Page 105 of 105 FirstFirst ... 55595103104105
Results 1,041 to 1,046 of 1046

Thread: Thao thỨc

  1. #1041

    Mùa Thu Chết




    Mùa Thu Chết

    Ngoài trời lất phất mưa rơi
    Giọt hiên tí tách, buồn ơi là buồn!
    Trầm ngâm nhớ thuở yêu đương
    Thấy ḷng da diết, đoạn trường làm sao!

    Cầu tre nay lỡ nhịp cầu
    Dừng chân đứng lại, để sầu con tim
    Ngày nào thả giấc mơ duyên
    Bây giờ tỉnh giấc, mộng thuyền vỡ toang

    Nh́n quanh chỉ thấy lá vàng
    Rụng rơi theo gió, ngập tràn lối đi
    Mây đen phủ kín bốn bề
    Nỗi niềm héo hắt, lê thê mịt mù

    Năm kia dưới bóng chiều thu
    Cạn vần thơ ái, nhẹ ru hồn t́nh
    Giờ đây thui thủi một ḿnh
    Âm thầm, lặng lẽ gói h́nh…Đem chôn!

    6/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1042

    Nỗi Ḷng Của Mai*



    Nỗi Ḷng Của Mai*

    Lất phất, đong đưa cận góc nhà
    Từng hồi theo ngọn thoảng nhanh qua
    Giờ đâu vàng nữa, đà thay lá
    Bụi bám, tơ giăng, phủ nhạt mờ!

    Chơ vơ, chiếc bóng ngóng mây ngàn
    Hứng nắng trưa hè, nghẹn chói chang
    Tự kéo mạch nguồn trong đất lạnh
    Trầm ḿnh chịu đựng chuỗi lầm than

    C̣n đâu mấy độ ửng khung trời
    Rạng rỡ ngập đầy ư sống vui
    Ong bướm lững lờ quanh hút nhụy
    Rồi dài loang rải tận xa xôi

    Kẻ ngắm, người say, ngưỡng mộ nh́n
    Nầy đây nghĩa sống, lẽ quang vinh
    Dưỡng nuôi ấp ủ qua ngày tháng
    Để sớm xuân sang trải sắc h́nh!…

    Nay buồn trơ trọi dưới mưa giông
    Rung lắc từng cơn tự nhủ ḷng
    C̣n nấu, c̣n nung, c̣n sức bật
    Th́ c̣n trở lại cuối mùa đông

    Bên kia cánh phượng, cũng phơi đầy
    Như giống hôm nào phận của Mai
    Rộ nở, khai nguồn bao tiếng nhạc
    Và rồi khoảnh khắc ră, rơi, bay

    Ôi! Mảnh phù vân, phả tím bờ
    Một thời lai láng dệt hồn thơ
    Giờ đây lặng lẽ ôm niềm nhớ
    Quạnh quẽ, đ́u hiu, gió vật vờ!...


    *Cây Mai


    8/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1043

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (67)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (67)

    Thổ Lộ Cùng T́nh Lang

    Sấm chớp cuồng phong trùm vũ trụ
    Mộng trần lạc bước mảnh hồn linh
    Lang thang kiệt quệ thân rời ră
    Vọng kiếm T́nh Lang măi biệt h́nh

    Trời xui đất khiến vườn tao ngộ
    Hiện kiếp đôi hồn trải áng thơ
    Thiên thu thương nhớ sầu ly biệt
    Trong những đêm đen sương phủ mờ

    Nh́n nhau suối lệ chảy hai hàng
    Gầy guộc xanh xao bóng dáng chàng
    Vẫn chứa tim yêu đầy mănh liệt
    Nghe đau tủi phận nghẹn tâm can

    Nay chàng thổ lộ chuyện trần gian
    Nghiệt ngă gian truân lắm bẽ bàng
    Thương cảm bạn ḷng lâm nghịch cảnh
    Dạ càng tha thiết mến yêu Lang

    Đă tỏ nguồn cơn luống cảm thông
    Dù không trọn vẹn kết tơ hồng
    Vẫn mong quyện chặt đôi tim vỡ
    Sưởi ấm t́nh thơ dưới ánh hồng......

    T.M

    Nỗi Niềm Hồn Lang

    Bâng khuâng, vọng tưởng mảnh t́nh xưa
    Khiến măi ưu tư giữa bốn mùa
    Khuây khỏa nỗi niềm lên mảnh trắng
    Thả vào ảo ảnh gửi đong đưa…

    Lặng lẽ thời gian chầm chậm trôi
    Gần ba thu quạnh một canh đời
    Cánh hồn đây đó t́m thương nhớ
    Ngờ ngợ cũng rồi…chỉ thế thôi

    Ngày kia gặp gỡ bóng h́nh ai
    Suối biếc long lanh, mái xỏa dài
    Vóc ngọc thanh tao, nh́n thẳng hướng
    Lưng ong, thon thả nét trang đài

    Nàng đă cùng ta san sẻ ḷng
    Thuyền mơ bậu bạn lướt ḍng sông
    Thơ trăng xướng họa ru d́u mộng
    Dào dạt lâng lâng cả trái hồng….

    Tất cả sao mà tợ giống Nương
    Cho dài thao thức dưới canh sương
    Vấn vương, lưu luyến hoài canh cánh
    Nghịch cảnh trần gian…dạ thấy buồn!...

    NTS

  4. #1044

    Vỡ Tiếng Đàn




    Vỡ Tiếng Đàn

    Đứng lại trầm ngâm, ngắm bốn bề
    Sắc mờ u ám trải lê thê
    C̣n hai bờ vắng hàn sương đọng
    Thăm thẳm trời xa cũng nát thề!

    Cảm thấy nỗi ḷng nghẹn xác xơ
    Tím dần từng khắc mảnh chơ vơ
    Con tim lư lắc khan dần điệp
    Chầm chậm chờ ngưng trước lặng tờ

    Thôi đành xếp lại mớ hành trang
    Đảo mắt nh́n quanh khắp một lần
    Ngả rẽ lối ṃn rêu lác đác
    Âm thầm, lặng lẽ thả đôi chân

    Chẳng c̣n chi để luyến lưu đây
    Bởi tối từng giây măi kéo dầy
    Một cơi không gian hàng sắc xám
    Từ từ lấp kín ngộp hồn bay!

    T́m về chốn ấy bến trăng xưa
    Chắc hăy c̣n đây cả bốn mùa
    Những buổi chiều tà loang tiếng vọng
    Ru niềm trăn trở chuyện đ̣ đưa

    Biết sẽ rồi đây có thể quên
    Con đường một thuở giữa mông mênh
    Khi chưa mù mịt ngàn bao phủ
    Cũng lắm trăng sao, cũng lắm t́nh

    Chỉ buồn đen đủi măi theo ta
    Vẫn muốn cùng ai trọn nghĩa mà
    Nhưng chẳng đồng thanh thành lạc nhịp
    Tiếng đàn vụn vỡ khúc ngân nga!

    9/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1045

    Thương Tiếc Măi




    Thương Tiếc Măi

    Muối lấm tấm mái đầu trên xứ lạ
    Nhỏ dấu hằn sỏi đá, cuộc bôn ba
    Vậy mà luôn vương vấn mảnh trăng ngà
    Để lặng lẽ ngân nga hoài tê tái!

    C̣n đâu nữa ảnh h́nh yêu dấu ấy
    Dưới nắng tà phơi phới trải mênh mang
    Tay trong tay ấm áp dậy loang tràn
    T́nh thắm đượm vô vàn hoa với mộng

    Chợ Bến Thành một hoàng hôn tắt bóng
    Dừng bước chân đứng ngắm cuộc mưu sinh
    Em khe khẻ theo sóng biếc long lanh
    Sau đám cưới chúng ḿnh như thế nhỉ?

    Rồi ghé qua Quách Thị Trang ngồi nghỉ
    Công viên chiều ráng xế, hăy c̣n thưa
    Bờ vai anh từng chập ngọn gió lùa
    Hàng mây sợi đong đưa ngàn xúc cảm!…

    Mà hỡi ơi! Một ngày mây phủ xám
    Cuộc tang thương lai láng cảnh bi ai
    Phải giă từ làm một cánh chim bay
    Rời quê mẹ, đoạn đoài muôn nỗi nhớ

    Nhiều lần anh trở về t́m khắp chỗ
    Từ người thân, ngơ phố đến làng quê
    Bóng h́nh em biền biệt nẻo sơn khê
    Đành đau khổ kéo lê hồn mộng ước…

    Vầng trăng xưa giờ đây không c̣n nữa
    Để nghẹn ngào nức nở dấu yêu ơi
    Suốt cuộc đời cứ trăn trở, sầu tơi
    Ôm dĩ văng, ngậm ngùi thương tiếc măi!

    10/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1046

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (68)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (68)

    RU T̀NH MỘNG ÁI

    Sao óng ánh giang cầu
    Chàng hỡi tận nơi đâu
    Từng đêm ta tựa gối đầu
    Dưới vầng nguyệt tỏ là màu mắt xưa

    Gió thoảng lá đong đưa
    Tí tách hiên lầu mưa
    Đèn khuya lấp loé song thưa
    Hồn Nương măi đợi chàng chưa thấy về

    Bóng ngả vọng sơn khê
    Thân lưu lạc năo nề
    Vấn vương hoá cánh hồn thê
    T́m nhau nối lại lời thề sắc son

    Trông chờ luống mỏi ṃn
    Thấm buồn dạ héo hon
    Dế kêu vạc khóc nỉ non
    Mày ngài mắt phượng giữ tṛn huyết trinh

    Lẻng kẻng tiếng phong linh
    Điệu nhạc đượm ru t́nh
    Yêu chàng ta thoát hồn linh
    Nương vào dạ thảo mộng t́nh ái ân...

    T.M

    D́u Mộng Phôi Pha

    Tao ngộ giữa đêm thanh
    Dào dạt ngắm nh́n nàng
    Ḷng nghe cảm xúc lâng lâng
    Để rồi vương vấn ngập tràn con tim…

    Ôm ấp trọn nỗi niềm
    Mang cánh một loài chim
    Không gian ảo ảnh bay t́m
    Gần ba thu quạnh bên thềm đong đưa

    Héo hắt nhớ h́nh xưa
    Khắc khoải măi bốn mùa
    Âm thầm lặng lẽ canh khuya
    Thả hồn lững thững t́m về bến mơ

    Nương lạc nẻo chơ vơ
    Lang mỏi gót bên bờ
    Ḍng sông nước chảy lững lờ
    Chuyến đ̣ đậu sẵn đợi chờ bóng ai

    Nay dưới ánh trăng đầy
    Gió thổi giạt làn mây
    Hồn linh đan chặt bàn tay
    D́u nhau bến mộng, chuỗi dài phôi pha…

    NTS

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •