Page 88 of 119 FirstFirst ... 3878868788899098 ... LastLast
Results 871 to 880 of 1185

Thread: Thao thỨc

  1. #871

    Vấn Vương (3)






    Vấn Vương (3)

    Bên trong cửa sổ nhà tôi
    T́nh cờ nh́n thấy em ngồi ngoài sân
    Xoă mây hong dưới nắng vàng
    Lim dim ánh mắt mơ màng… về đâu!

    Gió khua cành lá ŕ rào
    Chút sương c̣n sót, rụng chào tiết đông
    Ai kia thả lọn bềnh bồng
    Riêng đây măi nhớ mộng ḷng năm xưa

    Cận kề từ thuở c̣n thơ
    Biết bao kỷ niệm vật vờ trong tim
    Những trưa đùa giỡn trốn t́m
    Bao chiều tắt nắng xem phim ngoài trời

    Hai ta cùng kiếm chỗ ngồi
    Sao cho thấy rơ, để rồi sát bên
    Bởi em sợ bị ḿnh ên
    C̣n tôi chẳng muốn thang thênh một ḿnh!

    Thời gian lặng lẽ vô t́nh
    Ḍng sông nước chảy, rung rinh mái chèo
    Lữ hành năm tháng lần theo
    Thăng trầm biển sống, non đèo bôn ba

    Tôi lên tỉnh học xa nhà
    Gửi t́nh thơ ấu đậm đà nhớ thương
    Ngờ đâu ngả rẽ đôi đường
    Người ta hỏi cưới… để buồn cho tôi

    Giờ đây đă hóa xa xôi
    Ảnh h́nh yêu dấu một thời tuổi xuân
    Hồn mơ lờ lững khung tầng
    Từ trong thăm thẳm muôn ngàn vấn vương!...


    14/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng



  2. #872

    Muốn Thăm Em Lại Sợ



    Muốn Thăm Em Lại Sợ

    Đời em bất hạnh biết bao nhiêu
    Băo tố, cuồng phong một buổi chiều
    Chợt đến nhấn ch́m thuyền mộng ái
    Rồi lôi em đến bến rong rêu!

    Mở mắt nh́n ra chỉ tối màu
    Toàn thân ướt sũng, tím bầm đau
    Chống tay em cố nâng người dậy
    Lại bị trợt trơn té lộn nhào…

    Lan ơi! H́nh ảnh cuộc đời em
    Anh vẽ bằng thơ của trái tim
    Bóng bẩy, tượng h́nh như vậy đó
    Đơn sơ, mấy nét chẳng cần thêm

    Cũng đủ quá nhiều một bức tranh
    Trải ra chẳng thấy có màu xanh
    Chỉ toàn mây xám và đêm tối
    Với cánh chim rơi, găy chẳng lành!

    Em sống chuỗi dài với héo hon
    Thuyền nan vá víu sớm chiều hôm
    Trên ḍng đen sẫm thêm ngàn gió
    Lư lắc, đong đưa, tím mảnh hồn…

    Nay lại một lần thêm tái tê
    Chồng em mất sớm, để lê thê
    Canh khuya trống vắng rơi sầu nhớ
    Vạn giọt sương sa đẫm lối về…

    Anh muốn ghé thăm, nói một lời
    Rằng thương c̣n đó, có nào vơi
    Cho người bạc phận niềm an ủi
    Chỉ sợ t́nh xưa…trở lại rồi…!


    15/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #873

    Nếu Đời Không Có Thơ



    Nếu Đời Không Có Thơ

    Nếu ở cuộc đời không có thơ
    Làm sao những tối lúc chơ vơ
    Thả hồn bay bổng vào khung lộng
    Níu được vầng trăng rụng xuống bờ!

    Chắc sẽ thiếu màu với bức tranh
    Vẽ bao thương nhớ giữa đêm canh
    Khi ḷng vương vấn kề bên giấy
    Muốn ẩn vào đây một chữ t́nh

    Nếu ở cuộc đời không có thơ
    Lấy ǵ diễn tả nỗi tâm tư
    Yêu em nhiều lắm, dầu năm tháng
    Nghịch cảnh, xa xôi…vẫn đợi chờ

    Chiều xuống không c̣n được kéo mây
    Treo lên trên đó mảnh hồn say
    Đến khi lờ lững nơi thăm thẳm
    Vỡ vụn loang tan, chỉ có nầy!

    Nếu ở cuộc đời không có thơ
    Th́ xin ai đó hăy dừng mơ
    V́ như mơ mộng không vơi được
    Măi suốt thời gian lắm thẫn thờ

    Ngày tối âm thầm với viễn vông
    Nghĩ nhiều, mọi thứ cũng bằng không
    Bởi đâu cất được niềm thao thức
    Một sớm rồi đây sẽ khuất ḍng

    Nếu ở cuộc đời không có thơ
    Vầng trăng mộng thắm thật xa lơ
    Khung trời chầm chậm từng mây xám
    Phủ bóng trần gian ánh vật vờ

    Tôi muốn tặng t́nh một quả tim
    Ngân nga vạn tiếng nhớ thương em
    Nhưng không biết chỗ nào cho xứng
    Đành phải c̣n đây, lặng lẽ t́m!...


    16/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #874

    Mùa Đông Hốt Lá



    Mùa Đông Hốt Lá

    Se sắt cuộn tṛn dưới tiết đông
    Ngắm bao di ảnh, tái tê ḷng
    Niềm thu cũ hết, t́nh thu chết
    Sao măi c̣n đây nỗi nhớ nhung!

    Em đă theo tôi suốt khoảng dài
    Giữa bầu quang đăng nhẹ nhàng bay
    Cố vươn cánh mỏng xoè cho rộng
    Chẳng bận ǵ đâu phút mệt nhoài

    Cùng kết thơ vần vạn sắc hoa
    Gửi vào lồng lộng tặng về xa
    Trăm ngàn hương thắm, say hồn lữ
    Tất cả đều mang nét ngọc ngà

    Có những đêm trăng tỏa sáng màu
    Không gian lơ lửng cận kề nhau
    Từ trong thăm thẳm muôn xao xuyến
    Xúc cảm tràn dâng, muốn chặt vào!…

    Tất cả qua rồi, một khúc quanh
    Hồn đan khoảnh khắc ră tơ mành
    Luyến lưu ngày tháng theo vàng lá
    Lặng lẽ âm thầm lả tả nhanh

    Lạnh lẽo chiều nay bỗng nhớ về
    Mùa thu năm trước mảnh thuyền đi
    Dưới du dương thổi, ḷng êm ả
    Thẳng mái chèo bơi hướng ảnh thề

    Có nhạc, có đàn với có em
    Có từng rung động giữa buồng tim
    Giờ không c̣n nữa bao nhiêu ấy
    Tôi hốt tàn phơi…thả nhớ t́m!...


    17/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #875

    Niềm Vui Của Cha




    Niềm Vui Của Cha

    Đă mấy trăng rồi cha nghỉ ngơi
    Thu h́nh gác lại mái chèo bơi
    Sau vườn lặng ngắm hoàng hôn đổ
    Khuây khoả thời gian, một hướng đời!

    Cảm thấy an ḷng, nh́n các con
    Thuở nào cây lá hăy c̣n non
    Giờ đây xanh mướt, vươn khung rộng
    Tàn nhánh sum sê phủ bóng tṛn

    Danh phận cuộc đời cũng có tên
    Giúp thêm cánh nhạn cơi mông mênh
    Xoè ra vỗ mạnh vào mây gió
    Vượt nẻo trùng dương, rạng tiếng ḿnh

    Từ nay cuộc sống cảnh nhà ta
    Hai đứa nhận về thay thế cha
    Dưỡng dục cù lao, dầy khó nhọc
    Đền ơn hiếu nghĩa được xem là!

    Cha mừng vui sướng biết bao nhiêu
    Bởi suốt thời gian ánh nhạt chiều
    Canh cánh trong ḷng lo băo tố
    Bất ngờ chụp xuống mái liêu xiêu

    Sợ phải giống cha thuở thiếu thời
    Nhà tranh vách đất, mộng đời rơi
    Học hành dang dở, nhiều trôi nổi
    Sự nghiệp, công danh…chỉ ngậm ngùi

    Giờ đă thành công sứ mệnh thuyền
    Vượt qua trùng điệp, lắc chao nghiêng
    Chiều nay đến bến, quay nh́n cũ
    Xúc cảm ḷng cha một nỗi niềm!...


    18/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #876

    Nếu Có Thơ Mà Không Có Em



    Nếu Có Thơ Mà Không Có Em

    Nếu có thơ mà không có em
    Làm sao mỗi tối ngước nh́n đêm
    Hồn thu lăng đăng về xa vợi
    Trăn trở, u hoài, hoá cánh chim!

    Lờ lững khung mờ chậm chậm bay
    Dơi đôi tha thiết kiếm t́m ai
    Để rồi lặng lẽ trong vô vọng
    Mượn bút nhỏ ḷng, trải áng say

    Chắc sẽ không c̣n chuỗi nhớ thương
    Cho dài thao thức ngắm mưa tuôn
    Tâm tư trĩu nặng niềm vương vấn
    Tất cả là đây, một nỗi buồn…

    Nếu có thơ mà không có em
    Đâu c̣n lai láng ở con tim
    Ngân nga điệp khúc ngàn xao xuyến
    Êm ả ḍng sông, một chiếc thuyền!

    Cuộc đời sẽ đẹp biết bao nhiêu
    Bởi sẵn nơi đây trải thật nhiều
    Xanh biếc, vàng tươi, cùng đỏ thắm
    Ḥa chung giấy mực thả phiêu diêu

    Chân bước nhẹ nhàng qua nẻo xa
    Dạt dào, thắm thiết những lời ca
    Phôi phai mỏi mệt đường thăm thẳm
    Mỗi độ hoàng hôn sụp nắng tà…

    Em là trăng sáng toả vào thơ
    Một khối long lanh đẩy mịt mờ
    Lại cũng là mây giăng phủ ám
    Khiến màn sương lạnh quấn sầu lơ

    Nhưng thà có được bóng h́nh em
    Để kẻ hồn thơ biết chỗ t́m
    Vạn khúc nhạc t́nh đau khổ hận…
    Và muôn tiếng sáo nhẹ ru êm!...


    19/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #877

    Nỗi Ḷng Thi Sĩ





    Nỗi Ḷng Thi Sĩ

    Có phải giờ đây đă mỏi rồi
    Nên ḍng nước bạc muốn ngừng trôi
    Lững lờ, lặng lẽ như buồn bă
    Chầm chậm đong đưa dưới bóng trời!

    Để cho bảng lảng với bâng khuâng
    Nhẹ đẩy hồn thu lảo đảo dần
    Lư lắc, vật vờ ôm sẫm tối
    Nghẹn phù vân thế, rẽ ly tan?

    Vậy cớ làm sao mộng hăy c̣n
    Trái hồng lai láng vẫn từng cơn
    Tâm tư luôn đó, niềm trăn trở
    Mà ánh đèn soi măi chập chờn

    Khiến người thao thức dưới canh thâu
    Đốt sắc vàng rơi nhớ thuở nào
    Dơi mắt quanh vườn mong kiếm lá
    Ngước nh́n đây đó chẳng c̣n bao

    Lác đác chỉ nầy chút tả tơi
    Từ mùa thu trước cánh trùng khơi
    Quay về lảy rụng nằm bên gốc
    Đánh dấu thời gian khoảnh khắc đời

    Ta hăy c̣n đây nỗi vấn vương
    Một thời xa cũ bước ngàn phương
    Biết bao kỷ niệm đầy yêu dấu
    Da diết tâm hồn vạn luyến thương

    Tất cả đọng vào trong quả tim
    Hoàng hôn rũ cánh một loài chim
    Cố tay bươi móc hồn di ảnh
    Ngắm nghía ngày xưa…lại khó t́m!


    20/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng







  8. #878

    Mong Em Tha Lỗi Cho Tôi




    Mong Em Tha Lỗi Cho Tôi

    Không biết giờ nầy em ở đâu
    Buồn vui, sướng khổ ra làm sao
    Mạnh lành hạnh phúc bên mái ấm
    Trút sạch trong tim dĩ văng sầu?

    Đăng đẳng thời gian thắm thoát trôi
    Thuyền t́nh thuở ấy đă xa xôi
    Chính đây là kẻ cầm tay lái
    Đành đoạn rời đi chẳng một lời

    V́ sao lại phụ tấm ḷng em
    Ngả rẽ đôi đường, bỏ mối duyên
    Khi khắp ḍng sông con nước chảy
    Lững lờ đây đó vẫn xuôi êm

    Chưa có lúc nào giọt đắng cay
    Rớt vào chén mật giữa bàn tay
    Và em luôn măi hồn trong sáng
    Ửng ánh trăng vàng đẩy áng mây!

    Vậy mà lư tưởng nặng đầy vơi
    Đặt quá tầm cao, để phải rồi
    Vội xé khăn hồng em gói mộng
    Đứt ĺa hai mảnh, ră đôi nơi…

    Em ơi! Day dứt biết bao nhiêu
    Đeo đẳng theo tôi những sớm chiều
    Nỗi nhớ, niềm thương cùng hối hận
    Giày ṿ, kéo níu, lắm liêu xiêu

    Xin hăy thứ tha một lỗi lầm
    Cánh ngàn sớm giũ vụt xa xăm
    Phụ t́nh bóng mát, vườn thơ thắm
    Chuỗi nắng hanh hao đậu dưới tàn!...


    21/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #879

    Đàn Lay Nỗi Nhớ





    Đàn Lay Nỗi Nhớ

    Chân chậm bước, dưới vầng trăng sáng
    Chợt từ xa lai láng cung đàn
    Âm sầu vọng tiếng thở than
    Chạnh ḷng lữ khách trào dâng nỗi niềm!

    Thương quạnh quẽ bên thềm nhung nhớ
    Chuỗi thời gian trăn trở, vấn vương
    Canh khuya đọng giọt sương buồn
    Đ́u hiu gió thổi, bên đường nhẹ rơi

    Cánh chim trắng khung trời biền biệt
    Có hay chăng da diết nơi nầy
    Luyến lưu, khắc khoải tháng ngày
    Màu thu ảm đạm, u hoài héo hon…

    Tôi đứng giữa hoàng hôn nhạt nắng
    Biết bao lần trầm lắng tâm tư
    Thả hồn dĩ văng thời thơ
    Ḍng sông êm ả, lững lờ thuyền rong!

    Thuở ươm mộng, bềnh bồng theo gió
    Nẻo phong trần đây đó bôn ba
    Tấc ḷng dào dạt, thiết tha
    Vườn hoa, bến nước đậm đà luyến lưu

    Rồi bỗng chốc mịt mù giăng phủ
    Dăy mênh mông băo tố tràn về
    Vó câu lạc nẻo sơn khê
    Lao đao, khốn đốn, lê thê miệt mài

    Đă đánh mất tuổi đời xanh thắm
    Để tặng t́nh sâu nặng năm xưa
    Thôi th́ lặng lẽ bốn mùa
    C̣n đây kỷ niệm, gió lùa nhớ thương!


    22/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #880

    Nỗi Niềm Day Dứt






    Nỗi Niềm Day Dứt

    Ở chốn ấy cứ hờn em nhé!
    Hăy hận nhiều một kẻ vô tâm
    Đoạn đành phủ lấp thời gian
    In hằn kỷ niệm muôn phần dấu yêu!

    Mới một sớm rồi chiều tắt nắng
    Để ai kia hụt hẫng nỗi niềm
    Luyến lưu h́nh bóng duyên thuyền
    Trên ḍng êm ả về miền vấn vương

    Cho lặng lẽ sương buồn nhỏ giọt
    Dưới màn đêm chua xót ngậm ngùi
    Trăng vàng khuất nẻo xa xôi
    Khiến hoa lá rũ, rụng rơi ánh sầu

    Ngày mấy lượt nhuốm màu ảm đạm
    Vọng không gian chỉ xám lững lờ
    Héo hồn tận đỉnh chơ vơ
    Bốn bề lồng lộng, vật vờ sắc thu!...

    Tôi là khách viễn du rải mộng
    Thuở năm nào trên sóng đong đưa
    Bây giờ nhớ lại ngày xưa
    Trách ḿnh cánh bướm giỡn đùa đó đây

    Com bướm bạc lượn bay vườn thắm
    Đậu nhánh cành, say đắm bên hoa
    Chỉ trong thoáng chốc rời xa
    Đậu trên đoá lạ, mặn mà tiếp theo

    Nay đứng giữa đ́u hiu quạnh quẽ
    Một cái ǵ cào xé buồng tim
    Gieo chi khúc nhạc êm đềm
    Để rồi khoảnh khắc lặng im tiếng đàn!


    23/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng





Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •