Page 110 of 110 FirstFirst ... 1060100108109110
Results 1,091 to 1,099 of 1099

Thread: Thao thỨc

  1. #1091

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (83)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (83)

    TRÁCH PHẬN TƠ TRỜI

    Lầu rũ chiều buông nhạt sắc vàng
    Bầu trời ảm đạm một màu tang
    Suy tư bên giọt cà phê đắng
    Nh́n chiếc lá rơi chợt xốn xang

    Quạnh quẽ cô pḥng dạ ngổn ngang
    Chiếu chăn lạnh lẽo chốn pḥng loan
    Gió se se lạnh hồn tê tái
    Lịm chát bờ môi đến vơ vàng

    Mây trôi lăng đăng phủ non ngàn
    Vạn kỷ lời thề chẳng thể tan
    Dâu bể duyên đời gieo nghịch cảnh
    Hồn linh rụng vỡ giữa không gian

    Phương trời dơi mắt nghĩ miên man
    Bút hoạ đôi vần gởi đến Lang
    Sầu muộn bao ngày mờ ảo ảnh
    U hoài da diết bước lang thang

    Gởi những hương yêu dưới ánh vàng
    Ngọt ngào âu ếm mộng thường sang
    Hồn linh xoải cánh khung trời rộng
    Ân ái cung say thoả ư chàng

    Thuyền lạc t́nh rơi bóng rũ màn
    Tơ vương réo rắt thắt tim gan
    Âm vang trổi lại như ai oán
    Chua xót t́nh ta phận lỡ làng

    Duyên phận chi mà đượm trái ngang
    Yêu nhau tha thiết chẳng chung đàng
    Đắng ḷng ray rứt khơi nguồn lệ
    Hoa cỏ cũng buồn cất tiếng than

    Chiếc bóng thời gian măi phũ phàng
    Đợi chờ ṃn mỏi tím tâm can
    Tơ trời lận đận duyên rời rạc
    Biết đến bao giờ Nương gặp Lang

    Một kiếp nhân sinh sẽ chóng tàn
    Đường về âm cảnh rộng thênh thang
    Đôi hồn cách biệt nay tao ngộ
    Hạnh phúc lâng lâng phả phím đàn...

    T.M

    Sóng Gợn Cơi Dương Trần

    Vần thơ thắm đượm của T́nh Nương
    Đă khiến tim anh gợn sóng buồn
    Cảm đóa thắm nồng treo bóng tưởng
    Canh dài ṿ vơ, ngọn lay sương…

    Ngày tháng bên bờ em vấn vương
    Gót chân trĩu nặng thả trên đường
    Ánh sầu thỉnh thoảng xoay ṿng hướng
    Rồi cũng âm thầm dạ nỉ non…

    C̣n anh nh́n nắng rụng ngàn phương
    Thấy nhạt mờ xa phủ đóa hường
    Ngắm lá khô vàng rơi vất vưởng
    Nỗi niềm sâu thẳm tiếp rung chuông!

    Đôi ta ôm ấp mối tư tương
    Chẳng biết làm sao để tỏ tường
    Khiến những trưa hè nh́n cánh phượng
    Vật vờ lả tả, gợi ngàn thương

    Thương cho da diết của yêu đương
    Mà phải quặn đau khúc mộng thường
    Khắc khoải, nghẹn ngào treo gió lượn
    Ảnh h́nh loáng thoáng hiện màn gương

    Để thành ảo ảnh vị men hương
    Cạn chén say bay trải chập chờn
    Ngây ngất dạt dào bao lởn vởn
    Dưới bầu ráng tắt tím hoàng hôn!

    Khoảnh khắc loang dài từ xóm thôn
    Vào sâu tít tận cơi tâm hồn
    Luyến lưu tha thiết trao về chốn
    Hai nẻo cùng nhau… Một tiếng đờn…

    Có chút trào dâng ngọn lửa hờn
    V́ sao không thể bước xa hơn
    Khi cây đơm trái đầy mơn mởn
    Bị cả khung trời đậy tối om…

    Giờ mối duyên thề, nghĩa sắt son
    Bèo mây lỡ giạt, khuyết khung tṛn
    Nhưng t́nh yêu dấu luôn gờn gợn
    Đành phải dương trần mỗi sớm hôm…

    NTS

  2. #1092

    Phù Vân Với Trăng




    Phù Vân Với Trăng

    Chiều cuối hạ phương trời bên ấy
    Nh́n lá vàng cuốn lại chờ rơi
    Ḷng anh cảm thấy sầu tơi
    Trầm ngâm nghĩ ngợi chuyện đời thế nhân!

    Cảnh dâu bể muôn phần thay đổi
    Kiếp con người sớm tối bèo mây
    Mới vừa nh́n thấy đâu đây
    Chỉ trong khoảnh khắc xa bay khuất mờ

    Ṿng danh lợi vật vờ trước mặt
    Kẻ đạt thành, kẻ mất hôm kia
    Tợ như một ánh trăng khuya
    Khi treo đỉnh núi, lúc về lưng non

    Mới đó mà hoàng hôn đă điểm
    Bánh xe đời một chuyến đi qua
    Giờ đây cảm thấy xót xa
    Nghẹn cho chạnh khuyết để mà đớn đau

    Thu chưa đến, lá sầu đă có
    Chỉ ít ngày theo gió ĺa cành
    Một thời lủng lẳng tươi xanh
    Mai nầy biến đổi thôi đành rụng đưa!…

    Cảm xúc lắm vần thơ dào dạt
    Chứa chan niềm chất ngất yêu thương
    Tợ như chiếc bóng bên đường
    Âm thầm lặng lẽ, nỗi buồn trong tim

    Tôi một cánh, cánh chim sớm găy
    Suốt chuỗi dài bóng tối phủ giăng
    Tấc ḷng hướng vọng xa xăm
    Phù vân vẫn hiểu! Nhưng trăng vẫn t́m!

    25/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng
    Last edited by Nguyễn Thành Sáng; 04-20-2019 at 01:08 PM.

  3. #1093

    Anh Thương




    Anh Thương

    Anh thương đôi mắt sáng long lanh
    Ngả hướng, nh́n về phía của anh
    Man mác nỗi buồn loang diệu vợi
    Như t́m ǵ đó tận xa xăm…

    Anh thương vầng trán phủ làn mây
    Ẩn chứa thông minh, khéo léo đầy
    Biết hái sao trời thêu gối mộng
    Biết dùng mật ngọt tạo men say

    Anh thương suối tóc xoả ngang lưng
    Lất phất bay bay đậy má hường
    Chan chứa êm đềm, muôn thắm thiết
    Toả ngàn ấm áp đẩy hàn sương

    Anh thương ṿng nguyệt dáng cong cong
    Nửa khuất một bên, nửa trọn ṿng
    Tợ nết na thuần nhưng kín giữ
    Tâm hồn ư sống vẹn thanh trong

    Anh thương tim tím ửng bờ môi
    Đầy ấp yêu đương với nụ cười
    Dành sẵn cho t́nh leo đỉnh tận
    Tắm bầu lộng gió, hái trăng soi

    Anh thương thanh tú ảnh h́nh em
    Đằm thắm, đoan trang, nét dịu hiền
    Một khối chung t́nh son sắt măi
    Trước cuồng phong vũ chẳng chao nghiêng

    Vậy mà! Tất cả những anh thương
    Chẳng thể cầm lên đặt sát gần
    Để suốt chuỗi dài vương vấn nhớ
    Đêm đêm thao thức, nỗi bâng khuâng...


    20/4/2019
    Nguyễn Thành Sáng






  4. #1094

    Bức Ảnh Hoàng Hôn



    Bức Ảnh Hoàng Hôn

    Đây hoàng hôn! Bức ảnh hoàng hôn
    Đang chầm chậm khuyết ṃn sau núi
    Trên vầng mây xám lờ trôi
    Dưới hoa cỏ lá chơi vơi đứng nh́n!

    Đă sắp cạn chữ t́nh của nắng
    Thuở trần gian lai láng trải hồng
    Phả tan lạnh lẽo giá đông
    Đẩy mầm sự sống theo ḍng thênh thang…

    Nay cũng lúc rụng tàn lặng lẽ
    Chuỗi phù vân đến để rồi đi
    Tấm thân trước có những ǵ
    Th́ kia cũng vậy chẳng chi đổi dời

    Tṛn với nóng một thời luân chuyển
    Sáng trưa chiều hiển hiện thân quen
    Để rồi trả lại màn đêm
    Trăng sao lóng lánh thay đèn canh thâu!

    Cuộc tuần hoàn bể dâu thế sự
    Mới hôm nào lữ thứ bôn ba
    Tiếng ḷng dào dạt ngân nga
    Giờ đây thui thủi dưới tà quạnh hiu…

    Ai chan chứa thật nhiều kỷ niệm
    Ai măi hoài lưu luyến, vấn vương…
    Có nghe trong dạ gợn buồn
    Cho thương, cho nhớ con đường ngày xưa?!...

    27/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1095

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (84)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (84)


    Vọng Tầm T́nh Lang


    Trời sa mạc trăng đêm nay sáng quá
    Cả khung trời như phả ánh hào quang
    Niềm rạo rực nhớ chàng vương tha thiết
    Quả tim hồng mải miết điệu trầm vang

    V́ nghịch cảnh cung đàn xưa chẳng vẹn
    Dư âm đưa nghèn nghẹn giữa giấc nồng
    Màn đêm xuống chạnh ḷng bao cảm xúc
    Quyện cơi hồn thúc giục vượt tầng không

    Ngàn tinh tú bềnh bồng soi mặt nước
    Sóng li ti ánh mượt sải biển khơi
    Con gió thổi chơi vơi niềm trống trải
    Măi phiêu bồng hoang hải nỗi tịch liêu

    Cánh ră rệu ráng chiều loang triền núi
    Mây giăng mờ cát bụi dậy cuồn phong
    Nghe đắng đỏi mênh mông đường vô định
    Dạ cảm buồn bịn rịn hướng xa xăm

    Dáng gầy guộc lặng thầm bên ô cửa
    Phải chăng chàng của thuở vạn kiếp xưa?
    Ôi da diết, đong đưa t́nh trỗi dậy
    T́nh Lang ơi! đàn khảy ngập hồn yêu.


    Tam Muội



    Quyện Cánh Hồn Thương

    Vào thênh thang bềnh bồng hồn hai đứa
    Ngọn lửa t́nh muôn thuở của yêu đương
    Bùng đốt cháy nỗi buồn đau héo úa
    Cơi dương trần lối ngơ rẽ chia thương

    Ngàn yêu dấu trải dài trên vạt xám
    Tách cụm mờ u ám ră tan trôi
    Say ngây ngất từng hồi mê chầm chậm
    Quên mối sầu vương vấn vọng xa xôi…

    NTS

  6. #1096

    Em Đi Trong Mưa



    Em Đi Trong Mưa

    Trời nặng hạt sao em không ghé đụt
    Lại lang thang cho đẫm hết thân ngà
    Phải chăng đó mang quá nhiều buồn bă
    Nên mặc t́nh mưa gió buổi chiều nay!

    Vẫn âm thầm, vẫn lặng lẽ bước đi
    Đôi nḥa nhạt nghĩ ǵ không nhấp nháy
    Môi thâm tím dưới ḍng mưa tuôn chảy
    Mím chặt vào nhưng lại mếu từng cơn

    H́nh như em đang khóc hoặc đang hờn
    Bởi trăng lặn đầu non gieo ảm đạm
    Để giờ đây tấc ḷng bao u ẩn
    Chỉ thấy toàn oán chán với thương đau

    Phải vậy không? Hay bởi tại v́ sao?
    Lại xui khiến má đào thôi ửng sắc
    Cả màu thu phủ trùm lên ánh mắt
    Dạ thẫn thờ dẫm nát mảnh hồn xanh

    Hai bên đường thỉnh thoảng giọt rơi nhanh
    Theo ngọn thổi rung rinh nhành lá đổ
    Như chia sẻ cảnh t́nh người trắc trở
    Thả nỗi niềm trên phố hạt mưa sa!…

    Hăy quay lưng trở lại hỡi em à!
    Đừng nghẹn nữa kẻo mà thêm buốt tái
    Chẳng ǵ đâu dưới khung trời ngoài ấy
    Chỉ dập dồn nước chảy ướt chân thôi

    Ai không từng héo hắt với tả tơi
    Từng trông đợi và rồi ôm khổ lụy
    Mà ḍng đời mông mênh như mặt bể
    Có bao giờ sớm xế…Lặng yên đâu!

    28/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1097

    Ư Nghĩa Ǵ Đâu



    Ư Nghĩa Ǵ Đâu

    Cạnh lề cỏ em gục đầu ngồi đó
    Mái nhung huyền buông xơa, mặc t́nh buông
    Tận xa xa hướng thẳng cuối con đường
    Bầu yên tĩnh ḥa buồn theo thế sự!

    Duyên cớ ǵ đă làm cho em đau khổ
    Để một ḿnh trăn trở ở nơi đây
    Chẳng màng chi ngoài cả một ṿng tay
    Như bao khối u hoài riêng thổn thức

    Có phải chăng tấc ḷng đang ray rứt
    Một lỗi lầm nhức nhói cả tâm can
    Hoặc yêu đương gặp nghịch cảnh lỡ làng
    Giờ héo hắt, vơ vàng bên vắng lặng?

    Hay ước vọng cuộc đời rơi hụt hẫng
    Khiến loang tràn chán nản tận buồng tim
    Giữa bốn bề quạnh quẽ phủ im ĺm
    Niềm tha thiết rụng ch́m trong ánh lệ

    Chỉ âm thầm, lạnh lùng, không kể lể
    Nắng thưa rồi đến xế vẫn ḿnh ta
    Sắc tím mờ rũ cánh một loài hoa
    Trơ trọi bóng vẫn là trơ trọi bóng!…

    Hai mươi năm trước một chiều gió lộng
    Dưới khung trời chút nóng rải lưa thưa
    Tôi một kẻ cũng đứng trước mịt mờ
    Ḷng nặng trĩu trên bờ sông cuộn chảy

    H́nh ảnh đó có giống em không đấy
    Sao cũng ngồi, nhưng lại ngẩng lên cao
    Bởi hiểu rằng có ư nghĩa ǵ đâu
    Trước trắc trở mà sầu ôm níu măi!...




    30/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1098

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (85)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (85)

    Thương Vợ

    Bửa nay bà xă của tui
    Lại đ̣i tiếp tục cá hồi kho khô
    Trời ơi! Ăn chẳng có vô
    Vậy mà bả lại…Ḿnh ơi em thèm!

    Giả đ̣ làm bộ lặng yên
    Bước lại đằng tủ lấy kềm nhổ đinh
    Ở trong bụng cứ phập phồng
    Sợ vợ nói nữa…cho ḷng tái tê

    Ai dè bả vẫn kéo lê
    Tấm thân một tạ cận kề nỉ non
    Chồng à! Em lỡ… khá tṛn
    Phải kiêng món nước mới c̣n…tặng anh

    Hỡi ôi! Ḿnh th́ ốm tong
    Bụng dạ khô hóc lại ṛng khô khan
    Thôi th́ bởi quá yêu nàng
    Ở trong túi áo… mấy ngàn đó em!...

    “Thơ vui”

    NTS

    THƯƠNG CHỒNG


    Ngoài kia trời đă nhá nhem
    Vợ hỏng có thèm món cá nữa đâu
    Ḿnh vào bận áo cho mau
    Đèo em ra quán ở sau mái đ́nh

    Mần ǵ có một chiếc đinh
    Đă qua mấy tiếng mà ḿnh chửa xong
    Chồng ơi lè lẹ ḿnh dong
    Kẻo mà tới trễ là không có bàn

    Ăn xong cuốc bộ tàn tàn
    Hóng gió mây ngàn thưởng thức trăng hoa
    Khung trời chỉ có đôi ta
    Ôm chồng đắm đuối cỏ hoa thẹn thùng

    Nồi nào vừa vặn nấp vung
    Phu thê gắn bó cả vùng khen hay
    Thảnh thơi vui thú đó đây
    Rảnh rỗi vườn mộng trồng cây, ươm mầm

    Đắng cay có vợ có chồng
    Măi măi đồng ḷng tát cạn biển đông....

    T.M

  9. #1099

    Nói Với Người Đă Chết



    Nói Với Người Đă Chết

    Tôi đẹp trai và anh cũng đẹp trai
    Cũng thế sự cả hai đều rôm rả
    Để buổi chiều dưới khung trời lộng gió
    Mượn chun đầy, đây đó kết anh em!

    Chuyện vui buồn, ấm lạnh…Dưới màn đêm
    Kẻ lắng nghe, người huyên thuyên kể nói
    Lúc giữa pḥng, khi vỉa hè chập tối…
    Biết bao là sôi nổi với mê say

    Có ngờ đâu bỗng chốc lại nhạt phai
    T́nh khô cạn, chuỗi dài trôi lặng lẽ
    Tôi âm thầm trong nỗi niềm quạnh quẽ
    Anh xe đời sớm xế, cuộc lo toan

    Bóng thời gian chầm chậm chuyển hoàng hôn
    Những kỷ niệm héo ṃn theo năm tháng
    Có nhiều lúc nh́n khung trời bảng lảng
    Thấy chút ǵ vương vấn ở tâm tư…

    Rồi bất chợt hôm ấy quá sững sờ
    Nghe hung tin hiện giờ anh đă mất
    Đáy ḷng tôi cuộn trào lên chất ngất
    Trăm ảnh h́nh thân mật thuở quen nhau…

    Hỏi linh hồn anh! Có hiểu v́ sao
    Tôi quay gót t́m vào nơi tĩnh mịch
    Tránh gặp gỡ, quên cùng ai mến thích
    Thu bóng về, ẩn tích kiếp phù vân?

    Bởi v́ anh làm rụng một vầng trăng
    Trăng t́nh nghĩa muôn phần tôi ôm ấp
    Anh nhẫn tâm bỏ các con yêu dấu
    Khiến cho tôi cảm thấu lẽ bạc đen

    Bứt ruột được!
    Th́ lư ǵ chỉ hai tiếng thân quen!...

    1/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •