Page 124 of 125 FirstFirst ... 2474114122123124125 LastLast
Results 1,231 to 1,240 of 1249

Thread: Thao thỨc

  1. #1231

    Vẫn Điệp Cung Đàn…



    Vẫn Điệp Cung Đàn…

    Gần cả tuần nay em ốm đau
    Nửa vầng trăng chạnh khuất về sau
    Bên bờ chiếc bóng đang lầm lũi
    Giữa cơi đêm đen phủ kín vào!…

    Đâu rồi! Anh ạ! Em nè anh!
    Tiếng vọng nhẹ nhàng tận chốn xa
    Quen thuộc, thân yêu hằng mỗi tối
    Ấm ḷng tri kỷ, đượm ngân nga…

    Bốn phía giờ đây tợ lạnh lùng
    Trùm lên nỗi nhớ đến xa xăm
    Lặng ngồi khỏ, bấm, t́m khuây khỏa
    Chuyện lạ, ảnh phim, diễn múa rồng…

    Khoảnh khắc tạm thời cũng loăng trôi
    Vẫn nầy trống vắng với ḿnh thôi
    Lan man nghĩ ngợi, niềm lo lắng
    Buốt lạnh, ho hen…Khổ một người

    Ôi! thấy dạt dào những nhớ thương
    Bức tranh nét vẽ quá nhiều sương
    Nhỏ lên cánh rũ, màu phai nhạt
    Thưởng thức nằm đâu? Chỉ lắm buồn!

    Có phải t́nh yêu gieo tiếng hẹn
    Hay là tiền kiếp lỡ tơ duyên
    Uyên ương ly biệt ngàn đau khổ
    Ước nguyện lai sinh trở lại thuyền?

    Mà sao vương vấn măi trong tâm
    Mặc ảo, mặc trôi, mặc nắng tàn
    Vẫn điệp Cung đàn ngân réo rắt
    Trưa, chiều, sáng, tối...Tỏa âm vang!...


    17/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1232

    Niềm Đau Dĩ Văng



    Niềm Đau Dĩ Văng

    Có một cái ǵ ẩn giữa khuya
    Đong đưa nhúc nhích ở con tim
    Làm cho loáng thoáng đau ê ẩm
    Phải tạm dừng tay nghĩ ngợi t́m!

    Th́ ra dĩ văng đă vùi chôn
    Chẳng hiểu v́ sao lại trở về
    Và tự lúc nào vô giữa trái
    Âm thầm nằm đó nín im re

    Nay dưới khung trời trải xám mây
    Kẻ sầu thao thức, lặng ngồi đây
    Cái kia khua động gây niềm nhớ
    Quay ngược thời gian chuỗi tháng ngày…

    Để ḍng kỷ niệm thuở quen nhau
    Phút chốc hiện lên, ảnh chập chờn
    Mắt biếc, môi hồng, lời thỏ thẻ…
    Khiến ḷng giá lạnh quặn từng cơn!

    Em ơi! Đâu nỡ muốn rời xa
    Bởi tại năm xưa tuổi mộng đầu
    Cánh mỏng chim trời rơi biển gió
    Lộng cuồng vùi dập rớt hang sâu

    C̣n chi gửi tặng với trao thương
    Chỉ dăy âm u phủ vạn buồn
    Lưu luyến muôn phần đành phải chịu
    Khuất ḿnh, canh vắng ngắm sương buông

    Vầng trăng độ ấy cứ từ từ
    Thả lóng lánh vàng tiễn bóng đêm
    Rồi khắp bốn bề dần đổi ánh
    Cuối cùng chẳng dịp… Nói yêu em!...


    18/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1233

    Hỏi Em…Để Mà…



    Hỏi Em…Để Mà…

    Hỏi em sao ở nơi tôi
    Trăng tṛn độ ấy khuyết rồi hôm nay
    Thuở nào tha thiết t́nh ai
    Giờ đây khô cạn, men say thả trời!

    Hỏi em sao ở nơi tôi
    Tám thu khép cửa, kiếm người trong mơ
    Giờ đây bảng lảng, vật vờ
    Nh́n qua ảo ảnh thẫn thờ vậy thôi

    Hỏi em sao ở nơi tôi
    Tâm tư bỗng chốc đổi dời nghĩ suy
    Ngày nào bến mộng t́m đi
    Giờ đây nhạt nhẽo chẳng ǵ thấy vui

    Hỏi em sao ở nơi tôi
    Ngày đêm khắc khoải chơi vơi dạ sầu
    Đợi mong có dịp sang cầu
    Giờ đây lặng ngắm, tím màu nước trôi

    Hỏi em sao ở nơi tôi
    Chiều tà rụng lá, ngậm ngùi nhớ thương
    Lang thang trĩu bước trên đường
    Giờ đây dưới bóng tịch dương chỉ ngồi

    Hỏi em sao ở nơi tôi
    Âm thầm bới đất chôn vùi ngày xưa
    Ảnh treo Facebook nằm kia
    Nhưng giờ trông đấy như là lạ xa…

    Thôi th́ cứ hăy cho qua
    Thời gian đăng đẳng ngân nga đủ rồi
    Gặp nhau khoảnh khắc cuộc đời
    Dấu hằn dĩ văng cố bôi…Để mà!...


    21/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1234

    Nỗi Nhớ Và Niềm Đau



    Nỗi Nhớ Và Niềm Đau

    Bất ngờ ngoảnh mặt nh́n qua
    Thấy em lững thững từ xa lại gần
    Nửa say sóng biếc nghiêng thành
    Nửa xô dào dạt, rung rinh nhịp dài!

    Môi hồng chúm chím tặng “ai”
    Một chùm bắp nấu “thế nầy là sao”?
    Làm cho mật ngọt tuôn trào
    Thuyền duyên xuôi mái lẹ vào bến mơ…

    “Hổm rày nhớ quá anh à”!
    Em chưa nói vậy nhưng mà anh nghe
    Tiếng trong quả đỏ ngân nga
    Luyến lưu tha thiết đậm đà của em…

    Lâng lâng xúc động con tim
    Muốn ôm bạn ngọc tỏ niềm yêu thương
    Ngặt bao ánh mắt trên đường
    Liếc xem hai đứa…Khiến chuông đợi chiều!

    Bắp kia em biến thành diều
    C̣n anh hóa gió thổi nhiều sáng nay
    Tiếng đàn nằm ở bàn tay
    Kẻ trao người nhận ngất ngây cơi ḷng…

    Giờ đây nàng đă sang sông
    C̣n tôi ở lại ngắm ḍng nước trôi
    “Vầng trăng ai xẻ làm đôi”
    Để cho ánh khuyết, ngậm ngùi hồn đan…

    Bao thu lặng lẽ dưới tàn
    Vi vu gió nhẹ, lá vàng lắc lư
    Nỗi buồn trống vắng chơ vơ
    Dư âm kỷ niệm, vật vờ bước chân!...


    22/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1235

    Thôi Đành…Nằm Yên




    Thôi Đành…Nằm Yên

    Chẳng ngờ anh gặp lại em
    Nửa vầng trăng khuyết của đêm năm nào
    Xanh xao vàng vơ sắc màu
    Hồ thu đẫm lệ, nghẹn ngào nhớ xưa!

    Ngoài trời chẳng có đổ mưa
    Mà sao lành lạnh thổi lùa vào tôi
    Ảnh h́nh kỷ niệm xa xôi
    Chập chờn ẩn hiện, bồi hồi con tim

    Đâu rồi một đóa thuyền quyên
    Hương loang dỗ mộng, nụ duyên say t́nh
    Đâu rồi má thắm môi xinh
    Làm anh ngây ngất, bồng bềnh kề bên!…

    Giờ đây lặng lẽ dưới đèn
    Em ôm dĩ văng riêng ḿnh trở trăn
    Cảnh đời ngang trái phũ phàng
    Chuỗi dài chỉ nhạt ánh tàn với đông

    Gia đ́nh có cũng như không
    Đông tây nghịch hướng, vợ chồng chán chê
    Đường ai cứ mặc nấy đi
    Tơ hồng buộc mối vướng gh́ cánh bay…

    Giọt sầu em nhỏ tối nay
    Hóa thành tiếng vọng nhẹ lay tử hồn
    Khiến cho rung lắc từng cơn
    Hồi sinh sống lại bật lên từ từ

    Ráng ngồi thẳng dậy để mà…
    Nhưng ngh́n đất cát nặng đè ép thân
    Nghiêng qua cựa quậy mấy lần
    Sức cùng lực tận thôi đành…Nằm yên!...

    23/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1236

    Vương Vấn H́nh Xưa




    Vương Vấn H́nh Xưa

    Em ngồi gần sát bên anh
    Nhẹ nhàng kể chuyện sớm hôm cảnh đời
    Bờ môi dễ nhoẻn nụ cười
    Nay phơi sắc tím, kéo hồi chuông rung

    Quả sầu em cất ở trong
    Anh đây đă thấy, nên ḷng xót xa
    “Của ḿnh” thành vợ người ta
    Hỡi ôi! Ai hiểu đâu là đớn đau!

    Bến mơ, nửa bước tới cầu
    Bất ngờ cầu găy, nghẹn ngào ép tim
    Lỡ làng chỉ mối xe duyên
    Ḍng sông ngược bến, con thuyền đứt dây

    Tại người hay tại gió mây
    Người không có cánh duỗi bay đẩy mờ
    Hoặc mây trước gió lững lờ
    Nhưng kia nhẹ thổi để chờ mắc mưa!

    Bây giờ vương vấn t́nh xưa
    Cũng đành phải chịu canh khuya bóng tàn
    Bâng khuâng lệ nhỏ đôi hàng
    Luyến lưu dĩ văng, ngỡ ngàng hôm nay…

    Tối rồi! Anh tạm chia tay
    Tiễn người ra cửa, dạ ai có buồn?
    Mà sao bịn rịn trên đường
    Để xe em dắt, ánh sương ửng trào

    Em ơi! Da diết biết bao
    Mênh mang nỗi nhớ len vào tâm tư
    Trải niềm khuây khỏa vào thơ
    Hồn thương năm cũ vật vờ mái hiên!...

    25/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1237

    Dưới Bóng Chiều



    Dưới Bóng Chiều

    Thuở khốn đốn chuyển về quê sinh sống
    Trải sức ḿnh dưới nắng gắt đồng xanh
    Tạm bỏ quên mộng lành cùng ước vọng
    Bước dặm ngàn duỗi bóng kiếm trăng thanh!

    Ngày lao nhọc cần cù quên mệt mỏi
    Đêm mái nghèo thui thủi, cạnh bàn kia
    Đường mù mịt, canh khuya mờ phủ lối
    Nhẹ âm thầm đi tới, ráng lần qua…

    Bỗng bất ngờ nhận được thư của em
    Khiến nhịp đập tăng thêm, ngân nga măi
    Cứ những tưởng rồi đây màu nhạt tím
    Sẽ loang buồn, lưu luyến cố phôi phai

    Vậy mà không ngờ nơi heo hút nầy
    Vẫn hăy c̣n phút giây nghe da diết
    Khúc cung đàn tha thiết gửi về “ai”
    Bao khắc khoải, u hoài…Anh có biết?

    Không thể chờ! Không thể đợi nữa rồi
    Bởi rung cảm từng hồi khi đọc lá…
    Sự t́nh ǵ mà ở đó chơi vơi
    Hoa rụng cánh, tả tơi theo ngọn gió?

    Phải chăng em nặng mang niềm hụt hẫng
    Dạ âu sầu ngày tháng ngắm mây trôi
    Mượn bút giấy nhỏ lời vơi u ẩn
    Hay tỏ ḷng vương vấn đến “xa xôi”?…

    Để giờ đây dưới chiều tà nắng xế
    Lắm bao lần lặng lẽ nhớ hương xưa
    Kẻ bâng khuâng, bên bờ quay hướng ấy
    Từ con tim nhức nhói…Cớ sao mà?!

    27/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1238

    Giọt Mưa Buồn Rả Rích


    Giọt Mưa Buồn Rả Rích

    Hai mươi năm thắm thoát dưới khung xanh
    Thời dĩ văng qua nhanh rồi em nhỉ
    Mới ngày nào đường đi xe nổ bánh
    Phải ngược về, canh cánh đọng bờ mi

    Từ dạo ấy bắt đầu ta quen biết
    Cứ mỗi lần công việc đă làm xong
    Thường ghé thăm, trải ḷng t́nh thân thiết
    Em ngọt ngào cơm nước đăi anh ăn…

    Nh́n nét mặt dịu hiền chan chứa thắm
    Anh hiểu mà! Nhiều lắm ở nơi em
    Tiếng nhịp đập êm đềm mang vương vấn
    Đang ngân nga chầm chậm giữa con tim

    Nhưng chim trời dặm ngàn xoè đôi cánh
    Hướng thênh thang tắm nắng gió mưa mây
    Có lắm khi vườn ai dừng đậu nhánh
    Phút giây rồi vỗ mạnh tiếp đường bay

    Khiến vô t́nh với lá cỏ hoa xuân
    Mang lưu luyến ngập ngừng treo nỗi nhớ
    Cho ngày tháng, thẫn thờ vào tít tận
    Thắt thẻo sầu, hụt hẫng một niềm mơ…

    Chiều hôm nay ngắm hoàng hôn nắng tắt
    Có kẻ ngồi, man mác, dạ bâng khuâng
    Sao thuở ấy vầng trăng treo trước mắt
    Mà cung đàn xếp cất, bước quay ngang

    Rồi cảm thấy một cái ǵ nhúc nhích
    Đang từ từ kéo ghịt ở bên trong
    Nầy mi hỡi! Sao xuôi ḍng mù mịt
    Để giọt buồn rả rich lạnh chờ mong!...


    30/1/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1239

    Tôi Hỏi Anh!



    Tôi Hỏi Anh!

    Anh cũng như tôi lặng lẽ lâu nay
    Niềm trăn trở ngập đầy theo nỗi nhớ
    Mượn giấy bút từng giờ…t́m khuây khỏa
    Vơi mối sầu lối ngơ quạnh chơ vơ!

    Cùng giống nhau quả thắm hồng nồng cháy
    Của một thời mê mải tuổi thanh xuân
    Cố kéo trăng cơi tầng từ xa lại
    Đến gần ḿnh soi rọi, bước thênh thang…

    Rồi hôm nay dưới hoàng hôn nắng tắt
    Canh cánh ḷng, chất ngất chuyện thời qua
    Nhịp cung đàn ngân nga c̣n với mất
    Theo tháng ngày rung lắc măi tim ta!

    Nhưng có phải độc hành, ch́m vô vọng
    Nẻo sương mờ chiếc bóng nghẹn đau thương
    Biến da diết, u buồn thành ngọn nóng
    Toả lan tràn làm bỏng khét làn hương

    Giờ đây tính hơn thua và đố kị
    Lửa sân si âm ỉ ở trong anh
    Thiêu đốt dần sắc vàng muôn cao quư
    Thuở năm nào chí khí trải khung xanh

    Anh nắn nót, trầm ngâm anh nắn nót
    Cố gom về từng giọt thả vào mơ
    Dẫu chỉ chút dạ mờ lên bọt nước
    Cũng lộng khuôn treo đó hoá hồn thơ

    Để làm ǵ? Tôi hỏi anh để làm ǵ
    Cho người thấy ngựa phi về tới đích
    Hay khiến người khúc khích, rẽ chân đi
    Qua ngả khác…Ánh thề sao đánh mất!



    1/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1240

    Thuyền Trôi




    Thuyền Trôi

    Ôi! Đọc vần thơ nhỏ mấy ḍng
    Buồn cho trăng khuyết, phủ hàn đông
    Luyến lưu, vương vấn h́nh xưa cũ
    Khắc khoải thời gian, tím cơi ḷng!

    Ngày tháng u hoài hướng vọng xa
    Nỗi niềm da diết măi ngân nga
    Canh khuya ṿ vơ sầu trăn trở
    Gối chiếc chăn đơn lệ đẫm nḥa

    Lắm khi trách gió với hờn mây
    Sao kéo về đây, thả chốn nầy
    Để một góc trời mang sẫm tối
    Khiến ngàn u ám quấn hồn ai

    Rồi lại chạnh ḷng thấy nhớ thương
    Dáng người, kỷ niệm chuỗi tơ vương
    Bờ sông, bải vắng, bên hè phố…
    Tay ấm trong tay, nhịp khúc đàn…

    Chỉ c̣n thổn thức tự ḿnh thôi
    Duyên phận bèo mây một kiếp đời
    Cũng phải đành cam mà chấp nhận
    Thuyền duyên đứt sợi lạc ḍng trôi…



    2/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •