Page 118 of 128 FirstFirst ... 1868108116117118119120 ... LastLast
Results 1,171 to 1,180 of 1271

Thread: Thao thỨc

  1. #1171

    Vương Vấn Gót Người Đi




    Vương Vấn Gót Người Đi

    Cánh ngọn vô t́nh ở nẻo xa
    Bất ngờ lướt đến thổi vèo qua
    Rung rinh giũ lá ngân xào xạc
    Khuấy động không gian buổi ngọc ngà!

    Cũng khiến cho tôi tỉnh giấc nồng
    Ngó mờ phủ khắp cơi mênh mông
    Sắc xanh láng mượt c̣n đâu nữa
    Lốm đốm màu vôi rải trắng ṿng

    Cảm khái đêm nào dưới gió trăng
    Lạc bay vào mộng, nỗi lâng lâng
    Để vương vấn măi người nơi ấy
    Bỗng chốc giờ đây chạnh lỡ làng!

    Hết rồi chầm chậm quả ngàn yêu
    Nhè nhẹ đong đưa những ráng chiều
    Điệp khúc cung đàn muôn vạn thuở
    Êm đềm, dào dạt thả phiêu diêu

    Hết rồi xúc động trào lên mắt
    Nh́n thấy vườn xuân đượm sắc màu
    Bốn phía ngập tràn thơ với nhạc
    Khói t́nh nghi ngút bốc dâng cao

    Tôi đi, gửi tiếng của tim tôi
    Thương nhớ về ai thật lắm rồi
    Nhưng chẳng thể nào đan mối chỉ
    Bởi v́ ánh nhạt, lại xa xôi

    Em trải “Khúc Buồn” ấy nữa chi
    Bận ḷng trĩu nặng gót người đi
    Thôi th́ để sống trong hồn lữ
    Ảo ảnh long lanh một ánh thề!

    3/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1172

    Ray Rứt Cả Một Đời



    Ray Rứt Cả Một Đời

    Bất chợt đêm qua giữa giấc mơ
    Thấy em thoáng hiện dưới khung mờ
    Lạnh lùng bước thẳng vào nơi mất
    Nào ngó h́nh tôi dạ ngẩn ngơ!

    Khói sương bảng lảng ở đâu đây
    Rải điểm đ́u hiu khắp chỗ nầy
    Người của năm nào như chỉ một
    Giờ thành xa lạ hẳn là hai

    Rồi em khuất dạng, biến tan đi
    Chẳng gửi không gian chút xíu ǵ
    Cho kẻ vấn vương thời dĩ văng
    Bên ly giọt đắng phút nhâm nhi

    Mở mắt lặng nh́n dăy bóng thâu
    Từ trong sâu thẳm gợn ngàn đau
    Nỗi thương, nỗi nhớ cùng ray rứt
    Từng chập con tim bị xé cào!

    Cứ hoài hối hận chuyện năm xưa
    Sao lại đang tâm phụ rẫy t́nh
    Khi ở nơi ai nào mắc lỗi
    Chỉ toàn yêu dấu, trọn niềm tin…

    Tôi khát khao mong có một lần
    Gặp người năm cũ dưới trời xanh
    Xin em tha thứ thời xuân trẻ
    Nỡ khiến hồn hoa phải héo tàn…

    Biết đến bao giờ mới thể thôi
    Hướng về quá khứ thuở xa xôi
    Để nghe da diết, thêm quằn quại
    Trở tới, trở lui suốt cả đời!...

    4/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1173

    Em Cứ Khóc Đi



    Em Cứ Khóc Đi

    Thương quá! Trời kia “Mộng” của anh
    Một ḿnh thui thủi giữa khung xanh
    Ngàn yêu trăm nhớ mà không thể
    Chỉ có vần thơ trải tiếng đàn!

    Phôi phai ngày tháng quạnh cô đơn
    Vàng vơ, đ́u hiu tím mảnh hồn
    Gối chiếc, chăn đơn, bầu giá lạnh
    Đêm đêm trở giấc, nghẹn từng cơn

    Hai buổi sớm chiều em bước đi
    Ánh buồn loáng thoáng đọng bờ mi
    Cảnh người, công việc… như thường lệ
    Nhạt nhẽo trôi qua cũng chẳng ǵ!

    Xóa được nỗi niềm tụ trái tim
    Biến thành sắc tím quyện đan xen
    Loang tṛn trọn quả dần đông cứng
    Một khối sẫm đen dưới ngọn đèn

    Khối đen rỉ giọt máu màu đen
    Há bận chi khô phải thấm chùi
    Bỏ mặc, làm quên trong tĩnh lặng
    Cho chầm chậm ửng tự trào rơi…

    Anh tái tê ḷng lắm “Mộng” ơi!
    Nhói đau châm chích măi không ngừng
    Gặp nhau nỡ để em trời ấy
    Canh cánh chuỗi dài ngập nhớ mong

    Em cứ khóc đi! Khóc thật nhiều
    Vơi sầu lạc nẻo bến cô liêu
    Rồi đây phủ trắng màn lam khói
    Gió sẽ đưa xa dưới bóng chiều…


    9/8/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1174

    Đàn Em Thêm Nỗi Nhớ



    Đàn Em Thêm Nỗi Nhớ

    “Làm chim sâu giữa vườn mơ ủ cánh
    Đợi anh về Ta trổi khúc hoan trân”…
    Cho quên hết bâng khuâng, sầu nẻo vắng
    Thôi tháng ngày canh cánh vọng xa xăm!

    Ôi vần thơ! Chứa chan “Ta” tha thiết
    Bóng thời gian da diết hướng ngàn phương
    Nỗi lưu luyến trải buồn lên ánh biếc
    Từng đêm dài bóng chiếc quấn sương buông…

    Khiến dào dạt rung lắc cửa tâm hồn
    Kẻ vương vấn ảnh tṛn trong lặng lẽ
    Nay thao thức ráng xế khuất đầu non
    Thêm xao xuyến tiếng đờn em khảy nhẹ

    Để dĩ văng năm xưa màu sắc tím
    Đă chôn vùi tẩn liệm dưới hàng mây
    Bỗng ẩn hiện đâu đây quần đảo lượn
    Rồi từ từ thẳng tiến đến gần đây

    Như nức nở, như giận hờn oán trách
    Cớ v́ sao xé rách mảnh trăng vàng
    Đẩy u tối ngập tràn qua ngơ ngách
    Kéo long lanh rụng vách vỡ loang tan?

    Sao ngày ấy lại vội vă ra đi
    Quên tất cả những ǵ bên suối mộng
    Nào ngọt ngào tấc ḷng yêu thủ thỉ
    Nào cánh thuyền nhưng chỉ một ḍng sông…

    Thơ của em! Khúc nhạc sầu bên đó
    Vơi u hoài, trăn trở ngóng trời xa
    Gieo đậm nét chữ “Ta” từ muôn thuở
    Hoá cung đàn theo gió thả ngân nga…

    Khiến tôi đây xúc động biết bao nhiêu
    Nhớ dĩ văng thật nhiều muôn lưu luyến
    Bởi lận đận, truân chuyên quằn nặng trĩu
    Để thời gian kết liễu mối tơ duyên

    Cho suốt cả một đời mang ray rứt
    Lỡ gieo t́nh giây phút cảm rung ai
    Chuỗi năm tháng chim bay trời viễn xứ
    Bỏ mỏi ṃn nhung nhớ, ngập heo may!...

    7/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1175

    Một Khúc Nhạc Buồn…


    Một Khúc Nhạc Buồn…

    Em thầm gửi đến tôi ngần ấy nhớ
    Vậy mà đây nào có biết ǵ đâu
    Cứ nghĩ rằng chiếc cầu về bên đó
    Sập mất rồi từ thuở…Quyển t́nh trao!

    Khiến héo hắt nửa đời nơi vắng lặng
    Sớm trưa chiều trĩu nặng nhớ nhung ai
    Có những buổi u hoài ôm nỗi hận
    Và bao lần u ẩn thả men cay

    Đêm của người êm ả dưới trăng thanh
    C̣n của tôi vắng tanh trùm bóng tối
    Lá trước cửa từng hồi rơi giọt lạnh
    Khơi thêm ḷng canh cánh vọng xa xôi

    Ngày thui thủi trút buồn vào lao nhọc
    Kéo cuồng phong xoáy lốc phả sầu đơn
    Duyên tan vỡ gói chôn vào kẹt góc
    Giữa thời gian trằn trọc với mưa tuôn!…

    Mười mấy năm thắm thoát chậm trôi qua
    H́nh xưa cũ giạt xa ch́m diệu vợi
    Đôi lúc chợt bồi hồi vương vấn quá
    Cũng chỉ đành mượn gió phả trùng khơi…

    Nhưng trời ơi! Hoá ra là oan uổng
    Ở bên nầy cứ tưởng ở bên kia
    Đă vội bỏ ánh thề trôi vất vưởng
    Bởi không hề bận vướng một lần đi

    Chớ nào hay thất lạc địa chỉ rồi
    Em mong đợi đến thời anh trở lại
    C̣n tôi th́ khắc khoải ngắm sương rơi
    Để đăng đẳng chuỗi đời mang tê tái...


    8/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1176

    Vỡ Một Cung Đàn



    Vỡ Một Cung Đàn

    Ngoài kia em khép cổng vào
    Thôi sầu ánh nhạt, thôi bao đợi chờ
    Sẽ không c̣n nữa vật vờ
    Canh thâu giá lạnh, thẫn thờ gió trăng…

    Trong nầy tôi cũng hốt ngàn
    Sợi thương, sợi nhớ, đốt tan thả trời
    Để quên dĩ văng một thời
    Ḍng sông, bến nước, đầy vơi nỗi niềm

    Từ nay nhịp đập con tim
    Du dương điệp khúc êm đềm vấn vương
    Hoá thành chuỗi hạt hàn sương
    Nhành lau, ngọn cỏ rụng buông giọt dài

    Hết rồi dưới ngọn gió lay
    Đêm khuya quyện nắm bàn tay mộng t́nh
    Ngọt ngào an ủi duyên ḿnh
    Dẫu cho cách trở, ảnh h́nh không xa!…

    Giờ đây khuất ảnh trăng ngà
    Em về làm vợ người ta mất rồi
    C̣n tôi trở lại với tôi
    Âm thầm chiếc bóng ngậm ngùi, trở trăn

    Đêm đêm thao thức mơ màng
    Thả hồn vào cơi thênh thang lững lờ
    Kéo mây trải chút vần thơ
    Phôi phai héo hắt, bên bờ buồn tênh

    Chiều chiều lặng lẽ mái hiên
    Nh́n vầng mây xám trôi miền thênh thang
    Tấc ḷng lưu luyến, bâng khuâng
    Thời gian, kỷ niệm…Ngập tràn nỗi đau!

    10/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1177

    Sao Vậy Thế Hỡi Em?



    Sao Vậy Thế Hỡi Em?

    Nầy em hỡi! Tại sao ḿnh không thể
    Nhích bàn chân chút nữa để gần nhau
    Cho từ nay ánh trào phơi bóng xế
    Hóa lại thành bộ rễ bám ḷng sâu…

    Tại sao cứ thu h́nh trong vỏ ốc
    Lắng nghe từng cơn lốc thổi vù qua
    Làm hương vị đậm đà tù kẹt góc
    Biến mảng tṛn chắn bọc điệp ngân nga

    Tại sao măi âm thầm nơi nẻo vắng
    Ôm nỗi niềm hụt hẫng hóa làn sương
    Dưới giá lạnh canh trường thêm tụ nặng
    Rồi âm thầm lẳng lặng giọt hàn buông

    Sao khép cổng khu vườn đang độ nở
    Để đóa hồng bỡ ngỡ tỏa hương say
    Bâng khuâng dạ nh́n mây giăng đỉnh ngơ
    Theo thắt buồn, trăn trở cánh lung lay

    Sao không thể? V́ sao ḿnh không thể?
    Bước dài ra cửa bể dưới đêm trăng
    Nh́n sóng biếc lăn tăn ḥa ngọn gió
    Ngắm ánh vàng vạn thuở trải long lanh

    Và tại sao chẳng thể dưới hoàng hôn
    Nhè nhẹ kéo mảnh hồn xanh trở lại
    X̣e ấm áp bàn tay t́nh mơn trớn
    An ủi niềm đau đớn cơi ḷng ai

    Sao vậy thế hỡi em! Hỡi vậy em?
    V́ sao để con tim đầy tha thiết
    Phải tháng ngày rên xiết giữa màn đen
    Sầu héo hắt, rũ mềm muôn da diết!...

    13/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1178

    Hăy Thật Sát Gần Anh!




    Hăy Thật Sát Gần Anh!

    Đúng vậy rồi! Từ đây đôi ḿnh sẽ
    Chẳng c̣n buồn, lặng lẽ nỗi chơ vơ
    Hết giây phút thẫn thờ nơi quạnh quẽ
    Thôi ráng chiều nắng xế nhỏ sầu lơ!

    Cũng không c̣n thui thủi nhẹ đôi chân
    T́m góc vắng ôm đàn se phím nhạc
    Khúc nỉ non réo rắt lảy từng cơn
    Đẩy vương vấn chập chờn theo man mác

    Và sẽ dừng thao thức giữa canh khuya
    Thương với nhớ trở về trong dĩ văng
    Để tiếc nối ngập tràn lên tấc dạ
    Khắc khoải ḷng, buồn bă, vọng xa xăm!…

    Kể từ nay vườn mượt xanh, trổ nụ
    Mai mốt dầy rộ nở tỏa hương say
    Gió t́m đến lắc lay cành tím đỏ…
    Xoa dịu ngày ṿ vơ dưới tầng mây

    Những đêm trăng anh d́u em vào mộng
    Lững lờ bay, quyện bóng cận kề nhau
    Muôn mật ngọt rót trào môi gửi tặng
    Ngây ngất t́nh…Văng vẳng nhịp lao xao

    Rồi thong thả lướt dài trên sóng nước
    Nh́n bập bềnh lả lướt, ngọn đong đưa
    Lâng lâng cảm, vần thơ từ độ trước
    Hóa tơ vàng óng mượt quấn hồn mơ…

    Hăy đến đây! Em hỡi! Thật sát gần
    Để anh chặt vào ḷng ôm yêu dấu
    Cho êm ả dạt dào dâng ngút tận
    Vuốt ve nàng ngh́n bận… Chẳng là bao!

    15/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1179

    Muốn Trải Ḷng Lai Láng... Thả Mầm Ươm…



    Muốn Trải Ḷng Lai Láng…
    Thả Mầm Ươm…

    Ta đă hiểu! Và rồi đây ta sẽ
    Chẳng để nàng buồn bă lẫn chơ vơ
    Ngày mấy lượt thẫn thờ nơi chốn lạ
    Se sắt ḷng, trăn trở giọt sầu lơ…

    Không để gió gh́ mạnh bước đôi chân
    Khiến nàng phải ngỡ ngàng, xa phím nhạc
    Cho cung đàn dào dạt khúc thanh âm
    Đành một sớm ch́m dần trong khoảng lặng

    Không để nàng c̣n thui thủi canh khuya
    Nỗi vương vấn quay về xưa dĩ văng
    Thương với nhớ ngập tràn loang tấc dạ
    Quấn quả hồng vạn tá sợi tơ vương

    Thôi ngậm ngùi tiếc thời hoa trổ nụ
    Đợi mai nầy rộ nở tỏa hương say
    Dưới vầng dương chuỗi ngày phơi ư sống
    Niềm lâng lâng vút tận cơi trời mây…

    Hăy cùng ta thong dong đi vào mộng
    Hai mảnh hồn quyện bóng sát kề nhau
    Chẳng bận bịu sắc màu xanh gầy guộc
    Bởi bốn bề phía trước…Nhịp lao xao

    Nàng cũng đừng, bâng khuâng bờ bến nước
    V́ con tim tha thiết nhịp nhàng đưa
    Dẫu ḍng sông áng mờ giăng phủ chụp
    Nhưng bến t́nh ấp ủ giữa cung mơ…

    Cảm xúc thơ của nàng mang nét thu trầm lắng
    Tợ u hoài trĩu nặng nỗi thê lương
    Ta muốn vói hốt sương rơi dưới rạng
    Muốn trải ḷng lai láng…Thả mầm ươm…

    16/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1180

    Để Mà…Buồn Thôi!




    Để Mà…Buồn Thôi!

    Trời đêm nay trăng soi vằng vặc
    Hăy cùng ta dạo mát đi nàng
    Để nghe gió thổi nhẹ nhàng
    Du dương réo rắt mộng vàng ái ân…

    Cho giây phút mơ màng yêu dấu
    Quên nỗi niềm đau đáu sầu thương
    Chỉ c̣n tràn ngập làn hương
    Phả loang lai láng, canh trường ngất ngây…

    Chàng ơi hỡi! Thiếp đây chàng ạ!
    Tiếng ḷng em chàng có hiểu chăng?
    Mỏi ṃn hướng vọng xa xăm
    Bao năm ngóng đợi vơ vàng tái tê

    Giờ thuyền mộng đă về bến đợi
    Bù chuỗi ngày khắc khoải nhớ nhung
    Th́ nay lầu mộng mê cung
    Thiếp chàng vào đó, ta cùng cạn say…

    Đây êm ả bờ vai của ngọc
    Ta choàng tay vuốt dọc mịn màng
    Từ trong trối khúc cung đàn
    Êm đềm d́u dặt, lâng lâng dạ hồn…

    Thiếp dựa sát! Hăy ôm chặt thiếp
    Hăy dạt dào thổi tiếp lên em
    Cho ngh́n nhịp đập con tim
    Trào dâng xúc cảm êm đềm thiết tha…

    Gấu! Gấu! Phịch… Th́ ra là mộng!
    Cũng vẫn đây lẻ bóng ḿnh ta
    Vấn vương một ánh trăng ngà
    Đêm đêm lạc giấc… Để mà…Buồn thôi!

    18/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •