Page 83 of 84 FirstFirst ... 337381828384 LastLast
Results 821 to 830 of 832

Thread: Thao thỨc

  1. #821

    MỘt thoáng Đong ĐƯa



    MỘT THOÁNG ĐONG ĐƯA

    Từ khi cánh tung bay vào cơi mộng
    Chưa một lần chiếc bóng phải dừng tay
    Vươn dài ra nắm bắt một vầng mây
    Thả lên đó mơ say về viễn xứ!

    Bỗng sáng nầy nghe như niềm tư lự
    Nỗi đăm chiêu bàng bạc nẻo xa xôi
    Tiếng tấc ḷng khuấy động mắt, bờ môi
    Bao nghĩ, thấy để rồi đan khép kín

    Khung xoải cánh chẳng từng phen bịn rịn
    Đeo gươm thần ngang dọc cơi trời mây
    Thế mà nay xúc cảm, thoáng chùn tay
    Vói sau rút, loang hoài không sắc ảnh

    Đây có phải ngậm ngùi nh́n trăng chạnh
    Nghẹn lu mờ ánh tỏ bởi mưa sa
    Hay mỏi mê trước ngút ngàn biển cả
    Vạn sóng cồn nghiệt ngă măi vờn theo!

    Cho da diết, thẫn thờ, khô úa héo
    Như bă buồn, thắt thẻo cuốn tâm tư
    Bao lần gom tiếng lộng kết vào thơ
    Rồi loăng nhạt từng giờ trong khắc khoải…

    Chợt đâu đây âm vang xa vọng lại
    V́ sao hồn bảng lảng nét phôi pha?
    V́ sao hồn dờ dật nhịp đàn ca?
    Để ước hẹn biến ra vầng mây khói…

    Phong vũ hỡi! Mênh mông ngân tiếng nói
    Như suối nguồn lai láng chảy tâm cang
    Dẫu xuân về thao thức, chút mênh mang
    Lời năm cũ, đá vàng không thay đổi

    Đường diệu vợi, thênh thang luôn chuyển tới!...


    Nguyễn Thành Sáng

  2. #822

    Trên Con Đường Ngày Xưa



    Trên Con Đường Ngày Xưa

    Chiều hôm nay có một người khách lạ
    Cặp mắt buồn nhẹ thả dưới tà huy
    Cả một thời dĩ văng đọng vành mi
    Chân chậm bước, thầm th́ bao nỗi nhớ!

    Nhớ năm xưa tháng ngày trăng sáng tỏ
    Cũng đường nầy lộng gió lá sao bay
    Trải ngộp dầy vương vấn ở trên đây
    Tay trong tay cùng ai về lối mộng

    Có ngờ đâu biển đời cuồng dậy sóng
    Nát thuyền t́nh ch́m bóng khuất ḷng sâu
    Để chuỗi dài canh cánh dưới canh thâu
    Ngàn da diết xé đau hồn quạnh quẽ…

    Nắng dần tắt, giờ đây đà ráng xế
    Măi như c̣n ngấn lệ tiễn t́nh tan
    Đọng nơi tim một dấu tích phũ phàng
    Cho hoài niệm ngập tràn thương với hận!

    Thương bởi ai cuộc đời nhiều lận đận
    Hận v́ ai ngút tận cảnh trầm luân
    Hoa khoảnh khắc chỉ nở mấy ngày xuân
    Rồi héo rũ, rụng tàn tan vỡ vụn…

    Niềm bâng khuâng cuốn vào hai khoé trũng
    Khách nghẹn ngào lững thững dấu rêu phong
    Trời không lạnh mà sao tợ như đông
    Se sắt tái cơi ḷng ngàn tê buốt

    Có ai biết hai mươi năm về trước
    Con đường nầy mộng ước thắm đầy vơi
    Rồi hôm nay lại có một bóng người
    Đang thả gót, bùi ngùi…trong lặng lẽ!


    19/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #823

    Nén Hương Ḷng



    Nén Hương Ḷng

    Nghe tin anh đă về miền âm cảnh
    Trả lại đời sắc ảnh kiếp phù vân
    Tôi bùi ngùi, da diết tận tâm can
    Niềm vương vấn ngập tràn bao trăn trở!

    Từng quán cốc trên đường hay phố chợ
    Hương cà phê mở ngơ chuyện gần xa
    Đến lâng lâng, vun vút dưới chiều tà
    Vượt cây số để mà thôi đơn điệu

    Chun rượu cay ấm t́nh thân mát dịu
    Nghĩa ân cần, lo liệu thật ḷng nhau
    Giọt mưa ngàn tan xoá nỗi hanh hao
    Theo năm tháng biết bao là kỷ niệm…

    Tôi thành thân, vẫn luôn niềm lưu luyến
    Chuỗi thời gian nắng quyện bước chân đơn
    T́nh tri giao gắn bó sớm chiều hôm
    Vui san sẻ mất c̣n nơi ư sống!

    Bỗng một hôm gió vờn tay khuấy động
    Dăy nhấp nhô đẩy bóng mảnh thuyền trôi
    Lo cho anh vất vả cuối tuổi đời
    Lời khuyên nhủ để rồi xa cách bến…

    Mấy mươi năm đời tôi bao khốn đốn
    Vắng tới lui, một sớm khiến phôi phai
    Chợt bất ngờ tin dữ lọt vào tai
    Biết được anh bảy ngày qua đă mất

    Anh Đạt ơi! Như kim châm muối sát
    Chạnh tấc ḷng, phảng phất bóng h́nh xưa
    Đốt nén hương vọng tưởng trải vào thơ
    Vơi ảm đạm từng giờ trong nỗi nhớ!...


    “Nén hương ḷng tưởng nhớ
    người đă mất”

    20/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #824

    Một Chút Vườn Xưa



    Một Chút Vườn Xưa

    C̣n nhớ chuyện xưa…để ghé vườn
    T́m trong ảnh bóng một hồi chuông
    Âm thanh ngân vọng ru hồn lữ
    Bớt nỗi hanh hao bước dặm trường!

    Bởi người lữ khách dạ đa sầu
    Cứ măi, trầm ḷng cuộc bể dâu
    Một sớm, ḍng sông cuồn cuộn sóng
    Thuyền nan tan tác vỡ ch́m sâu

    Bốn phía không gian phủ xám mờ
    Mộng ngàn bỗng chốc đỉnh chơ vơ
    Tả tơi lông vũ, què đôi cánh
    Khắc khoải, đau thương cạnh mé bờ

    Sự chết cận kề mỗi phút giây
    Chỉ cần nhích tới chút mà thôi
    Bao nhiêu ấp ủ hay chờ đợi
    Gửi cả vào theo cái mảnh rơi!

    Chim buồn, héo hắt nẻo cô liêu
    Ôm khối hoài ai tắm nhạt chiều
    Da diết ngập tràn loang trống trải
    Giữa bề vắng lặng, với rong rêu…

    Thắm thoát thời gian chầm chậm qua
    Ngày xưa theo gió cuốn về xa
    C̣n đây loáng thoáng hồn năm cũ
    Chờn chập đong đưa chút để mà

    Bóng kẻ cô đơn chuỗi tháng ngày
    Vơi niềm vương vấn hăy c̣n đây
    Vườn kia trở lại lần thăm viếng
    Một chút để rồi…tiếp tục bay

    Trở về vạn kỷ…hẹn cùng ai!


    21/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #825

    Biết Có Được Chăng



    Biết Có Được Chăng

    Em trải nỗi ḷng qua áng thơ
    Trở trăn, thao thức tự bao giờ
    Chuyện con đ̣ nhỏ chèo trên nước
    Và khách phương nào ghé bến mơ!

    Lặng lẽ thời gian chầm chậm trôi
    Lời ngon, tiếng ngọt tụ vành môi
    Ru hồn thôn nữ ngày hai buổi
    Đưa đón ai kia dưới ánh trời

    Khiến cả trái hồng trổi điệp ngân
    Mơ màng, thổn thức vọng t́nh trăng
    Ấp yêu, chờ đợi đàn theo gió
    Ḥa nhịp ngân nga đượm thắm ngàn

    Cứ măi trông hoài chẳng thấy chi
    Màu thu ảm đạm đọng vành mi
    Long lanh sắc biếc giờ khô tím
    Buồn bă âm thầm dưới bóng khuya!

    Rồi trưa hôm ấy không c̣n gặp
    Khách đă vô t́nh khuất nẻo xa
    Năm tháng mịt mờ, không trở lại
    Vạn sầu phủ kín cánh hồng hoa

    Từ đó đông dầy cuốn chặt em
    Tái tê, buốt lạnh ngập vào tim
    Khiến chai một nửa bên lồng ngực
    Một nửa rung rinh thỉnh thoảng ch́m…

    Có phải thế không…hỡi! Hỡi nàng?
    Mà sao khem khép ảnh trăng vàng
    Cho người vương vấn dài trăn trở
    Biết gửi tặng nầy…có được chăng!


    21/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #826

    Giây phút chƠi vƠi




    GIÂY PHÚT CHƠI VƠI

    Ḍng sông xanh lững lờ con nước chảy
    Theo bốn mùa cứ măi ngược rồi xuôi
    Lúc chập chùng, ào ạt cuộn vờn bơi
    Khi phẳng lặng, im hơi từng bọt trắng!

    Những đêm sâu, không mây, trời lộng ánh
    Gió đưa cành lấp lánh giọt sương pha
    Khách mơ trăng dạt dào trôi êm ả
    Rồi nhẹ nhàng trổi nhịp vút bay xa

    Khi mưa sầu khuất bóng, nghẹn lời ca
    Bao ảm đạm phủ trùm lên cỏ lá
    Hoà lệ mờ đang ngậm ngùi lă chă
    Kết tụ thành buồn bă trải canh thâu…

    Chiều hôm nay tôi nghe niềm đau đáu
    Bài thơ t́nh nắn nót để cho ai?
    Bởi xa xăm héo ṃn ôm buốt tái
    Có cảm rung dịu ái, tiếng ḷng ngân?

    Nh́n trăng treo vương vấn, nỗi bâng khuâng
    Thương hồn ngọc nhạt tàn vây phủ xám
    Để khung xanh ánh vàng rơi tan loăng
    Rồi dật dờ, héo hắt dăy mờ đen

    Có lẽ đời sẽ buồn nếu không đêm
    Thiếu vầng sáng đong đưa niềm thổn thức
    Cho tẻ quạnh biến thành cơn day dứt
    Mất cung đàn khảy khúc nhớ yêu thương…

    Chân lặng lẽ thong dung bước trên đường
    Cặp hai bờ cây cành giăng rậm lối
    Trời loáng thoáng chập chờn phơi ảnh tối
    Vẫn âm thầm đi tới, đuốc cầm tay!...

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #827

    C̣n Ǵ Tặng Nhau



    C̣n Ǵ Tặng Nhau

    Em lấy chồng thuở c̣n tuổi mộng
    Sớm thu h́nh, ră bóng hồn xanh
    Thời gian lặng lẽ qua nhanh
    Tay bồng tay bế, quấn quanh nỗi niềm!

    Rồi một tối màn đen phủ xuống
    Chợt thấy ḷng vất vưởng, chơi vơi
    Mới hay phận số cuộc đời
    Hắt hiu, ảm đạm, lờ trôi thuyền t́nh

    Bởi non nớt, duyên ḿnh vội vă
    Gửi trao người hết cả một lần
    Khi chưa tắm ánh trăng vàng
    Lắng nghe gió thổi, lay cành vấn vương

    Giờ hiểu được, nghe buồn trống vắng
    Con đ̣ đưa hụt hẫng tay chèo
    Ḍng sông nhấp nhố đ́u hiu
    Lắc lư, rũ rượi thật nhiều mỏi mê!…

    C̣n ở tôi, ảnh thề cũng nát
    Bước đầu yêu kéo giật con thuyền
    Lên bờ vào ụ nằm yên
    Để nay ră mục giữa miền quạnh thu

    Trời trở gió, âm u trôi giạt
    Ngọn vô t́nh thổi bật hồn xưa
    Nh́n ai ánh lệ sầu mưa
    Tim tôi bỗng chốc nhẹ khua bên thềm

    Em chốn ấy từng đêm trăn trở
    Tôi nơi nầy cũng khổ, cũng đau
    Tiếc thay lỡ mối nhịp cầu
    C̣n ǵ để gửi tặng nhau… tiếng ḷng!


    24/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #828

    Phải Thế Không Em ?



    Phải Thế Không Em ?

    Đă mấy hôm rồi, dưới bóng đêm
    Anh ngồi thao thức, ngắm khung đen
    Lắng nghe tiếng dế sau bờ đất
    Non nỉ từng hồi khúc nhạc êm!

    Cảm thấy dạt dào nỗi nhớ ai
    Ước ǵ có cánh để mà bay
    Về nơi chốn ấy thăm t́nh mộng
    Vơi bớt buồn xa chuỗi tháng ngày

    Anh hiểu ḷng em qua dăy thơ
    Từ thời hai đứa thả hồn mơ
    Gặp nhau một sáng bầu thanh đăng
    Gom lại trời mây những đợi chờ

    Năm tháng cô đơn đă hết rồi
    Chỉ c̣n tràn ngập một niềm vui
    Chung tay nâng chén, t́nh yêu dấu
    Nốc cạn, cùng nhau măi trọn đời!...

    Chỉ tiếc không gian, bóng ảnh thuyền
    Chờ đưa hồn mộng, bến mơ duyên
    Ráng chiều dần tắt, buồn trông đợi
    Lữ khách, bâng khuâng vọng hướng miền

    Vườn cây ảm đạm, lá khô cành
    Tắm bóng thời gian phủi sắc xanh
    Hương thắm nhạt dần theo khoảnh khắc
    Đọng sầu, héo hắt dưới rung rinh…

    Phải thế không em? Hỡi! Hỡi nàng
    Và em có thấy sợi dây đàn
    Tay anh đang lảy ngàn thương nhớ
    Ḥa chút âm buồn, lặn ánh trăng!


    25/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #829

    Nhớ Nghe Con !




    Nhớ Nghe Con !

    Lặng lẽ khuya nay dưới ánh đèn
    Cha ngồi thao thức lắng nghe tim
    Ngân nga, xúc cảm từng giây phút
    Sung sướng tràn dâng, đạt ước nguyền!

    Hăm mấy năm dài trải gió sương
    Ḷng cha ấp ủ một niềm thương
    Thương cho hai trẻ đầu xanh thắm
    Biết sẽ ra sao trước nẻo đường

    Cuộc đời, thân phận, kiếp nhân sinh
    Đối mặt thường xuyên với sự t́nh
    Ấm lạnh, đói no, ngàn khốn khó
    Giữa tường bốn bức chỉ riêng ḿnh

    May mắn, được về đến bến mơ
    Ḍng đời là cả chuỗi vần thơ
    Du dương, êm ả hồn con trẻ
    Bớt khổ, nhẹ đau, ít đợi chờ !

    Ngược lại hẩm hiu, nhiều lận đận
    Đêm dài măi xám phủ che trăng
    Không gian từng chập vầng mây chuyển
    Tăm tối trùm bao khắp dăy ngàn

    Con sẽ ra sao? Sẽ thế nào?
    Có nghe da diết một niềm đau
    Bởi không chuẩn bị đèn cho sáng
    Để lúc mờ đen, ánh lệ trào…

    Hai con thấm thía lời cha dạy
    Nung nấu lửa hồng măi đến nay
    Đă vượt sông dài đang đậu bến
    Ḷng cha tràn ngập nỗi vui say

    Nhưng nhớ nghe con! Vẫn hăy c̣n
    Bước dài mới tới đỉnh đầu non
    Gập ghềnh, sỏi đá hằng giăng lối
    Khéo bước mà đi mới vẹn toàn!...


    26/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #830

    Chạnh Nhớ!



    Chạnh Nhớ!

    Kể từ lúc t́nh ḿnh tan vỡ
    Trả yêu đương về nhớ, về quên
    Em sang chốn ấy ḿnh ên
    C̣n tôi ngày tháng buồn tênh cuộc đời!

    Có lắm lúc chơi vơi bến ngạn
    Mắt nh́n sông lai láng nhấp nhô
    Vấn vương kỷ niệm bao giờ
    Từng hàng mây xám phủ mờ lối đi

    C̣n đâu nữa những ǵ ấp ủ
    Một căn lầu ở giữa con tim
    Và đôi cánh rộng loài chim
    Bay qua bát ngát để t́m mùa xuân

    Chiều nắng tắt, đôi chân nặng trĩu
    Phố chao h́nh, kéo níu ngày qua
    Nỗi đau thả dưới ráng tà
    Vạn sầu quấn chặt hồn ma dật dờ!

    Tôi vỡ mộng, chôn thơ đáy vực
    Cố thổi bay những lúc nhớ nhung
    Bởi rằng tất cả bằng không
    Luyến lưu chi nữa để ḷng quặn thôi…

    Mấy mươi năm thuyền rời bến mộng
    Em và tôi nẻo sống hai nơi
    Thăng trầm, sướng khổ cuộc đời
    Phôi phai ngày tháng một thời bên nhau!…

    Nay chạnh nhớ hôm nào trên phố
    Tay trong tay phơi phới niềm xuân
    Cười duyên, em nói lời thương
    Vài mươi năm nữa đi đường em lo

    Làm anh cây gậy láng o
    Để anh lụm cụm có mà chống đi…
    Lan ơi! Em nói làm chi
    Khiến anh nhớ măi ảnh thề ngày xưa

    Giờ đây đă quá buổi trưa
    Hoàng hôn dần đến…gậy kia!... đâu c̣n!


    28/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •