Page 82 of 82 FirstFirst ... 3272808182
Results 811 to 819 of 819

Thread: Thao thỨc

  1. #811

    Ḍng tâm sỰ



    D̉NG TÂM SỰ

    Em họa cho tôi lắm dăy thơ
    Từ đầu ghé bến, thả trăng mơ
    Tấc ḷng gom đọng vào lam khói
    Tôi hiểu đời em... phủ bụi mờ!

    Thu chiều cứ măi phả tim sâu
    Héo hắt, cô đơn nhỏ lệ sầu
    Gởi gấm tâm t́nh nơi hí họa
    T́m vơi ảm đạm nỗi ngàn đau

    Thơ thẩn vào ra khắp nẻo trang
    Trải ḍng tâm sự luống bâng khuâng
    Dẫu cho mộc mạc, sai vần điệu
    Vẫn lấy làm vui, khoả ánh tàn…

    Tôi thấy ḷng tôi cũng mến ai
    Từ khi tập tễnh lướt hồn bay
    Ngọc Lan! Ghé bến gieo vần họa
    Xúc động tâm t́nh lắm lúc say!

    Tôi cũng như em cũng mộng thường
    Nhưng rồi tan tác ră mưa tuôn
    Âm thầm lặng lẽ theo ngày tháng
    Từ mái nhung đen đă quạnh trường

    Chỉ c̣n bậu bạn với thơ xanh
    Điểm nét vào đây cả tấc thành
    Nắn nót, giồi mài từng chút một
    Đi t́m cái bóng của vầng thanh...

    Đừng buồn nữa nhé Ngọc Lan ơi!
    Nước chảy, sóng vờn, chỉ thế thôi
    Hăy ngủ mơ say vào mộng mị
    Rồi khi tỉnh giấc, áng mây trôi!



    Nguyễn Thành Sáng

  2. #812

    Em !



    Em !

    Em là cái bóng của ḷng tôi
    Chẳng dáng, chẳng h́nh, chỉ nói thôi
    Từng tiếng ngọt ngào trong diệu vợi
    Ấm ḷng thân thiết lúc chơi vơi!

    Em đă theo tôi quá nửa đời
    Từ thời biết cảm, biết bâng khuâng
    Biết thương, biết nhớ và trăn trở
    Thao thức, suy tư dưới nắng tàn

    Sáng sớm tinh sương rộ ánh hồng
    Em tô sắc biếc điểm ḍng sông
    Cho tôi, thuyền mộng bơi vào ấy
    Êm ả, du dương, mát cơi ḷng

    Rồi theo chầm chậm của vầng dương
    Phủ khối hanh hao xuống nẻo đường
    Em dựng bên lề căn quán nhỏ
    Giúp tôi ngơi nghỉ bước ngàn phương!

    Những lúc tôi buồn luôn có em
    Nỉ non, tha thiết, dịu sầu tim
    Từ trong hương thoảng lời em nói
    Đừng nữa anh ơi! Hăy thả ch́m

    Từng đêm lặng lẽ vọng trời xa
    Nửa nhớ, nửa thương, nửa để mà
    Lưu luyến, u hoài bao khắc khoải
    Em ngồi thật sát, nhẹ nhàng xoa

    Giờ đây ráng tắt, trải hoàng hôn
    Kỷ niệm ngày xưa níu mảnh hồn
    Tôi thấy ngập tràn bao cảm xúc
    Em đưa tay vói lấy cây đờn

    Hỡi em! Cái bóng…mảnh trăng son!...


    13/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #813

    TỎa sáng ḿnh



    TỎA SÁNG M̀NH

    Người sầu ảm đạm trải thơ
    Như chiều héo hắt, dật dờ, vấn vương
    Vọng trông trăng mộng đêm trường
    Mà đâu chẳng thấy, chỉ buồn gió lay!

    Lững lơ chuỗi hạt ai hoài
    Đọng ḍng châu lệ đoạn đoài rụng rơi
    Hút sâu vào cơi tan phôi
    Trăm mong, ngàn đợi để rồi xót xa

    Ngoài kia cành rủ là đà
    Hồ thu gờn gợn, sóng xoa cạnh bờ
    Phủ giăng bốn phía lặng tờ
    Âm u, giá lạnh, hững hờ mây trôi…

    T́nh yêu là thế mà thôi
    Khi phơi trải sáng khi rơi khuất tàn
    Dẫu thương tha thiết mảnh vàng
    Làm sao giữ được ảnh ngàn chuyển quay!

    Niềm mong, nỗi đợi của ai
    Bao chiều quạnh quẽ trên đài cô đơn
    Để cho da diết chập chờn
    Khát khao trông đợi gió vờn hồn sương…

    Hăy vô tư lự bên đường
    Cũng rồi một tối vầng thương toả ngời
    Đừng trông, đừng đợi, đừng chờ
    Chỉ làm héo hắt bơ phờ mà thôi

    Âm thầm tỏa sáng chí đời
    Vạn ngàn sắc thắm muôn nơi tự t́m
    Hơn là nhịp đập con tim
    Ngân bài “Lệ Đá” măi ch́m xa xôi!



    Nguyễn Thành Sáng

  4. #814

    Vẫn Thỉnh Thoảng Đi T́m



    Vẫn Thỉnh Thoảng Đi T́m

    Làm sao không nhớ em!
    Làm sao anh quên được!
    Khi tất cả của em vẫn c̣n đó
    Đẹp vô ngần, sống măi giữa ḷng anh!

    Từ cánh thư xanh của thuở nào
    Ngọt ngào, thắm thiết gửi về nhau
    Cho ngày tháng quyện ngàn vương vấn
    Hồn mộng lâng lâng giữa dạt dào

    Bao niềm tâm sự nơi trang giấy
    Gió bụi thời gian thổi nhạt mờ
    Vẫn măi c̣n đây từng tiếng vọng
    Ru hồn thao thức dưới trăng trơ

    Những lời thỏ thẻ ở bên tai
    Chia sẻ vui buồn trọn với ai
    Điệp khúc ngân nga vào tĩnh lặng
    Du dương, êm ả nhịp đàn say!

    Ánh mắt đong đưa gợn sóng t́nh
    Dưới bầu thanh vắng toả lung linh
    Nầy môi, nầy má…chờ anh đó
    Em nhắm rồi đây! Hỡi!...Hỡi ḿnh!

    Kề bên sợ muỗi đốt chân anh
    Một tấm khăn vàng vội trải nhanh
    Đậy kín che thương từng chút một
    Vô vàn yêu dấu phủ dầy quanh…

    Định mệnh em ơi! Khiến vỡ đàn
    Mây mờ giăng kín, lịm hồn trăng
    Băo giông, sấm chớp, sầu khung ảnh
    Cả khối long lanh nát ră tàn…

    Nhưng măi trọn đời giữa trái tim
    Vẫn hằn đậm nét ảnh h́nh em
    Biết bao kỷ niệm nằm trong ấy
    Chiều vắng, canh khuya thỉnh thoảng t́m!...

    14/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #815

    Thơ Em !...




    Thơ Em !...

    Tôi đọc thơ em tới mấy lần
    Bởi ḷng cảm khái mảnh hồn trăng
    Ôi sao! Đẹp quá t́nh ai đó
    Dẫu lỡ, thuyền xa vẫn đượm ngần!

    Kỷ niệm đong đầy nơi mắt em
    Quay nh́n dĩ văng dưới thu đêm
    Măi vương vấn nhớ thời tao ngộ
    Khắc khoải, đong đưa, rủ bóng thềm…

    Tôi người lữ khách bước qua cầu
    Cũng vỡ tan t́nh lắm khổ đau
    Chất ngất yêu đương rồi nát mộng
    Cho dài năm tháng lịm trời thâu

    Và giống như em, cũng hẹn ḥ
    Công viên, rạp hát… trọn niềm cho
    Trái tim da diết ngân t́nh ái
    Rồi cũng như em…..lỡ mộng đ̣!

    Lặng lẽ nàng đi, bỏ lại đây
    Muôn vàn nhịp đập quả hồng say
    Để tôi lưu luyến, luôn nhung nhớ
    Phủ chụp lên thân chuỗi đọa đày…

    Em c̣n đầy ấp giọt sầu rơi
    Năm tháng hằn in dấu ảnh ngời
    C̣n ở nơi tôi giờ lạnh tắt
    Ḍng sông thuở ấy, đă ngừng trôi

    Đăng đẳng thời gian, bỗng một chiều
    T́nh cờ gặp lại, nỗi buồn hiu
    Đôi ḍng châu lệ nàng tuôn chảy
    Kể chuyện ngày xưa cảnh nát diều

    Giờ mới hiểu ra, đă lỡ làng
    Đâu c̣n đứng bóng ảnh trăng vàng
    Mịt mù khuất núi mờ tan loăng
    Chỉ có c̣n đây một ánh quầng…

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #816

    T́nh Cách Trở




    T́nh Cách Trở

    Cũng vẫn chiều nay ngắm ráng tà
    Nỗi niềm vương vấn vọng trời xa
    Ưu tư trắc trở t́nh đôi ngả
    Để giữa con tim nỗi nhớ mà…

    Không thể cung đàn trổi khúc ca
    Du dương lướt nhẹ vuốt cành hoa
    Cho hàn sương lạnh đeo vào lá
    Rụng rớt trôi đi trả ngọc ngà

    Dào dạt, êm đềm phủ thướt tha
    Canh thâu yên giấc dưới là đà
    Không phơi buốt lạnh lên vành đóa
    Trọn giấc say nồng ửng thắm ra…

    T́nh yêu! Ôi hỡi! Của đôi ta
    Nghịch cảnh trớ trêu, ảnh sắc nḥa
    Tha thiết đong đầy men hương tỏa
    Thế mà mây kéo, giọt mưa sa!

    Cho em trời ấy mang buồn bă
    Thao thức bâng khuâng cạnh góc nhà
    Lặng lẽ đôi lần châu lă chă
    Đêm đêm giá lạnh tím làn da

    C̣n ở bên đây ngàn rỉ rả
    Khuya về theo gió vọng ngân nga
    Trăng tàn tĩnh mịch, hồn treo đá
    Cố nén, bật thành dạng bóng ma…

    “Nhớ Lắm Ḿnh Ơi”! Ôi xót xa!
    Tái tê da diết quá em à
    Thôi th́ vào mộng cùng nhau há!
    Hồng tửu phôi sầu đợi kiếp qua….

    2/4/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #817

    Loạn Nữa Mà Chi





    Loạn Nữa Mà Chi

    Người loạn trong tim bởi những buồn
    Ba sầu, bốn hận, ghịt hoài chuông
    Cho âm thanh vọng, loang vào gió
    Tiếng oán, tiếng thương, tiếng đoạn trường!

    Người loạn trong tim bởi một thời
    Ngàn yêu, tha thiết trải đầy vơi
    Chỉ qua mấy độ, t́nh ly biệt
    Để lại thời gian luống ngậm ngùi

    Người loạn trong tim bởi phải nh́n
    Thăng trầm thế sự nhục và vinh
    Cúi ḷn, bợ đỡ nên danh phận
    Sĩ khí, trung can phải tím ḿnh

    Người loạn trong tim bởi xót xa
    Thấy ngàn áng xám phủ dầy hoa
    Rồi từng cơn lộng kèm mưa đổ
    Vùi dập, xác xơ mảnh ngọc ngà!

    Người loạn trong tim bởi phải hoài
    Nghe x́nh, nghe xập rú màng tai
    Mỗi lần khỉ đột làm ca sĩ
    Gần gũi đồng lân cửa nẻo gài

    Người loạn trong tim bởi chán chường
    Tháng ngày trăn trở, nỗi niềm vương
    Nhớ nhung, lưu luyến hay hoài vọng
    Lặng lẽ t́m quên giữa quạnh trường…

    Hăy dừng đi nhé! Hỡi con tim
    Loạn nữa mà chi, chỉ đắm ch́m
    Biển rộng làm sao không có sóng
    Phận thuyền, tay lái vững truân chuyên!...


    16/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #818

    Sóng Gợn Cơi Dương Trần




    Sóng Gợn Cơi Dương Trần

    Vần thơ thắm đượm của T́nh Nương
    Đă khiến tim anh gợn sóng buồn
    Cảm đóa thắm nồng treo bóng tưởng
    Canh dài ṿ vơ, ngọn lay sương…

    Ngày tháng bên bờ em vấn vương
    Gót chân trĩu nặng thả trên đường
    Ánh sầu thỉnh thoảng xoay ṿng hướng
    Rồi cũng âm thầm dạ nỉ non…

    C̣n anh nh́n nắng rụng ngàn phương
    Thấy nhạt mờ xa phủ đóa hường
    Ngắm lá khô vàng rơi vất vưởng
    Nỗi niềm sâu thẳm tiếp rung chuông!

    Đôi ta ôm ấp mối tư tương
    Chẳng biết làm sao để tỏ tường
    Khiến những trưa hè nh́n cánh phượng
    Vật vờ lả tả, gợi ngàn thương

    Thương cho da diết của yêu đương
    Mà phải quặn đau khúc mộng thường
    Khắc khoải, nghẹn ngào treo gió lượn
    Ảnh h́nh loáng thoáng hiện màn gương

    Để thành ảo ảnh vị men hương
    Cạn chén say bay trải chập chờn
    Ngây ngất dạt dào bao lởn vởn
    Dưới bầu ráng tắt tím hoàng hôn!

    Khoảnh khắc loang dài từ xóm thôn
    Vào sâu tít tận cơi tâm hồn
    Luyến lưu tha thiết trao về chốn
    Hai nẻo cùng nhau… Một tiếng đờn…

    Có chút trào dâng ngọn lửa hờn
    V́ sao không thể bước xa hơn
    Khi cây đơm trái đầy mơn mởn
    Bị cả khung trời đậy tối om…

    Giờ mối duyên thề, nghĩa sắt son
    Bèo mây lỡ giạt, khuyết khung tṛn
    Nhưng t́nh yêu dấu luôn gờn gợn
    Đành phải dương trần mỗi sớm hôm…

    3/4/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #819

    HỠi trỜi xanh !



    HỠI TRỜI XANH !

    Lặn lội qua nhà để rơ tin
    Yêu đương c̣n sống hoặc tan h́nh
    Then cài, cửa đóng, ch́m hiu hắt
    Vắng lặng bao quanh, chỉ có ḿnh!

    Một khắc trôi qua, bóng một người
    Vườn sau ra trước ngắm nh́n tôi
    Ô ḱa! Huynh Sáng! Cần Thơ ghé
    Nhớ quá bạn ơi, thuở thiếu thời

    Chun rượu thâm t́nh cạn ngất say
    Năm xưa hai đứa thả hồn bay
    Giờ đây đôi ngả đường rong ruổi
    Kẻ bụi phong trần, kẻ lắt lay

    Nỗi nhớ niềm thương ngợp cả hồn
    Những chiều nắng tắt, rũ hoàng hôn
    Căn pḥng ấm áp t́nh tri kỷ
    Chia sẻ cho nhau chuyện mất c̣n..!

    Bỗng chốc em đi chợ mới về
    Nụ cười tươi rói, tiếp chân đi
    Ra sau rồi khuất, không c̣n thấy
    Đến tối âm thầm mở nhạc bi

    Chế Linh quằn quại với đau thương
    Chuỗi khúc t́nh vương luống đoạn trường
    C̣n ở nơi tôi đêm thức trắng
    Tái tê, da diết cảnh mây sương…

    Thôi rồi! Đă nát mảnh t́nh thanh
    Tay ấm trong tay những tối gần
    Vạn tiếng con tim ngân thổn thức…
    Giờ đây gởi trả giữa khung xanh

    Tôi hận , tôi đau bởi ngỡ ngàng
    V́ sao lại vỡ mảnh trăng vàng
    Em th́ im lặng, không lần nói
    Để gió thu sầu quyện xốn xang

    Nghĩ chân lạc bước cánh vườn hoa
    Lắm bướm vờn xoay ảnh ngọc ngà
    Đành nén, chôn sâu về dĩ văng
    Sợi tơ lầm mối tặng người ta…

    Hai mươi năm chẳn vội qua mau
    Bỗng gặp lại em, đẫm lệ trào
    Ngày ấy anh ơi! Em khóc hận
    Xa anh v́ bởi nát hoa đào

    Người ta tàn nhẫn thuốc em đau
    Trong trắng đời em đă ră nhầu
    Chẳng xứng t́nh anh ngàn sắc thắm
    Chớ nào em phụ mảnh t́nh đâu!

    Trời ơi! Trời hỡi! Hỡi trời sầu!...

    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •