Page 89 of 125 FirstFirst ... 3979878889909199 ... LastLast
Results 881 to 890 of 1249

Thread: Thao thỨc

  1. #881

    Những Món Nợ Chưa Trả



    Những Món Nợ Chưa Trả

    Có một sớm từ phương trời xa lạ
    Gót phong trần theo gió chuyển về đây
    Tuổi c̣n xanh, nhựa sống ngập tràn đầy
    Ít tư lự, say bay đời phiêu lăng!

    Cũng từng quen với dầm mưa dăi nắng
    Lại dạt dào, trầm lắng nỗi yêu thương
    Thích nghe đàn réo rắt vọng ngàn phương
    Mê ngắm cảnh trên đường đi xuôi ngược…

    Người lữ khách mười mấy năm về trước
    Đă bao lần ghé bước đến ven sông
    Hồn mênh mang theo sóng vỗ bập bồng
    Nh́n ḍng chảy, cơi ḷng muôn xúc cảm

    Một ngày kia, khung trời giăng phủ xám
    Ánh nắng hồng khuất dạng nẻo mù khơi
    Cánh hải hồ sớm giạt tận xa xôi
    Bầu u ám, ngậm ngùi bao tức tưởi!…

    Chiều hôm nay nơi đây niềm nhức nhói
    Của một người rẽ lối thuở ngày xưa
    Nhớ cầu tre, bến nước, chuyến đ̣ đưa
    Nhớ hoa thắm giữa mùa đang hé nở

    Kẻ năm ấy thấy ḿnh mang nặng nợ
    Để thời gian trăn trở măi con tim
    Nợ nhớ nhung da diết ở trong em
    Chân lặn lội đi t́m thăm anh đó…

    Nợ những lần ghé nhà nơi xóm nhỏ
    Chén cơm đầy, rạng rỡ sắc đan thanh
    Lúc giă từ để lại mảnh trăng tan
    Khiến ai phải lệ tràn nơi khoé mắt!...


    24/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #882

    Bên Khung Cửa



    Bên Khung Cửa

    Tôi cũng muốn thời gian đừng trôi nữa
    Rồi quay về cái thuở của xa xăm
    Để từ nay không c̣n phải bâng khuâng
    Bên khung cửa bao lần ôm nỗi nhớ!

    Sắp tới giờ rồi, lẹ mau đi nhỏ
    Sao hăy c̣n đứng đó đợi chờ ai?
    Ạ! Hay là chưa có ở bàn tay
    Mấy đồng bạc cho say hồn bánh mứt

    Có những lúc nh́n kia ngồi cắn bút
    Một cái ǵ lúc nhúc ở trong tim
    Nghe thấy ḷng lo lắng quá cho em
    Sợ hai điểm, im ĺm thôi không giỡn

    Nhớ lần ấy gặp tôi, mừng hí hởn
    Anh Sáng ơi! Sướng lớn rồi đó nha
    Chiều hôm nay có ghe hát ghé qua
    Lên làng ḿnh dựng che lều rộng lắm!

    Buổi nghỉ học kiếm rau về ngâm giấm
    Bước qua cầu em nắm lấy tay tôi
    Lời ngọt ngào thắm thiết tụ vành môi
    Hăy chầm chậm, kẻo rơi đau anh nhé…

    Tất cả đă qua rồi trong lặng lẽ
    Nay không c̣n sợ té với sợ đau
    Hết mừng vui t́m gặp kể cho nhau
    Chỉ c̣n đây dạt dào bao vương vấn

    Bên kia rào em đang ngồi sưởi nắng
    Tôi bên nầy trĩu nặng nỗi niềm xưa
    Suối tóc mây lất phất ngọn gió lùa
    Bao sóng gợn, bao thẫn thờ kẻ nhớ!...


    25/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #883

    Em Cứ Buồn Rồi Quên Tôi Đi



    Em Cứ Buồn Rồi Quên Tôi Đi

    Em cứ buồn, buồn thật là nhiều đi
    Cho phút cuối ảnh thề c̣n lảng vảng
    Để mai kia khung trời tan nhạt nắng
    Chuỗi héo tàn, trầm lắng, nhẹ nhàng rơi!

    Bởi v́ ta khoảnh khắc một canh đời
    Duyên thơ thắm đầy vơi ngàn cảm xúc
    Và cũng lắm ngập tràn bao nhói nhức
    Khiến thời gian từng phút nhẹ rời xa

    Mới hôm nào, sắc nét đoá huỳnh hoa
    Dưới hoàng hôn, ngọc ngà phơi diễm lệ
    Một cái ǵ thanh tao hoà ngạo nghễ
    Khiến lữ hành bóng xế động ḷng xem

    Rồi từ đó cứ mỗi độ về đêm
    Có một kẻ bên thềm giương ánh mắt
    Đến nơi ấy cho niềm mơ góp nhặt
    Men hương t́nh phảng phất đọng đâu đây!..

    Hồn đôi ḿnh xoè nắm chặt bàn tay
    Giữa lộng gió nhẹ bay vào vũ trụ
    Tấc ḷng tôi luôn nâng niu cùng ấp ủ
    Mộng suối nguồn, biển cả, cơi thênh thang

    Mà hỡi ôi! Đàn trổi khúc t́nh tang
    Năo nuột quá khiến trăng vàng rớt núi
    Đành âm thầm dưới khung trời thui thủi
    Khép buồng tim, rẽ lối vó buông cương

    Con ngựa tôi lặng lẽ nẻo màn sương
    Xa mất hẳn con đường chiều thu trước
    Có đôi lúc chạnh ḷng người cất bước
    Nhớ bờ sông, bến nước, một con đ̣!...


    26/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #884

    Ngậm Ngùi




    Ngậm Ngùi

    Bên kia đôi bóng héo tàn
    Đang ngồi nghỉ mệt dưới hàng cây xanh
    Lăo bà khoảng quá lục tuần
    Kề bên trai nhỏ độ gần mười hai!

    Vận may ở xấp cầm tay
    Nửa ngơi, nửa đợi chờ ai mua dùm
    Trên cao nắng vẫn lạnh lùng
    Phả bao oi bức phủ trùm hanh hao

    Mắt chiều đọng nét u sầu
    Hừng đông ánh sáng nhuốm màu âm u
    Tiết trời chẳng phải mùa thu
    Mà sao như thể mịt mù lối đi

    Biết bao bằng phẳng đường về
    C̣n đây ghềnh gập, kéo lê kiếp đời
    Mỏi ṃn nào được thảnh thơi
    Măi bôn ba kiếm chút lời mua cơm!

    Trẻ thơ cây hăy c̣n non
    Bạc phần tơi tả theo cơn gió lùa
    Ba chân, bốn cẳng khi vừa
    Đến giờ xổ số mà chưa hết nầy…

    Cà phê ở quán bên đây
    Trầm ngâm lặng lẽ, nh́n hai cháu bà
    Cái ǵ như thể xót xa
    Nhẹ loang vào quả để mà trở trăn

    Thương cho cái trái đeo cành
    Mà cành khô héo, thôi đành rụng non
    Thương cho cái tuổi hoàng hôn
    Mà hoàng hôn lại… nặng cơn mưa dầm!...


    27/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #885

    Một Thoáng Vật Vờ



    Một Thoáng Vật Vờ

    Sáng nay ngồi cạnh bàn tṛn
    Lim dim t́m kiếm cái hồn trong mơ
    Tâm tư cứ măi vật vờ
    Ngả nghiêng theo gió, bơ phờ hoài thôi!

    Phải chăng ánh đă lụn rồi
    Cung đàn êm ả đến hồi đứt dây
    Khung trời phủ ám vầng mây
    Bóng tàn ảm đạm, kéo dài buồn tênh

    Thuở nào giữa độ trăng lên
    Nỗi niềm lai láng, bồng bềnh thênh thang
    Đó đây hốt lá thu vàng
    Ngắm từng tan tác, ngập tràn ư thơ

    Thuyền nan lặng lẽ xa bờ
    Vượt bao nhấp nhố chẳng chờ đợi chi
    Lắng nghe sóng vỗ rầm ŕ
    Lâng lâng xúc cảm, lê thê tiếng ḷng!

    Sông xanh uốn lượn muôn ḍng
    Rồi về bát ngát mênh mông điệp trùng
    Tay chèo mạnh mẽ ung dung
    Dặm ngàn vượt lướt có dừng lại đâu

    Cớ sao bỗng chốc nhạt màu
    Bước chân sỏi đá rơi vào chơi vơi
    Thấy như thắt thẻo, ngậm ngùi
    Nước ḍng khô cạn từng hồi trong tim

    Chí đời xoải cánh loài chim
    Vượt qua biển lớn mong t́m vườn xuân
    Giờ đây giữa cơi không tầng
    Hồn bay vạn kỷ… muốn dừng lại sao?!...


    28/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #886

    Thảnh Thơi Tâm Hồn



    Thảnh Thơi Tâm Hồn

    Hiu hiu ngọn gió đầu đông
    Cà phê từng ngụm, nghe ḷng thảnh thơi
    Trải bao gian khổ cuộc đời
    Hôm nay cảm thấy yên vui xế chiều!

    Thuở nào vất vả thật nhiều
    Suy tư, trăn trở lắm điều lo toan
    Bước chân dẫm nát lối ṃn
    Gập ghềnh đá sỏi, sớm hôm nặng nề

    Nỗi niềm canh cánh lê thê
    Lo cho con trẻ đường về mai sau
    Phẳng phiu đượm thắm sắc màu
    Hai bờ cây trái ngọt ngào vị hương

    Mặc dầu dăi nắng dầm sương
    Chưa lần bi lụy hoặc buồn vu vơ
    T́nh nhà là cả vần thơ
    Căng tràn nhựa sống từng giờ lênh đênh!

    Những khi thao thức ḿnh ên
    Thả hồn t́m ánh trăng lên đỉnh ngàn
    Để gom, để uống ảnh vàng
    Vào tim nung nấu cho hằng sáng soi…

    Dẫu thuyền đang giữa trùng khơi
    Biết bao sóng dữ cố lôi mạn thuyền
    Chẳng hề nao núng ngả nghiêng
    Vững tay lèo lái qua miền lặng yên

    Hết rồi năm tháng truân chuyên
    Giờ đây thong thả bên thềm ngắm cây
    Lủng la, lủng lẳng treo đầy
    Nhờ công khó nhọc chuỗi dài cần lao!...


    29/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #887

    Nỗi Ḷng Chiếc Xe Đạp (2)




    Nỗi Ḷng Chiếc Xe Đạp (2)



    Ta lặng lẽ sát ḿnh bên vách trắng
    Ngày tháng buồn, trĩu nặng nỗi niềm đau
    Măi vương vấn dạt dào trên lối phẳng
    Mà giờ đây hụt hẫng dưới tầng cao!

    Bóng thời gian chầm chậm kéo dần qua
    Nghe khắc khoải, xót xa hồn vận chuyển
    Đă hết rồi gió quyện thổi ngân nga
    Tim xúc động, đậm đà bao quyến luyến

    C̣n đâu nữa êm đềm say nhịp đạp
    Khúc nhạc t́nh ấm áp kiếp phong sương
    Vui đây đó trên đường ra vô tấp
    Dăy cung đàn từng chập khảy tơ vương!

    Có những sáng vầng đông rộ nắng hồng
    Chậm thong thả thấy ḷng muôn phơi phới
    Người thao thức, nhẹ lơi, nh́n khung lộng
    Ta mơ màng hướng vọng nẻo ngàn khơi

    Rồi thay đổi, không c̣n bôn ba lắm
    Chỉ chiều về, nhạt nắng được cùng ai
    Dưới mưa gió miệt mài ôm khối nặng
    Nghĩa cuộc đời, trầm lắng ngắm vầng mây…

    Tất cả nay đă trở thành quá khứ
    Khép thu h́nh sau cửa, đụng tường loang
    Nhưng xuôi ngược vẫn c̣n trong nỗi nhớ
    Để âm thầm trăn trở bóng hoàng hôn!...


    30/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng





  8. #888

    Hồn Xưa Đă Chết



    Hồn Xưa Đă Chết

    Cảm thấy giờ đây đă hết rồi
    Vầng trăng thuở ấy rụng xa xôi
    Không gian toả sáng ch́m đâu mất
    Chỉ tối âm u một góc trời!

    Em không c̣n nữa của ngày xưa
    Nhẹ thoảng êm êm tợ gió lùa
    Suối biếc long lanh ngàn cảm xúc
    Gửi về thân ái lắm vần thơ

    Chẳng c̣n ấp ủ với bâng khuâng
    Sợ phải buồn đau, sợ ánh tàn
    Mộng thắm dâng tràn bao nỗi nhớ
    Năm dài thao thức đợi t́nh anh…

    Giờ trước mặt tôi một bóng h́nh
    Nghẹn đời chán ngán mất niềm tin
    Khô cằn sỏi đá, nằm thung lũng
    Quạnh quẽ c̣n hơn phải khổ ḿnh!

    Cung đàn d́u dặt khúc man mơn
    Trao tặng về ai khối ửng tṛn
    Đứt sợi dây rồi không tiếng nữa
    Chỉ c̣n đông lạnh buốt hoàng hôn…

    Dẫu cho bến nước với ḍng sông
    Vẫn măi thời gian chuỗi lớn ṛng
    Đất lở ven bờ theo sóng vỗ
    Nhưng c̣n nơi đó lững lờ rong

    Bởi vậy chiều nay có một người
    Năm nào tha thiết, mộng đầy vơi
    Quay hồn dĩ văng, thăm t́nh cũ
    Buồn bă, nh́n xưa đă chết rồi!...


    2/12/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #889

    Ta Cho Nhau…Nhưng!




    Ta Cho Nhau…Nhưng!

    Nương ơi!...
    Đă mấy thu rồi ta có nhau
    Sầu xưa, héo cũ đă ch́m sâu
    Trở thành, dĩ văng, màu phai nhạt
    Chỉ mộng chiều nay hướng nguyệt lầu!

    Anh trọn tấc ḷng với tiếng yêu
    Không c̣n vương vấn hoặc đăm chiêu
    Dang tay vói kéo về di ảnh
    Lựa tặng người thương một cánh diều

    Rồi thả lưng trời, lất phất bay
    Ru hời điệp khúc phả phôi phai
    Ưu tư, khắc khoải bầu tâm sự
    Dưới bóng hoàng hôn nhỏ giọt dài…

    Và em chốn ấy cũng cho anh
    Một bức tranh t́nh vạn sắc xanh
    Ngộp gió, muôn hoa, nhiều nắng ấm
    Bốn bề êm ả tắm long lanh!…

    Đôi ta trải mộng giữa khung trời
    Rót rượu hồng đào, cạn chén vui
    Khi tỉnh mơ màng thêm hướng vọng
    Nửa niềm trông đợi, nửa hồn trôi

    V́ yêu cho hết chẳng màng chi
    Khép mảnh trăng khuya, đậy ánh thề
    Xúc cảm tận cùng hương mộng ái
    Men nồng, ngây ngất dăy lê thê…

    Nhưng Nương ơi!
    Cứ măi cho nhau ảo ảnh ngàn
    Biết rồi có loăng ánh trăng vàng
    Có vơi ư sống, hoài tư lự
    Khi hăy c̣n đây nước ngập tràn!...

    20/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #890

    Rung Cảm Theo Tiếng Đàn





    Rung Cảm Theo Tiếng Đàn


    Ôi tiếng đàn! Muôn phần như tha thiết
    Trổi âm thanh da diết khúc chiều đông
    Lắng nghe qua, xúc cảm tận đáy ḷng
    Thương bến vắng bên ḍng sông lặng lẽ!

    Ở nơi đây cũng rụng nhiều trước ngơ
    Bóng thời gian quạnh quẽ tím màu thu
    Đêm từng đêm thao thức dưới khung mờ
    Hồn lam khói, vật vờ theo gió thổi

    Niềm vọng tưởng đến phương trời diệu vợi
    Nhưng cái ǵ nhức nhói ở con tim
    Bởi mỏi rồi cánh của một loài chim
    Hay bay măi mà t́m đâu chẳng thấy

    Từ thung lũng âm u dầy bóng tối
    Hăy c̣n đây nắng rọi khoảng thời gian
    Nơi âm thầm róc rách tiếng reo vang
    Con suối nhỏ ngập tràn muôn thổn thức!

    Cũng khao khát cũng từng giây từng phút
    Muốn gió về khảy khúc nhạc du dương
    Mong ánh vàng ôm ấp giọt sầu sương
    Đợi hoa nở toả hương ngàn êm ả

    Để không c̣n những cơn mưa rỉ rả
    Cơi khuất ch́m buồn bă nghẹn v́ sao
    Bờ trên kia được chốn đỉnh tầng cao
    C̣n ta phải nghẹn ngào nơi tịch vắng

    Chiều hôm nay nghe tiếng đàn văng vẳng
    Vực sâu nầy trĩu nặng vấn vương xa
    Cảm ḍng sông lờ lững dưới trăng ngà
    Sóng nhô nhấp ngân nga lời của nước!...



    3/12/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •