hong hn cũng kht thm

Thấu lắm tnh ai từ buổi đầu
Giữ cho trọn vẹn sự bền lu
Đừng đem tan vỡ t mu nhạt
Đau khổ mnh ơi chn thật su

Bỏ chữ thảm thương ko mộng trường
Trng về pha ấy nhớ cng phương
Đắn đo chi nữa niềm tin vững
Thỏa ch tang bồng chớ vấn vương.


TH