Page 80 of 91 FirstFirst ... 3070787980818290 ... LastLast
Results 791 to 800 of 901

Thread: Thao thỨc

  1. #791

    C̣n ánh cỦa em



    C̉N ÁNH CỦA EM

    Mấy hôm nay em đừ, em mệt
    Thật rộn ràng bởi tết cận kề
    Biết bao công việc bộn bề
    Mà chân em bước, đường về quạnh hiu!

    Cảnh của người thật nhiều gió mát
    Ánh lại đầy vằng vặc sáng soi
    Dẫu cho tay nặng thuyền bơi
    Dưới bầu huyền diệu cũng vơi nỗi niềm

    C̣n em đây, bên thềm giá lạnh
    Héo guộc gầy, canh cánh sầu ai
    Đong đưa vàng lá rơi bay
    Canh khuya chiếc bóng, niềm say hết rồi

    Ḍng sông đời cuốn trôi sắc thắm
    Chuỗi thu mờ đăm đắm nh́n sương
    Chỉ c̣n một chén quỳnh tương
    Xa xôi vạn dặm trên đường mộng mơ!

    Nên dă dượi, bơ phờ dễ đến
    Để đêm sâu ngọn nến lu mờ
    Cho trăng biến sắc thẫn thờ
    Âm thầm lặng lẽ bên bờ non xa…

    Đừng buồn nhé! Em à! Em hỡi!
    Ánh dương đời diệu vợi c̣n đây
    Dầu kia lưng cạn, không đầy
    Nhưng c̣n xa cách, tháng ngày hồn thương

    Nơi cơi lộng uyên ương quyện cánh
    Vút trời cao lóng lánh ngàn sao
    Bên nhau ấm áp, ngọt ngào
    Cùng chung bến mộng dạt dào, vấn vương!


    Nguyễn Thành Sáng

  2. #792

    Theo Bóng Thời Gian



    Theo Bóng Thời Gian

    Cứ ngỡ vô t́nh để vỡ tan
    Mảnh vàng lóng lánh giữa khung xanh
    Bởi vầng mây xám đêm hôm ấy
    Bị gió ḷng tôi lỡ giạt thành!

    Để rồi lặng lẽ cố quên em
    H́nh ảnh hôm nào cận kế bên
    Ngọc biếc tặng anh ngàn thổn thức
    Chỉ c̣n bảng lảng nỗi buồn tênh

    Chẳng ngờ gặp gỡ khiến lưu t́nh
    Em nhớ, em sầu, em lặng thinh
    Ngày tháng thả hồn nơi diệu vợi
    Héo hon, khắc khoải đợi trông tin

    C̣n tôi ở tận phương trời nầy
    Vẫn nghĩ chuyện đời cảnh lá lay
    Một thoáng trôi qua ḍng gợn thổi
    Trả về, tĩnh lặng một nhành cây!

    Tiếng ḷng thuở ấy của đôi ta
    Dang dỡ, âm ngân quyện góc nhà
    Lăng đăng, lững lờ trong nỗi đợi
    Cánh ngàn kỳ diệu đẩy loang ra…

    Thắm thoát bây giờ đă quá trưa
    Bầu thanh, ánh sáng cứ dần thưa
    Xa xa ửng dạng lằn đen sẩm
    Bóng xế hoàng hôn sắp trải bờ

    Cung đàn em đợi, biết bàn tay
    Lảy khúc điệp t́nh buổi sớm mai
    Giờ đă chai sần theo khoảnh khắc
    Có c̣n giữ được nhịp nhàng say?!...

    26/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #793

    NỐt trẦm cẢm xúc



    NỐT TRẦM CẢM XÚC

    Thắm thoát giờ đây quá lục tuần
    Phong sương mấy độ phủ thanh xuân
    Đêm nay lặng ngắm vầng mây bạc
    Lững thững dần trôi cuối dăy tầng!

    Hoa thắm hôm nào đă quá trưa
    Ngàn hương theo gió ră bay đưa
    Cánh dần khô tái sầu trong nắng
    Một thuở đắm say chuyển dật dờ

    C̣n đâu những sáng vầng dương rạng
    Ong bướm đâu đây lượn bóng vàng
    Lởn vởn, đong đưa vờn sắc đượm
    Tới lui, lảy nhịp khúc mơ màng

    Những đêm ủ nụ dưới trăng thanh
    Bốn phía sương pha đọng lá cành
    Cảm xúc dâng tràn theo tiếng nhạc
    Nầy hoa! Yêu ái của khung xanh!

    Rồi chợt hôm nào chuyển giá đông
    Tái tê, buốt rét trải giăng đồng
    Biết bao sương muối trùm lên đóa
    Bỗng thấy lạnh rồi, ai biết không?...

    Th́ ra hoa nở để rồi tàn
    Lửa rực năm nào cũng nguội tan
    Chầm chậm mây trôi về tít măi
    Đến đây rồi khuất nẻo phương ngàn

    C̣n ǵ để nhớ với mà thương
    Chiếc bóng cô đơn giữa quạnh trường
    Vương vấn, ngân nga hồn dĩ ảnh
    Một thời rạng rỡ dưới mây sương

    Tôi buồn, tôi nhớ, với tôi vui
    V́ chỉ một thời lại sớm trôi
    Và bởi, được lần khoe ửng sắc
    Muôn đời kết tụ cũng bay hơi!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #794

    V́ Sao?



    V́ Sao?

    V́ sao anh bỏ quê hương
    Trời Âu, xứ lạ, t́m đường ra đi
    Gửi quê cả khối t́nh thề
    Muôn ngàn kỷ niệm, lê thê nỗi niềm!

    Nén đau bóp mạnh quả tim
    Mặc cho rỉ máu, tím mềm vành môi
    Liều thân vào cơi xa xôi
    C̣n hồn lảng vảng một nơi xế chiều

    Mong làm cánh nhạn phiêu diêu
    Chẳng màng nắng gió, đ́u hiu, lạnh lùng
    Cơm ngon, áo ấm, rượu nồng
    Mà trong sâu thẳm, tấc ḷng sầu tênh!

    Khung trời ước vọng thang thênh
    Bóng người khách lạ ḿnh ên trải dài
    Kim tiền, hoài băo, miệt mài
    Biên cương, nỗi nhớ đoạn đoài từng đêm…

    Giờ đây ráng tắt bên thềm
    Muối sương điểm trắng mái mềm ngày xưa
    Thời gian lặng lẽ thoi đưa
    Mảnh hồn lữ thứ cũng vừa mỏi chân!

    Hỏi rằng nơi ấy xa xăm
    Có nghe thương nhớ âm thầm không anh?
    Có thu quấn lấy khung tàn
    Có đau, có hận, có hằn xót xa?

    V́ sao lại phải bôn ba
    V́ sao lại phải dưới tà vấn vương
    V́ sao cứ măi măi buồn
    V́ sao sắp rụng vẫn c̣n…v́ sao!...

    30/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #795

    Cánh Chim Biền Biệt



    Cánh Chim Biền Biệt

    Từ ngày anh ghé nhà em
    Gửi lời tạm biệt, về miền quê anh
    Mái bồng hai đứa c̣n xanh
    Giờ đây phấn trắng điểm cành cây xưa!

    Em trông, em đợi bao mùa
    Mà mây diệu vợi trôi đưa chốn nào
    Đ́u hiu phủ tái má đào
    Niềm thu khép kín, hanh hao sắc vàng

    Nhiều đêm dỗ giấc muộn màng
    Lạc vào mộng mị…thấy chàng của em
    Dạt dào lay động con tim
    Hoa mơ e ấp, say t́m gió lay

    Tỉnh ra nén nỗi u hoài
    Phải chăng nơi ấy t́nh ai đă về
    Hóa hồn vào cơi mộng mê
    Cho em giây phút thỏa thuê tấc ḷng!

    Em buồn, em nhớ, em mong
    Ngày anh trở lại bến ḍng sông thương
    Êm đềm điệp khúc vấn vương
    Cùng nhau d́u bước vào đường ái yêu

    Chiều sầu, gió thổi hiu hiu
    Bóng chim tăm cá để nhiều nhớ nhung
    Cô đơn hướng vọng mịt mùng
    Cung đàn héo hắt, bập bồng sóng xa…

    Giờ đây nắng rụng, xế tà
    Muối tiêu lấm tấm thướt tha thuở nào
    Vậy mà măi hỏi v́ sao
    Thời gian biền biệt, lệ trào mắt em!

    31/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #796

    Bên lỀ hẠnh phúc



    BÊN LỀ HẠNH PHÚC

    Gió lâng lâng níu kẻ lầm than
    Dưới dạ cầu cao, thắt thẻo dần
    Tuế nguyệt, phong sương, bầu bụi bậm
    Bên lề hạnh phúc của trần gian!

    Chẳng hiểu v́ sao có cảnh nầy
    Thân tàn, vỏ tạ, ngóng nh́n ai
    Bằng hai khuôn cửa màu vô cảm
    Sắc nhạt, không hồn, chẳng chút say

    Trên kia óng ánh lượn muôn màu
    Nhộn nhịp, dập d́u, chuỗi sóng dao
    Lui tới rộn ràng trưa sớm tối
    Nắng mưa mây chuyển thổi vờn chao

    Chỉ ngắm, chỉ mơ, chỉ lạnh lùng
    Gió đời ai thổi cánh ngàn tung
    C̣n đây thân mạc, thân bèo bọt
    Hứng đám mây đen phủ tận cùng..!

    Xuân sắp đến rồi, Tết rộn vui
    Nhưng mà không có kẻ chơi vơi
    Được vài bánh mức bên trà ấm
    Chỉ muỗi, bờ sương, mịt tối trời…

    T́nh cờ xe chạy chậm ngang qua
    Thấy cảnh t́nh ai, chạnh xót xa
    Ai nẻo thênh thang về bốn cơi
    C̣n cây khô tím, tái đen da

    Có phải tội đồ đang lẫn trốn?
    Hoặc người côi cút tự chiều hôm?
    Hay thân bệ rạc, thời lêu lổng?...
    Tất cả nầy đây, một tủi hờn!
    Chân cầu ngày tháng khuất hoàng hôn!

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #797

    Hồn Sĩ Giữa Bóng Đêm



    Hồn Sĩ Giữa Bóng Đêm

    Cũng như anh, cũng lặng lẽ từng đêm
    Ngồi thao thức bên thềm trông diệu vợi
    Muốn dang tay vờn xám ngàn chuyển tới
    Cho vơi niềm nhức nhói tận con tim!

    Bởi v́ sao măi khát vọng đi t́m
    Một cái bóng đă ch́m nơi dĩ văng
    Cứ mỗi độ hoàng hôn phơi bảng lảng
    Lại trở về loáng thoáng giữa hàng mây

    Để gió sầu lay động lá cành cây
    Rồi nhè nhẹ lắt lay bao nỗi nhớ
    Chuyện ḍng sông, bến nước, một con đ̣
    Chuyện thơ ấu, ầu ơ ru giấc ngủ….

    Khiến ḷng tôi cứ hoài ôm trăn trở
    Vấn vương buồn một thuở chẳng c̣n đâu
    Thu ẩn h́nh, nép bóng dưới canh thâu
    Từ sâu thẳm dạt dào ngân tiếng măi!

    Cứ bay, cứ t́m cái ǵ không thấy
    Lại không tan, không chảy trước lửa hồng
    Không bọt bèo bốc khói nắng hanh sông
    Luôn kết tụ đáy ḷng không phai nhạt

    Anh bên kia tháng ngày thu trầm mặc
    C̣n bên nầy cũng nát mảnh tâm can
    Chiều anh buồn nh́n sóng nước lăn tăn
    Tôi đêm vắng ôm đàn lay khúc biệt…

    Có phải chăng giống nhau niềm tha thiết
    Cũng ngàn yêu da diết với ngàn mơ
    Mà giờ đây trăng khuất tận sau bờ
    Để hồn sĩ thẫn thờ lưu luyến măi!...


    2/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #798

    C̣n Ǵ ?



    C̣n Ǵ ?

    Không gian bỗng chốc mịt mùng
    Điệp trùng dăy xám lạnh lùng trải giăng
    Khối mờ đậy nắp trần gian
    Trùm hồn thu quạnh bóng tàn tả tơi!

    Ta đang tận đỉnh chơi vơi
    Niềm thương, nỗi nhớ một thời trăng sao
    Lắc lư theo ngọn gió gào
    Đ́u hiu, oi bức, hanh hao, bă buồn

    C̣n ǵ để mến, để thương
    C̣n ǵ để cảm, để vương vấn hoài
    C̣n ǵ để luyến, để say
    C̣n ǵ để sống, để dài nhớ nhung

    Giờ đây bóng xế hoàng hôn
    Nắng vàng đă rụng sau ḥn núi xa
    Sương lam phủ nước là đà
    Ḍng sông lờ lững ngóng tà chuyển đêm!

    C̣n ǵ tiếng nói của tim
    C̣n ǵ nhè nhẹ bên thềm ngân nga
    C̣n ǵ thổn thức trăng ngà
    C̣n ǵ lai láng, đậm đà ư thơ

    Chiều nay lặng lẽ sau bờ
    Nửa hồn cuốn héo, nửa chờ ánh lên
    Xa xa nhấp nhố bập bềnh
    Chập chờn nét vẽ lênh đênh một đời

    C̣n ǵ để ngắm, để soi
    C̣n ǵ để vọng, để rồi ủi an
    C̣n ǵ để hết trở trăn
    C̣n ǵ để chuỗi ngày tàn…không quên!


    5/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #799

    Khí phách



    KHÍ PHÁCH

    Trời dịu mát, ánh hồng thoảng nóng
    Ngợp đóa vàng, sắc bóng h́nh Mai
    Nh́n xem rộ nở ba ngày
    Có ai hiểu thấu chuỗi dài phơi gan!

    Xuân rực thắm trên ngàn hoa lá
    Cảm ḷng người, êm ả, ch́m sâu
    Đắng, cay, chua, chát, ngọt ngào
    Suối nguồn thổn thức chảy vào, tim lay

    Để ghi dấu tháng ngày đây đó
    Bóng mờ thu vàng vơ dưới trời
    Nhặt từng chiếc lá khô rơi
    Tủi hờn thân phận không lời ngày mai

    Muôn sóng vỗ, ghịt xoay không vững
    Chiếc thuyền nan lơ lửng, đong đưa
    Cuồng phong chuyển mạnh cũng vừa
    Tả tơi cánh bạc sớm trưa phũ phàng!

    Tiếng chuông chùa bên làng thêm điểm
    Kéo vọng sầu xao xuyến về đây
    Cho thêm quằn quại lắc lay
    Nỗi niềm khắc khoải phủ dầy tâm tư

    Nào có đâu bến bờ để trụ
    Chỉ yêu thương ấp ủ tim ḷng
    Trước cơn lồng lộng cuồng phong
    Mảnh hồn mạnh mẽ trên ḍng sông sâu

    Dẫu đêm dài trải bầu sương lạnh
    Ngày bủa vây canh cánh sầu ai
    Hoàng hôn phơi trải u hoài…
    Chưa lần chùn chí đường dài nấu nung

    Ngày hôm nay tan vùng sương tuyết
    Dăy không gian diễm tuyệt giăng đầy
    Hương đưa ngát quyện nơi nầy
    Phả cơn khắc nghiệt, trổi ngày phục sinh…

    Gió thoảng nhẹ, thu h́nh nắng ấm
    Lặng ngắm nh́n tươi thắm ngàn hoa
    Biết bao rực rỡ, ngọc ngà
    Đua nhau khoe sắc để mà tụ xuân

    Đâu cũng đượm khắp vùng rộ nở
    Sao thế nhân trăn trở, chọn Mai
    Để làm một cánh hồn say
    Phải chăng khí phách chuỗi dài phơi gan?!

    Dập vùi chẳng quỵ Mai Vàng!

    Nguyễn Thành Sáng

  10. #800

    Phải Chi !



    Phải Chi !

    Phải chi tuổi trẻ hăy c̣n
    Và chưa có vợ, sớm hôm buộc ràng
    Th́ tôi sẽ chẳng bâng khuâng
    Nhớ nhung năm tháng vô vàn luyến lưu!

    Không gian dẫu trải màu thu
    Chỉ là khoảng lặng nhẹ ru mộng đời
    Chiều về trống vắng, chơi vơi
    Chỉ thêm ghi dấu một thời vô tư

    Tôi đây sẽ chẳng thẫn thờ
    Chẳng nghe tiếng gió ầu ơ lá cành
    Để buồn, hướng vọng trăng thanh
    T́m trong diệu vợi tơ mành ngày xưa

    Sẽ không ngắm hạt sầu mưa
    Để từng ngọn thổi lắc lư ảnh hồn
    Sẽ không cái tuổi hoàng hôn
    Đêm nh́n ánh lửa chập chờn nẻo xa!

    Sẽ không thao thức ngắm tà
    Hồn quay dĩ ảnh để mà vấn vương
    Để sầu tiếc mảnh trăng thương
    Lỡ tay làm rụng bên đường năm nao…

    Tôi đây sẽ bước chân vào
    Mảnh vườn t́nh ái ngọt ngào của em
    Tặng nàng tiếng nói của tim
    Ngân nga điệp khúc êm đềm mến yêu

    Tay tôi choàng ấm nhẹ d́u
    Đưa em vào mộng phiêu diêu cơi trời
    Trao thương trọn vẹn bờ môi
    Ngất ngây phủ kín một đời trăng sao!...


    6/9/2016
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •