Page 70 of 81 FirstFirst ... 2060686970717280 ... LastLast
Results 691 to 700 of 807

Thread: Thao thỨc

  1. #691

    NẾu em hiỂu




    NẾU EM HIỂU

    Nếu em nghĩ! Muốn gần em là để
    An ủi niềm khuất xế buổi chiều đông
    Em hăy cười từ xa vang đồng vọng
    Ôi! ră rồi mà bóng vẫn lờ trôi!

    Cho ở đây, ḷng nầy thôi màng tới
    Buổi hôm nào ai nói đợi trông anh
    Làm cây khô ướt lại bật chồi xanh
    Dưới khuya vắng long lanh vầng nguyệt tỏ

    Cơn nhẹ thổi, lá vàng rơi trước ngơ
    Chút mây buồn đâu đó thoảng bay ngang
    Quả tim đơn bật dậy khảy cung đàn
    Chỉ một chút phũ phàng rồi tan loăng…

    C̣n như em sau phút giây sửng choáng
    Sẽ hiểu rằng ảnh loáng của ngày xưa
    Trải theo ai, ửng măi khắp bốn mùa
    Khi trống vắng, gió lùa lung linh toả!

    Lúc mênh mang thả hồn trên lá cỏ
    Phôi phai sầu ṿ vơ chuỗi tàn hiu
    Bóng chim xưa bay lại cất lời kêu
    Làm giá rét thật nhiều bao ánh lửa

    Tôi vẫn biết tuổi xuân đâu c̣n nữa
    Tiếng ngân nga một thuở đă ch́m sâu
    Con đường xa lam khói phủ vó câu
    Sớm bít lối từ lâu trong dĩ văng

    Nếu em hiểu một tâm t́nh lai láng
    Nghe tiếng đàn ai oán vọng xa xăm
    Chợt giật ḿnh đánh mất một vầng trăng
    Sao chẳng khỏi muôn phần mang thổn thức

    Trớ trêu thay, giờ đây ôm đau nhức!...


    15/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #692

    Ngỏ Lời Làm Quen



    Ngỏ Lời Làm Quen

    Anh đây nào có vội theo em
    Cũng tại con tim cứ lụy phiền
    Nó chẳng nhịp đều và nói măi
    Sao không lẹ đến chỗ thuyền quyên!

    Quạu quạu một hồi anh mới bảo
    Mi đừng trong đó miệng lai nhai
    Người ta c̣n nhỏ, c̣n thơ dại
    Hiểu chuyện ǵ đâu để thả chài

    Nó liền ngưng đập, lắc rung rinh
    Khiến mấy chục giây phải giựt ḿnh
    Sợ nó sượng sùng v́ khiển trách
    Im ĺm vĩnh viễn, dứt đời nhanh

    Thôi th́ nhè nhẹ dỗ vài lời
    Đừng giận tim à! Nói thử coi
    Chớ giữa hai người xa lạ quá
    Làm sao hở được hết vành môi!

    Nhúc nhích từ từ, thêm nhúc nhích
    Trở trăn ít cái ở bên trong
    Rồi “y” vừa nói vừa cười khẻ
    Đâu suốt thời gian nước chảy ṛng

    Bây giờ c̣n nhỏ hăy xê cua
    Mai mốt sang năm lớn sẽ vừa
    V́ vậy nhanh chân anh mạnh”tiến”
    Kẻo không giông gió “phủ trời mưa”

    Nửa phần sợ phải bị ngưng tim
    Và nửa nh́n em quá dịu hiền
    Hai thứ kéo gh́…Đành phải lẹ
    Đến gần để…để…Ngỏ lời quen!

    7/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #693

    Phút giây mỜ mỊt



    PHÚT GIÂY MỜ MỊT

    Cánh thơ ơi! Hôm nay là lạ
    Cả khung trời vắng gió đong đưa
    Con tim thổn thức bốn mùa
    Bỗng như nghèn nghẹn dừng khua nỗi niềm!

    Ta cố bươi, cố thêm chút nữa
    T́m từ nơi vạn thuở dấu yêu
    Cùng bao thao thức thu chiều…
    Kết thành điệp khúc phiêu diêu tâm hồn

    Để có măi ảnh tṛn, rực sáng
    Toả hồn thơ lai láng dạt dào
    Như ḍng suối mát ngọt ngào
    Êm đềm tuôn chảy về bao biển ngàn

    Cho năm tháng vầng trăng khuất bóng
    Nổi dần lên, lồng lộng ánh vàng
    Một đời ấp ủ cưu mang
    Niềm thương, nỗi nhớ ngập tràn c̣n đây!...

    Nhưng sao măi vầng mây quần tụ
    Kéo mịt mù bao phủ hồn thanh
    Làm cây ảm đạm nép cành
    Làm ta ngậm bút loanh quanh kiếm từ

    Để mấy tiếng dật dờ biển sóng
    Nhịp trùng dương hứng bóng mờ phai
    Ra vô trăn trở lắt lay
    Mặn, nồng, thắm đượm nặn hoài không ra

    Lưng ngă xuống, ngân nga c̣n đó
    Thế mà sao ngọn gió phương nào
    Phải chăng ai đẫm lệ trào
    Khiến cho choáng váng, té nhào hồn thơ!

    16/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #694

    NỖi niỀm ly biỆt



    NỖI NIỀM LY BIỆT

    Chắc có lẽ t́nh ta tan vỡ
    Sẽ không c̣n nhung nhớ yêu đương
    Dẫu cho ngày tháng đoạn trường
    Cũng đành chấp nhập đôi đường ly tan!

    Bởi sóng dữ phũ phàng cuốn dập
    Mảnh thuyền t́nh từng chập ngă nghiêng
    Quay cuồng, chao đảo mơ duyên
    Bờ đi, bến đỗ truân chuyên, mịt mờ

    Cha mẹ em hững hờ, khinh rẻ
    Cảnh nhà tôi quạnh quẽ, nghèo hèn
    Gả đi em sẽ đủi đen
    Một đời lụp xụp, tối đèn hẩm hiu

    Luôn ảm đạm sắc chiều bao phủ
    Hứng khung trời vần vũ mây giông
    Khá th́ chút cá ḷng tong
    Thường th́ đầy bụng rặt ṛng kho khô!...

    T́nh của ta đôi bờ ngăn cách
    Một bên th́ hiển hách cao sang
    C̣n bên rách nát nghèo nàn
    Hoa hồng đất cỗi vơ vàng mà thôi

    Thà ly biệt để rồi vương vấn
    Hơn dây dưa hụt hẫng, âu sầu
    Xem như lỡ nhịp qua cầu
    Nên đành trở gót, vó câu quay về

    Mới hôm nào lê thê cảm xúc
    Có ngờ đâu đến lúc ĺa xa
    Mai kia làm vợ người ta
    Biết em c̣n nhớ trăng tà ngày xưa!...



    17/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #695

    NỐi tiẾc trong em




    NỐI TIẾC TRONG EM

    Có phải anh đau hờn, tức tưởi
    Nên tiếng đàn rũ rượi, héo hon
    Trăng t́nh muốn thả đầu non
    Đôi chân trở gót, lối ṃn riêng đi!

    Niềm vương vấn mộng th́ một thuở
    Nay bă buồn, nức nở tâm tư
    Giọt sầu gói đọng vào thơ
    Âm thầm, lặng lẽ, đôi bờ ly tan

    Trả tất cả ảnh vàng năm tháng
    Bỏ thời gian hằng vạn ngân nga
    Đôi uyên ră cánh ĺa xa
    Phương trời diệu vợi, mặn mà phai phôi

    Bởi nhức nhói bao lời gièm xiểm
    Để hoàng hôn phủ tím ḷng anh
    Chẳng màng hoa nở trên cành
    Quay t́m nẻo bước, t́nh thanh, đoạn t́nh!...

    Em chua xót duyên ḿnh lận đận
    Khiến mây mờ mấy bận giăng ngang
    Cho nay trăng chạnh ngỡ ngàng
    Trải màu u ám vơ vàng hồn sương

    Thấy nối tiếc con đường ngày cũ
    Mảnh tơ ḷng ấp ủ khói lam
    Mong manh, nḥa nhạt dễ tan
    Trước cơn gió giựt, loăng màn đứt tơ

    Sao chẳng nghĩ bao giờ cũng sóng
    Bởi con thuyền dưới bóng trời mây
    Ḍng sông nào chẳng tháng ngày
    Từng cơn cuồn cuộn đó đây trập trùng

    Dặm trường lại vội mông lung
    Rũ buông vó ngựa, lạnh lùng, thở than
    Yêu đây là chỉ phũ phàng
    T́nh sâu, nghĩa nặng…vượt ngàn khổ đau!



    18/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #696

    Trăn Trở Xót Xa



    Trăn Trở Xót Xa

    Anh về ruộng “tăng gia sản xuất”
    Mong thoát cơn gạo lứt, kho khô
    Từ đây biển sóng dật dờ
    Sau lưng chờn chập, chực hờ đẩy đưa!

    Xin trả lại ngày xưa yêu dấu
    Những chiều tà đau đáu, mênh mang
    Hồn thương từng bước lang thang
    Ḍng sông nước chảy muôn ngàn ư thơ

    Đă qua rồi ngẩn ngơ xưa cũ
    Cũng chẳng c̣n vần vũ một thời
    Giờ đây sóng nước trùng khơi
    Thuyền nan lờ lững t́m bơi…chốn nào?!

    Cơn băo lớn, ba đào nổi dậy
    Vạn ṿng xoay cuốn đẩy chông chênh
    Lắc lư, nhấp nhố, lềnh bềnh
    Ba ch́m, bảy nổi, lênh đênh, tịt mờ

    Đồng hoang vắng, thẫn thờ đôi phút
    Đă lỡ rồi một khúc sông qua
    Đàn c̣ réo rắt ngân nga
    Chỉ thêm chường chán để mà làm chi

    Ngày quần quật lầm ĺ với nắng
    Đêm âm thầm trầm lắng suy tư
    Vấn vương xưa cũ bao giờ
    Từng cơn gió dịu ru mơ mảnh hồn…

    Nay dưới ráng hoàng hôn trăn trở
    Bóng thời gian đọng ở buồng tim
    V́ sao ngày ấy đi t́m?
    Mảnh phèn! để phải bỏ ch́m tuổi xuân!....



    19/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #697

    Thu Với Đông



    Thu Với Đông

    Em rước thu về trên bến mơ
    Ngân nga xúc cảm tự bao giờ
    Loang theo vàng lá buồn rơi rụng
    Điệp khúc tâm t́nh dệt ư thơ!

    Mênh mang trải nhẹ dưới mây chiều
    Bốn phía ngập tràn vạn sắc yêu
    Ngọn gió xa đưa nhè nhẹ thổi
    Lâng lâng dào dạt cơi phiêu diêu

    Ngây ngất, mơ màng thả giấc say
    Không gian rộn ră nẻo trần ai
    Tan trôi, nḥa nhạt màn lam khói
    Chỉ có hương ngàn tỏa thắm đây…

    Chợt ráng hoàng hôn rũ bóng rồi
    Bâng khuâng hồn nhớ vọng ngàn khơi
    Cây đa, bến cũ, ḍng sông mộng
    Một cánh duyên thuyền, ánh của tôi

    Vương vấn năm nào cũng với thu
    Lời non, biển hẹn ấm t́nh ru
    Nhưng vầng bay xám trời xa thẳm
    Để luyến lưu hoài vọng viễn du!

    Thu qua, đông lại sắt se ḷng
    Biết kẻ lữ hành có nhớ không
    Kẻo kẹt cầu tre về xóm nhỏ
    Có người cô quạnh mơi ṃn trông…

    Tôi đọc thơ em dưới ánh thề
    Nghe niềm xúc động trải lê thê
    Thu sang tràn ngập bầu êm ả
    Lại đến đông hàn lắm ủ ê

    THƯƠNG cho héo hắt một tâm hồn
    HOÀI vọng âm thầm chuỗi sớm hôm
    NGÀN mộng yêu đương, sầu vĩnh biệt
    NĂM dài tượng đá ngóng đầu non!



    19/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #698

    C̣n Đó Vầng Trăng




    C̣n Đó Vầng Trăng

    Mỗi độ thu về chạnh nhớ nhung
    Cầu tre lắt lẻo bắc ngang sông
    Có ngôi làng nhỏ nằm bên ấy
    Ủ bóng hồn thương choán cơi ḷng!

    Đă thật lâu rồi tôi vắng xa
    Viễn thuyền xứ lạ một lần qua
    Ghé vô bến đậu đêm cô tịch
    Vương vấn bầu thanh toả ánh ngà

    Lan man gió nhẹ thoảng khung xanh
    Xoè cánh tay mơ lả lướt cành
    Mấy sợi tơ vàng ôm quyện cuốn
    Từng cơn xúc động loáng long lanh

    Để luyến lưu kia ngập mảnh hồn
    Chiều buồn thao thức trải hoàng hôn
    Âm vang xưa cũ xa đồng vọng
    Man mác hoài ai măi chập chờn!

    Tôi cứ ngỡ rằng chỉ có tôi
    Đơn đàn khảy khúc ái ân thôi
    Nên ngàn nhịp đập riêng ôm ấp
    Dưới ánh tà dương chỉ chút rồi…

    Nào hay bến nước đợi con thuyền
    Kết bóng khung trời trải mộng duyên
    Nhưng cánh ngàn phương không trở lại
    Đ́u hiu ngày tháng gợn man miên…

    Cung xưa dào dạt một lần ngân
    Mà chuyến đ̣ đưa lại lỡ làng
    Lữ khách âm thầm quay gót trở
    Một đời c̣n đó ảnh hồn trăng!

    21/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #699

    Trăng Vẫn C̣n Kia




    Trăng Vẫn C̣n Kia

    Có phải em ngỡ ngàng bất chợt
    Thấy ánh vàng trôi rớt ngang sông
    Khiến cho tê tái cơi ḷng
    Hồn đan lảo đảo trên ḍng sông thu!

    Rồi cố gượng ghé bờ ngồi xuống
    Thả mắt về tận hướng xa xăm
    Nỗi niềm khắc khoải, bâng khuâng
    Lan man nghĩ ngợi, muôn phần xót xa

    Từ sâu thẳm ngân nga khúc biệt
    Quấn dạ sầu da diết ngàn đau
    Long lanh đôi khóe ửng trào
    Đong đưa rung lắc, nghẹn ngào quả tim!

    Em quằn quại “nh́n thuyền tan vỡ”
    Nhỏ giọt buồn “thơ đó” t́m quên
    Tợ như mười bốn mũi tên
    Cắm sâu giữa trái trăng t́nh… Của ai!

    Nào biết được ngày mai nắng sáng
    Hay dăy mờ phủ xám khung trời
    Từng hồi sấm chớp, mưa rơi
    Đường đi lá đổ, bóng người vắng toanh

    Nào biết được màu xanh mấy thuở
    Cũng một chiều vàng vơ héo khô
    Xác phơi lác đác vật vờ
    Cuốn theo chiều gió, thẫn thờ tóe tung

    Giữa không gian mênh mông bát ngát
    Ảnh sắc vàng nào mất chi đâu
    Chỉ là dạ bóng chân cầu
    C̣n trăng treo đó, vẫn chào đón mơ!

    10/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #700

    Lỡ Làng Duyên Phận



    Lỡ Làng Duyên Phận

    Trời hỡi! Không ngờ em gửi tôi
    Niềm thương, nỗi nhớ tận xa xôi
    Thu sương héo hắt ôm ngày tháng
    Khắc khoải, mênh mang, vọng bóng thời!

    Cánh gió ngàn phương ở chốn nào?
    Để buồn quạnh quẽ, mảnh t́nh trao
    Luyến lưu dĩ ảnh vầng trăng mộng
    Đêm vắng đ́u hiu, ánh lệ trào

    Tấc ḷng vương vấn trải vào thơ
    Nát mảnh hồn em ngóng đợi chờ
    Ngọn gió qua rồi không trở lại
    Trăng ḷng ấp ủ thả vào mơ

    Rồi cứ thu về thêm xót xa
    Từng cơn thổi nhẹ lướt dần qua
    Bao nhiêu lá đổ là bao giọt
    Nhỏ vạn sầu ai, ướt đẫm nḥa!

    Đau đáu tâm hồn măi tháng năm
    Chẳng màng điểm thắm, sắc đan thanh
    Hoa hương thiếu nước dần khô tím
    Khung ảnh mờ phai phủ nguyệt tàn…

    Em ơi! Chốn ấy một ḍng sông
    Có bến trăng thương trải tấc ḷng
    Gửi gió mây ngàn về diệu vợi
    Ánh vàng tha thiết mỏi ṃn trông

    C̣n ở nơi đây cũng cánh thuyền
    Một lần ghé đậu bến trăng duyên
    Rồi theo con nước về xa thẳm
    Cứ măi bâng khuâng một nỗi niềm!

    Có biết ḷng tôi rất nhớ em?
    Vơ vàng ảm đạm cuốn từng đêm
    Một lần trót lỡ cơ cầu thử
    Cứ ngỡ vầng trăng rụng xuống thềm

    Tôi đợi, tôi chờ được nhận thư
    Mà sao thăm thẳm lắc xa lơ
    Bóng chim tăm cá, ôi! Biền biệt
    Canh cánh hoài ai rũ nguyệt mờ…

    Hiểu được th́ ra quá ngỡ ngàng
    Giờ đâu c̣n nữa mảnh trăng vàng
    Hoàng hôn nhàn nhạt dần trôi đến
    Tiếc thuở xuân xanh mộng lỡ làng!

    21/5/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •