Page 1 of 5 123 ... LastLast
Results 1 to 10 of 1234

Thread: Thao thỨc

Hybrid View

Previous Post Previous Post   Next Post Next Post
  1. #1

    Thao thỨc



    THAO THỨC


    Lâu rồi ta sống cảnh âm thầm
    Thu bóng tâm hồn dưới ánh trăng
    Đêm tối suy tư, riêng thổn thức
    Nấu nung lửa sống tự bao lần

    T́nh đời tơi tả phủ quanh ta
    Một chuỗi sống dài lắm xót xa
    Gió thét, mưa gào, rơi nặng hạt
    Đầm đ́a, nước cuốn, cát trôi xa

    Gió hú, rừng khuya, đêm nặng trĩu
    Chim đời mỏi cánh biết bao nhiêu
    Làm sao ai thấu niềm tâm sự
    Chỉ có canh khuya, gió hắt hiu!

    Ta đă dặn ḷng không nhục chí
    Dẫu cho cuộc sống bị suy vi
    Đôi chân mạnh bước trong sương lạnh
    Nhựa sống, thân cây có xá ǵ!

    Chim trời vỗ cánh để tung bay
    Tận vút trời xanh với gió mây
    Chẳng gục đường bay cùng băo tố
    Chỉ sầu, bức rức cảnh không may

    Hồn ma! Mấy bóng ở gần ta
    Đă thật bao lần phải tránh xa
    Phiền lụy cánh canh, ḷng ngán ngẩm
    Thúc thôi ư sống, cuộc rời xa!

    Gió chán mây trời bao hắc ám
    Đêm về rờn rợn nỗi cưu mang
    Có ǵ bó buộc, sao lưu luyến?
    Để chí ung dung phải vơ vàng!

    Gió thổi lắt lay, nỗi trập trùng
    Chơi vơi cảnh sống chẳng niềm rung
    Để tim chan chứa t́nh nhân thế
    Héo úa, quặn đau với lạnh lùng!

    Năm tháng âm thầm trong vắng lạnh
    Gió hồn ẩn ngọn dưới trăng thanh
    Đêm đêm thao thức theo mây lững
    Chia sẻ niềm riêng với trở trăn

    Có lẽ không lâu, gió cuốn đi
    Nơi đây người, cảnh chẳng là chi
    Bởi ḷng ta chết từ lâu lắm
    Mây trắng ngàn khơi, ta phải đi!

    Mong mỏi khung trời chim trụ cánh
    T́nh người, cuộc sống được trong xanh
    Hoàng hôn bóng phủ, đêm c̣n lại
    Được trải hồn ra với cảnh lành
    Chim trời xoải cánh giữa khung xanh!

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #2

    Em Đă sai rỒi




    EM ĐĂ SAI RỒI

    Lan ơi! Hăy khóc thật nhiều đi
    Cho nhẹ sầu đau vỡ mộng th́
    Một thuở trăng vàng soi suối biếc
    Ngờ đâu một sớm chẳng c̣n chi!...

    Em nát tâm hồn theo tháng năm
    Bao lần khóc hận dưới khung xanh
    Héo hon, vàng vơ ch́m hiu quạnh
    Suốt măi thời gian bóng nguyệt tàn

    Đối mặt cuộc đời mây xám phủ
    Bầu trời là cả sắc vàng thu
    Lá khô rơi rụng vườn hoang vắng
    Bốn phía bao quanh dăy mịt mù

    Hồn đă đóng băng suốt chuỗi dài
    Lệ ḷng khô cạn bởi hoài ai
    Con tim xưa trẻ ngân lai láng
    Giờ chẳng c̣n chi nhịp đập nầy!...

    Anh hiểu em buồn, em khổ đau
    Lắm khi thao thức dưới canh thâu
    Nhớ nhung dĩ văng, thời hoa mộng
    Buồn bă âm thầm cuộc bể dâu

    Phải chi ngày ấy đừng im lặng
    Sợ vỡ trăng thanh, ră ánh tàn
    Khép kín nỗi niềm, xuôi định mệnh
    Để hờn với nghẹn lại cho anh

    Em đă sai rồi em biết không
    Ánh vàng luôn măi sắc thanh trong
    Dẫu mây giăng phủ, vùi thân ngọc
    Có xá ǵ đâu một tấc ḷng!...


    Nguyễn Thành Sáng

  3. #3

    Đôi ḍng thơ chào



    Đôi ḍng thơ chào

    Hôm nay ghé lại bến Thơ Đàn
    Ngắm cảnh, xem bài Thi Sĩ đăng
    Đẹp sắc, đẹp t́nh, khơi ư sống
    Nghe ḷng cảm xúc muốn dừng chân !

    Vần thơ trăn trở bao tâm sự
    Giải toả suy tư, trước nẻo đời
    Thao thức, gửi hồn nơi nét chữ
    Mong niềm khuây khoả nỗi chơi vơi.

    Và thêm nét họa bức Nhân Văn
    Nghĩa sống con người, một tấm thân
    Chỉ ngại bút lời c̣n khiếm khuyết
    Mong t́nh Thi Hữu nhẹ tay nâng !


    Nguyễn Thành sáng


  4. #4

    Nỗi Niềm Của Mẹ




    Nỗi Niềm Của Mẹ


    Con ơi! Lặng lẽ mẹ nh́n con
    Trong sáng, vô tư đượm cánh hồn
    Mê mải sách đèn nuôi ước vọng
    Mà ḷng của mẹ quặn từng cơn!

    Con lớn lên dần bên gối mẹ
    Trong ḍng biển thắm ấm t́nh cha
    Nhấp nhô theo nước về sông lớn
    Hướng vọng mây ngàn một chốn xa

    Không thể để con phải nhuốm sầu
    Biến hồn tượng đá lặng ch́m sâu
    Cho nên thắt thẻo niềm riêng mẹ
    Chỉ dưới đêm buồn nghẹn khổ đau

    Năm xưa hụt hẫng chuyến đ̣ đời
    Sắc thắm phai dần cơi mộng rơi
    Lạc lơng, chơi vơi thuyền bến đổ
    Đành dừng ghé lại, cất chèo bơi!

    Nào hay nửa độ ánh phai mờ
    Mới biết nơi nầy chẳng có thơ
    Nhưng trót cắm sào neo chỗ đậu
    Chỉ c̣n ảm đạm với chơ vơ

    Mẹ thấy nát ḷng cuộc sống chung
    T́nh yêu nhạt nhẽo cuốn hoàng hôn
    Chim đơn tịch vắng sầu tơi hót
    Vắng lặng mờ khuya xé mảnh hồn

    Vạn khúc êm đềm của trái tim
    Từ lâu mẹ khoá kín im ĺm
    Đêm chung giường chiếu hồn xa biệt
    Hai sắc lạnh lùng trải bóng đêm…

    Nếu như hiểu được sự t́nh nầy
    Nửa độ hoa hồng có lắc lay
    Cánh mỏng dật dờ theo gió lộng
    Hương ngàn con trẻ có c̣n say!

    Nguyễn Thành Sáng


  5. #5

    MỘt cánh chim bay



    MỘT CÁNH CHIM BAY

    Biển sóng gợn buồn nhịp trái tim
    Mờ treo thăm thẳm cuối trùng dương
    Trời kia thấp thoáng, dần trôi đến
    Viễn xứ từ nay dơi bước đường!

    Một dăy đen dài tận chốn tha
    Cánh thuyền hướng thẳng cố lần ra
    Từng cơn nhấp nhố lay gan ruột
    Bỏ lại sau lưng xứ sở nhà

    Gió thổi ngang tai tiếng vụt vù
    Mơ màng năm tháng những chiều thu
    Đ́u hiu len lỏi vào mưa lạnh
    Theo thắt hồn sương, cuốn mịt mù…

    Thôi rồi! gởi lại mảnh t́nh quê
    Phố chợ, con đường, chuỗi bước đi
    Nụ thắm, môi hồng, trăng bến mộng
    Ḍng sông, đ̣ nhỏ…chẳng c̣n chi!

    Rồi đây dưới bóng hoàng hôn đổ
    Khách lạ phương nầy nhỏ vấn vương
    Khắc khoải, dạ sầu, đang lững thững
    Niềm thương, nỗi nhớ vượt biên cương

    Hay sắc, hào hoa chóa ngợp đầy
    Đẩy đời phiêu bạt đến gần đây
    Chụp lên cho khuất bầu xưa cũ
    Để nhạc, cung đàn thả gió mây…

    V́ sao vườn sẵn lại không màng
    Làm cánh lỡ làng vạn dặm tang
    Phong vũ chập chùng, chim lữ thứ
    T́m vầng ánh tỏ nẻo xa xăm!



    Nguyễn Thành Sáng

  6. #6

    T́nh gieo tiếng gọi



    T́nh gieo tiếng gọi

    Canh đêm vắng lặng, nỗi buồn tơi
    Gió chuyển mây ngàn phủ ánh rơi
    Bóng nguyệt đang đầy, lan toả vợi
    Cung trời giờ biến, choáng mờ trôi

    Xa xôi hồn bạn sầu tăm tối
    Gần gũi t́nh trăng thắm rạng ngời
    Ủ ấp nguồn thương, gieo tiếng gọi
    Ấm ḷng giá lạnh, mộng yêu ơi!

    Nguyễn Thành Sáng


  7. #7

    Hồn Lang Trở Về Âm Giới (5)



    Hồn Lang Trở Về Âm Giới (5)
    “Hồn ma vẫn lặng lẽ buồn
    nh́n vợ và thổn thức”

    Ḿnh ơi!
    Thế rồi! Cây đa cũ, bến đ̣ xưa
    Thuyền trở lại giữa mùa trăng ửng sáng
    Sau chuỗi dài bên đồi ch́m khuất dạng
    Nay chuyển ḿnh toả rạng cơi mênh mông!

    Ba năm trường ngả rẽ một ḍng sông
    Phút tao ngộ nơi ḷng xanh biển cả
    Ngày ĺa xa, mang cánh hồn của gió
    Giờ chiều buồn ṿ vơ giọt thu sương

    Anh nép ḿnh, cuốn bóng cạnh bên đường
    Thôi vọng tưởng, vấn vương niềm viễn xứ
    T́m phôi phai bao niềm thương, nỗi nhớ
    Vào những chiều cuối phố, bước chân đơn

    Có đôi lúc thấy trống vắng, héo hon
    Từ sâu thẳm, nỉ non lời nghẹn tủi
    Mới hôm nào hồn xuân bay phất phới
    Nay trăng tàn, thui thủi giữa màn đen!…

    Gặp lại nhau, khơi dậy nhịp con tim
    Từng theo thắt rụng ch́m trong biển chết
    Ba trăm sáu mươi ngày ôm giá rét
    Em! Lửa hồng tan hết khối sầu băng

    Trả chuỗi dài thao thức với bâng khuâng
    Về dĩ văng một lần rồi khép kín
    Để không c̣n luyến lưu hay bịn rịn
    Mộng giang hồ vướng dính cánh chim bay

    Kể từ đây xoè duỗi thẳng bàn tay
    Đan cùng thắm, bước dài qua lối mộng
    Dưới khung trời nắng vàng ưng ửng nóng
    Dắt d́u nhau t́m bóng của cây xanh!...

    11/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #8

    Hồn Lang Trở Về Âm Giới (6)



    Hồn Lang Trở Về Âm Giới (6)
    “Hồn ma vẫn thổn thức”

    Anh ngồi xuống bên em, vuốt tóc em
    Mái tóc nhung mịn mềm thời xuân thắm
    Đă từng làm ngất ngây nơi thanh vắng
    Lúc vai kề lẳng lặng nhịp yêu đương!

    Giờ nhung đó đă phủ trắng màn sương
    Sương sắc bạc, ủ buồn thêm điểm bạc
    Em yên lặng, đôi ḍng châu khoé mắt
    Nhỏ sầu dài khuôn mặt héo chiều thu

    Bàn tay anh, ảo ảnh của phù du
    Đưa vuốt tóc mong ru em vào mộng
    Cho quên đi nỗi ḷng đơn chiếc bóng
    Kể từ nay em sống ở trần gian

    Nhưng tóc em chẳng đụng được tay anh
    Bởi cái ánh vầng trăng trên diệu vợi
    Đầy ửng sáng mà vói hoài không tới
    Để tim t́nh nhức nhói giữa đêm đen!

    Em có hay anh ngồi sát bên em
    Một hồn ma đang ch́m trong đau khổ
    V́ ra đi bỏ thâm t́nh vạn thuở
    Chuỗi thời gian thương nhớ nhuộm đ́u hiu

    Đă hết rồi năm tháng của ngàn yêu
    T́nh phu phụ thật nhiều bao lưu luyến
    Lúc ấm trời, khi mưa dầm măi quyện
    Hai mảnh hồn vượt biển đến bến mơ

    Ḿnh thương ơi! Trăng đă rụng sau bờ
    Anh ôm nghẹn, em thẫn thờ bên xác
    Đèn duyên ta giờ đây dầu cạn tắt
    Dăy chiều tà héo hắt kể từ nay!

    12/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #9
    Lối đảo ngữ này cũng lạ và hay.

  10. #10

    Nỗi Buồn Chợt Đến




    Nỗi Buồn Chợt Đến

    Ta cảm như là trống rỗng không…
    Chợt hồn trượt té rớt trên sông
    Nằm im, ngửa bóng nh́n trôi bạc
    Buồn bă làm sao! Tận tấc ḷng!

    Đă mấy thu rồi vượt nẻo xa
    Từ trong sâu thẳm măi lời ra
    Cố bay người nhé, qua tầng rộng
    Để thấy chung quanh đẹp lắm mà

    Sớm tối âm thầm lửa nấu nung
    Mỏi mê, vất vả cũng bằng không
    Canh khuya thao thức đan từng chữ
    Chiều ngắm vầng mây dệt nỗi ḷng

    Biết bao khắc khoải với chông gai
    Chân vẫn bon bon dẫu ră hài
    Mảng rớt, da ṃn phơi nắng gió
    Xá ǵ buốt tái với tàn phai!

    Từ cơi thâm sơn đến đỉnh ngàn
    Đàn ngân réo rắt điệp mơ màng
    Ru ta say giấc, đi vào mộng
    Lững thững, nhẹ nhàng lại ánh trăng…

    Chiều nay sắc tím phủ hoàng hôn
    Chợt bỗng bâng khuâng níu mảnh hồn
    Một khối không gian dầy lam trắng
    Gió từ dĩ văng kéo từng cơn

    Rồi cả khung trời vạn xám vây
    Phủ mờ chun rượu đựng men say
    Chơi vơi chiếc bóng sầu loang ảnh
    Trống vắng, đ́u hiu rải lối dài!...


    17/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •