Nếu Như
Sống Lại Được Ngày Xưa

Lang thang rồi ghé lại vườn ai
Khuây khỏa nỗi niềm quyện gió lay
Vương vấn trở thành bao luyến nhớ
Chuỗi ngày nắng ấm hoạ thơ say!

Bởi khắc đậm hoài ảnh vẽ đăng
Môi hồng em mím giữa thâu canh
Đong đưa mái tóc khơi ḍng cảm
Khuấy động hồn sương dậy sóng ḷng

Và rồi chẳng hiểu tự bao giờ
Nẻo vắng âm thầm vọng bến mơ
Xuân thắm qua rồi nay trở thắm
Quên dần dĩ văng chuỗi sầu lơ!

Vẫn biết em là ảo ảnh thôi
Nào đâu tay vuốt được bờ môi
Đâu trao dịu ngọt, lời âu yếm
Đâu thể cùng nhau một hướng đời

V́ ai son trẻ, độ xuân th́
C̣n kẻ trên đường chẳng có chi
Bóng nhạt, chơ vơ, sầu nặng trĩu
Chiều tà, gối mỏi bước người đi…

Vậy mà sao măi cứ bâng khuâng
Vọng hướng vườn ai lá cuộn vàng
Nh́n thắm hôm nào nay nhạt tím
Ḷng nghe thu gợn sóng lăn tăn

Phải chi sống lại được ngày xưa
Có lẽ giờ đây chẳng thẫn thờ
Tôi sẽ nhẹ nhàng qua bến ấy
Em à! Đừng nữa …Hăy làm thơ!

27/3/2017
Nguyễn Thành Sáng