Page 122 of 124 FirstFirst ... 2272112120121122123124 LastLast
Results 1,211 to 1,220 of 1231

Thread: Thao thỨc

  1. #1211

    Quang Đăng Hay Là Đổ Mưa…



    Quang Đăng Hay Là Đổ Mưa…

    Nầy anh! Gió Sáng kia ơi!
    Nh́n anh như thể chẳng vui vậy ḱa
    Dưới trời u ám canh khuya
    Lang thang, lững thững bay về nơi đâu?

    Nét trăng xám phủ tím màu
    Héo hon, ảm đạm gợi sầu cho ai
    Bóng mờ anh chậm chậm bay
    Nửa như thao thức, nửa dài bâng khuâng

    Khiến em gió nhẹ trên đàng
    T́nh cờ gặp gỡ thấy chàng…mà nghe
    Quả tim nhịp đập lê thê
    Ngân nga dào dạt những ǵ cảm thương

    Nếu anh có vướng chuyện buồn
    Th́ em cũng đọng giọt sương nghĩa t́nh
    Sẻ chia an ủi ảnh h́nh
    Chơ vơ, lặng lẽ riêng ḿnh xót xa!…

    Hỡi nàng! Cánh gió như ta
    Cám ơn nhiều lắm đậm đà của em
    Nhưng mà chịu đựng đă quen
    Tuyết sương giá lạnh, đêm đen mịt mù

    Chỉ nay cảm thấy thẫn thờ
    Nghe niềm tư lự, vật vờ sắc thu
    Bởi ba năm bước vào mơ
    Mang theo một túi hồn thơ thả ngàn

    Giờ đây đến độ canh tàn
    Cung đàn c̣n đó nhưng hàng mây che
    Vầng đông lát nữa ló ra
    Biết bầu quang đăng hay là đổ mưa!...



    27/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1212

    Bóng Ma Nhị Tỳ


    Nỗi Niềm Của Gió

    Thân làm cánh gió trùng khơi
    Mấy ai hiểu được chơi vơi nỗi niềm
    Thênh thang sức tặng bao miền
    Sau ch́m cát bụi lặng yên ră tàn...

    Tạo h́nh giữa cơi lộng tầng
    Giăng phơi rực nóng, cuốn hàng vần xoay
    Thái Dương nắng toả loang đầy
    Hấp khô hạt nước bốc dài mênh mông

    Giao hoà chuyển hoá, bềnh bồng
    Đẩy luồng khí áp thinh không vật vờ
    Xé bay khắp nẻo bến bờ
    Khi ào ạt thổi, lúc thơ thẩn làn!

    Đó đây lờ lững dặm đàng
    Cảm thương rũ nhánh, trao ngàn lắc lay
    Thâu canh sương đọng giọt hoài
    Đong đưa an ủi, nhểu phai phôi sầu

    Đêm đêm trăng dạ bóng cầu
    Say sưa vờn lá, xạc xào lê thê
    Trừng mây lẩn tránh bốn bề
    Để cho lóng lánh, thoả thuê trải t́nh...

    Kể từ ánh ló b́nh minh
    Theo ṿng vũ trụ, tắt h́nh phù du
    Đông xuân rồi đến hạ thu
    Triền miên sứ mệnh mặc dù chơ vơ

    Khi vui đời gọi như thơ
    Du dương, êm ả, ru mơ quạnh trường
    Lúc buồn thế sự, tơ vương...
    Trách kia gieo lạnh khu vườn dưới khuya...



    17/8/2019
    Nguyễn Thành Sáng
    Last edited by Nguyễn Thành Sáng; 08-18-2019 at 02:51 PM.

  3. #1213

    Bóng Ma Nhị Tỳ


    Bóng Ma Nhị Tỳ

    Hôm qua mặt báo loan tin
    Có người chém chết kẻ x́nh xập ca
    Giật ḿnh chợt kịp nghĩ ra
    Th́ do căng thẳng quá mà...Đứt dây!

    Để nay một kẻ tù đày
    Một lô đất ẫm vùi thây dại khờ
    Bên con và vợ khổ đờ
    Bên cha cùng mẹ vật vờ trách, thương

    Hai bên chung giống chữ buồn
    Ngày qua ngày lại nghe chuông vọng chiều
    Êm đềm, hạnh phúc bao nhiêu
    Giờ đau với nhớ bấy hiu hiu sầu!

    Chỉ v́ không thể chịu lâu
    Âm thanh xé nát cả bầu lặng yên
    Chỉ v́ xem nhẹ xóm giềng
    Biết ḿnh nào biết gây phiền đồng lân

    Cứ vui thiệt đă cóc cần
    Nhức tai, điếc óc ở gần xung quanh
    Chỉ muốn sao, vượt đỉnh tầng
    Ngất ngây thưởng thức lâng lâng được rồi

    Mặc cho bức bối bao người
    Chẳng màng lư lẽ ở đời đúng sai
    Không gian xem của ta đây
    Tung hoành thả cửa, đố ai làm ǵ

    Nay khu vắng vẻ Nhị Tỳ
    Gánh thêm cái bóng lầm ĺ ngồi kia
    Cứ từng mỗi tối canh khuya
    Hận nông nổi dại... Đầm đ́a trũng đen...


    18/8/2019
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1214

    Thẫn Thờ Gió Trăng






    Thẫn Thờ Gió Trăng

    Anh à! Dẫu cho bốn phía tràn trề
    Mịt mù trắng xoá, dầm dề nước loang
    Cóng tê, ướt đẫm mơ hồn
    Co ro cầm cập, từng cơn năo nùng!

    Nhưng c̣n sâu thẳm tấm ḷng
    Vấn vương, thương nhớ theo ḍng thời gian
    Gởi sương, gởi tuyết, gởi trăng
    Gởi cây, gởi lá, gởi ngàn cỏ hoa…

    Mặc dầu sấm chớp, mưa sa
    Rắc gieo vạn giọt, trải nḥa khắp nơi
    Cũng rồi sẽ tạnh mà thôi
    Ư t́nh c̣n đó, nắng trời c̣n kia

    Huống hồ có chỗ tránh mưa
    Bển ḱa! Anh thấy! Là đà bóng cây
    Nếu như phủ dập xuống đây
    Hai ta ghé đụt, yên ngay lo ǵ!...

    Hỡi nàng chầm chậm dưới thề
    Hữu duyên tao ngộ cùng đi chung đường
    Nghe em phân tích tỏ tường
    Nửa rung cảm mến, nửa vương nỗi niềm…

    V́ sao lặng lẽ canh đêm
    Nhẹ nhàng em duỗi cánh chim mộng hồn
    Phải chăng cũng vướng sợi buồn
    Lạc vào giấc điệp về phương ảo mờ ?…

    Khuya nay bất chợt t́nh cờ
    Sông xanh gió thổi, con đ̣ lắc lư
    Đôi bờ lẻ bóng chơ vơ
    Ngóng trông đứng đợi, thẫn thờ gió trăng!



    29/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng
    Last edited by Nguyễn Thành Sáng; 08-19-2019 at 04:56 PM.

  5. #1215

    Đêm Mơ C̣n Đó Mộng Đời C̣n Đây




    Đêm Mơ C̣n Đó
    Mộng Đời C̣n Đây

    Nh́n anh có vẻ bâng khuâng
    Lan man nghĩ ngợi thả tầng thinh không
    Em nghe xao xuyến cơi ḷng
    Dạt dào khuấy động, bềnh bồng gió sương!

    Đời em là cả chuỗi buồn
    Héo hon giá lạnh, bên đường quạnh hiu
    Ưu tư, lo lắng đă nhiều
    Nhưng rồi chỉ thấy bóng chiều mà thôi

    Đêm đêm trăn trở ngậm ngùi
    Chập chờn mộng mị, hồn trôi lững lờ…
    Ửng xa một đóm nhạt mờ
    Th́ ra chiếc bóng vật vờ của anh

    Âm thầm duỗi cánh thâu canh
    Mỏi mê chẳng thấy, rung rinh chẳng hề
    Cứ thong thả lướt bay đi
    Dưới màn lấp lánh, hướng về thênh thang!...

    Những lời thỏ thẻ của nàng
    Nhẹ nhàng êm ái, muôn phần thiết tha
    Chạnh niềm thổn thức trong ta
    Lâng lâng tấc dạ, ngân nga nỗi niềm

    Phải chăng bến nước con thuyền
    Khiến xuôi tấp ghé giữa miền trăng sao
    Cảm rung giọng nói ngọt ngào
    Thương sầu lặng lẽ lệ trào nhỏ khuya…

    Tiếng gà văng vẳng. ó. o
    Vầng dương chầm chậm ló ra cuối trời
    Chia tay hai ngả tạm thời
    Đêm mơ c̣n đó, mộng đời c̣n đây!...


    30/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1216

    Dĩ Văng Cuốn Trôi Xa




    Dĩ Văng Cuốn Trôi Xa

    Má ửng, thẹn thùng cận kế bên
    Tóc mây lấp lánh dạ trăng lên
    Nhẹ nhàng gọt vỏ, t́nh… trong ổi!
    Em đó! C̣n anh…ngại chẳng nh́n!

    Sợ mắc cỡ rồi lỡ đứt tay
    Th́ ai phải chịu thế đau đây
    Thôi th́ bên phải nghiêng đầu nhé
    Để giữa quả tim đỡ nhịp hoài…

    Mười mấy năm trường, h́nh ảnh kia
    Chập chờn, lởn vởn lắm canh khuya
    Khiến cho lặng lẽ theo ngày tháng
    Cứ măi ḷng tôi chạnh hướng về…

    Âm thầm tiếc nuối với sầu thương
    Canh cánh tâm tư cả khối buồn
    Tắt ánh trăng vàng đang giữa đỉnh
    V́ mây kéo đến, thả mưa tuôn

    Ướt cả mảnh hồn, đẫm dấu yêu
    Tượng h́nh chầm chậm mới bao nhiêu
    Chỉ dài thao thức ôm ngàn nhớ
    Trăn trở, bâng khuâng dưới bóng chiều…

    Tạo hoá trớ trêu khúc nhạc đàn
    Dây chùng lạc tiếng, vỡ âm ngân
    Muốn nghe, muốn hát đành ngưng vậy
    Lưu luyến nằm kia, rải cơi tầng…

    Hôm qua trở lại bến sông xưa
    Cẩn thận bước lên một chuyến đ̣
    Náo nức, bồn chồn vương vấn cũ
    Dè đâu… dĩ văng cuốn trôi xa!



    30/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1217

    Tiếng Ḷng Sâu Thẳm



    Tiếng Ḷng Sâu Thẳm

    Đă bốn lần ta di chuyển nhà
    Bởi dài đối diện với phong ba
    Gạo tiền, t́nh nghĩa, ḷng nhân thế…
    Tất cả v́ đây để gọi là

    Phận kiếp con người phải bước đi
    Do từ hai chữ thịnh và suy
    Rồi qua ngày tháng bao thay đổi
    Có được ở tim những cái ǵ

    Luyến lưu, vương vấn… khắc ghi sâu
    Hoặc hận, hờn, đau… đến bạc đầu
    Dẫu muốn, dẫu không nhưng cũng phải
    T́nh cờ gió thổi, lá lao xao

    Từ đất Cần Thơ đến Sóc Trăng
    Trở về Tám Tám…bán buôn ăn
    Rồi lên B́nh Thủy nuôi con lớn
    Nay lại Tám Lăm ghé chợ gần

    Tóc xanh, thêm điểm, điểm thêm sương
    Theo bóng thời gian mỗi chặng đường
    Nay đă trưa rồi dần ngả nắng
    Giờ đây đọng lại dăy ngân chuông

    Thấy cảm, thấy thương nghĩa vợ hiền
    Chuỗi dài đăng đẳng trước truân chuyên
    Anh đâu em đó đồng cam chịu
    Chẳng tiếng thở than hoặc trách phiền

    Con thơ hai đứa chỉ vâng lời
    Cha Mẹ định sao hiểu vậy thôi…
    Một thoáng trầm tư vào nỗi nhớ
    Từ trong sâu thẳm…Vợ Con ơi...



    31/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1218

    Bạn Đi Rồi C̣n Ta…




    Bạn Đi Rồi C̣n Ta…

    Nầy Sáng! Bạn ơi! Sao ở đó!
    Giữa khuya trầm mặc đứng chơ vơ
    Đăm chiêu, tư lự dầy lên mắt
    Mệt mỏi hay chăng? Vẻ thẫn thờ!

    Đâu rồi lóng lánh một vầng thanh
    Toả sáng không gian tận nẻo ngàn
    Soi bước lạc sầu bao lữ thứ
    Khơi ḍng cảm xúc dậy lâng lâng

    Đâu những chiều tà duỗi cánh bay
    Dạt dào từ thẳm đẩy lung lay
    Hồn mơ của bạn lùa mây khói
    Lúc lộng từng cơn, lúc thả dài

    Đâu quả tim vàng nhịp lắc rung
    Ngân nga vút tận đỉnh không trung
    Rồi trầm trải rộng về sông biển
    Loang toả vào sâu cơi mịt mùng!…

    Gió Đông Trung Á bạn thân ơi!
    Từ chốn phương ngàn xa thật xa
    Chuyển hướng về đây hoà sự sống
    Tiện đường ghé lại để thăm ta

    Mời bạn dừng chân ngồi xuống bên
    Tách trà nhấp nháp, đợi trăng lên
    Sẻ chia giây phút niềm tri kỷ…
    Ấm áp cùng nhau thắm nghĩa t́nh…

    Giờ đây bạn đă tiếp lên đường
    Ta vẫn là ta của gió sương
    Chiếc bóng canh thâu bờ quạnh quẽ
    Từ trong khe khẻ…Tại sao buồn?...


    2/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1219

    Thao Thức Hồn Thu…




    Thao Thức Hồn Thu…

    Nầy tấc ḷng sâu đang ẩn kín
    Đêm qua ngươi hỏi…Tại sao buồn?
    Khi mà mới độ giữa canh khuya
    Sương trắng hăy mờ chưa nhỏ xuống!

    Và cuộc sống ta giờ đổi khác
    Không c̣n lao nhọc nặng lo toan
    Ngày hai buổi sáng chiều thong thả
    Êm ấm cửa nhà với vợ con…

    Tất cả chỉ là bề mặt biển
    Phẳng phiu, b́nh lặng tháng ba thôi
    Mấy ai nh́n thấy ḍng thăm thẳm
    Cuồn cuộn xoay tṛn chẳng phút lơi

    Nhân t́nh, đạo nghĩa hiện nằm đâu
    Lẽ sống vinh quang ở chỗ nào
    Ôm ấp, nuôi trồng nơi dĩ văng
    Giờ đây kết tụ được là bao?

    Mẹ Cha, quyến thuộc, chị anh em
    Bè bạn gần xa đượm nỗi niềm…
    Nay đă xương tàn vùi đất lạnh
    Cái ǵ thỉnh thoảng ghị con tim…

    Khiến măi chuỗi dài lắm trở trăn
    Chưa hề phôi nhạt những bâng khuâng
    Hận, hờn, oán, chán…rồi thương tiếc
    Thao thức, suy tư thả xế tàn

    Cái vỏ bọc ngoài chỉ mảnh che
    Vạn ngh́n vương vấn khuất trong kia
    Ôi dài! Lặng lẽ bầu thanh vắng
    Canh cánh hồn thu nghẹn nhớ về...


    3/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1220

    Giờ Đây! Lại Vướng Sầu




    Giờ Đây! Lại Vướng Sầu

    Vậy th́! Em hăy cứ quên tôi
    Sống tiếp thời gian với những ǵ
    Cảm nhận, suy tư và hướng vọng
    Cho đời c̣n lại nhẹ nhàng đi!

    Kỷ niệm ngày xưa chỉ đóm mờ
    Bởi v́ lưu luyến, hóa thành mơ
    Cho hồn vương vấn bay vào ấy
    Ngắm lại một lần, đỡ ngẩn ngơ

    Chớ c̣n chi nữa để cho nhau
    Khi muối với tiêu rải trắng đầu
    Bến nước, con đ̣ nơi dĩ văng
    Thay bờ, mục ră mất từ lâu

    Dấu tích t́nh yêu cũng chẳng c̣n
    Nỗi niềm thao thức đỉnh chon von
    Phẳng phiu, khúc khuỷu hay ghềnh gập
    Ngả rẽ ba đường, nghịch dấu chân!…

    Biết vậy! Mà sao măi nhớ nhung
    Phải chăng từ độ ghé sang sông
    Về nơi chốn lạ thăm “người ấy”
    Là lúc con tim đă hỏi ḷng…

    Nên mấy chục rồi vẫn ở đây
    Hiên buồn canh vắng, gió lung lay
    Nửa vầng trăng khuyết nằm trên đó
    Trải trước mặt tôi! Chỉ nửa hoài

    C̣n nửa cong cong ở chỗ nào
    Muốn t́m, muốn kiếm phải về đâu
    Khi hoàng hôn đổ, dần tan bóng…
    Bởi thế giờ đây! Lại vướng sầu!


    4/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •