Page 103 of 116 FirstFirst ... 35393101102103104105113 ... LastLast
Results 1,021 to 1,030 of 1153

Thread: Thao thỨc

  1. #1021

    Cớ Sao Em Hận Với Hờn Tôi?




    Cớ Sao Em Hận Với Hờn Tôi?

    Ồ! Th́ ra em đă rất hận tôi
    Nên cay cú nặng lời không ngần ngại
    Khiến tôi đây phải mang niềm tê tái
    Trách cho ḿnh ngày ấy vội ṿng tay!

    Mang tâm hồn dào dạt cảm trời mây
    Vui ngắm lạ, mê say vườn hoa nở
    Có đôi lúc cũng dừng chân trăn trở
    Nghe cơi ḷng thương nhớ bến đ̣ xưa

    C̣n ǵ đâu để mộng để mà mơ
    Khi cái bóng thời gian không chờ đợi
    Quay gót cũ th́ vạt mờ giăng lối
    C̣n vọng nh́n chỉ vời vợi mù sương

    T́m phôi phai thả bước chốn ngàn phương
    Hồn lữ thứ vơi buồn, vơi trống vắng
    Bỗng một chiều ghé vườn hoa rụng nắng
    Nh́n thu sầu héo hắt lá thu rơi!…

    T́nh cờ gặp được em trước những lời
    Thơ bóng bẩy đượm ngời bao ư nhạc
    Tôi cảm, tôi say và tôi trầm mặc
    Rồi thấy ḷng ngây ngất nỗi lâng lâng

    Mượn sắc vàng tô thắm một vầng trăng
    Cùng ai đó ngập tràn trên sông mộng
    Duyên thuyền thơ tháng ngày theo lượn sóng
    Dưới bềnh bồng trên lồng lộng say bay

    Có đôi lúc chợt muốn nắm bàn tay
    Khe khẻ nói ơ nầy! Em có hiểu?
    Vần thơ em là nắng vàng phản chiếu
    Giúp vườn cây nặng trĩu trái sum suê…

    Nhưng một ngày tôi vội vă bỏ đi
    V́ thấy được những ǵ trên nét ngọc
    Thân tươi tốt nhưng quá nhiều gai góc
    Lần vô t́nh đâm thọc lủng tay tôi

    Chôn kỷ niệm sóng nước của một thời
    Vào thạch động suốt đời không vướng bận
    Chỉ lặng lẽ âm thầm theo ngày tháng
    Th́ cớ ǵ em hận với hờn tôi?!...

    18/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1022

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (60)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (60)


    Khoảnh Khắc Vấn Vương

    Tháng sắp qua phải chăng tháng gần hết ?
    Người mỏi mệt, ôm mộng nửa chừng xuân.
    T́nh ái gian truân, thương ṃn kư ức,
    Mơ mơ thực thực, uống cạn vầng trăng.

    Đêm nay say, vung vẩy thùy năo trái,
    Mặc hơi thở nuốt đại vài con mơ.
    Màn đêm sâu để anh măi mong chờ,
    Đâu con sáo gảy ngón đàn đứt găy?

    Tam Muội


    Khoảnh Khắc Vấn Vương

    Bầu giá lạnh gió lay cành nhè nhẹ
    Em chạnh sầu khe khẻ khúc bi ai
    Niềm khắc khoải u hoài đong ánh lệ
    Biết làm sao có thể nhẹ phôi phai

    C̣n bên đây cũng đầy thương với nhớ
    Lắm bao lần trăn trở vấn vương xa
    Đêm vắng lặng nh́n tà phơi trước ngơ
    Tận đáy ḷng ṿ vơ măi ngân nga…

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1023

    Xin Em Tha Lỗi Cho Anh




    Xin Em Tha Lỗi Cho Anh

    Suốt cả đêm qua anh thức trắng
    Nằm im nghe tiếng của con tim
    Nhịp đều từng khắc trong lồng ngực
    Để tận hưởng sâu khắc khoải niềm!

    Rồi thấy thẹn ḷng bởi tháng năm
    V́ mê ảnh bóng một vầng trăng
    Tâm tư cứ măi vờn mây khói
    Bỏ bạn t́nh chung ở sát gần

    Sáng, trưa, chiều, tối, ḿnh thui thủi
    Cơm nước…Liền tay suốt cả ngày
    Em gánh, em gồng, em tất bật
    Lại c̣n bận bịu với anh đây

    Nhiều khi gắng sức anh hơi mệt
    Em sợ, em lo, nét trĩu sầu
    Chẳng nghĩ thân ḿnh đây cũng hốc
    Thịt bằm, trứng bổ nấu cho mau!…

    C̣n anh lởn vởn dưới mây sương
    Hồn ghé gần xa trước nẻo đường
    T́m gió, t́m mây vui bậu bạn
    Trau từ, chuốt ư dệt làn hương

    Nắn nót thành thơ hiến tặng đời
    Cũng là khuây khoả chút niềm vui
    Nhưng nay trời hỡi! Thơ sắp cháy!
    Bởi lửa trong tim quá đỏ rồi…

    Xin em tha thứ lỗi lầm anh
    Để vợ co ro một góc nằm
    Dưới bóng đèn khuya ôm giá lạnh
    Cho chồng thoả mộng mỗi thâu canh!...

    19/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1024

    Tâm Sự Với Gió…




    Tâm Sự Với Gió…

    Ḱa Sáng! Sao ngươi như héo hắt
    Một ḿnh lặng lẽ đứng nơi đây
    Mắt buồn hướng vọng về xa vợi
    Như thể chờ ai ở chốn nầy!

    Nhiệt huyết hôm nào buổi tiễn đưa
    Chia tay bạn đến với vần thơ
    Để say, để sống và mơ mộng
    Bỏ lại thời gian chuỗi thẫn thờ

    Ta mừng cho bạn biết bao nhiêu
    Hốt được hàn sương đọng dưới chiều
    Gom nhỏ từng hồi lên giấy trắng
    Hoá thành tiếng nhạc phả phiêu diêu

    Vậy mà bỗng chốc như lam khói
    Ngọn lửa ngày đi bạn ửng trời
    Nay giống lụn tàn như sắp tắt
    Khiến ḷng ta thấy xót xa ơi!…

    Sáng vẫn c̣n đây khí phách tràn
    Dẫu rằng mới đó bị phăng ngang
    Tiểu nhân, hạ sách mà không giỏi
    Hạ nhục oan ta, vội sụp màn!

    Giữa chốn cuộc đời trắng với đen
    Ta từng bươn chải đă thành quen
    Nên không chao đảo, không hề thẹn
    Chỉ nực cười cho một cái hèn!…

    Trong ḷng ta chỉ có niềm đau
    Lạc mộng giờ đây để vạn sầu
    Cứ ngỡ hồn nương non biển hẹn
    Ai dè cũng chỉ cánh hoa ngâu

    Để tím quả hồng buổi tối nay
    Và rồi tiếp tục vẫn hồn bay
    Đi t́m, t́m măi trong mờ mịt
    Mong gặp hồn thương hẹn kiếp nầy!...

    20/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1025

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (61)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (61)


    Thôi Thôi!

    Thôi thôi! Nàng hăy tay buông
    Để ta thui thủi ôm buồn lẻ loi
    Găi lưng có chút xíu thôi
    Vậy mà cũng thử mấy lời…xót xa

    Giờ th́ hết hứng rồi đa
    Không thèm chung vơng đậm đà nữa đâu
    Ra sau nhà lấy cần câu
    Kiếm mồi về nhậu cho sầu phôi phai

    Và rồi sáng sớm ngày mai
    Tiếp tục ra quán lai rai tới chiều
    Hà hà…nhờ gió thổi nhiều
    Bửa nay có dịp cánh diều phất phơ…



    NTS

    DỖI HỜN

    Thương tằm nhả kén giăng tơ
    Chàng nỡ hững hờ cay đắng vậy sao
    Rưng rưng nhuốm lệ nghẹn ngào
    Màn đêm lặng lẽ chênh chao cơi ḷng

    Chàng đi để dạ ngóng trông
    Xót xa chiếc bóng đơn pḥng riêng em
    Ưu tư khắc khoải nỗi niềm
    Nhớ thương da diết bên rèm tái tê

    Chàng gieo chi nỗi ê chề
    Liêu xiêu ngọn gió sầu lê gót hài
    Luỵ phiền tóc rũ màu mây
    Sao mờ nguyệt lạnh đong đầy áng thơ......

    T.M

  6. #1026

    T́nh Có Hiểu?




    T́nh Có Hiểu?

    T́nh có hiểu khi đành ly biệt
    Là nửa hồn phải chết hay không?
    Nửa hồn c̣n lại trôi sông
    Vật vờ, lư lắc, bềnh bồng…Về đâu?

    T́nh có hiểu khi đành ly biệt
    Sẽ ôm tṛn da diết ngàn đau
    Nhớ bao kỷ niệm ngọt ngào
    Khuya rồi đi ngủ kẻo đau anh à!...

    T́nh có hiểu khi đành ly biệt
    Biết có c̣n tha thiết với thơ?
    V́ đâu nữa để mà mơ
    Đâu ai để đợi, để chờ, để thương!

    T́nh có hiểu khi đành ly biệt
    Sẽ từ nay rũ riệt linh hồn
    Ngày đêm khắc khoải héo hon
    Ảnh h́nh cứ măi chập chờn đâu đây!...

    Sao đành đoạn chia tay t́nh hỡi?
    Để trọn đời nhức nhói tâm can
    Rồi đây chỉ có thu vàng
    Lá rơi lả tả, ngập tràn lối đi…

    21/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1027

    Vẫn Ngân Nga



    Vẫn Ngân Nga

    Mùa hạ năm nào em tiễn đưa
    Để giờ vẫn măi nhớ h́nh xưa
    Nhớ thời xuân mộng, nơi vườn mộng
    Nhớ cảnh cuồng phong dập nát bờ!

    Quê hương thuở ấy ngập điêu tàn
    Anh phải giă từ trải bước chân
    Kỷ niệm học đường, bao ước hẹn
    Hoá thành sương lệ nhỏ lên khăn

    Em đợi, em chờ dưới mái hiên
    Ngày anh trở lại nối tơ duyên
    Ngờ đâu một sớm thành thiên cổ
    Giữa buổi hành quân đạp trúng ḿn

    Ôi! Ngă xuống rồi vĩnh viễn đi
    Tim em vỡ nát chẳng c̣n chi
    Cứ hè phượng nở, nh́n hoa phượng
    Chạnh nhớ ngày xưa, chạnh nhớ thề…

    Thơ t́nh anh viết hăy c̣n đây
    Mấy chục năm qua mực đă nḥa
    Nhưng khúc nhạc đàn yêu dấu cũ
    Mỗi lần em mở… Vẫn ngân nga!




    22/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng







  8. #1028

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (62)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (62)

    DỖI HỜN

    Thương tằm nhả kén giăng tơ
    Chàng nỡ hững hờ cay đắng vậy sao
    Rưng rưng nhuốm lệ nghẹn ngào
    Màn đêm lặng lẽ chênh chao cơi ḷng

    Chàng đi để dạ ngóng trông
    Xót xa chiếc bóng đơn pḥng riêng em
    Ưu tư khắc khoải nỗi niềm
    Nhớ thương da diết bên rèm tái tê

    Chàng gieo chi nỗi ê chề
    Liêu xiêu ngọn gió sầu lê gót hài
    Luỵ phiền tóc rũ màu mây
    Sao mờ nguyệt lạnh đong đầy áng thơ......

    T.M

    Yêu Ḿnh

    Ḿnh ơi! Giả bộ đó mà
    Nào đâu nỡ để chiều tà ḿnh em
    Lẻ loi bóng chiếc bên thềm
    Nghẹn ngào, trông ngóng, con tim năo nề

    Năm xưa tiếng hẹn câu thề
    Ḷng anh đậm khắc chẳng hề phôi phai
    Non cao, biển rộng, sông dài
    Mảnh hồn hai đứa măi hoài chung đôi

    Đừng buồn nữa nhé ḿnh ơi
    Anh ra sau tắm để rồi nằm chung
    Hương thơm loang tỏa khắp vùng
    Đắm say ngây ngất giấc nồng dưới trưa……

    NTS

  9. #1029

    Trở Lại Với Mênh Mông



    Trở Lại Với Mênh Mông

    Giờ phải biết làm sao? Làm sao nữa?
    Để gặp hồn vạn thuở giấc mơ ta
    Cho ánh vàng khuất bóng tận ngàn xa
    Trồi đỉnh núi phát ra muôn tỏa sáng!

    Ôi tê tái! Trong nỗi niềm trầm lắng
    Bởi hiểu rồi đây chẳng giống h́nh thương
    Mà chuỗi dài cứ vọng tưởng vấn vương
    Thao thức măi trên đường chiều nắng xế

    Dưới dăy tàn treo khung mờ quạnh quẽ
    Bước độc hành lặng lẽ…Sẽ về đâu?
    X̣e bàn tay hứng lấy giọt u sầu
    Đang nhễu xuống từng câu buồn tí tách

    Nay uống cạn chén hẹn nguyền thiết thạch
    Rồi tạm dừng bên vách đá cheo leo
    Giương mắt nh́n bốn phía cảnh đ́u hiu
    Từ sâu thẳm thật nhiều bao nhung nhớ

    Kể từ nay tiếp tục niềm trăn trở
    Vẫn dặm trường lối ngơ ngắm heo may
    Nhưng biết ḷng có quên được h́nh ai
    Hay vẫn cứ đêm dài nghe da diết…

    Ta cảm thấy rượu t́nh đà cạn hết
    Và từ từ sắp chết mảnh hồn đan
    Ngoái sau lưng lấy xuống chiếc thu đàn
    Khảy nhạc khúc một lần xin đưa tiễn

    Gió sẽ về với lộng trùng sóng biển
    Vỗ bập bồng ẩn hiện nét chơi vơi
    Rồi âm thầm khuất dạng nẻo mù khơi
    Bởi mệnh số kiếp đời không điểm trụ!...

    23/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1030

    Cũng Chỉ Là Sương



    Cũng Chỉ Là Sương

    Trời se lạnh và ḷng ta cũng lạnh
    Lạnh nỗi niềm. lạnh vắng bóng h́nh ai
    Mảnh vườn t́nh giờ chỉ có heo may
    Phủ vàng lá, gió lay dần rụng xuống!

    Từ đâu đó vọng về bao âm hưởng
    Khúc tiêu sầu, nhớ, tưởng chuyện ngày qua
    Mới hôm nào thắm thiết bản t́nh ca
    Chỉ khoảnh khắc hóa ra vầng lam khói

    Ta để tim chứa thật nhiều nhức nhói
    Trước ngả đường rẽ lối, mộng t́nh tan
    Tái tê, da diết đi! cứ ngập tràn!
    Quằn quại đó một lần… rồi phôi lăng!

    Chiều hôm nay cũng khung chiều rụng nắng
    Tận xa xa cũng văng vẳng gió chiều
    Khắp bốn bề hoang tạnh nỗi đ́u hiu
    Trời vẫn thế! Vẫn chiều ôm sắc ám

    Đă hết rồi mặn nồng bao năm tháng
    Muôn tiếng ḷng lai láng sẻ chia nhau
    Nay từ từ phăng kéo sợi dưới sâu
    Lên khỏi giếng cất vào nơi vắng vẻ

    Trả lại đây chuỗi ngày thu quạnh quẽ
    Gặp t́nh cờ khiến khe khẻ con tim
    Có phải nầy ảnh bóng của mơ duyên
    Mà ước vọng từng đêm thao thức nghĩ

    Trả lại đây ngàn tiếng ḷng thủ thỉ
    Ấm hồn ta cho để nhớ, để thương
    Th́ ra tất cả cũng chỉ là sương
    Tụ trên lá rồi buông vào tan loăng!...

    25/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •