Vẫn Điệp Cung Đàn…

Gần cả tuần nay em ốm đau
Nửa vầng trăng chạnh khuất về sau
Bên bờ chiếc bóng đang lầm lũi
Giữa cơi đêm đen phủ kín vào!…

Đâu rồi! Anh ạ! Em nè anh!
Tiếng vọng nhẹ nhàng tận chốn xa
Quen thuộc, thân yêu hằng mỗi tối
Ấm ḷng tri kỷ, đượm ngân nga…

Bốn phía giờ đây tợ lạnh lùng
Trùm lên nỗi nhớ đến xa xăm
Lặng ngồi khỏ, bấm, t́m khuây khỏa
Chuyện lạ, ảnh phim, diễn múa rồng…

Khoảnh khắc tạm thời cũng loăng trôi
Vẫn nầy trống vắng với ḿnh thôi
Lan man nghĩ ngợi, niềm lo lắng
Buốt lạnh, ho hen…Khổ một người

Ôi! thấy dạt dào những nhớ thương
Bức tranh nét vẽ quá nhiều sương
Nhỏ lên cánh rũ, màu phai nhạt
Thưởng thức nằm đâu? Chỉ lắm buồn!

Có phải t́nh yêu gieo tiếng hẹn
Hay là tiền kiếp lỡ tơ duyên
Uyên ương ly biệt ngàn đau khổ
Ước nguyện lai sinh trở lại thuyền?

Mà sao vương vấn măi trong tâm
Mặc ảo, mặc trôi, mặc nắng tàn
Vẫn điệp Cung đàn ngân réo rắt
Trưa, chiều, sáng, tối...Tỏa âm vang!...


17/1/2018
Nguyễn Thành Sáng