Page 109 of 119 FirstFirst ... 95999107108109110111 ... LastLast
Results 1,081 to 1,090 of 1185

Thread: Thao thỨc

  1. #1081

    Giọt Nước Mắt Của Em Ray Rứt Măi Trong Tôi



    Giọt Nước Mắt Của Em
    Ray Rứt Măi Trong Tôi

    Giọt lệ lăn dài khóe mắt em
    Nhểu lên năo nuột giữa màn đêm…
    Nhưng yêu đă hết, t́nh nay chết
    Đành phải vậy thôi! Vỡ mộng thuyền!

    Em cứ nhiều đi! Nhỏ thật nhiều
    Cho khô cạn sạch những sầu bi
    Để mai mốt nữa, ḍng năm tháng
    Kỷ niệm ngày qua…Sẽ chẳng ǵ

    Cầu g̣n thong thả tới lui sang
    Hết bận dừng xem giữa cái nhà
    Có dáng h́nh ai đang ở đó
    Từng làm xao xuyến dạ người ta!

    Nếu như bất chợt gặp trên đường
    Bỗng thấy nỗi ḷng dậy tiếng chuông
    Hăy nghĩ rằng đây do ngọn gió
    Vô t́nh đẩy nhẹ một làn hương

    Khỏi cần đứng lại gật chào nhau
    Cứ thẳng hướng nh́n bước thật mau
    V́ bóng đằng kia là bóng nhạt
    Bận tâm chi phải tốn vài câu…

    Chỉ phút vội vàng của cánh tay
    Ṿng ôm vóc ngọc ngất ngây say
    Mạnh buông rơi xuống không thèm nữa
    Khiến măi con tim điệp khúc hoài

    Tôi mắc nợ em, kẻ phụ t́nh
    Làm cho héo úa cánh hoa xinh
    Để rồi sâu thẳm luôn ray rứt
    Khi ở đâu đây lởn vởn h́nh!...

    15/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1082

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (80)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (80)

    Thơ họa không đề

    Thuyền tình lạc yêu đương dang dở
    Tiếng tơ lòng nức nở bơ vơ
    Sầu vương nhãn lệ hoen mờ
    Cô phòng gối lẻ thờ ơ sao chàng....

    Tam Muội

    Nào đâu để cho nàng phải tủi
    Th́ đây nầy! Gần gũi ấp yêu
    Thương em da diết bao nhiêu
    Đặt lên má thắm thật nhiều tiếng kêu...

    Nguyễn Thành Sáng

    Suối róc rách tỳ bà văng vẳng
    Cuốc kêu sầu nghe đắng vành môi
    Khuê pḥng vắng lặng đơn côi
    Nửa đêm trở giấc bồi hồi xót xa...

    Tam Muội

    Anh đă đến đây mà Nương hỡi
    Em chớ sầu, nhức nhói làm chi
    Hăy đưa ngấn lệ bờ mi
    Môi t́nh đặt đó những ǵ nhớ thương...

    Nguyễn Thành Sáng

    Từng cơn sóng nhấp nhô kinh động
    Gió thét gào thổi lộng hàng lau
    Du t́nh quên lăng ưu sầu
    Bồng lai ân ái đượm màu cuồng si...

    Tam Muội

    Để trả hết những ǵ vướng bận
    Cho cơi ḷng ngất tận yêu đương
    Phôi pha giá lạnh hàn sương
    Trần gian cánh trở , đôi đường nhớ nhung...

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1083

    Em Ngồi Bên Song Cửa




    Em Ngồi Bên Song Cửa

    Cứ mỗi chiều tàn giọt nắng tan
    Sắc mờ chầm chậm rải ngoài sân
    Bên khung cửa sổ em ngồi đó
    Lặng lẽ ḿnh ên, nỗi ngập tràn!

    Nhớ con đường vắng giữa hàng cây
    Hai mái trên cao phủ mát dài
    Gió thổi hiu hiu ḍng điệp khúc
    Lâng lâng xúc cảm cận kề vai

    Nhớ quán bên lề dưới bóng đêm
    Em cầm muỗng nước vẽ con tim
    Anh thêm nét nữa chồng lên ấy
    Rồi hướng về nhau tủm tỉm hiền

    Nhớ làn hơi ấm bàn tay anh
    Chặt nắm tay em buổi tối nào
    Vượt lộ xe nhiều như chẳng thấy
    Chỉ nghe sóng vỗ nhịp lao xao

    Nhớ anh trầm đó đợi em về
    Mỏi mệt cả ngày vụt biến đi
    Ngọt lịm kem hồng hay ngọt ư
    Mà trong sâu thẳm cứ lê thê!…

    Anh nói cưới vợ em chẳng tin
    Ngỡ rằng gió thoảng nhẹ rung rinh
    Gợi hoa hé nhụy khơi niềm mộng
    Để ở ai kia tặng chữ t́nh

    Yêu anh nhiều lắm hiểu không anh
    Sao nỡ đưa tay nhẹ kéo màn
    Rồi lại vội vàng buông thơng xuống
    Cho đời em măi bóng lang thang!...


    16/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1084

    Em Vẫn Chờ Anh



    Em Vẫn Chờ Anh

    Nhận được thư anh buổi sáng nầy
    Lời yêu, tiếng hẹn măi c̣n đây
    Đọc đi, đọc lại hằng bao lượt
    Da diết tâm hồn nỗi nhớ ai!

    Em vẫn nhớ hoài chuyện thuở xưa
    T́nh anh gói đọng cả vần thơ
    Để chiều sau lúc trường tan học
    Một phía trao nhanh, phía đợi chờ

    Lăng lẽ thời gian chầm chậm trôi
    Ba năm thoáng chốc mộng đầy vơi
    Hoa xuân hé nhụy trong vườn thắm
    Theo gió, hương ḷng thoảng nhẹ hơi

    Công viên, bến đá nơi ḥ hẹn
    Hai mái nhung xanh dưới ánh đèn
    Một tối hôm nào anh ước nguyện
    Sẽ xây lầu ái tặng cho em!

    Ấp ủ tin yêu giữa trái hồng
    Duyên thuyền êm ả cơi mênh mông
    Ngờ đâu giông băo từ xa đến
    Vần vũ không trung, sóng cuộn ḍng…

    Thấm thoát qua rồi mấy chục năm
    Kẻ sầu hướng vọng, kẻ bâng khuâng
    Trời âu viễn xứ hồn canh cánh
    Thắt thẻo, quê nhà dạ chứa chan

    Giờ đây muối trắng điểm lên sương
    Vắng vẻ canh thâu ửng lệ buồn
    Chẳng biết bao giờ anh trở lại
    Quê nhà vẫn đợi bóng h́nh thương!

    19/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1085

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (81)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (81)

    NHỚ LẮM M̀NH ƠI

    Bóng đổ chiều loang khuất cuối đồi
    Mịt mù khói quyện trái tim côi
    Nhớ thương da diết đầy tê tái
    Khắc khoải lệ ḷng măi chẳng nguôi

    Chân trời phương ấy dấu yêu ơi
    Chớ để u buồn ảm đạm khơi
    Thao thức đêm dài bên gối lạnh
    Nhả vần thơ rụng xót t́nh lơi

    Gió thoảng đào hoa lă chă rơi
    Đâu đây vang vọng tiếng "ḿnh ơi"
    Ngọt ngào tha thiết ôi thương quá
    Nhớ lắm trời ơi nhớ một người

    Dương trần dẫu thể chẳng chung đôi
    Cách trở uyên ương vạn kỷ rồi
    Nhưng vẫn ươm t́nh chăn gối mộng
    Đợi ngày trở lại cơi âm thôi......

    T.M

    T́nh Cách Trở

    Cũng vẫn chiều nay ngắm ráng tà
    Nỗi niềm vương vấn vọng trời xa
    Ưu tư trắc trở t́nh đôi ngả
    Để giữa con tim nỗi nhớ mà…

    Không thể cung đàn trổi khúc ca
    Du dương lướt nhẹ vuốt cành hoa
    Cho hàn sương lạnh đeo vào lá
    Rụng rớt trôi đi trả ngọc ngà

    Dào dạt, êm đềm phủ thướt tha
    Canh thâu yên giấc dưới là đà
    Không phơi buốt lạnh lên vành đóa
    Trọn giấc say nồng ửng thắm ra…

    T́nh yêu! Ôi hỡi! Của đôi ta
    Nghịch cảnh trớ trêu, ảnh sắc nḥa
    Tha thiết đong đầy men hương tỏa
    Thế mà mây kéo, giọt mưa sa!

    Cho em trời ấy mang buồn bă
    Thao thức bâng khuâng cạnh góc nhà
    Lặng lẽ đôi lần châu lă chă
    Đêm đêm giá lạnh tím làn da

    C̣n ở bên đây ngàn rỉ rả
    Khuya về theo gió vọng ngân nga
    Trăng tàn tĩnh mịch, hồn treo đá
    Cố nén, bật thành dạng bóng ma…

    “Nhớ Lắm Ḿnh Ơi”! Ôi xót xa!
    Tái tê da diết quá em à
    Thôi th́ vào mộng cùng nhau há!
    Hồng tửu phôi sầu đợi kiếp qua….

    NTS

  6. #1086

    Bức Ảnh Quay Lưng




    Bức Ảnh Quay Lưng

    Ảnh vẽ h́nh ai dưới ánh vàng
    Hướng về phía trước thả bàn chân
    Xa xa loáng thoáng hàng cây đứng
    Trầm dáng, ung dung xoải nhánh tàn!

    Hỏi đó v́ sao lại đến đây
    Để rồi lặng lẽ đổi chiều xoay
    Quay lưng ngược lại b́a tranh ngắm
    Đối diện th́ theo những bước dài?...

    Bởi mang ray rứt chuyện năm xưa
    Nỡ khiến cho ai giữa bốn mùa
    Buồn bă âm thầm trong nỗi nhớ
    Mặc t́nh dâu bể sớm chiều mưa

    Thả nổi cuộc đời theo gió mây
    Dung nhan một thuở sớm tàn phai
    Quá trưa cái tuổi, c̣n đơn lẻ
    Lặn lội sinh nhai chuỗi tháng ngày!

    Vậy mà cũng chẳng hận ǵ anh
    Bởi tại trời cao định số phần
    Không được tơ hồng se mối kết
    Th́ thôi chấp nhận cảnh cô đơn…

    Em ơi! Gặp lại! Thấy h́nh em!
    Như thể cái ǵ giữa trái tim
    Từng chập ghịt ngang và thắt lại
    Đớn đau, châm chích măi không yên

    Tôi sẽ ṿng qua hướng trở về
    Ảnh h́nh treo đó của trăng thề
    Mà ôm da diết niềm tâm sự
    Thầm trách sao ḿnh…Vội bỏ đi!

    20/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng





  7. #1087

    Bỏ Rượu



    Bỏ Rượu

    Từ văng vẳng…Ô! Nầy Sáng!

    Cả ngày qua “lai láng” đủ chưa
    Và giờ đây giữa khuya tỉnh dậy
    Nỗi buồn có được phôi phai
    Hay thêm trĩu nặng, đoạn đoài ruột gan?...

    Văng vẳng hỡi! Ngập tràn khốn khổ
    Khiến măi hoài trăn trở sầu ai
    Nên đành nốc cạn men cay
    Quên đi chán nản chuỗi ngày tối tăm…

    Cho Sáng phải năm lần xỉn té
    Rồi tự ḿnh gượng để đứng lên
    Lờ đờ dưới cơi mông mênh
    Áo quần lem luốc, bập bềnh gót đi…

    Ta thống hận ánh thề bị nát
    Tận đáy ḷng chất ngất vấn vương
    Tấm thân trôi giạt bên đường
    Bốn bề giăng phủ hàn sương mịt mờ

    Ngày sớm tối chơ vơ lẻ bóng
    Cảnh cơ hàn khát ấm, thèm êm
    Năo nề đầy ấp con tim
    Đ́u hiu, vắng lặng biết t́m ǵ hơn?...

    C̣n sức sống th́ c̣n tất cả
    Hơn cúi đầu buồn bă bi quan
    Hôm nào rụng mất vầng trăng
    Xoay vần tạo hóa cũng lần đổi thay

    Hăy mạnh mẽ từ nay bỏ rượu
    Rượu yếu hèn, rượu khổ, rượu đau
    Dẫu cho sóng dữ ba đào
    Tay chèo vững lái hướng vào lặng yên!...

    21/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1088

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (82)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (82)

    T́nh Cách Trở

    Cũng vẫn chiều nay ngắm ráng tà
    Nỗi niềm vương vấn vọng trời xa
    Ưu tư trắc trở t́nh đôi ngả
    Để giữa con tim nỗi nhớ mà…

    Không thể cung đàn trổi khúc ca
    Du dương lướt nhẹ vuốt cành hoa
    Cho hàn sương lạnh đeo vào lá
    Rụng rớt trôi đi trả ngọc ngà

    Dào dạt, êm đềm phủ thướt tha
    Canh thâu yên giấc dưới là đà
    Không phơi buốt lạnh lên vành đóa
    Trọn giấc say nồng ửng thắm ra…

    T́nh yêu! Ôi hỡi! Của đôi ta
    Nghịch cảnh trớ trêu, ảnh sắc nḥa
    Tha thiết đong đầy men hương tỏa
    Thế mà mây kéo, giọt mưa sa!

    Cho em trời ấy mang buồn bă
    Thao thức bâng khuâng cạnh góc nhà
    Lặng lẽ đôi lần châu lă chă
    Đêm đêm giá lạnh tím làn da

    C̣n ở bên đây ngàn rỉ rả
    Khuya về theo gió vọng ngân nga
    Trăng tàn tĩnh mịch, hồn treo đá
    Cố nén, bật thành dạng bóng ma…

    “Nhớ Lắm Ḿnh Ơi”! Ôi xót xa!
    Tái tê da diết quá em à
    Thôi th́ vào mộng cùng nhau há!
    Hồng tửu phôi sầu đợi kiếp qua….

    NTS

    TRÁCH PHẬN TƠ TRỜI

    Lầu rũ chiều buông nhạt sắc vàng
    Bầu trời ảm đạm một màu tang
    Suy tư bên giọt cà phê đắng
    Nh́n chiếc lá rơi chợt xốn xang

    Quạnh quẽ cô pḥng dạ ngổn ngang
    Chiếu chăn lạnh lẽo chốn pḥng loan
    Gió se se lạnh hồn tê tái
    Lịm chát bờ môi đến vơ vàng

    Mây trôi lăng đăng phủ non ngàn
    Vạn kỷ lời thề chẳng thể tan
    Dâu bể duyên đời gieo nghịch cảnh
    Hồn linh rụng vỡ giữa không gian

    Phương trời dơi mắt nghĩ miên man
    Bút hoạ đôi vần gởi đến Lang
    Sầu muộn bao ngày mờ ảo ảnh
    U hoài da diết bước lang thang

    Gởi những hương yêu dưới ánh vàng
    Ngọt ngào âu ếm mộng thường sang
    Hồn linh xoải cánh khung trời rộng
    Ân ái cung say thoả ư chàng

    Thuyền lạc t́nh rơi bóng rũ màn
    Tơ vương réo rắt thắt tim gan
    Âm vang trổi lại như ai oán
    Chua xót t́nh ta phận lỡ làng

    Duyên phận chi mà đượm trái ngang
    Yêu nhau tha thiết chẳng chung đàng
    Đắng ḷng ray rứt khơi nguồn lệ
    Hoa cỏ cũng buồn cất tiếng than

    Chiếc bóng thời gian măi phũ phàng
    Đợi chờ ṃn mỏi tím tâm can
    Tơ trời lận đận duyên rời rạc
    Biết đến bao giờ Nương gặp Lang

    Một kiếp nhân sinh sẽ chóng tàn
    Đường về âm cảnh rộng thênh thang
    Đôi hồn cách biệt nay tao ngộ
    Hạnh phúc lâng lâng phả phím đàn...

    T.M

  9. #1089

    Từ Cơi Chơi Vơi




    Từ Cơi Chơi Vơi

    Vẫn ngồi đây, trầm ngâm yên lặng
    Vẫn thấy màu trống vắng cô đơn
    Vẫn theo khói thuốc chập chờn
    Lim dim sắc nhạt đượm buồn… Về đâu!

    Không là kẻ đang sầu nghịch cảnh
    Cũng không như kẻ lạnh bên lề
    Nhưng sao đầy ấp ủ ê
    Chứa chan chất ngất, lê thê nỗi niềm

    Phải chăng ở con tim thao thức
    Phút giây nầy thấy nhức, thấy đau
    Chuỗi dài ch́m đắm bể dâu
    Giờ đây nhẹ gánh… Lại đâu có c̣n!

    Đâu có c̣n ảnh tṛn một thuở
    Đâu có c̣n làm gió tung bay
    Đâu c̣n xanh mướt thời trai
    Đâu c̣n thong thả tháng ngày thênh thang

    Nay chầm chậm nắng vàng lịm tắt
    Cỏ, lá, cành chẳng lắc, chẳng rung
    Từng hàng mây xám không trung
    Từ xa kéo đến phủ vùng tối tăm

    Dạ lưu luyến vầng trăng năm cũ
    Dưới bóng chiều gợi nhớ, gợi thương
    Khiến ḷng cứ măi vấn vương
    Tiếc cho một sớm mộng thường tan trôi…

    Ai dở khóc, dở cười hụt hẫng
    Ai xót xa, cay đắng ngậm ngùi
    Riêng ta bên góc quạnh đời
    Giật hồn từ cơi chơi vơi t́m về!...


    22/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1090

    Nỗi Niềm Dĩ Văng



    Nỗi Niềm Dĩ Văng

    Sinh tố bịt đặt rồi tủ lạnh
    Chờ sáng mai sẽ đến lùa ra
    Cứng c̣ng, lạnh ngắt đó nha
    Mang đi giao mối để mà kiếm cơm!

    Cảnh khốn khó sớm hôm vất vả
    Chỉ bấy nhiêu mà cả gánh lo
    Buổi nào cúp điện bất ngờ
    Sờ tay mềm nhũn, sầu lơ trở về

    Ngày hôm đó bốn bề như tối
    Giữa con tim nhức nhói làm sao
    Chi tiêu vẫn cứ tuôn trào
    Bạc th́ lại chẳng thu vào một ten!...

    Nhiều bửa sáng lẹ đem hàng đến
    Vừa ngọt ngào thân mến, vừa than
    Tại v́ ế quá đó anh
    Nên đành tạm nghỉ thời gian, đừng buồn

    Lủ khủ năm lại vương cái nữa
    Phải nhanh chân kiếm chỗ giao liền
    Kẻo mai thu nhập ít tiền
    Khó khăn chồng chất, nỗi niềm ưu tư

    Có những chiều qua giờ mệt mỏi
    Quán bên đường tính tới tính lui
    Làm sao thoát được cảnh đời
    Mảnh thuyền nghiêng ngă, lờ trôi giữa ḍng

    T́nh thê tử tấc ḷng yêu dấu
    Khiến măi hoài đau đáu lo toan
    Sợ trăng khuất bóng đầu non
    Mịt mờ, ảm đạm, lối ṃn dấu chân…


    24/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •