Page 121 of 124 FirstFirst ... 2171111119120121122123 ... LastLast
Results 1,201 to 1,210 of 1234

Thread: Thao thỨc

  1. #1201

    Vẫn C̣n Đây




    Vẫn C̣n Đây

    Đừng tiếc nữa! Anh ơi! Đừng tiếc nữa
    Mộng hải hồ chẳng được đến như mong
    Th́ c̣n kia ḍng sông về lắm ngơ
    Những mảnh vườn mở cửa dưới vầng đông…

    Hăy giũ sạch bao mối sầu dĩ văng
    Cho cơi ḷng thanh thản đón hoàng hôn
    Tay phím nắn cung đàn theo ngày tháng
    Khảy ru t́nh ấm áp phả đêm đơn

    Ḥa sương tuyết, cỏ cây cùng hoa lá
    Giữa bóng mờ buốt giá phủ đ́u hiu
    Dẫu du dương chưa đều như ngọn gió
    Cũng nhẹ nhàng đây đó chút liêu xiêu…

    Hơn là phải vấn vương, ch́m khắc khoải
    Nh́n chuỗi đời mảng tối với màn đen
    Bầm dập tím quả tim từ độ ấy
    Tiếp tục hoài nhức nhói kéo dài thêm

    Bởi tất cả chỉ phù vân, bọt biển
    Mới vừa rồi xuất hiện giữa không gian
    Khoảnh khắc đó vội tan theo cánh quyện
    Ghi dấu hằn lưu luyến, măi bâng khuâng

    Chí tang bồng, danh phận, nghĩa nhân sinh
    Từ sâu thẳm rung rinh ngân tiếng gọi
    Nếu năm xưa ḍng đời xuôi tới bến
    Liệu giờ nầy định mệnh hẳn yên vui?...

    Đừng tiếc nữa! Anh ơi! Đừng tiếc nữa
    Chuyện đắng cay một thuở đă qua rồi
    C̣n nhịp đập từng hồi khơi nỗi nhớ
    Vẫn canh trường lối nhỏ mảnh trăng soi!


    16/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1202

    Chẳng Thể Cùng Em…



    Chẳng Thể Cùng Em…

    Đừng nói nữa, em ơi! Đừng nữa!
    Hăy đưa tay khép cửa ḷng đi
    Bởi giờ tôi chẳng c̣n chi
    Ḥa cùng lóng lánh trăng thề của em!

    Chỉ có kẻ đêm đêm lặng lẽ
    Thao thức hoài trăn trở sầu tơi
    Mượn thơ nắn nót đôi lời
    Phôi pha ngày tháng ngậm ngùi, vấn vương

    Bước đơn độc trên đường tắt nắng
    Mang vết hằn dĩ văng buồn đau
    Lần chân chầm chậm qua cầu
    Bốn bề quạnh quẽ, lao xao cạnh bờ

    Cuối thăm thẳm lờ mờ tối điểm
    Cơi xa nào vọng tiếng chuông ngân
    Năo nề nh́n gợn lăn tăn
    Bâng khuâng da diết ngập tràn xót xa!…

    Cây meo mốc dưới tà rũ lá
    Gió giũ vờn lả tả vàng bay
    Không gian phủ xám ngàn mây
    Chơ vơ, trầm mặc chuỗi ngày héo hon

    C̣n ở em mảnh tṛn giữa độ
    Cánh hoa hồng hé nở vườn xuân
    Dập d́u ong bướm bao quanh
    Lượn ṿng gắm ghé muôn phần khát khao…

    Nay từ giă, tôi vào với mộng
    Trả những ǵ vướng bận lại em
    Kiếp nầy chẳng thể nợ duyên
    Mong sao chuyển kiếp chung thuyền ghé mơ!



    18/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng


  3. #1203

    Nỗi Niềm Của Cha



    Nỗi Niềm Của Cha

    Nay chính thức con qua bển dạy
    Đem sức tài t́m lấy tương lai
    Ḷng cha tràn ngập niềm vui
    Thầm mừng con gái của tôi nên người!

    Chẳng phí uổng một thời đăng đẳng
    Trải thời gian mưa nắng sớm hôm
    Nhọc nhằn nuôi nấng hai con
    Ân cần dạy dỗ, vuông tṛn t́nh thâm

    Giờ đến độ cây xanh trổ nụ
    Thỏa mong chờ ấp ủ nơi cha
    Rồi đây rộ nở trăm hoa
    Xum xuê kết trái đậm đà vị hương

    Chỉ có điều đoạn đường lui tới
    Khá xa xôi, mệt mỏi lên thân
    Tùy nghi ở lại khi cần
    Hôm nào nghỉ tiết mới phần đoàn viên!…

    Cha măi nhớ sắc hiền con trẻ
    Mới năm nào thỏ thẻ bên cha
    Thương cha nhiều lắm cha à!
    Con nguyền cố gắng để mà thành danh

    Từng mỗi tối dưới đèn ngồi đó
    Cố miệt mài góp gió mai sau
    Đôi khi ghé mắt nh́n vào
    Thấy con cặm cụi, ửng trào mắt cha…

    Hiện gia cảnh nhà ta từng bước
    Tiến lần về phía trước thênh thang
    Tim cha vẫn măi vầng trăng
    Tuổi thơ con gái long lanh sáng ngời!

    19/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1204

    Vừa Thương, Vừa Nhớ…




    Vừa Thương, Vừa Nhớ…

    Gió đông bắc tràn về ngập lạnh
    Quán bên đường, đủ ấm, ngâm nghi
    Ngọt ngào từng ngụm cà phê
    Lâng lâng sảng khoái, nghĩ về các con...

    Niềm sung sướng ôm tṛn tấc dạ
    Bởi nhọc nhằn, vất vả qua rồi
    Hai con nay đă thành người
    Tương lai từng bước rạng ngời, thênh thang

    “Chiếc ba lô” nặng mang một thuở
    Kể từ đây dỡ bỏ quăng trôi
    Chỉ c̣n thong thả t́m vui
    Sớm chiều lững thững mộng đời gió mây…

    Chợt nghĩ tới h́nh ai bó gối
    Dưới cầu cao hứng thổi từng cơn
    Cóng tê siết chặt tay chân
    Lấy đâu ăn mặc ấm thân qua ngày?

    Những kẻ kéo đoạn dài cằm cặp
    Cố vượt đồng cho kịp bán buôn
    Kẻo mà cá bị śnh ương
    Phải đành ghé tiệm chao tương đem về

    Chỗ nọ kia, cu li xây dựng
    Quần áo mèm lúc đứng lúc làm
    Mặc t́nh buốt giá dọc ngang
    Nếu không cũng phải lang thang vật vờ

    Nghĩ lui tới thẫn thờ đôi chút
    Thấy ḿnh giờ hạnh phúc biết bao
    Rẫy đầy khốn khổ, lao đao
    Vừa thương, vừa nhớ… ửng trào xót xa!


    21/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1205

    Ư Nguyện Của Anh




    Ư Nguyện Của Anh

    (Thơ Liền Âm Tác Giả - Nguyễn Thành Sáng)

    Trưa hôm nay chân vừa ngang ngạch cửa
    Chợt nhân viên vội vă bước lại nhà
    Mở túi sách tay rà t́m một lá
    Đây thư nè! Chốn lạ gửi anh Ba!

    Tim tăng nhịp, cảm tạ chú nhiều nha
    Rồi trở vô…hít hà!...Ai vậy há!
    Chút hồi hộp ḷa x̣a trong tấc dạ
    Nước ẩn tàng rịn má ướt loang ra

    Ồ! Quỳnh thị thúy Nga*em đây mà
    Đă ba trăng buồn bă nhớ hồn hoa
    Đường diệu vợi khiến ngà rơi vách đá
    Lác đác sầu lă chă tím ḷng ta!

    Trang giấy mỏng thiết tha tràn ngập quá
    Vài nét màu tơi tả quyện châu sa
    Niềm yêu dấu đậm đà theo rỉ rả
    Biến cung đàn êm ả trải phôi pha…

    Chiều buổi ấy ánh nhoà loang gió phả
    Anh đi rồi, đôi ngả, khép bài ca
    Ḍng sông t́nh là đà sương trắng xoá
    Khiến vườn hồng héo đoá dưới trăng thoa

    Cảnh nghèo khó như tà ch́m đông giá
    Phủ khung trời vạn tá buốt làn da
    Nỗi tê tái dần dà co rúm quả
    Sức c̣n đâu để thả nhịp ngân nga

    Bởi lẽ đó anh đà xuôi biển cả
    Theo làm nghề đánh cá tận ngoài xa
    Ki cỏm bớt tiêu pha, chờ khấm khá
    Sẽ về xin cưới gả với Mẹ Cha… Đó em ạ!


    * Tên hư cấu

    23/8/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1206

    Ḍng Thắm Thiết Lê Thê C̣n In Dấu



    Ḍng Thắm Thiết Lê Thê
    C̣n In Dấu

    Có phải chăng khung trời đà phủ tối
    Nên nhẹ nhàng em khép lối vườn thơ
    Khiến lộng ngàn hiu hắt, lạc chơ vơ
    Bâng khuâng nhớ, thẫn thờ nơi lặng vắng?

    Hay cái ǵ làm cho em hụt hẫng
    Để cơi ḷng canh cánh những hờn đau
    Muốn vo tṛn, nén chặt cất vào sâu
    Đành tạm biệt, tiếng chào…không thể nói!

    Hoặc đăng đẳng trải hồn về diệu vợi
    Đến hôm nay đă mệt mỏi dưới chiều
    Lửa năm nào giờ c̣n chẳng bao nhiêu
    Sợ giây phút liêu xiêu, mờ ảnh mộng

    Hoặc hiểu ra chỉ toàn là ảo bóng
    Giữa đêm dài chuyển động mập mờ bay
    Cố vói hoài, vói măi thẳng hai tay
    Mà vệt khói cứ dài theo nẻo khuất

    Hay ở em đang chứa chan thổn thức
    Bỗng chạnh ḷng, ẩn ức bởi do tôi
    Quá vô t́nh trong lúc ấy chơi vơi
    Rồi chua xót, vuột rơi bầu mật ngọt…

    Phải vậy không? Một trong bao điều đó?!
    Để giờ đây lá cỏ tợ như buồn
    Nghiêng trút ḿnh, lấm tấm đọng hàn sương
    Từng từng khắc trên đường kêu tí tách

    T́nh yêu ơi! Âm vang thời hiển hách
    Măi đâu đây phảng phất trải hương mê
    Dẫu bây giờ nhàn nhạt mảnh trăng thề
    Ḍng thắm thiết lê thê c̣n in dấu…



    23/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1207

    Vĩnh Biệt T́nh Yêu





    Vĩnh Biệt T́nh Yêu

    C̣n ǵ nữa để mà đây phải nói
    Hăy t́m quên đừng tới chỗ gần tôi
    Hết thật rồi một thuở dưới trăng soi
    Bờ cỏ mướt… t́nh ơi!…yêu nhiều lắm…

    Em đă đẩy hồn tôi rơi vực thẳm
    Nát bầy nhầy từng mảng vỡ văng xa
    Có c̣n chi nữa đâu khiến phải mà
    Rung với cảm, đậm đà sâu giữa mắt

    Nên giũ bỏ, đừng bao giờ gợi nhắc
    Chuyện một thời bóng mát rải vườn quê
    Chuyện ḍng sông nhấp nhố, mảnh trăng thề
    Chuyện hai đứa lê thê ngh́n cảm xúc…

    Để tim t́nh đang tụ bầm đau nhức
    Theo thời gian từng phút được tan phai
    Quên bẵng thôi kỷ niệm những tháng ngày
    Tim ấp ủ cùng ai về bến mộng…

    Chớ nhớ làm chi cho ḷng dậy sóng
    Rồi bập bồng khuấy động cả tâm can
    Đă héo hon thêm xơ xác vơ vàng
    Đau đớn quá! Muôn phần đau đớn quá!

    Em hăy về đi! Hăy về bên đó
    Vui nắng hồng, lối ngơ dẫn vào mơ
    Để của em đêm chẳng có trăng trơ
    Chẳng thao thức thẫn thờ ngân tím nhạc

    Kể từ nay ngập tràn muôn chất ngất
    Mật ngọt ngào ta nốc chén say mê
    Giờ trút sạch trải ướt hết đường đi
    Hai nẻo bước, em kia, tôi hướng đó!...



    24/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng





  8. #1208

    Tự Nhiên Th́…



    Tự Nhiên Th́…

    (Thơ Liền Âm – Tác Giả - Nguyễn Thành Sáng)

    Duyên, mệnh, số thịnh suy từ muôn kỷ
    Nợ ái t́nh đâu chỉ kiếp đời ni
    Đây hạnh phúc, đậm ghi tràn ngập thụy
    Đó vơ vàng, khổ lụy đẩy suy vi!

    Đâu thể trách xuân th́, nàng tự ỷ
    Vào sắc hương diễm thúy sánh hàng Phi
    Chỉ tại người trồng si mê tuyệt mỹ
    Quên hiểu rằng muốn quư phải chờ khi…

    Nữ nào chẳng ước ǵ ḿnh toại chí
    Chẳng có lần mộng mị, nhíu bờ mi
    Và chẳng từng vu vi trong ư nghĩ
    Mong một ngày được phỉ bước vu quy!

    Nhưng hạnh phúc làm chi cho bền bỉ
    Kẻo không thôi uổng phí, xót xa v́…
    Mâu thuẫn nhau từng ly rồi từng tư
    Sớm trưa chiều đẫm mí, với hi hi

    Mặt chừ bự, lầm ĺ ôm cái bị
    Chồng hướng đông lí nhí quánh tù t́
    Vợ hướng tây kh́ kh́, đồ con khỉ
    Đêm chiếu chăn âm ỉ, lạnh xiêm y…

    Thà an nhiên, hủ hỉ với vần thi
    Ngày sớm tối kiên tŕ trau chuốt ư
    Cho có sức kéo gh́ bao nhiêu kư
    Khối đen ng̣m hoen gỉ bỏ trôi đi

    Để khỏi phải rù ŕ hay thủ thỉ
    Tự riêng ḿnh quẩn bí cuốn sầu bi
    Cơi không gian li ti hằng vạn tỷ
    Phận do trời cái lư…Tự nhiên th́…


    25/8/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1209

    Tạo Hoá An Bày



    Tạo Hoá An Bày

    Gặp em giữa độ trăng vàng
    Lâng lâng xúc cảm, mơ màng vấn vương
    Vần thơ đượm nét hàn sương
    Ru hồn lữ khách trên đường ngẩn ngơ…

    Thế rồi!...

    Xa xôi cách trở đôi bờ
    Niềm thương, nỗi nhớ, lời chờ, tiếng trông…
    Quyện thành chỉ mối tơ hồng
    Từ nay kết chặt mảnh hồn của nhau…

    Thời gian!...

    Cầu tre lắc lẻo nhịp cầu
    Luyến lưu, thao thức đọng sầu con tim
    Lắm khi ước cánh loài chim
    Bay về phương ấy để t́m người thương…

    Nhưng mà!...

    Chỉ ôm tấc dạ nỗi buồn
    Vầng trăng nửa khuyết…con đường nơi đâu?
    Chiều chiều hồn thả vó câu
    Lang thang khoảnh khắc, gợi sầu mà thôi!

    Chỉ C̣n!...

    Keo sơn ước hẹn trọn đời
    Mối duyên t́nh mộng chẳng dời đổi thay
    Khéo mong tạo hoá an bày…



    25/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1210

    Tôi Muốn Nói Với Anh



    Tôi Muốn Nói Với Anh

    Chắc anh tưởng tôi đây b́nh yên hả
    Ngày qua ngày chẳng có chuyện ǵ lo
    Sáng cà phê, trưa ngủ, tối làm thơ
    Vui trăng mộng vài giờ khi lạnh vắng?!

    Anh cũng nghĩ rằng tôi đang cảnh sống
    Giữa vườn xuân ngợp bóng mát du dương
    Bao trắng, vàng, tím, đỏ…của ngàn phương
    Thỉnh thoảng tụ, t́m hương nồng khuây khoả?

    Và có lẽ cũng nghĩ rằng…tôi đó!
    Thân yếu mềm bị gió thổi xuôi theo
    Lắc dật dờ, đôi chút nhẹ lời kêu
    Vẫn cứ thế, sớm chiều nghiêng ngả măi…

    Chớ ở kia anh nào đâu thể thấy
    Quả tim tôi nát bấy tự lâu rồi
    Kể từ ngày hướng vọng cơi xa xôi
    Mảnh thuyền nhỏ nhẹ bơi…v́ giông băo!

    Anh có hiểu biết bao lần rỉ máu
    Biết bao lần đau đáu nhớ hồn xưa
    Biết bao lần uất hận nhỏ canh khuya
    Đầy thống thiết nh́n về mây phủ xám

    Anh cửa cái nằm cặp con đường láng
    Thả chân đi nhẹ nhơm dưới trời mây
    C̣n nơi tôi bốn phía ngập bùn lầy
    Nhà vách đất, hướng quay vào ngơ khuất

    Th́ làm ǵ trong tôi không ẩn ức
    Không thời gian trăn trở xót xa đau
    Nhưng vẫn thản nhiên là tại v́ sao
    Bởi cánh găy năm nào…thêm mù mịt!



    26/12/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •