Page 86 of 119 FirstFirst ... 3676848586878896 ... LastLast
Results 851 to 860 of 1185

Thread: Thao thỨc

  1. #851

    T́nh Ảo




    T́nh Ảo

    Đă biết yêu ai là ảo mà
    Nhưng rồi thắm thoát cứ dài ra
    Để sâu thăm thẳm vào tim óc
    Đến buổi hôm nay quá đậm đà!

    Chợt tỉnh cơn mơ thấy bẽ bàng
    Hồn yêu mù mịt khuất hàng xanh
    Dang tay cố níu, nào đâu thể
    Chỉ có tư tương ngóng mịt tầng

    Biết nói ǵ đây hỡi! hỡi người!
    Mây ngàn cứ măi chỉ là trôi
    T́nh yêu ảo ảnh! T́nh yêu gió
    Thoảng dịu rồi đây cũng phải rời!....

    4/1/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #852

    Dẫu Biết Em Là



    Dẫu Biết Em Là

    Dẫu biết em là ảo ảnh thơ
    Là mây, là gió, cũng là mơ
    Là sương kết tụ rồi rơi rụng
    Khoảnh khắc thời gian ră dưới mờ!

    Đợi chờ, mong mỏi, chỉ mà đau
    Bởi có bao giờ chạm được đâu
    Nầy mắt, nầy môi, nầy dáng vẻ...
    Chỉ là ánh loáng dạ chân cầu

    Nhưng thà có được bóng h́nh em
    Ấp ủ sâu vào tận quả tim
    Để khô, để tím từ thu ấy
    Một chút ǵ đây tỉnh lại t́m...!

    6/1/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #853

    Nỗi Buồn Trong Tôi




    Nỗi Buồn Trong Tôi

    Thắm thoát mười năm xa cách nhau
    Giờ đây gặp lại…thấy làm sao!
    Lạnh lùng, không nói, quay nơi khác
    Một khối không gian nhạt nhẽo màu!

    Em của thuở nào nay khác xa
    Sắc hồng rực rỡ phủ lên hoa
    Hoá thành nâu sẩm, khoanh từng dấu
    Cánh khép khô khan dưới ráng tà

    Có phải em hờn, em oán tôi
    Hay là nắng tắt, xám vành môi
    Để niềm vương vấn không c̣n nữa
    Nhẹ nhơm, an nhiên suốt cuộc đời

    Em nghĩ tôi đây là sóng ngầm
    Cũng là băo tố xé vầng trăng
    Khiến cho héo úa hồn thương nhớ
    Rụng vỡ, loang tan dưới ánh tàn…

    Chẳng hiểu tim nầy măi luyến lưu
    Ḍng sông nước chảy, bến cô liêu
    Con đ̣ mấy lượt trông chờ khách
    Vắng vẻ, đ́u hiu dưới bóng chiều!

    Quê nghèo cảnh sống chỉ đơn sơ
    Nhưng ở nơi nầy tôi trải thơ
    Trong đó t́nh nồng luôn thắm đượm
    Ngân nga năm tháng thả hồn mơ

    Tôi yêu em lắm, yêu nhiều lắm
    Bởi trắng đôi tay, chẳng thể lời
    Đành nén tiếng ḷng, qua xứ lạ
    Mong ngày trở lại dựng cung ngôi

    Tôi sẽ sang nhà hỏi cưới em
    Cho tṛn ước nguyện kết uyên ương
    Nào hay một sớm vầng trăng mộng
    Gió dậy cuồng phong rụng xuống đường

    Em đă có chồng bỏ lại đây
    Hiểu lầm, tức tưởi, hận t́nh tôi
    Nên giờ gặp lại, hồn băng giá
    Cửa đóng, cài then, tối mịt trời!...


    25/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #854

    Vẫn Cố Bường đi




    Vẫn Cố Bường đi

    Từ độ trăng tan phủ bóng đời
    Ơi buồn! trống vắng, nẻo chơi vơi
    Màu thu cứ măi ôm niềm hận
    Tức tưởi cuồng phong, cánh ră rời!

    Đêm lạnh vo tṛn bao nỗi nhớ
    Dạ sầu vương vấn chuyện xa xăm
    Thôi rồi một thuở xanh màu lá
    Héo hắt từ đây nghẹn sắc vàng

    Vai gầy, tim héo gánh lo toan
    Đại lộ c̣n đâu, chỉ lối ṃn
    Khấp khểnh, gồ ghề, chân trĩu nặng
    Dưới bầu chầm chậm kéo hoàng hôn

    Bao lần cố vượt để sang sông
    Chỉ thoáng mà thôi, nước lại ṛng
    Dang dở ước mơ niềm vọng tưởng
    Tím ḷng thao thức ngóng trời đông!...

    Trải bút vào thơ, loăng giọt sầu
    Thả hồn ảo ảnh nhẹ niềm đau
    Phôi phai khắc khoải loài chim biển
    Một sớm tinh sương rụng té nhào

    Nhưng rồi sao măi lắm bâng khuâng
    Thương nhớ, thời gian cứ ngập tràn
    Dĩ văng xa mờ luôn ẩn hiện
    Trên ḍng sông lạnh gợn lăn tăn

    Đây mảnh linh hồn của thuở xưa
    Khô cằn teo tóp, một chiều mưa
    Dẫu nay gầy guộc, c̣n trên đất
    Vẫn cố bường đi ngược gió lùa!...

    27/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #855

    Làm Sao Sính Lễ



    Làm Sao Sính Lễ

    Nhà em ở tận cuối con sông
    Tôi ở đầu sông, cũng một ḍng
    Con nước lững lờ năm tháng chảy
    Nhẹ nhàng hai buổi lớn rồi rong!

    Ngày ấy về thăm cậu bị đau
    T́nh cờ hai đứa chợt nh́n nhau
    Tim tôi bỗng chốc ngàn xao xuyến
    Từng chập rung rinh, điệp khúc trào

    Ánh mắt, làn môi và dáng h́nh
    Sao như chan chứa khối thâm t́nh
    Từ thời vạn kỷ yêu nhiều lắm
    Quay kiếp trần gian gặp lại ḿnh

    Vương vấn măi hoài sau chuyến đi
    Để rồi ngày tháng cánh hồn phi
    Về nơi người ấy bao đêm vắng
    Thả khúc cung thương với chút ǵ!

    Một chiều gió mát xuống thăm em
    Sóng biếc ai kia ửng ánh hiền
    Em nhoẻn nụ cười, thêm tiếng nói
    Ấm ḷng vọng tưởng, mát con tim

    Từ đó đôi ḿnh gửi nhớ nhung
    Riêng tôi thỉnh thoảng nghĩ mông lung
    Làm sao kéo được hồn trong mộng
    Khi hăy c̣n đây cảnh khốn cùng

    Biết rằng em cũng muốn chung đôi
    Cha Mẹ của em cũng dễ lời
    Nhưng xám phủ dầy, tay lại trắng
    Làm sao sính lễ… hỡi nàng ơi!


    28/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #856

    Một Ḿnh




    Một Ḿnh

    Em bên ấy một ḿnh lặng lẽ
    Cả chuỗi dài quạnh quẽ thu sương
    Ở trong một quả tim buồn
    Măi luôn ngân nhịp hồi chuông năo nề!

    Hồn mênh mang, lê thê ḍng nghĩ
    Rồi tự ḿnh thủ thỉ…với ta
    T́m đây một chút phôi pha
    Vơi đi trống vắng, xót xa nỗi niềm

    Nh́n rụng đổ bên thềm, gió thổi
    Ai có hờn, nhức nhói, mặc ai
    Âm thầm em vói bàn tay
    Cầm cây chổi quét cho bay lá sầu

    Mượn nhớ nhung phủ màu lên xám
    Cho tranh đời u ám ch́m đi
    Thả mơ về thuở xuân th́
    T́m nơi dĩ văng những ǵ dấu yêu!

    Cho có chút hiu hiu vỗ mộng
    Lạc bay vào lồng lộng thênh thang
    Đợi khuya tắm ánh trăng vàng
    Tẩy bao khắc khoải, phũ phàng giá đông

    Đêm tĩnh mịch, cơi ḷng trống trải
    Trên cành khô rụng trái ngẩn ngơ
    Lượm gom thả hết vào thơ
    Để ai nhiều lắm những giờ tái tê

    Thương năm tháng ủ ê tuyết lạnh
    Dưới chiều tà canh cánh bâng khuâng
    Cố vương khép lại khung tàn
    Bơi vào ảo ảnh khảy đàn ngày xưa!...


    29/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #857

    Nào Rớt Cung Thương



    Nào Rớt Cung Thương

    Xin đừng để cung thương rớt mất
    Tiếng của ḷng chân thật nơi em
    Bởi t́nh đầy ắp thuyền duyên
    Ngại cơn sóng vỗ nhận ch́m đáy sâu!

    Em lo lắng sợ màu phai nhạt
    Sợ đêm dài bàng bạc muôn nơi
    Khiến cho hoa lá bồi hồi
    Mượn cơn gió nhẹ lắc rơi ánh vàng

    Ngày thơ thẩn, luầng quầng nỗi nhớ
    Đêm vật vờ, trăn trở canh khuya
    Từng thời khắc một kéo lê
    Mỏi ṃn, dă dượi, ủ ê, ră rời

    Tim tê tái, ngậm ngùi, da diết
    Sớm khô cành, rũ riệt nắng mưa
    Dưới cơn thoảng nhẹ thổi lùa
    Niềm thu héo hắt, nghẹn bờ quạnh hiu!

    Sầu lăng đăng khi chiều đổ xuống
    Nỗi vấn vương uốn lượn đầu non
    Tai nghe điệp khúc nhạc buồn
    Nỉ non, réo rắt bên đường ngân nga…

    Đừng vậy nữa! Em à! Đừng nữa
    Chớ năo nề, than thở mà chi
    Bởi tim khắc đậm ảnh thề
    Tấc ḷng vẹn giữ đường về chung đôi

    Dẫu có lúc ḍng trôi gợn sóng
    Hăy xem là cái bóng phù vân
    V́ cho lắm dăy lăn tăn
    Chỉ trong khoảnh khắc trải bằng mà thôi!...


    30/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #858

    Cây Viết



    Cây Viết

    Em nằm khép nép sắc đan thanh
    Kề cận bên thân trắng đỏ vàng…
    Diễm lệ thu h́nh trong tủ kiến
    Say ḷng kẻ sĩ, dạ bâng khuâng!

    Không gian lác đác khách lưu t́nh
    Mắt ngắm, tay cầm, ít lặng thinh
    Thỉnh thoảng vài câu han hỏi nọ
    Có khi ngoảnh mặt thoáng rung rinh

    Tôi chậm một ṿng xem đó đây
    Mà ḷng cứ măi…”nghĩ về ai”
    Ôi sao đẹp quá!…mà hơi nặng
    Nếu “cưới” em rồi sẽ trắng tay

    Nhưng chẳng thể quên vóc mĩ miều
    Khiến hoài vương vấn, nỗi đăm chiêu
    Thôi th́ cứ mặc trôi tàn vậy
    Bởi lẽ bao lần cũng bị hiu!

    Em đă theo tôi một khoảng đời
    Những khi thao thức mộng thuyền bơi
    Em vờn, em múa trên nền trắng
    Khuây khỏa ḷng tôi khoảnh khắc thời

    Nếu chẳng có em chắc sẽ buồn
    Cánh sầu ngày tháng thiếu dây chuông
    Làm sao lay được niềm tâm sự
    Và biết làm sao để tỏ tường…

    Bỗng một ngày kia em bỏ tôi
    V́ tôi em đă cạn ḍng trôi
    Héo khô lặng lẽ, hồn tan tác
    Vĩnh biệt từ nay đă hết rồi!...


    31/10/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #859

    Nỗi Ḷng Chiếc Xe Đạp



    Nỗi Ḷng Chiếc Xe Đạp

    Đă lâu rồi ta cô đơn, lạnh lẽo
    Bên góc buồn, khô héo dạ tâm can
    Nhớ một thời ngang dọc, tắm vầng trăng
    Vui bậu bạn trên đàng xa xuôi ngược!

    Hồn mênh mang theo cánh ngàn lả lướt
    Rít mang tai muôn lượt điệp âm thanh
    Lúc thong dung nhàn nhă, lúc phi nhanh
    Dăy thăm thẳm kéo dần từng khắc một

    Mặc manh áo bụi hồng phai sắc tốt
    Bởi sớm tàn thui chột kiếp phong sương
    Nhưng chí đời vươn vượt tận ngàn phương
    Dẫu mệt mỏi vẫn bường cho đến chốn

    Có những buổi dưới mưa gào dữ tợn
    Cùng bạn đường thẳng trớn ruổi rong xa
    Trên gió lùa từng chập điệp ngân nga
    Dưới nước chảy, kéo ra ngàn mănh liệt!

    Ta vun vút với cơi ḷng da diết
    Nghĩ rồi đây chẳng biết đến bao giờ
    Khi bóng chiều phủ xám nỗi niềm mơ
    Thân găy rụng thẫn thờ nơi xó tối

    Có những buổi dưới vầng dương chói lọi
    Dơi mắt nh́n vời vợi hướng chân mây
    Hồn ngất ngây theo rung lắc đôi tay
    Nghe thương nhớ chuỗi ngày bôn ba nẻo…

    Tất cả giờ đây từng hồi gọi réo
    Mảnh linh hồn thắt thẻo vọng ngày qua
    Nay chơ vơ, bó gối sát hông nhà
    Chút thừa thải đợi mà đem phế bỏ

    Ôi không gian! Tim ta đang nức nở
    Khóc phù vân một thuở để rồi đau
    Mộng thênh thang vùng vẫy tự hôm nào
    Nay khắc khoải héo sầu ôm khúc biệt!...

    1/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #860

    Chim Xa Đàn



    Chim Xa Đàn

    Có những buổi dưới bầu trời lồng lộng
    Kéo ngang hàng, khuấy động dăy tầng xa
    Đường thênh thang xé gió, chuyển lời ca
    Lay trái đỏ, ngân nga từng điệp khúc!

    Có những lúc cuồng phong gieo thảm khốc
    Giạt ánh hồng, thoáng chốc phả mờ đen
    Từ xa xa áng xám kéo về thêm
    Rồi trút đổ, ướt mềm đôi viễn xứ

    Không tán loạn, cùng nhau xoay t́m chỗ
    Cạnh bên vườn, qua đỡ phút tang thương
    Dưới vũ giông thao thức cánh ngàn phương
    T́m khuây khỏa, quên buồn trong khoảnh khắc

    Những trưa hè, không gian đầy nắng gắt
    Mượn thổi lùa, dịu mát nỗi hanh hao
    Quên oi ả, khép đôi khoé nhẹ vào
    Xa thăm thẳm, vẫn nào thôi vỗ nhịp!…

    Một ngày kia khiến chim sầu vạn kiếp
    Trúng đạn rồi, liên tiếp lộn không trung
    Cánh bị găy dưới u ám mịt mùng
    Niềm khóc hận vẫy vùng không c̣n nữa

    Rớt xuống đất, sau bờ đê vắng nhỏ
    Giữa tối sầm muôn thuở của sầu ai
    Ôm thân tàn đau nhói dạ hồn bay
    Lê từng bước, héo gầy muôn nỗi nhớ…

    Rời xa đàn suốt đời mang trăn trở
    Chỉ âm thầm than thở với ta thôi
    Không làm chim trải bóng tận trùng khơi
    Th́ gà nhỏ, tự bươi t́m lẽ sống!...


    2/11/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •