Page 78 of 78 FirstFirst ... 2868767778
Results 771 to 780 of 780

Thread: Thao thỨc

  1. #771

    Hoa Với Tôi



    Hoa Với Tôi

    Thắm thiết ḍng thơ, xúc động ḷng
    Gợi mùa thu tím phủ ḍng sông
    Có con đ̣ nhỏ chiều trông khách
    Chỉ vắng, đ́u hiu với bập bồng!

    Gió nhẹ từ xa kéo nỗi sầu
    Quấn niềm trăn trở ghịt vào sâu
    Cho trông, cho đợi, cho thao thức
    Rồi thấy bâng khuâng nhớ thuở nào…

    Để buồn da diết tận tâm can
    Khoảnh khắc thời gian đă lỡ làng
    Mệt mỏi đợi chờ, sao chẳng đến
    Thôi đành kéo ụ, chiếc đ̣ ngang…

    Có phải thế không một nỗi niềm?
    Mà sao xác rụng giữa trời đêm
    Quỳnh Hoa tơi tả đầy sân cỏ
    Héo hắt, chơ vơ, rũ bóng thềm!

    Xót xa loang nhẹ mảnh hồn hương
    Lặng lẽ âm thầm đọng ánh sương
    Bởi thiết tha nhiều nơi đóa mộng
    C̣n ong hờ hững, bướm tha phương…

    Tôi ghé vườn em, “uống dăy thơ”
    Từng từng cụm nhỏ phả sầu lơ
    Khiến hồn thu chết thêm thu chết
    Bởi lẽ tôi đây…cũng nát bờ

    Hoa buồn, tràng trắng rụng rơi bay
    Tôi nghẹn t́nh tôi chuỗi tháng ngày
    Hoa lạnh, hoa tàn, hoa héo rũ
    Tôi đau, tôi khổ, với tôi say!

    31/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #772

    Hai Đầu Nỗi Nhớ



    Hai Đầu Nỗi Nhớ

    Em tháng tám, hồn sương rơi giọt nhớ
    Dưới cung buồn, trăn trở ánh mờ phai
    Bởi khung trời tràn ngập áng mây bay
    Từng chập một phủ dài lên lộng ánh!

    Em héo hắt trong thu chiều nhạt nắng
    Tận đáy ḷng trĩu nặng mối sầu tương
    Mắt giương nh́n tít tận cơi ngàn phương
    T́m cái ảnh con đường xưa năm cũ

    Ảnh chẳng thấy, khiến ḷng em ủ rũ
    Rúm co ḿnh góc phố phủ màn đen
    Từng khoảnh khắc nhè nhẹ nhịp con tim
    Ngân thổn thức bên thềm muôn lá rụng

    Em tê tái, xót xa, ch́m hụt hẫng
    Mượn tiếng đàn pha loăng nỗi niềm xa
    Mười sáu câu tám chữ duỗi thẳng ra
    Như mười sáu hồn hoa lư lắc gió!…

    Em u hoài, ôm dăy mờ, nức nở
    Cả khối t́nh một thuở, tím hoa sim
    Vạn khát khao, vương vấn… mỗi từng đêm
    Siết chặt thắt hồn em treo suối lạnh…

    Tôi ở đây cũng tắm vầng trăng chạnh
    Cũng bốn mùa hiu quạnh ngắm vàng rơi
    Cũng như em, buồn lắm lắm em ơi!
    Cũng da diết một đời bao nỗi nhớ…

    Có bao giờ, em nghe từ trong gió
    Tiếng ŕ rào than thở, kiếp ngàn bay
    Cứ xoay ṿng nơi khoảng vắng heo may
    Cứ thấy măi sầu ai….chưa gặp gỡ!...

    4/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #773

    Rớt Mảnh Trăng T́nh




    Rớt Mảnh Trăng T́nh

    Em đi bỏ lại quả sầu
    Em đi lặng lẽ canh thâu kẻ buồn
    Em đi rớt mảnh trăng thương
    Em đi lưu luyến, vọng hoài em đi!

    Đă mấy thu rồi, em nẻo xa
    Chiều chiều cứ măi nhớ…người ta
    Biết bao kỷ niệm, theo ngày tháng
    Ẩn hiện đâu đây dưới ráng tà

    Từng hồi chuông đổ thấm vào tim
    Để cánh hồn đau duỗi thẳng t́m
    Mà biết t́m đâu nơi diệu vợi
    Chỉ c̣n gối mộng giấc mơ đêm

    Năm xưa hẹn gặp bên vườn vắng
    Nh́n áng mây trôi dưới khoảng tầng
    Anh hỡi! Cuộc đời bao biến đổi
    T́nh ta vẫn cứ thế nha anh!

    Có những ngày mưa, nước ngập đầy
    Đ́u hiu một góc vấn vương ai
    Mong sao vầng xám tan trôi lẹ
    Để trái tim yêu khảy nhịp dài…

    Nhưng rồi định mệnh vẫn đôi nơi
    Cả khối trăng thanh rụng xuống đồi
    Bóng tối loang tràn lên suối lạnh
    Ngậm ngùi nh́n ái tách chia đôi

    Em phải cùng đi với Mẹ Cha
    Đến nơi xứ lạ, bỏ quê nhà
    Tấc ḷng chẳng muốn đành cam chịu
    Hai nẻo thu sương nhỏ lệ nḥa!

    7/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #774

    CẢm nhẬn t́nh em



    CẢM NHẬN T̀NH EM

    Gió rả rích đong đưa lất phất
    Cảm, ho nhiều chẳng thật hồn nhiên
    Sương rơi, giá lạnh ngoài hiên
    Ủ ê, dă dượi, mơ duyên lững lờ!

    Em khó chịu, dật dờ tâm trí
    Bao nhớ nhung, đành chỉ ấp yêu
    Thẫn thờ trên đỉnh cheo leo
    Rúm co, bảng lảng, trăng treo nỗi niềm

    Muốn dỗ giấc chăn êm, nệm ấm
    Ch́m trôi xa vạn dặm mà quên
    Cóng tê, buốt rét đường tên
    Vào nơi xương tủy, từng cơn vặn ḿnh…

    Nhưng trời xa, bạn t́nh đơn độc
    Nghe nỗi niềm trằn trọc luyến lưu
    Sao đành bỏ mặc sầu ưu
    Để thơ ảm đạm, hắt hiu canh dài!

    Ráng ngồi đó, dẫu nầy mệt mỏi
    Sắc bơ phờ, nhức nhói chân tay
    Cố làm một cánh hồn bay
    Về nơi chốn ấy cho ai sưởi ḷng…

    Em yêu ơi! Trên ḍng sông chảy
    Tận đầu kia em thẩy chuyền phao
    Mặc t́nh sóng vỗ, thuyền chao
    Lắc lư, lảo đảo, lao đao chẳng hề

    Tận tấc dạ, trăng thề dạo ấy
    Sáng dần thêm, để thấy, để say
    Uyên ương xoải cánh đường dài
    Trôi theo ngày tháng thương hoài ḷng anh!

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #775

    Lắng Đọng Tiếng Ve Kêu




    Lắng Đọng Tiếng Ve Kêu

    Trời dần ửng! Em có thấy không thương
    Có man mác u buồn nơi tấc dạ?
    Có da diết trăng tà rơi vạt xuống
    Có năo nề gió chướng quấn hồn hoa!

    Th́ em cứ khóc! Khóc thật nhiều đi
    Cho quên hết những ǵ đau với nhớ
    Của một thời mộng thơ tràn ngập ư
    Gợi tiếng ḷng thủ thỉ ấm cung mơ

    Cho mai nầy dưới vầng dương trải ấm
    Hai nẻo đời thầm lặng bước chân ta
    Câu chuyện cũ thời qua gieo hụt hẫng
    Được nhạt nḥa tan loăng tận ngh́n xa

    Em cũng vẫn là em, tôi vẫn tôi
    Ḍng nước bạc cuốn trôi về cách biệt
    Bao ngọt ngào tha thiết đượm đầy vơi
    Tợ bọt trắng ră rời theo sóng biển!

    Bởi duyên thắm chỉ là màn ảo ảnh
    Được vẽ bằng lóng lánh hạt tia trăng
    Rồi chầm chậm canh tàn, khung ửng sáng
    Trả lại bầu quang đăng bức tranh thanh

    Ai xui chi cho đôi ḿnh gặp gỡ
    Khiến giờ đây tan vỡ nghẹn chia phôi
    Để ngày tháng ngậm ngùi thương nhớ đó
    Có tím ḷng, vàng vơ, nỗi chơi vơi?

    Yêu nhiều lắm, giữa tim ôm trọn bóng
    Mất nhau rồi đau đớn biết bao nhiêu
    Mà đâu thể kéo diều từ cơi mộng…
    Đành âm thầm lắng đọng tiếng ve kêu…

    14/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #776

    Em Khảy Tiếng Đàn



    Em Khảy Tiếng Đàn

    Hỡi nàng cúi mặt, nét đan thanh!
    Khoan nhặt đàn tranh, nhẹ lắc cành
    Giữa nắng trưa hè oi ả bức
    Du dương thoang thoảng, mát hồn xanh!

    Dào dạt, êm êm, đượm thiết t́nh
    Như ngàn ánh mộng điểm trời xinh
    Tường Vi danh gọi, Tường Vi ảnh
    Hiền thục, chứa chan, một bóng h́nh

    Em trải tấc ḷng qua cánh thơ
    Tha nhân, ư sống tự bao giờ
    Hoá thân làm gió, tan mây bạc
    Tỏa sáng không gian, giạt áng mờ

    Có lẽ rằng em cũng một lần
    Niềm thương, nỗi nhớ với bâng khuâng
    Rồi chiều hôm ấy quần u ám
    Phong vũ từ đâu kéo động tầng!

    Khiến cho rơi rụng đóa hồng thương
    Da diết, buồn đau trước đoạn trường
    Sắc thắm rạng ngời đan lối mộng
    Từng hồi lả tả, rải sầu tương…

    Bởi vậy cho nên hiểu thế nào
    Là sương nhỏ giọt dưới canh thâu
    Là tim héo hắt, khô ḍng chảy
    Là tại v́ sao sớm bạc đầu…

    Tiếng đàn em khảy ấm ḷng tôi
    Đă mấy thu rồi một cánh bơi
    Giữa cơi mênh mông, bầu lộng gió
    Mệt nhoài, dă dượi, lắm chơi vơi!

    7/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #777

    Kéo Rèm Lên Đi Em!



    Kéo Rèm Lên Đi Em!

    Hỏi nhỏ em nè! Em hỡi em!
    Phải chăng thuở ấy tím con tim?
    Đau thương, quằn quại bao ngày tháng
    Nên khiến giờ đây…muốn phủ rèm!

    Phủ rèm, giữa bốn bức tường hiu
    Khoảnh khắc thời gian lướt nhẹ diều
    Cơi lộng mênh mang, niềm trống trải
    Hồn sầu lăng đăng chốn phiêu diêu

    Nhưng rồi có thấy vầng mây xám
    Lờ lững trôi qua dưới lộng tầng
    Một thoáng chạnh hồn vương vấn thuở…
    Để từ thăm thẳm trổi bâng khuâng?

    Nh́n ai hạnh phúc dưới đ̣ đưa
    Rộn ră vui cười giữa sớm trưa
    Bậu bạn xa gần, bao lữ khách…
    Tủi hờn đơn độc nẻo sầu lơ?

    Có thấy vạn buồn vây phủ quanh
    Áng mờ ảm đạm trải khung xanh
    Lạnh lùng, trống vắng bao trùm khắp
    Từng chiếc vàng thu rụng rớt cành?...

    Tôi đă qua đi một khoảng đời
    Cũng yêu nhiều lắm, cả ḷng tôi
    Xây bao lầu mộng cho t́nh ái
    Rồi bỗng cuồng phong giũ sập bời

    Để cũng như em, thắt thẻo ḷng
    Thuyền neo, kéo ụ, bỏ ḍng sông
    Mái che kín mít, trùm thân phận
    Lặng lẽ, đ́u hiu, khỏi lớn ṛng!

    Vậy mà cứ măi lắc lư hồn
    Quạnh quẽ thêm buồn mỗi sớm hôm
    Tiếng vọng âm vang lời dĩ văng
    Xoáy tṛn, rung nhĩ, dập từng cơn…

    Dẫu biết khung trời vạn ánh sao
    Dăy ngàn đây đó lắm lao xao
    Biển xanh nước chảy muôn trùng sóng
    Nào chẳng trăng thanh thiếu gió gào…

    Thà vậy c̣n hơn phải nép ḿnh
    Sau vườn héo hắt cánh hoa xinh
    Hồn mơ đơn độc, hồn mơ nghẹn
    Khắc khoải thời gian…một chữ t́nh!

    Hăy bay theo gió, gió theo mây
    Phôi lăng sầu tư, hết thở dài
    Giữa cơi thênh thang sao chẳng có
    Một vùng thanh đăng ngất ngây say

    C̣n hơn em hỡi! Cứ heo may!...

    9/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #778

    Thao Thức Vấn Vương



    Thao Thức Vấn Vương

    Đừng nghĩ ngợi! Em ơi! Đừng nữa nhé!
    Đă yêu rồi, em có biết hay không
    Ngày mấy lượt cơi ḷng vương vấn nhớ
    Ai “ẩn ḿnh”, ai kẻ! Tím chờ mong!

    Niềm dào dạt, thẫn thờ bên mảng trắng
    Khói lững lờ, lẳng lặng để nghe tim
    Thả mơ màng, lim dim về sâu thẳm
    Từ xa xa văng vẳng vọng canh đêm

    Có phải cảm thật nhiều và đang đợi
    Mà bóng h́nh vời vợi ở nơi đâu
    Để thao thức, canh thâu thầm tự hỏi
    Em chỗ nào chẳng thấy, tại v́ sao?

    Bước lang thang khắp hướng dăy không gian
    Nghe loáng thoáng tiếng đàn ngân khúc nhạc
    Cũng âm hưởng bàng bạc tự bao lần
    Nhưng héo hắt vẫn càng thêm héo hắt

    Khung cửa sổ nhà bên kêu kẻo kẹt
    Khuya lắm rồi họ gác chuyện nhân sinh
    T́m giấc ngủ cho ḿnh tăng sức bật
    C̣n ta th́ vẫn thức với mênh mang…

    Yêu dấu ơi! Nàng có nghe không hỡi
    Có hiểu sầu rười rượi nỗi niềm thương?
    Canh đă dài, giọt sương trên mái ngói
    Đọng tṛn rồi! Chỉ đợi gió lay buông

    Tay chầm chậm mở buồng tim chút nữa
    Ngắm ảnh h́nh trong đó để phôi pha
    Trời bên ấy ngàn xa xôi cách trở
    Dưới dương hồng em có nhẹ ngân nga…

    15/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #779

    Héo Hắt




    Héo Hắt

    Năm xưa tôi bước chân đi
    Tâm tư trĩu nặng, tái tê nỗi niềm
    Tấc ḷng chẳng muốn xa em
    Nhưng đành phải chịu, mong t́m tương lai!

    Bởi đây thắt thẻo tháng ngày
    Khung trời ảm đạm, gió bay vật vờ
    Làm sao giữ măi ước mơ
    Với đôi tay trắng đắp bờ yêu đương

    Nên đành ôm nỗi đoạn trường
    Về nơi chốn lạ t́m phương xây đời
    Nào hay xa cách đôi nơi
    Thuyền duyên đứt sợi, rời trôi hướng nào

    Trăng thanh hóa lại trăng sầu
    Chơi vơi ánh nhạt trải bầu canh khuya
    Hiu hiu, nhè nhẹ nẻo về
    Hồn cô lạnh lẽo, bốn bề tối tăm!…

    Tiếc cho chưa có một lần!
    Em ơi! Có hiểu muôn phần long lanh?
    Em là tất cả màu xanh
    Là hương quyện gió, là cành trổ bông

    Cũng là một dăy ḍng sông
    Thuyền tôi lặng lẽ gửi ḷng bơi qua
    Dẫu đây chưa thốt lời ra
    Nhưng niềm tha thiết đậm đà biết bao…

    Chẳng ngờ nay phải xót đau
    Hay tin em đă qua cầu bóng bay
    Vườn mơ giờ ngập heo may
    Mảnh hồn héo hắt, chuỗi dài buồn tênh!...


    10/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #780

    Ru Em Vào Mộng



    Ru Em Vào Mộng

    Hồn t́nh lăng đăng chu du
    Đi t́m ảnh mộng thiên thu đợi chờ
    Con tim co bóp từng giờ
    Dẫn nguồn máu ấm về bờ yêu đương!

    Vượt qua khắp nẻo đoạn đường
    Đêm nằm gối nhánh, tắm sương giọt dài
    Ngày thu hốc núi u hoài
    Lặng nghe gió thoảng, lắt lay nỗi niềm

    Làm sao gặp được h́nh em?
    Để thôi héo hắt từng đêm vọng về
    Một nơi tan hết ủ ê
    Một nơi dào dạt, lê thê nhịp ḷng

    Bởi em là một ḍng sông
    Nước chầm chậm chảy, mát ḷng thuyền bơi
    C̣n tôi cánh gió muôn đời
    Vuốt ve lên nước, rạng ngời nhấp nhô!

    Nỗi sầu trống vắng chơ vơ
    Hồn bay khung lộng, tay quơ cơi tầng
    Mắt nh́n đăm đắm trăng vàng
    Rút từ thăm thẳm muôn ngàn ư thơ…

    Gặp em nay hết thẫn thờ
    Niềm thu thả bổng, ước mơ gom vào
    Nghĩ xa, vương vấn hôm nào
    Từ đây không nữa, chỉ Đào* trong tranh

    Em ơi! Có hiểu ḷng anh?
    Ngàn yêu da diết, lay cành nhớ nhung
    Ru em giấc ngủ mộng hồn
    T́nh thề vạn kỷ, từng cơn loăng buồn!...


    * Hoa Đào
    11/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •