Page 127 of 128 FirstFirst ... 2777117125126127128 LastLast
Results 1,261 to 1,270 of 1274

Thread: Thao thỨc

  1. #1261

    Giấc Mơ Say





    Giấc Mơ Say

    Nương Tử ơi! Trời đêm nay sáng quá
    Anh thả hồn theo gió đến t́m em
    Để chuỗi dài thương nhớ tím con tim
    Giờ bù đắp êm đềm bên suối mộng!...

    Ta khít lại, quyện nhau thành một bóng
    Dưới khung vàng lồng lộng gió đong đưa
    Kéo âm vang thoang thoảng tận ngàn xa
    Về hóa nhạc ngân nga mừng hội ngộ

    Tay nhè nhẹ d́u em nằm xuống cỏ
    Vén làn mây phất phới phủ dung nhan
    Cho diễm lệ hứng trọn cả vầng trăng
    Đang lóng lánh khung tầng loang bốn cơi

    Xoa vào má, rồi sát tai khẻ nói
    Chỉ hai câu ngắn ngủi nhé ḿnh yêu
    Đến bao giờ không c̣n nữa buổi chiều
    Mới lúc đó đ́u hiu uyên lẻ bạn!...

    Anh chầm chậm nghiêng cánh hồn thật thẳng
    Ngửa thảm xanh sát cạnh vóc ngọc ngà
    Cánh tay t́nh chầm chậm duỗi lần qua
    Luồn dưới gáy để mà Nương êm ái…

    Em có cảm, có nghe và có thấy
    Ở trong đang động đậy nhịp con tim?
    Trỗi dạt dào lai láng điệp ru êm
    Ngàn sảng khoái, lim dim ch́m mộng thắm…

    Khung cửa sổ tràn dần từng vạt nắng
    Tiếng xe ai văng vẳng rú đâu đây
    Ồ! Th́ ra! Vừa tỉnh giấc mơ say
    Về chốn ấy cùng ai duyên thệ ước!...

    4/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1262

    T́nh Lỡ





    T́nh Lỡ

    Canh khuya tí tách mưa rơi
    Chiếu chăn lạnh lẽo, ngậm ngùi con tim
    Mắt sầu khem khép lim dim
    Tâm tư héo hắt, im ĺm, miên man…

    Em nghiêng, ngồi dậy vén màn
    Hướng về diệu vợi, vơ vàng tái tê
    C̣n đâu một ánh trăng thề
    Long lanh tỏa sáng nẻo về bến mơ

    Giờ đây gối chiếc thẫn thờ
    Bâng khuâng, vương vấn bên bờ quạnh hiu
    Chiều chiều rồi lại chiều chiều
    Ngước nh́n mây xám…thêm nhiều nỗi đau

    Vườn xuân đă găy nhịp cầu
    Ḍng sông hai bến biết đâu mà lường
    Để cho những lúc chạnh buồn
    Xa xa vang vọng hồi chuông năo nề.……..

    5/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1263

    Thà Có Được…







    Thà Có Được…

    Ta đă… Yêu rồi! Nàng biết không
    Có hồn vào mộng thấy ḍng sông
    Lững lờ con nước êm đềm chảy
    Một chiếc thuyền đang cặp bến ḷng?

    Có nghe thoang thoảng từ trong gió
    Hương thắm ngàn hoa quyện kéo về
    Gửi tặng duyên t́nh dài nỗi đợi
    Vạn ngàn tinh túy ngất đê mê?

    Có cảm ngân nga điệp khúc đàn
    Ngàn thương trăm nhớ nghẹn trăng tàn
    Dở dang tiền kiếp giờ tương hội
    Bù đắp cho nhau trọn ánh vàng?...

    C̣n ta vương vấn ở nơi đây
    Chầm chậm thời gian sóng gợn đầy
    Dào dạt dâng tràn từng khoảnh khắc
    Đêm đêm thả nhớ đến t́m ai

    Lắm lúc dường như chút thẫn thờ
    Vói tay vào mộng nắm hồng tơ
    Đưa lên thổn thức rồi xe sợi
    Để sẵn trong tim buộc chặt mà!...

    Dẫu cho là thật của ngh́n xưa
    Sấm chớp, cuồng phong dậy khắp miền
    Tan tác vườn xuân, uyên lạc bạn
    Giờ đây nối lại giữa mơ duyên

    Hay chỉ mong manh ảo ảnh h́nh
    Dầu thương dầu nhớ phải làm thinh
    Làm sao có thể, làm sao thể
    Ấm áp bên nhau…tiếng gọi ḿnh!

    Nhưng thà có được…chuỗi ngày thương
    Lởn vởn không gian một bóng hường
    Khe khẻ ngọt ngào…yêu dấu hỡi!...
    Hơn là lặng lẽ dưới canh sương…....


    6/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1264

    Anh Đang T́m Em…




    Anh Đang T́m Em…


    Em nh́n xem! Trên kia vầng trăng chạnh
    Nửa vạt buồn khuất dạng, nhạt mờ phai
    Bởi chợt về dăy u ám vầng mây
    Khiến rạng rỡ phút giây ch́m ảm đạm

    Nhưng rồi gió sẽ thổi qua chầm chậm
    Đẩy xám sầu tít tận ră mù khơi
    Trả khung trời lóng lánh tỏa muôn nơi
    Trăng vẫn sáng, một đời trăng măi sáng

    T́nh đôi ta như nước ḍng lai láng
    Theo thủy triều mấy bận xuống rồi lên
    V́ cảnh đời tợ biển cả mông mênh
    Nhiều sóng gió dập dềnh theo chuyển động

    Dẫu xa cách nhưng c̣n đây ảnh bóng
    Giữa trái hồng, ủ ấm nỗi hàn sương…
    Hăy ngủ đi em! Ngủ xóa u buồn
    Trong cơi mộng anh đang t́m em đó!.....

    7/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1265

    Đêm Qua…





    Đêm Qua…

    Đêm qua em ngủ có ngon không
    Có bước vào mơ thấy nắng hồng
    Đang rải ấm vườn bên lối mộng
    Nhoẻn cười, đủ sắc trổ đầy bông…

    Có nghe róc rách suối reo vang
    Thoang thoảng ngân nga chuỗi nhạc đàn
    Lượn khúc dài theo chân mỏm đá
    Đến ḍng nước bạc gợn lăn tăn

    Có thấy trên cao nhánh mượt ch́a
    Uyên ương đậu đó rỉa cho nhau
    Thương thương đôi bạn ngừng giây phút
    Non nỉ. líu lo cuốn ánh trào

    Rồi em có lại áng mây bay
    Tiếp tục ngả lưng thả giấc dài
    Dưới gió phương ngàn x̣e cánh đỡ
    Từ từ d́u thẳng cơi mê say!…

    C̣n anh dào dạt suốt canh đêm
    Lặng lẽ nh́n trăng tỏa xuống thềm
    Xúc cảm dâng tràn, từng khoảnh khắc
    Bóng h́nh yêu dấu chảy vào tim

    Rồi tiếp đưa tay lấy sổ đời
    Ba năm ghi chép chuyện buồn vui
    Cuộc đi t́m “Mộng” ngàn mơ ước
    Gói lại, niêm phong thả giữa trời

    Khói thuốc bờ môi phả nhẹ ra
    Lim dim thổn thức, vọng về xa
    Em cười, em “trốn”, em duyên dáng
    Da diết con tim…”Nương Tử” à!…

    9/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1266

    Lắng Đọng Tiếng Ve Kêu





    Lắng Đọng Tiếng Ve Kêu

    Trời dần ửng! Em có thấy không thương
    Có man mác u buồn nơi tấc dạ?
    Có da diết trăng tà rơi vạt xuống
    Có năo nề gió chướng quấn hồn hoa!

    Th́ em cứ khóc! Khóc thật nhiều đi
    Cho quên hết những ǵ đau với nhớ
    Của một thời mộng thơ tràn ngập ư
    Gợi tiếng ḷng thủ thỉ ấm cung mơ

    Cho mai nầy dưới vầng dương trải ấm
    Hai nẻo đời thầm lặng bước chân ta
    Câu chuyện cũ thời qua gieo hụt hẫng
    Được nhạt nḥa tan loăng tận ngh́n xa

    Em cũng vẫn là em, tôi vẫn tôi
    Ḍng nước bạc cuốn trôi về cách biệt
    Bao ngọt ngào tha thiết đượm đầy vơi
    Tợ bọt trắng ră rời theo sóng biển!

    Bởi duyên thắm chỉ là màn ảo ảnh
    Được vẽ bằng lóng lánh hạt tia trăng
    Rồi chầm chậm canh tàn, khung ửng sáng
    Trả lại bầu quang đăng bức tranh thanh

    Ai xui chi cho đôi ḿnh gặp gỡ
    Khiến giờ đây tan vỡ nghẹn chia phôi
    Để ngày tháng ngậm ngùi thương nhớ đó
    Có tím ḷng, vàng vơ, nỗi chơi vơi?

    Yêu nhiều lắm, giữa tim ôm trọn bóng
    Mất nhau rồi đau đớn biết bao nhiêu
    Mà đâu thể kéo diều từ cơi mộng…
    Đành âm thầm lắng đọng tiếng ve kêu…

    14/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1267

    Thao Thức Vấn Vương




    Thao Thức Vấn Vương

    Đừng nghĩ ngợi! Em ơi! Đừng nữa nhé!
    Đă yêu rồi, em có biết hay không
    Ngày mấy lượt cơi ḷng vương vấn nhớ
    Ai “ẩn ḿnh”, ai kẻ! Tím chờ mong!

    Niềm dào dạt, thẫn thờ bên mảng trắng
    Khói lững lờ, lẳng lặng để nghe tim
    Thả mơ màng, lim dim về sâu thẳm
    Từ xa xa văng vẳng vọng canh đêm

    Có phải cảm thật nhiều và đang đợi
    Mà bóng h́nh vời vợi ở nơi đâu
    Để thao thức, canh thâu thầm tự hỏi
    Em chỗ nào chẳng thấy, tại v́ sao?

    Bước lang thang khắp hướng dăy không gian
    Nghe loáng thoáng tiếng đàn ngân khúc nhạc
    Cũng âm hưởng bàng bạc tự bao lần
    Nhưng héo hắt vẫn càng thêm héo hắt

    Khung cửa sổ nhà bên kêu kẻo kẹt
    Khuya lắm rồi họ gác chuyện nhân sinh
    T́m giấc ngủ cho ḿnh tăng sức bật
    C̣n ta th́ vẫn thức với mênh mang…

    Yêu dấu ơi! Nàng có nghe không hỡi
    Có hiểu sầu rười rượi nỗi niềm thương?
    Canh đă dài, giọt sương trên mái ngói
    Đọng tṛn rồi! Chỉ đợi gió lay buông

    Tay chầm chậm mở buồng tim chút nữa
    Ngắm ảnh h́nh trong đó để phôi pha
    Trời bên ấy ngàn xa xôi cách trở
    Dưới dương hồng em có nhẹ ngân nga…

    15/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1268

    Anh Vẫn T́m Em Dầu Chỉ Là Mơ





    Anh Vẫn T́m Em
    Dầu Chỉ Là Mơ

    Anh đă biết em yêu anh nhiều lắm
    Và anh đây cũng lắm lắm yêu em
    Đâu thể nào quả tim đang nhịp đập
    Bắt nó dừng, mất hẳn, phải nằm yên!

    Khi bốn bề quạnh quẽ với chơ vơ
    Chiều rụng nắng, dăy mờ dần phủ tối
    Khúc nỉ non từng hồi nơi đâu đó
    Gieo rắc sầu theo gió phả xa xôi

    Khiến cho ḷng dào dạt nỗi mênh mang
    Từ sâu thẳm dâng tràn bao cảm xúc
    Bỗng bất ngờ giây phút ló vầng trăng
    Gịat u ám héo tàn vào cơi khuất

    T́nh chợt đến muôn ngàn tia lóng lánh
    Soi sáng bầu trống vắng của canh khuya
    Mà chuỗi dài ai kia ôm giá lạnh
    Để tận cùng canh cánh măi ngân nga!

    Nhưng hỡi ôi! Bến trăng t́nh lỡ bước
    Kẻ lữ hành da diết biết bao nhiêu
    Ḍng sông buồn liêu xiêu gờn gợn nước
    Ánh chập chờn rụng trước ngọn đ́u hiu…

    Th́ em ơi! Hăy xem như là mộng
    Một chút ǵ để sống, để phôi phai
    Cho lặng lẽ tháng ngày đơn lẻ bóng
    Dưới khung trời lồng lộng bớt hàng mây

    Sẽ đêm đêm anh qua ấy t́m em
    Hóa làm gió bên thềm vi vu thổi
    Rồi vuốt nhẹ làn môi màu nhạt tím…
    Gửi nồng nàn lưu luyến đó ḿnh ơi!...

    18/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1269

    Nỗi Buồn Thầm Lặng





    Nỗi Buồn Thầm Lặng

    Hỡi ngàn yêu dấu ảnh trăng thanh
    Em có nghe không? Khúc nhạc đàn
    Chầm chậm nhịp đều loang cả trái
    Âm vang réo rắt phả mơ màng…

    Có cảm chiều nay bước phố phường
    Một người lặng lẽ cuốn niềm thương
    Dừng xe ghé lại bên lề quán
    Từng ngụm cà phê…thả vấn vương

    Để rồi thơ thẩn vọng trời xa
    Cất cánh hồn bay dưới ráng tà
    Lững thững hốt làn tia nhạt nắng
    Đặt vào sâu thẳm gợi ngân nga

    Phải chăng đậm khắc mảnh t́nh ai
    Theo bóng thời gian đượm thắm rồi
    Nhưng bến sông đời hai lối rẽ
    Chỉ đành thao thức, nghẹn chơi vơi

    Đêm đêm dạo khắp cơi không gian
    Giạt gió lùa mây để kiếm nàng
    Có lúc ánh thề soi biển lặng
    Khi bầu trống vắng áng mây giăng

    Tiếng hẹn câu thề vạn kỷ xưa
    Từng hồi loáng thoáng tận tâm tư
    Ngh́n năm tha thiết, đau ly biệt
    Chỉ phút giây nầy, đợi giữa mơ…

    Tí tách mưa rơi đẫm ướt đường
    Gửi vào khí lạnh chút hàn sương
    Đứng lên…mở khóa rồ ga chạy
    Gờn gợn trong tim một nỗi buồn…..

    23/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1270

    Thương Nhớ Vọng Xa Xôi





    Thương Nhớ Vọng Xa Xôi

    Nương ơi! Da diết cơi ḷng ta
    Canh cánh tâm tư nỗi đậm đà
    Mà bến sông dài, đ̣ vắng bóng
    Phải đành tê tái hướng trời xa…

    Tim đau măi gợn khúc yêu đương
    Tha thiết choàng tay ủ ấm nàng
    Nhưng nẻo sương mờ giăng phủ kín
    Từng hồi đồng vọng tiếng ngân chuông

    Thơ thẩn dưới chiều chút loăng phai
    Để rồi giây phút gợn niềm say
    Ngàn ly biệt khổ, ngàn vương vấn
    Một áng thơ t́nh….gửi tặng ai

    Cho em chốn ấy bớt chơi vơi
    Và cũng cho anh đỡ ngậm ngùi…
    Ôi hỡi! Non thề cùng biển hẹn
    Giờ đây thương nhớ… vọng xa xôi!...

    24/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •