Page 116 of 116 FirstFirst ... 1666106114115116
Results 1,151 to 1,153 of 1153

Thread: Thao thỨc

  1. #1151

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (98)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (98)

    Nỗi Niềm Chơi Vơi

    Lắng nghe loáng thoáng tiếng đàn
    Âm vang năo nuột kéo ngàn sợi đau
    Trăng thu nhạt ánh rải sầu
    Hồn sương giá lạnh, nghẹn ngào gió lay

    Tấc ḷng biết tỏ cùng ai
    Vấn vương, lưu luyến chuỗi ngày…không tên
    Xa xăm ảo ảnh bóng h́nh
    Từng hồi ẩn hiện, bồng bềnh mơ đan

    Canh khuya trở giấc ngỡ ngàng
    Tái tê, da diết đôi hàng lệ rơi
    Bước chân thầm lặng cuộc đời
    Giữa bề quạnh quẽ, chơi vơi nỗi niềm...

    NTS


    Gợn Sầu

    Chiều buông khói quyện tím chân trời
    Hiu hắt xóm nghèo ảm đạm khơi
    Ủ rũ hàng dương trơ trụi lá
    Trăm năm phong cảnh vẫn buồn đời

    Gió thoảng lơ thơ con sóng gợn
    Mưa rơi lă chă ứa ḍng châu
    Tơ hư t́nh lỡ duyên rời rạc
    Chén đắng nuốt sầu đáy dạ đau......

    T.M

  2. #1152

    Một Đời Hụt Hẫng



    Một Đời Hụt Hẫng

    Nắng đă nhạt tàn sao vẫn măi
    Bóng h́nh cô gái của năm xưa
    Bờ môi, ánh mắt, lời thương nhớ…
    Ẩn hiện đâu đây dưới ngọn lùa!

    Tơ t́nh vuột mối thành tan vỡ
    Để lại cho tim vạn khúc sầu
    Những tối đ́u hiu, chiều lá đổ
    Từ trong sâu thẳm gợn niềm đau

    Ngắm trăng, trăng chạnh sau hàng trúc
    Soi nước, nước trôi cuối nẻo trời
    Hóng gió, gió ngừng bên ngạch cửa
    Nh́n mây, mây giạt tận ngàn khơi…

    Vậy mà cứ măi dài năm tháng
    Vương vấn từng cơn kéo trở về
    Để trái u hoài nơi tĩnh lặng
    Trở ḿnh trổi nhịp đập lê thê!

    Có phải cung đàn đà lỗi nhịp
    Làm tan ră hết cả âm thanh
    Khiến cho bản nhạc thành vô nghĩa
    Nắn nót c̣n kia cũng phải đành…

    Nếu biết yêu là sẽ dở dang
    Th́ thôi thuở ấy chẳng quen nàng
    Chẳng gom tất cả đưa vào mộng
    Cũng chẳng bao giờ ghé bển thăm

    Để một đời người hụt hẫng tim
    Dạ luôn thao thức nhớ thuyền quyên
    Mặc bao hương sắc vườn ai nở
    Chỉ ảnh h́nh thương hướng vọng t́m!

    10/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1153

    Dưới Bóng Thời Gian




    Dưới Bóng Thời Gian

    Ghế đá hăy c̣n đọng nước mưa
    Công viên du khách vẫn lưa thưa
    Lâm râm thỉnh thoảng dừng rơi hạt
    Trên mảng ṿm đen bị gió lùa!

    Từ từ ưng ửng ánh hoàng hôn
    Loáng thoáng bên sông mấy đóm tṛn
    Le lói, chập chờn như chẳng muốn
    Trải ḷng trọn vẹn buổi đầu hôm

    Tôi lót đồ ngồi để nghỉ chân
    Mặc cho tâm trí thả xa xăm
    Nửa hồn sống lại và thêm nửa
    Khuây khỏa nh́n xem cảnh chợ tàn!

    Mới đó năm nào ở chỗ đây
    Rải dài xanh mướt mấy hàng cây
    Giờ không c̣n thấy, thay vào đó
    Khoảng cách mọc lên những cái quầy

    Bên kia tấp nập xuồng ghe đậu
    Lên xuống, bưng khiêng tới đỏ đèn
    Kẻ đếm, người trao kèm tiếng hẹn
    Chuyện tṛ vui vẻ tợ thân quen…

    Tất cả chiều nay mất hết rồi
    Chỉ c̣n kư ức ảnh xa xôi
    Nhộn nhàng buôn bán, t́nh trong mắt
    Một cơi không gian đượm tiếng cười…

    Đứng lên lần bước đến gần xe
    Nh́n lại xung quanh khắp mọi bề
    Chẳng biết vui mừng hay nối tiếc
    Mà sao nằng nặng gót chân đi!...

    11/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •