Page 87 of 119 FirstFirst ... 3777858687888997 ... LastLast
Results 861 to 870 of 1185

Thread: Thao thỨc

  1. #861

    Nỗi Niềm Khép Kín




    Nỗi Niềm Khép Kín

    Ôi tha thiết! Thơ em đầy tha thiết
    Khiến ḷng tôi thêm da diết niềm mơ
    Mảnh trăng vàng nửa chiếc cơi chơ vơ
    Đang rung lắc từng giờ theo gió thoảng!...

    Em hỡi em! T́nh em tràn ngợp choáng
    Hương đậm đà lai láng toả ngàn say
    Dẫu khung trời chầm chậm chút hàng mây
    Thả ít xám kéo dài nơi vô tận

    Tôi vẫn cảm nhịp đàn qua mấy bận
    Rồi mênh mang vương vấn chuỗi gần xa
    Kia sắc màu thắm đượm cánh hồn hoa
    Đây êm ả dịu xoa ḍng suối mát

    T́nh của em tuyệt vời men chất ngất
    Phủ lớp dầy dính chặt quả hồng son
    Mơ ước nhiều, sợ ánh khuất đầu non
    Khao khát vọng lại sợ tṛn không đủ…

    Người khách lạ mang phận đời lữ thứ
    Nghe tim ḿnh trăn trở bởi du dương
    Bóng chiều tà hoa lá đọng sầu sương
    Hướng diệu vợi bên đường lay xao xuyến

    Từ độ hè gặp em “bay” trên biển
    Chữ “Ngày Xưa” lưu luyến tự bao giờ
    Thấy yêu nhiều, nhiều lắm những vần thơ
    Để lắm lúc thẫn thờ trong khoảnh khắc…

    Cũng như em, tim tôi từng vỡ nát
    Nên ngại chiều trầm mặc lối rêu phong
    Sợ mây mù giăng phủ ám vầng đông…
    Đành khép kín cơi ḷng…riêng thổn thức!


    24/1/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #862

    Măi Về Chốn Ấy



    Măi Về Chốn Ấy

    Ḿnh gặp nhau giữa mùa nắng ấm
    Kết t́nh thơ điểm thắm cuộc đời
    Xoè tay khoả lấp chơi vơi
    Giữa bầu rộng lớn, lẻ loi bóng thuyền!

    Theo ngày tháng đậm niềm vương vấn
    Chuyện vui buồn, hụt hẫng sẻ chia
    Cánh hồn vạn dặm canh khuya
    Cùng đan tay nắm t́m về bến mơ

    Có những lúc thẫn thờ mong đợi
    Điện cúp rồi, có lại mau đi
    Để cùng em họa vần thi
    Cho vơi nhẹ bớt những ǵ buồn tênh

    Có nhiều đêm bồng bềnh cánh hạc
    Dưới trăng vàng vằng vặc sáng soi
    Nghe ḍng cảm xúc đầy vơi
    Tận sâu thăm thẳm bao lời mến yêu!

    Ḷng muốn gửi thật nhiều về ấy
    Khúc thâm t́nh sống măi trong tim
    Cho ai bớt nỗi ưu phiền
    Nửa lo, nửa tủi, lạc miền âm u

    Niềm tin tưởng thiên thu ước hẹn
    Dẫn hồn yêu về bến trăng thanh
    Tắm vầng sáng tỏ long lanh
    Trôi tan bụi phấn phủ màn tuyết sương

    Dẫu đang bước con đường ảo ảnh
    Hay ngh́n năm canh cánh duyên thề
    Th́ ta vẫn măi thả về
    Phương trời diệu vợi, lê thê sợi t́nh!


    5/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #863

    Em Cứ Đi Đi




    Em Cứ Đi Đi


    Em ngại cho anh lỗi đạo nhà
    Nên giờ nghĩ đến chuyện ĺa xa
    Biết bao kỷ niệm ngàn yêu dấu
    Tất cả giờ đây thả bóng tà!

    Hết rồi thắm thiết dưới trăng sương
    Đôi cánh màu thu ngập nỗi buồn
    Má tựa vai kề trao mật ngọt
    Lâng lâng dào dạt một niềm thương

    Hết rồi vỗ nhịp bầu thanh vắng
    Hai đứa lùa mây phả ánh sầu
    Cho mảnh vườn mơ bừng sức sống
    Trăm hoa hương tỏa quyện lao xao!

    Em muốn nơi anh hạnh phúc đầy
    Nhẹ nhàng rút lại cả bàn tay
    Thôi cầm, thôi nắm, thôi ôm ấp
    Trả lại từ đây chuỗi tháng ngày…

    Th́ thôi! Em cứ! Cứ đi đi
    Bỏ mặc ḿnh anh, chớ bận ǵ
    Ôi! giữa khuôn vàng cung thượng uyển
    Hay ḷng tan nát, vỡ hồn thi…..


    24/4/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #864

    Bước Chân Ngang





    Bước Chân Ngang

    Tôi lặng lẽ bước dài theo ngơ vắng
    Dưới khung trời nhạt nắng tiết đầu đông
    Hồn mênh mang bềnh bồng trôi chầm chậm
    Ôm cơi ḷng vương vấn chuyện xa xăm!

    Chợt vô t́nh quay mặt hướng bên đường
    Một thiếu phụ sương buồn treo trước cửa
    Sắc hoa nhạt gió lùa rơi âm hưởng
    Của một thời cánh phượng đỏ đong đưa

    Nàng đăm chiêu thao thức mối sầu riêng
    Hay mộng ước lạc miền khô đá sỏi
    Hoặc nối tiếc một thời bao lưu luyến
    Đoá hoa hồng xao xuyến quả tim côi?

    Vậy mà sao dáng ngồi như rũ rượi
    Đôi hững hờ diệu vợi thả ngàn xa
    Môi khem khép như là đang muốn nói
    Rồi nhẹ nhàng tay vói mảnh khăn xoa!…

    Tôi thấy ḷng dâng lên niềm xúc động
    Trước ảnh h́nh chiếc bóng quạnh héo hon
    Bởi v́ tôi cũng từng trên biển sóng
    Và bao lần vọng ngóng khuất đầu non

    Hơn nửa đời trải qua muôn biến đổi
    Nhiều đắng cay, nhức nhói, tủi, thương đau
    Từng da diết, nghẹn ngào nơi nẻo tối
    Măi bây giờ! Ơi hỡi! Vẫn t́m đâu?

    Em có giống tôi cái nỗi đợi chờ
    Có thả sầu vào thơ t́m phôi lăng?
    Vậy mà sao treo ánh tàn nơi ở
    Khiến lữ hành trăn trở bước chân ngang!


    6/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng





  5. #865

    Cảm Xúc Đầu Xuân



    Cảm Xúc Đầu Xuân

    Mùng một ta ngồi nghe trái tim
    Nhịp dài gợi nhớ chuỗi truân chuyên
    Đường xa ghềnh gập, hằng quên mỏi
    Lẳng lặng mà đi, vượt nỗi niềm!

    Trầm mặc, thu h́nh uống bóng trăng
    Đêm đêm thao thức dơi mây ngàn
    Mượn ru của gió xoa buồn hận
    Khuây khoả niềm đau vọng ánh tàn

    Vương vấn muôn phần bởi nhớ nhung
    Hồn thiêng yêu dấu dăy ḍng sông
    Sớm chiều xuôi ngược lăn tăn chảy
    Thắm thiết nguồn thương ấm cơi ḷng

    Lối xưa tràn ngập nét đan thanh
    Hoa nở hương say, trái trĩu cành
    Vườn mộng vẫn nhiều đan gối mộng
    Trọn đời lưu dấu thuở ngày xanh!...

    Tất cả không c̣n trước đổi thay
    Bên lề cuộc sống tự phôi phai
    Lần ṃ t́m kiếm sao ra lửa
    Đốt sưởi vơi đi lạnh tháng ngày

    Mười mấy năm dài, cực biết bao
    Đêm không yên giấc dưới mưa gào
    Nỗi lo trăm mối hằng quay quấn
    Lắm lúc ngàn cân ép lệ trào

    Ta sớm không c̣n nghĩ đến ta
    Trọn tay ôm kín một căn nhà
    Khăn khô cố vắt hoài ra nước
    Tơi tả mặc t́nh, ta kéo ta…

    Xuân nầy cây trái đă đơm bông
    Mảnh đất cằn khô ửng vạn hồng
    Năm tháng bập bềnh trên sóng nước
    Giờ đây êm ả ngắm vầng đông!...

    29/1/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #866

    Thương Con



    Thương Con

    Hôm rày lặng ngắm nh́n con trẻ
    Rạng rỡ hừng lên dưới bóng trời
    Nghị lực ửng đầy lên ánh mắt
    Niềm vui ẩn hiện tụ vành môi!

    Ḷng nghe cảm xúc biết bao nhiêu
    Nhớ những ngày qua dưới nhạt chiều
    Ngại nắng xế tà loang sẫm đến
    Nhà tranh thiếu củi, tối đ́u hiu

    Nào là cơm gạo với tiêu xài
    Chi phí mọi bề cứ măi quay
    Tiền cạn, thân ṃn thêm mệt mỏi
    Lắt lay thu nhập chút cầm hơi

    Nghĩ ngợi thật nhiều, ít nói ra
    Chỉ khơi nhè nhẹ áng mây xa
    Sợ mai bất chợt cơn mưa đến
    Nước đổ tràn lan ngập úng nhà!...

    Thấy con cặm cụi bên vi tính
    Thao thức, trở trăn kiếm việc làm
    Tôi thấy cơi ḷng thương quá đổi
    Tuổi xanh một sớm phải lo toan

    Giờ đây trách nhiệm gánh lên vai
    Chim nhỏ hôm nào nay vỗ bay
    Vào chốn thênh thang ngàn gió lộng
    Bươi t́m mồi sống kéo về đây

    Phụng dưỡng mẹ cha chuỗi ánh tàn
    Canh khuya chầm chậm rụng vầng trăng
    Niềm thương lai láng nh́n con trẻ
    Cánh hăy c̣n non vượt lướt tầng!...


    7/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #867

    Chung Bóng Heo May



    Chung Bóng Heo May

    Bên bờ sông vắng em ngồi
    Tay cầm thơ tím thả trôi giữa ḍng
    Nhấp nhô sóng nước bập bồng
    Lan man sắc ảnh tơ ḷng héo hon!

    Trông em như lắm nỗi buồn
    Nét sầu đọng khoé, vấn vương kéo dài
    Ráng tàn phủ bóng trang đài
    Đ́u hiu gió thổi, u hoài loang xa

    Rụng vàng xơ xác đă qua
    Trời nay mười một vậy mà vẫn thu
    Khát khao, vọng tưởng bao giờ
    Cuộn cuồn mănh liệt, vật vờ tâm can

    Mỏi ṃn ngóng đợi vầng trăng
    Nhưng đâu chẳng thấy, chỉ tầng mờ đen
    Âm thầm lặng lẽ từng đêm
    Cánh hồn lững thững bên thềm hái sương!

    Tôi đang lặng lẽ trên đường
    Vô t́nh ngoảnh mặt về phương khói chiều
    Chạnh ḷng một phút đăm chiêu
    Nghe trong thăm thẳm thật nhiều cảm rung

    Ai kia đứng dưới hoàng hôn
    Hướng về diệu vợi đợi tṛn long lanh
    C̣n tôi lư lắc lay cành
    Trụi trơ, khô khốc, lá xanh rớt rồi

    Cảnh t́nh khác biệt đôi nơi
    Sông lờ, suối lạnh khung trời đó đây
    Cùng chung một bóng heo may
    Vơ vàng, héo hắt chuỗi dài quạnh hiu!...


    10/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #868

    Phải Chi



    Phải Chi

    Phải chi quay ngược thời gian
    Cho tôi trở lại con đường năm xưa
    Dưới tàn Phượng Vĩ trú mưa
    Gặp người con gái giữa mùa nở hoa!...

    Chắc giờ khỏi phải xót xa
    Nhớ nhung, vương vấn ảnh ngà năm nao
    Tiếc hoa hé nhụy mời chào
    Tiếc Oanh thỏ thẻ ấm bao nỗi niềm

    V́ xưa mang cánh hồn chim
    Lại chim yếu ớt nằm im góc vườn
    Dẫu ḷng tràn ngập yêu thương
    Nhưng không dám nói, chỉ buồn mà thôi

    Để rồi ngày tháng dần trôi
    Chiều thu nhạt nắng, ánh rơi năo nề
    Bên kia ai có nẻo về
    C̣n đây héo hắt, lê thê đàn c̣!…

    Nếu như trở lại thời mơ
    Sẽ không lặng lẽ, thẫn thờ mông lung
    Sẽ không lắt lẻo chân chùn
    Ḍng sông sóng vỗ bập bùng chơi vơi

    Chẳng rung tiếng gọi kia ơi
    Chẳng đêm quạnh quẽ thả rơi lá sầu
    Chẳng mang nỗi đợi chờ nhau
    Chẳng khi đối diện, lời chào khô khan…

    Tôi đây sẽ bước thật gần
    Nhẹ nhàng han hỏi, ân cần thiết tha
    Khẽ khàng dịu ngọt nói ra
    Anh yêu em lắm! Em à! Hiểu không!...


    11/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #869

    Thuyền Vẫn Xuôi Ḍng



    Thuyền Vẫn Xuôi Ḍng

    C̣n nhớ không em? một tối nào
    Giữa bầu lóng lánh vạn v́ sao
    Hồn bay hai đứa cùng tao ngộ
    Bỡ ngỡ nh́n nhau, gửi tiếng chào!

    Rồi như có chút ǵ lưu luyến
    Cảm động t́nh sâu, đượm nét hiền
    Nên khách lữ hành mang thổn thức
    Từ trong thăm thẳm điệp mơ duyên

    Thời gian lặng lẽ lững lờ trôi
    Xướng họa tràng giang, hợp ư lời
    Thân mến chan hoà, loang ư mộng
    Non thề, biển hẹn dưới trăng soi

    Từ đó âm thầm thả nhớ thương
    Bằng niềm viễn mộng, cánh ngàn phương
    Đêm đêm gặp gỡ trên khung lộng
    Thiếu vắng hôm nao, chạnh nỗi buồn!

    Anh đă tạ từ những giấc mơ
    Một thời lạnh lẽo, luống sầu lơ
    Không c̣n thao thức hay vơ vẩn
    Trả lại thời gian chuỗi thẫn thờ

    Tấc ḷng vẹn giữ bóng h́nh ai
    Dẫu phải ngao du vẽ ảnh đầy
    Hứng gió êm đềm, xem đoá nở
    Nhưng lời vạn kỷ chẳng hề phai

    Hăy ngủ đi em, giấc ngủ nồng
    Đừng lo nghĩ ngợi chuyện ḍng sông
    Bởi thuyền vẫn lướt xuôi chèo mái
    Nào có đổi thay khúc nhạc ḷng!...


    13/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #870

    Vương Vấn Ngày Xưa



    Vương Vấn Ngày Xưa

    Hăy khóc đi em! Khóc một lần
    Cho niềm u uẩn được vơi tan
    Để rồi vĩnh viễn khung trời mộng
    Chỉ có nầy đây một ảnh tàn!

    Mai mốt t́nh cờ gặp lại nhau
    Th́ ta khỏi bị phải làm sao
    V́ hai kẻ lạ, hai ḍng nước
    Chẳng bận ǵ hơn một tiếng chào

    Em rẽ đường em, tôi ngả tôi
    Không c̣n ánh mắt với bờ môi
    Năm xưa chớp chớp và noi nói
    Nhớ nhé! Chiều nay dưới ngọn đồi!

    Đă hết thật rồi những vấn vương
    Những đêm thao thức nhớ người thương
    Những lần ḥ hẹn, nh́n u ám
    Da diết làm sao! Một nỗi buồn…

    Tôi nào có phụ mối t́nh xưa
    Bởi kiếp phong sương, gió mạnh lùa
    Lạnh lẽo, cơ hàn đeo dính măi
    Nên về bên ấy…thiếu đ̣ đưa

    Đành rời bến mộng, bước chân đi
    Gửi lại t́nh quê một ước thề
    Anh sẽ quay về xin hỏi cưới
    Cùng em hạnh phúc nghĩa phu thê!

    Ngờ đâu lận đận măi xoay ṿng
    Sự nghiệp tượng h́nh bỗng hoá không
    Tay trắng hôm nào nay phủi trắng
    Làm sao trở lại được ḍng sông…

    Thắm thoát thời gian lặng lẽ qua
    Hai mươi năm trước thật là xa
    Giờ đây có kẻ thăm làng cũ
    Dơi mắt nh́n ai, nghẹn bóng tà!...


    13/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •