Cảnh Ngộ Trái Ngang

Ngày ấy chia tay với vợ nhà
Lênh đênh biển sóng, vượt ngàn xa
T́m thăm đất Tổ, t́nh thâm trọng
Vơi nỗi đau ḷng lạc Mẹ Cha…

Bỗng đâu u ám, dậy cuồng phong
Lật úp thuyền nan xuống giữa ḍng
Cuồn cuộn lôi người va mỏm đá
Thời gian…tỉnh lại, ngó mênh mông

Lạnh run, ê ẩm khắp toàn thân
Trầy xước thịt da, máu tụ bầm
Tâm trí vật vờ, sao chẳng nhớ…
Chơi vơi, lạc lơng, bước lang thang!

Thời gian lặng lẽ cứ trôi đi
Chốn lạ dần quen khắp bốn bề
Lởn vởn c̣n đây nhưng phải sống
Vui buồn ấm lạnh cánh hồn phi…

Rồi cũng như ai, ghé đậu thuyền
Dưới bầu thanh mát kết xe duyên
Căn lều t́nh ái ngày hai buổi
Mưa nắng, cần lao…trải nỗi niềm…

Bất chợt tia vàng xẹt xuống mơ
Khai thông u ám rải lờ mờ
Từ từ mở cửa trong tiềm thức
Ẩn hiện chập chờn một bến thơ…

Đau ḷng da diết mảnh hồn linh
Ngang trái giờ đây buộc chữ t́nh
Vợ đó, vợ đây đều cũng vợ
Hỡi ôi! Sao xé nửa thân ḿnh!...


25/3/2018
Nguyễn Thành Sáng