Page 104 of 104 FirstFirst ... 45494102103104
Results 1,031 to 1,036 of 1036

Thread: Thao thỨc

  1. #1031

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (63)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (63)

    Nỗi Buồn Thầm Lặng

    Hỡi ngàn yêu dấu ảnh trăng thanh
    Em có nghe không? Khúc nhạc đàn
    Chầm chậm nhịp đều loang cả trái
    Âm vang réo rắt phả mơ màng…

    Có cảm chiều nay bước phố phường
    Một người lặng lẽ cuốn niềm thương
    Dừng xe ghé lại bên lề quán
    Từng ngụm cà phê…thả vấn vương

    Để rồi thơ thẩn vọng trời xa
    Cất cánh hồn bay dưới ráng tà
    Lững thững hốt làn tia nhạt nắng
    Đặt vào sâu thẳm gợi ngân nga

    Phải chăng đậm khắc mảnh t́nh ai
    Theo bóng thời gian đượm thắm rồi
    Nhưng bến sông đời hai lối rẽ
    Chỉ đành thao thức, nghẹn chơi vơi

    Đêm đêm dạo khắp cơi không gian
    Giạt gió lùa mây để kiếm nàng
    Có lúc ánh thề soi biển lặng
    Khi bầu trống vắng áng mây giăng

    Tiếng hẹn câu thề vạn kỷ xưa
    Từng hồi loáng thoáng tận tâm tư
    Ngh́n năm tha thiết, đau ly biệt
    Chỉ phút giây nầy, đợi giữa mơ…

    Tí tách mưa rơi đẫm ướt đường
    Gửi vào khí lạnh chút hàn sương
    Đứng lên…mở khóa rồ ga chạy
    Gờn gợn trong tim một nỗi buồn…..

    NTS

    OAN TRÁI

    Vạn lần rung cảm trải Hồn Nương
    Chàng hỡi v́ đâu để vấn vương
    Chân bước lang thang từng góc phố
    Cà phê thấm giọt đắng hồn thương

    Quạnh quẽ trăng xiêu sương lạnh tràn
    Thơ sầu da diết khúc châu loang
    Đă khiến tim côi như rỉ máu
    Nghe ḷng đắng đỏi giấc liêu hoang

    Núi sông mờ bạc dạ chơi vơi
    Trắc trở duyên ta trách bởi trời
    Thiếp chàng chẳng thẹn vong t́nh phụ
    Vẫn lỡ duyên cay xót kiếp đời

    Ṿng tay tṛn ước trường canh vắng
    Mộng mị lăng du quyện chín tầng
    Bến đợi thuyền trông dù nghịch cảnh
    Say t́nh ái thoả điệu đàn ngân....

    T.M

  2. #1032

    Vỡ Bản T́nh Ca



    Vỡ Bản T́nh Ca

    Giờ phải đành cam vĩnh biệt rồi
    Từ đây hai ngả rẽ chia đôi
    Trăm yêu, ngàn nhớ…Thôi! Không nữa!
    Chỉ có con tim nỗi ngậm ngùi!

    Biết bao kỷ niệm của thời gian
    Bỗng chốc hóa ra khối phũ phàng
    Chụp xuống để rồi thương với nghẹn
    Tím ḷng cho kẻ ngắm trăng tan

    Những vần thơ cũ họa cùng em
    Tôi giữ, loang đăng những sáng chiều
    Nay sẽ cất vào trong hốc đá
    V́ đâu c̣n gió để phiêu diêu

    Hai năm mấy tháng sớm qua mau
    Mỗi chín giờ đêm lắm dạt dào
    Lui tới thăm chừng trên khoảng trắng
    Sẽ không c̣n nữa! Chỉ c̣n đau!

    Em cứ đường em, em bước đi
    Riêng tôi, tôi cũng phải lần đi
    Vậy mà yêu dấu! Trời ơi! Măi!
    Cứ ghịt hồn tôi kéo trở về!

    Chập chờn cái ảnh của người thương
    Ḥa lẫn đâu đây khúc nhạc buồn
    Bức vẽ uyên ương ngàn hạnh phúc
    Hay là ảo ảnh một hàn sương?

    Nhưng thôi! Có lẽ phải ĺa xa
    Bởi chẳng c̣n đâu chuỗi ngọc ngà
    Trăng, nước, thuyền, t́nh, thơ với mộng
    Dệt thành êm ả những lời ca!...

    26/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1033

    Sửa Lại Cánh Diều




    Sửa Lại Cánh Diều

    Đêm qua lặng lẽ ghé vào thơ
    Nh́n thấy mặt em nét thẫn thờ
    C̣n quả tim th́ đang nức nở
    Nghẹn ngào, khắc khoải, nỗi chơ vơ!

    Da diết hồn anh dưới bóng chiều
    V́ sao diều hỡi! Vướng dây leo
    Cho ḍng sông đợi phù sa đến
    Bồi bến quê t́nh, dạ hắt hiu

    Rồi chợt nghe ḷng chạnh nhớ em
    Nhớ lời nhỏ nhẹ của từng đêm
    Ḿnh ơi!…Yêu măi!…Đừng xa nhé…
    Lưu luyến làm sao! Bức ảnh thuyền!

    Ngọn lửa hực hừng mấy bửa nay
    Từ từ nguội lại giữa heo may
    Và rồi tắt ngúm theo vương vấn
    Sống lại h́nh thương chuỗi tháng ngày

    Mới hay tiếng hẹn buổi hôm nào
    Đă khắc đậm rồi dưới đáy sâu
    Dẫu ám vật vờ muôn kéo đến
    Chỉ là một thoáng loăng tan mau…

    Em ơi! Nếu đứt sợi tơ hồng
    Chốn ấy đêm về lạnh lắm không?
    C̣n ở nơi đây, anh có phải
    Vạn sầu vọng tưởng một ḍng sông?

    Thôi th́ quên hết những ngày qua
    Sửa lại diều kia dưới ráng tà
    C̣n cái sợi dây th́ vẫn chắc
    Đợi thêm chút nữa gió lên mà…

    27/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1034

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (64)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (64)

    OAN TRÁI

    Vạn lần rung cảm trải Hồn Nương
    Chàng hỡi v́ đâu để vấn vương
    Chân bước lang thang từng góc phố
    Cà phê thấm giọt đắng hồn thương

    Quạnh quẽ trăng xiêu sương lạnh tràn
    Thơ sầu da diết khúc châu loang
    Đă khiến tim côi như rỉ máu
    Nghe ḷng đắng đỏi giấc liêu hoang

    Núi sông mờ bạc dạ chơi vơi
    Trắc trở duyên ta trách bởi trời
    Thiếp chàng chẳng thẹn vong t́nh phụ
    Vẫn lỡ duyên cay xót kiếp đời

    Ṿng tay tṛn ước trường canh vắng
    Mộng mị lăng du quyện chín tầng
    Bến đợi thuyền trông dù nghịch cảnh
    Say t́nh ái thoả điệu đàn ngân....

    T.M

    Thương Nhớ Vọng Xa Xôi

    Nương ơi! Da diết cơi ḷng ta
    Canh cánh tâm tư nỗi đậm đà
    Mà bến sông dài, đ̣ vắng bóng
    Phải đành tê tái hướng trời xa…

    Tim đau măi gợn khúc yêu đương
    Tha thiết choàng tay ủ ấm nàng
    Nhưng nẻo sương mờ giăng phủ kín
    Từng hồi đồng vọng tiếng ngân chuông

    Thơ thẩn dưới chiều chút loăng phai
    Để rồi giây phút gợn niềm say
    Ngàn ly biệt khổ, ngàn vương vấn
    Một áng thơ t́nh….gửi tặng ai

    Cho em chốn ấy bớt chơi vơi
    Và cũng cho anh đỡ ngậm ngùi…
    Ôi hỡi! Non thề cùng biển hẹn
    Giờ đây thương nhớ… vọng xa xôi!...

    NTS

  5. #1035

    Nói Với Con



    Nói Với Con

    Ngồi xuống đi con, cận sát đây
    Lắng nghe cha nói những lời nầy
    Hăy ghi khắc đậm vào trong dạ
    Trang bị cho ḿnh vững cánh bay!

    Nếu như con kém với con hèn
    Th́ chẳng được đời tặng tiếng khen
    Lại khá an nhiên ḍng tự tại
    V́ đâu có cái để mà “ghen”

    Ngược lại con hay với đẹp xinh
    Bao người quư trọng, kẻ mơ t́nh
    Nhưng trong muôn mặt nào đâu trọn
    Sẽ có ganh hờn phá bước chân

    Lắm khi hạ sách khiến phiền con
    Khuất mặt sau lưng nổ thật ḍn
    C̣n đối diện th́ không dám đối
    Bởi đâu có lư họ tô son!

    Gom bè, gom cánh lũ yêu ma
    Dối trá đưa ra để gọi là
    Ta đúng, ngươi sai, cười đắc thắng
    Thoả ḷng ác cảm, mặc điêu ngoa…

    Có như thế đó mới là đời
    Xung khắc, hợp hoà măi vậy thôi
    Nào có bao giờ b́nh lặng nước
    Giữa bầu bát ngát của trùng khơi

    Con hăy vững ḷng với bước đi
    Trong tim ôm ấp mảnh trăng thề
    Mặc cho giông gió, ngàn mây ám
    Rồi cũng long lanh trải lối về…

    Yên ḷng, thanh thản sống nha con!

    30/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1036

    Tâm T́nh Với Vợ



    Tâm T́nh Với Vợ

    Hồi tưởng cách nay đă mấy năm
    Một chiều ảm đạm phủ dầy quanh
    Công viên lặng lẽ anh ngồi đó
    Trăn trở t́m phương để thoát nàn!

    Nhưng nghĩ ngợi hoài chẳng có ra
    Làm sao để cứu cảnh nhà ta
    Trong khi túi cạn, ngày thêm cạn
    C̣n việc sinh nhai đă sụp đà

    Nợ nần càng lúc lại tăng thêm
    Một khối âu lo giữa gọng ḱm
    Cố sức hai tay không mở nổi
    Cứ cuồng vật vă măi con tim!

    Băng đá nơi nầy, đổi lại kia
    Bốn lần thay chỗ, toé vành mi
    Cố bươi trong óc ra mà tính
    Tính tới, tính lui, chẳng được ǵ

    Tím bầm gan ruột quá em ơi!
    Khốn khổ trần ai chụp xuống rồi
    Một mảnh nan thuyền đang chở bốn
    Ngă nghiêng sắp lật giữa chơi vơi

    Đứng dậy tiến về ghế thứ năm
    Lim dim hướng vọng cơi xa xăm
    Cố lần, cố kiếm thêm, thêm nữa
    Không thể bó tay chịu tối sầm

    Câu chuyện tề thiên bị nhốt tù
    Giúp anh khai trí phả âm u…
    Trôi theo ngày tháng thuyền vươn vượt
    Kỷ niệm c̣n đây, nhớ để mà…

    1/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •