Page 98 of 98 FirstFirst ... 4888969798
Results 971 to 980 of 980

Thread: Thao thỨc

  1. #971

    Nếu Như Có Một Ngày



    Nếu Như Có Một Ngày

    Nếu như có một ngày ly biệt
    Ta sẽ không c̣n tha thiết nữa
    Bến nước, ḍng sông…Thôi! Trả lại
    Hồn t́nh khắc khoải khỏi vườn mơ!

    Có lắm buồn không? với xót xa
    Nhớ con đường đất một lần qua
    Có chim ríu rít hoà hương tỏa
    Có gió đong đưa lá dưới tà

    Hết chuỗi đêm thanh xoải cánh ngàn
    Cùng em lướt chậm dưới trăng vàng
    Lắng nghe đồng vọng đàn non nỉ
    Trổi khúc du dương thiếp của chàng

    Sẽ mất vô vàn tiếng nhớ thương
    Cho nhau ấm áp giữa đêm sương
    Hết bao hồng tửu, say t́nh mộng
    Bù đắp tâm tư nỗi quạnh trường!...

    Để rồi cũng phải cố mà quên
    Là bởi vườn nầy đă xoá tên
    Tên thật của t́nh yêu rất thật
    Luôn cùng sát cánh giữa mông mênh

    Em hăy sống đi, sống thật ḷng
    Cho ḿnh có lửa sưởi hàn đông
    C̣n tôi, thuyền mộng đành quay lại
    Hướng cũ ngàn khơi lắm bập bồng…

    Tim ơi! c̣n lại cái ǵ đây!
    Một trái bầm đau rũ tháng ngày
    Lặng lẽ âm thầm nơi tĩnh mịch
    Lắc lư chút nhịp để t́m say!


    12/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #972

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (43)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (43)


    Thao Thức Vấn Vương

    Đừng nghĩ ngợi! Em ơi! Đừng nữa nhé!
    Đă yêu rồi, em có biết hay không
    Ngày mấy lượt cơi ḷng vương vấn nhớ
    Ai “ẩn ḿnh”, ai kẻ! Tím chờ mong!

    Niềm dào dạt, thẫn thờ bên mảng trắng
    Khói lững lờ, lẳng lặng để nghe tim
    Thả mơ màng, lim dim về sâu thẳm
    Từ xa xa văng vẳng vọng canh đêm

    Có phải cảm thật nhiều và đang đợi
    Mà bóng h́nh vời vợi ở nơi đâu
    Để thao thức, canh thâu thầm tự hỏi
    Em chỗ nào chẳng thấy, tại v́ sao?

    Bước lang thang khắp hướng dăy không gian
    Nghe loáng thoáng tiếng đàn ngân khúc nhạc
    Cũng âm hưởng bàng bạc tự bao lần
    Nhưng héo hắt vẫn càng thêm héo hắt

    Khung cửa sổ nhà bên kêu kẻo kẹt
    Khuya lắm rồi họ gác chuyện nhân sinh
    T́m giấc ngủ cho ḿnh tăng sức bật
    C̣n ta th́ vẫn thức với mênh mang…

    Yêu dấu ơi! Nàng có nghe không hỡi
    Có hiểu sầu rười rượi nỗi niềm thương?
    Canh đă dài, giọt sương trên mái ngói
    Đọng tṛn rồi! Chỉ đợi gió lay buông

    Tay chầm chậm mở buồng tim chút nữa
    Ngắm ảnh h́nh trong đó để phôi pha
    Trời bên ấy ngàn xa xôi cách trở
    Dưới dương hồng em có nhẹ ngân nga…

    NTS

    T̀NH TRONG THƠ

    Thương cảm ân t́nh đượm ư thơ
    Chàng thương thiếp nhớ giữa đôi bờ
    Tâm tư dao động nhoà thu thuỷ
    Gió khẻ buông mành dạ ngẩn ngơ

    Mộng ước tương phùng chàng có hay
    Lang Nương thệ nguyện chẳng phôi phai
    Múc ánh trăng gầy xây cửa ái
    Cung đàn trổi nhịp sắc hương say

    Ngân khúc tơ ḷng ru giấc điệp
    Cỏ hoa đồng nội ngát đài trang
    Sơn khê róc rách khơi ḍng nhạc
    Thánh thót chim trời rộn tiếng vang

    Tha thiết mơ màng trải áng đêm
    Giọt sương nhè nhẹ rót bên thềm
    Tay đan gối mộng hoà mây nước
    Ngào ngạt hương t́nh quyện trái tim....

    T.M

  3. #973

    Lóng Lánh Nằm Đây




    Lóng Lánh Nằm Đây

    Đêm qua em ngủ có ngon không
    Có cạn hàn sương rỉ rả ḷng?
    Khi sợ con thuyền chao sóng đẩy
    Lật ch́m một thoáng giữa mênh mông!

    Dẫu biết t́nh yêu vẫn có buồn
    Bởi chiều c̣n đó một hồi chuông
    Ngân nga đồng vọng bầu nhân thế
    Sướng, khổ, sầu, thương…rải trước đường

    Mưa nắng thời gian trải bốn mùa
    Ṿng quay khoảnh khắc gió đong đưa
    Bước chân mấy lượt ngày lui tới
    Chẳng thể làm sao khỏi vật vờ

    Để phút vô t́nh phải lắt lay
    Tím mờ chầm chậm một vầng mây
    Kéo lê che phủ màu u ám
    Lăng đăng màn thu một chút nầy!...

    Nhưng hăy c̣n đây buổi tối nào
    Lúc niềm quạnh quẽ, nghẹn chơi vơi
    Hồn ta gặp gỡ, rồi cùng nhúm
    Bếp lửa hồng than sưởi ấm đời

    Cả mấy trăm lần dưới bóng đêm
    Nhẹ nhàng nhịp đập của con tim
    Ngàn yêu, trăm nhớ, bao mong đợi
    Gửi tặng về nhau trọn nỗi niềm…

    Th́ có là chi một chút mờ
    Vô t́nh tay vướng sợi dây tơ
    Phất phơ loáng thoáng vào nơi ấy
    Mối kết nằm đây, lóng lánh mà!





    13/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #974

    Trăn Trở Dưới Mưa

    Trăn Trở Dưới Mưa

    Cũng gió, cũng mây, cũng loé trời
    Cũng đang tránh đụt ngóng mưa rơi
    Mà nay khác hẳn ngày xưa ấy
    Một chuỗi thời gian lắm đổi dời!

    Mười mấy năm dài thoáng chốc qua
    Giờ đây khô cứng khắp làn da
    Tuổi xuân cường tráng c̣n đâu nữa
    Cơm chén cân ngang để sống mà

    Chỉ c̣n cái giống, vẫn suy tư
    Nh́n nước ngàn phương đổ cả giờ
    Con phố co ḿnh theo sấm chớp
    Hàng cây gió giật ngă đong đưa

    Chàng trai năm ấy nép bên hiên
    Mắt hướng về xa khắc khoải niềm
    Lo lắng mai nầy cơm, áo, gạo
    Làm sao kiếm được giữa truân chuyên!

    Cha đă không c̣n, Mẹ ốm đau
    Đàn em nheo nhóc tựa đằng sau
    Bạc tiền không có, không nơi dựa
    Tất cả là đây! Cả khối sầu…

    Chàng ấy bây giờ…Đă phủ sương
    Cà phê từng ngụm, ngắm mưa tuôn
    Thả về xưa cũ, bao thương nhớ
    Tuổi mộng mà sao lại quá buồn…

    Lờ mờ cận mái ở bên kia
    Cái dáng của ai cũng đứng ḱa
    Có giống như ta thời dĩ văng
    Để rồi sau tạnh… Nát đôi hia!


    15/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #975

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (44)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (44)

    T̀NH TRONG THƠ

    Thương cảm ân t́nh đượm ư thơ
    Chàng thương thiếp nhớ giữa đôi bờ
    Tâm tư dao động nhoà thu thuỷ
    Gió khẻ buông mành dạ ngẩn ngơ

    Mộng ước tương phùng chàng có hay
    Lang Nương thệ nguyện chẳng phôi phai
    Múc ánh trăng gầy xây cửa ái
    Cung đàn trổi nhịp sắc hương say

    Ngân khúc tơ ḷng ru giấc điệp
    Cỏ hoa đồng nội ngát đài trang
    Sơn khê róc rách khơi ḍng nhạc
    Thánh thót chim trời rộn tiếng vang

    Tha thiết mơ màng trải áng đêm
    Giọt sương nhè nhẹ rót bên thềm
    Tay đan gối mộng hoà mây nước
    Ngào ngạt hương t́nh quyện trái tim....

    T.M


    T́nh Trong Mơ

    Thong thả anh ngồi dưới bóng đêm
    Lâng lâng cảm xúc hướng về em
    Rồi lần t́m kiếm trên khung trắng
    Một áng thơ vàng ngập tiếng tim

    Tiếng tim tha thiết của hồn Nương
    Réo rắt du dương khúc nhạc đàn
    Lặng lẽ thâm trầm bên gối lạnh
    Ngàn thương trăm nhớ ảnh h́nh Lang

    Biển hẹn non thề buổi tiễn đưa
    Từ nơi âm giới thuở ngàn xưa
    Đớn đau ly biệt nào cam chịu
    Lặn lội dương trần một bóng ma…

    Giờ đây lạ lẫm cơi nhân sinh
    Văng vẳng xa xa tiếng gọi t́nh
    Hai bóng nẻo đời bao cách biệt
    Bước vào ảo mộng….Mảnh hồn linh……..

    NTS

  6. #976

    Đoạn Cuối Một Cuộc T́nh




    Đoạn Cuối Một Cuộc T́nh

    Thà đừng gặp lại nhau…T́nh ấy!
    Để bây giờ không phải nhói đau
    Tiếc vầng lóng lánh thuở nào
    Mà nay đă rụng, để sầu đêm đen!

    Thà chẳng nhớ đến em ngày đó
    Mặc ḍng đời mưa gió vần xoay
    Nhớ chi để phải những ngày
    Quay t́m dĩ văng, t́m ai làm ǵ

    Thà quên hẳn, không ghi kư ức
    Để cho ḷng khỏi lúc vấn vương
    Bước chân trở lại con đường
    Hỡi ôi! Đường cũ mù sương mất rồi

    Thà chớ bận một đời héo hắt
    Khỏi chuyển về gió mát trăng thanh
    Tặng thêm quả chín treo cành
    Th́ đâu có phải đoạn đành cố quên!…

    Thôi hết rồi! Cái tên t́nh mộng
    Chuỗi năm dài quyện bóng theo tôi
    Những khi tận đỉnh chơi vơi
    Vẫn c̣n một chỗ trao lời dấu yêu

    Em đă quét lá chiều gom góc
    Để không nh́n lăn lóc đầy sân
    Trải lên cảnh sắc điêu tàn
    Dưới tà rụng tắt thêm ngàn xót xa

    Kể từ nay chỉ là vĩnh biệt
    C̣n cái ǵ để viết thành thơ
    Th́ đây! Mảnh trắng đang chờ
    Ngân nga khuây khoả những giờ buồn tênh!


    16/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #977

    Cứ Thế Đi Em




    Cứ Thế Đi Em

    Hạ em sao giống Đông về
    Cũng ngồi trước cửa, lê thê nỗi niềm
    Cũng hong suối tóc dịu mềm
    Cũng làm xao xuyến con tim…tôi buồn!

    Em là tiếng vọng hồi chuông
    Ru hồn lăng tử trên đường phiêu du?
    Hay là mây xám âm u
    Kéo về vần vũ mịt mù lối đi?

    Khiến người thao thức ủ ê
    Khiến niềm trăn trở tràn trề mộng mơ
    Vườn ai ...ạ ạ bài thơ
    Đem về ngân khúc đợi chờ Ngày Xưa…

    Em ơi! Có phải gió lùa?
    Niềm thương, nỗi nhớ nhẹ đưa vào ḷng
    Nào hay khoảng cách ḍng sông
    Tay chèo tê cóng nên trông…thôi mà!

    T́nh yêu chấp cánh bay xa
    Nhưng chân em mỏi phải là…”nha anh”
    Phép mầu biến hóa thêm xanh
    Gửi vào lồng lộng tặng anh cung đàn

    Duyên em c̣n đó ngập tràn
    Dẫu cho bóng ngọc ngỡ ngàng đêm sâu
    Chân t́nh có xá ǵ đâu
    Em ơi! Cứ hăy lâu lâu…mượn về!

    13/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #978

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (45)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (45)

    T́nh Trong Mơ

    Thong thả anh ngồi dưới bóng đêm
    Lâng lâng cảm xúc hướng về em
    Rồi lần t́m kiếm trên khung trắng
    Một áng thơ vàng ngập tiếng tim

    Tiếng tim tha thiết của hồn Nương
    Réo rắt du dương khúc nhạc đàn
    Lặng lẽ thâm trầm bên gối lạnh
    Ngàn thương trăm nhớ ảnh h́nh Lang

    Biển hẹn non thề buổi tiễn đưa
    Từ nơi âm giới thuở ngàn xưa
    Đớn đau ly biệt nào cam chịu
    Lặn lội dương trần một bóng ma…

    Giờ đây lạ lẫm cơi nhân sinh
    Văng vẳng xa xa tiếng gọi t́nh
    Hai bóng nẻo đời bao cách biệt
    Bước vào ảo mộng….Mảnh hồn linh……..

    NTS

    T̀NH BUỒN

    Màn đêm phủ sương giăng mờ nhân ảnh
    Tiếng vạc sành canh cánh giữa canh thâu
    Em cô đơn lạc lơng ánh trăng sầu
    Hồn phiêu lăng nhuộm niềm đau chôn chặt

    T́nh ngàn dặm làm đôi tim quặn thắt
    Nỗi nhớ thương như cắt đứt tâm can
    Gởi âm thinh mộng tưởng bóng dáng chàng
    Nghe tê tái khi đêm tàn quạnh quẽ

    Ai than thở nghẹn ngào ai gối lẻ
    Để đắng ḷng lặng lẽ lệ buông lơi
    Thoáng hương yêu những khát vọng xa vời
    Ôi da diết! quăng đường đời hiu quạnh.....

    T.M

  9. #979

    Phải Chi




    Phải Chi

    Tôi đă đọc thơ em hằng mấy lượt
    Rồi nghe ḷng da diết một niềm thương
    Cảnh phong cuồng vần vũ cặp uyên ương
    Đẩy lạc mất bên đường đôi mộng thắm!

    Để hôm nay phố chiều tan nhạt nắng
    Bóng thuyền quyên trĩu nặng bước chân đơn
    Ôm khối sầu nhẹ thả giữa hoàng hôn
    Cho vơi bớt chập chờn muôn nỗi nhớ

    Tuyết sương lạnh phủ trùm lên trăn trở
    Chỉ âm thầm than thở với riêng ta
    Mới hôm nào rực thắm sắc hồng hoa
    Nay héo hắt dưới tà trông diệu vợi

    Chẳng yêu đông, chẳng màng may áo mới
    Bởi trắng dầy phủ lối hăy c̣n đây
    Khát khao ngày gặp lại ảnh h́nh ai
    Mà cứ măi, măi hoài như vô vọng…

    Thơ của em! Vần thơ như triền sóng
    Vỗ mạn thuyền hồn bóng của đời tôi
    Làm lắc lư, nhô nhấp cơi chơi vơi
    Khiến dao động từng hồi dâng xúc cảm

    Nhịp tim em trải từng vầng mây xám
    C̣n ở tôi u ẩn nhịp cung đàn
    Em từng giờ trông ửng ánh vầng trăng
    Tôi năm tháng ngập tràn canh thao thức…

    Phải chi được một lần không đau nhức
    Chẳng bao giờ day dứt chuyện ngày xưa
    Bánh xe đời quay ngược lại thời thơ
    Chắc có lẽ tôi chờ…Em cũng vậy!

    15/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #980

    Em Buồn Làm Tôi Nhớ




    Em Buồn Làm Tôi Nhớ

    Lặng lẽ tôi ngồi đọc lại thơ
    Bài thơ em viết giữa khung mờ
    Tuyết sương phủ trắng màu di ảnh
    Một bức tranh buồn, nỗi xác xơ!

    Em đi trên phố chỉ ḿnh em
    Ánh nhạt trăng vàng quyện trái tim
    Héo hắt, cô đơn ḥa vọng tưởng
    Xót xa, quạnh quẽ quấn thuyền quyên

    Cứ vẫn âm thầm nhẹ bước chân
    Dẫu trời chẳng có chút màu xanh
    Chỉ đông lạnh lẽo trùm lên vắng
    Hoà lẫn mưa phùn vội vă tan

    Em chẳng mặn ṃi với tiết đông
    Chỉ v́ có đó tợ bằng không
    Bởi niềm băng giá thêm băng giá
    Buốt tái mà thôi, tím cơi ḷng!...

    Ảnh h́nh em cuối tợ sương pha
    Một nét trang đài giống thuở xa
    Đă khiến ḷng tôi luôn nhớ măi
    Khoảng trời rực thắm sắc hồng hoa

    Tôi đă yêu nàng, yêu biết bao
    Đêm từng góp nhặt ánh v́ sao
    Điểm tô lóng lánh thêm t́nh mộng
    Những tưởng t́nh duyên đến bạc đầu

    Nào hay giữa sóng từng cơn gợn
    Bị xám xa về bủa kín vây
    Một mảnh nan thuyền đang nhẹ lướt
    Quay cuồng, dập vỡ, nát tan thây…

    15/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •