Page 119 of 119 FirstFirst ... 1969109117118119
Results 1,181 to 1,185 of 1185

Thread: Thao thỨc

  1. #1181

    Nghe Ḷng Buồn Tênh…



    Nghe Ḷng Buồn Tênh…

    Nàng trải bút, ngậm ngùi nức nở
    Da diết buồn, trăn trở sầu ai
    Tợ như ngọn gió heo may
    Dưới trời ảm đạm, lắc bay lá vàng…

    Ta nhấm nháp, lâng lâng xúc cảm
    Từng phút giây lởn vởn niềm thương
    Và rồi cảm thấy vấn vương
    Cầu tre, khóm trúc, con đường thân quen

    Muốn vói lấy quả tim năm cũ
    Thuở ngày xanh ấp ủ ngàn mơ
    Đặt vào cái túi hồn thơ
    Ngân nga dào dạt, lững lờ gió trăng

    Cho quạnh quẽ khung tàn bóng xế
    Thôi đợi chờ tiếng dế nỉ non
    Chỉ c̣n trước cổng đầu thôn
    Từ từ ló dạng ánh tṛn sáng soi

    Nàng thỏ thẻ “Người ơi”!”Người hỡi”!
    C̣n ở đây ta hỏi lại nàng
    Có thu quét lá rụng vàng
    Có bầu trống vắng, có đàn đứt dây?

    Hay mượn gió, lùa mây chốn lộng
    Khiến vô t́nh khuấy động ḍng sông
    Thuyền ta lướt giữa mênh mông
    Bất ngờ phải chịu, bập bồng lắc lư

    Để chiều nay thẫn thờ nẻo vắng
    Một cái ǵ nằng nặng nhớ nhung
    Kéo hồn lên cơi không trung
    Nh́n về phương ấy…Nghe ḷng buồn tênh!...

    19/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1182

    Ta Với Nàng…


    Ta Với Nàng…

    Nàng yêu ơi! Tiếng ḷng tha thiết
    Ngày hôm qua ta viết ra thơ
    Tận ngoài nẻo ấy xa lơ
    Có lần khung ảo để mà thấy chăng?

    Nếu như thấy! Th́ nàng có đọc
    Có âm thầm tựa góc mái hiên
    Bâng khuâng dào dạt nỗi niềm
    Tâm tư hướng vọng về miền trùng khơi?

    Có nhè nhẹ từng hồi rung cảm
    Một chút ǵ lởn vởn trong tâm
    Chuyển thành điệp khúc lâng lâng
    Phôi pha giá lạnh canh tàn quạnh hiu?

    Rồi nàng có đăm chiêu nghĩ ngợi
    Thả ánh sầu rười rượi nhớ nhung
    Một thời lững thững không trung
    Cánh hồn hai đứa vui cùng gió mây?...

    C̣n ở ta cứ hoài trăn trở
    Đêm dế sầu nức nở dưới sương
    Gợi thêm trĩu nặng vấn vương
    Cho từ sâu thẳm gợn buồn tái tê

    Đâu lối ngơ đi về bến mộng
    Đâu mảnh h́nh, chiếc bóng của em
    Thời gian ấp ủ con tim
    Chứa chan ấm áp, êm đềm biết bao

    Để giờ đây ai trào khóe mắt
    Ai nghẹn ngào, chất ngất luyến lưu
    Bốn mùa như thể chiều thu
    Lá vàng lả tả, mịt mù dấu chân…

    20/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1183

    Một Đời Vương Vấn…




    Một Đời Vương Vấn…

    Nếu được vài giây phút nữa thôi
    Đôi ta tiếp tục chuyện tṛ vui
    Hoặc mai hay mốt ḿnh c̣n gặp
    Có lẽ thời gian chẳng ngậm ngùi!

    Khỏi phải cả đời nghẹn vấn vương
    Cho màn thu tím phủ trăng đường
    Lối ṃn lặng lẽ âm thầm bước
    Dẫm lá vàng rơi vỡ đoạn trường

    Em nào thấu hiểu dăy ḍng sông
    Cứ trải từng cơn vỗ bập bồng
    Một mảnh nan thuyền đang chậm lướt
    Vật vờ, lư lắc giữa mênh mông

    Bởi thuở năm xưa trước cảnh nghèo
    Nhà không kín vách, nẻo đ́u hiu
    Nhớ ai nhiều lắm nhưng đành chịu
    Đợi gió về tung bật cánh diều!

    Bất ngờ nhận được bức thư xa
    Người của ḷng tôi ấp ủ mà
    Cũng nét chữ nầy màu mực đó
    Sao giờ lại héo rũ hồn hoa…

    Lặn lội t́m thăm chỉ có đây
    Canh khuya cặm cụi lướt bàn tay
    Thả vào giấy trắng thành câu chuyện
    Quà tặng mang theo, chút tỏ bày

    Để rồi canh cánh quặn con tim
    Khi thật là kia đậm dấu huyền
    Lại thoáng vô t́nh đùa nói sắc
    Làm cho đứt mối sợi tơ duyên!...

    21/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1184

    Anh Muốn Nói Lên Những Lời Khen Tặng



    Anh Muốn Nói Lên
    Những Lời Khen Tặng

    Lặng yên tựa ghế, ngoảnh nh́n em
    Lúi húi, lom khom cận vách nhà
    Vạch đống ngổn ngang t́m phế liệu
    Ch́, nhôm, nhựa, giấy…bán người ta!

    Da diết ḷng anh, quặn thắt tim
    Năm xưa thanh tú một thuyền quyên
    Giờ đây làm vợ người tay trắng
    Vất vả, khó khăn ghịt níu xiềng

    Quần áo của em cũ bạc màu
    Mặc t́nh cứ vậy chẳng ǵ đâu
    Chỉ cần con ấm và chồng đủ
    C̣n bản thân ḿnh sẽ tính sau

    Tiền ít, đồ ăn mua hổng nhiều
    Em th́ lất phất ngọn hiu hiu
    Riêng dành hai đứa và anh đó
    Theo gió tung cao thẳng cánh diều

    Lắm khi thất bại việc làm ăn
    Chẳng tiếng thở than trách số phần
    Chỉ nhẹ âm thầm cam gánh chịu
    Trọn niềm tin tưởng đặt nơi anh!…

    Chiều nay thả bước dưới hoàng hôn
    Dĩ văng hiện lên trước mảnh hồn
    Nỗi nhớ niềm thương thời tấm mẳn
    Lâng lâng xúc cảm nhịp từng cơn

    Tận đáy sâu nầy muốn nói lên
    Những lời khen tặng gửi cho em
    Bởi từ ngày cưới em làm vợ
    Là lúc anh đây được đủ đèn...

    22/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1185

    Oan Uổng Một Cuộc T́nh



    Oan Uổng Một Cuộc T́nh

    Suốt mấy năm dài chẳng thể quên
    Cánh thư lạ lẫm họ và tên...
    Rồi tim thúc giục về bên ấy
    Điểm thắm màu son một chữ t́nh!...

    Để hoài vương vấn bóng h́nh ai
    Da diết niềm đau giữa tháng ngày
    Lặng lẽ âm thầm ôm nỗi nghẹn
    Nh́n trời chầm chậm áng mây bay

    Lại muốn thêm lần qua bển thăm
    H́nh như văng vẳng tận xa xăm
    Vọng đưa ba tiếng “đừng đi nữa”
    Bởi lửa giờ đây đă lụi tàn

    Nếu như người ấy dạ chờ mong
    Sao chẳng mực xanh trải tấc ḷng
    Địa chỉ c̣n kia, cầu nối nhịp
    Vậy mà hờ hững nước trôi sông!

    Chắc rằng em thật muốn quên tôi
    Cũng tại v́ đây có khoảng đời
    Gối mộng canh trường trong bể ái
    Nên đành vĩnh biệt thế mà thôi…

    Xui chi lỡ tiếng nói bông đùa
    Chớ thật nào giờ tôi vẫn chưa
    Chỉ có ḿnh em là tất cả
    Êm đềm, dào dạt quyện cung mơ

    Định số an bày chịu ức oan
    Khiến cho vỡ nát một cung đàn…
    Một chiều trở lại thăm người cũ
    Ôi hỡi! Th́ ra…thuở ấy vẫn đợi chàng!

    23/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •