Page 53 of 124 FirstFirst ... 343515253545563103 ... LastLast
Results 521 to 530 of 1234

Thread: Thao thỨc

  1. #521

    Vườn T́nh Ái Của Đôi Ta



    Vườn T́nh Ái Của Đôi Ta

    Khu vườn t́nh ái của đôi ta
    Chẳng lộng kiêu sa, chẳng ngọc ngà
    Chẳng có quân vương ngôi chín bệ
    Với cùng hoàng hậu tợ như hoa!

    Chỉ có hoàng hôn đổ ráng chiều
    Đưa về buồn bă khúc cô liêu
    Thẫn thờ lặng ngắm chùm mây bạc
    Để thấy bâng khuâng nhớ thật nhiều

    Chỉ có trưa hè cất tiếng ve
    Ngồi trong vườn vắng cạnh bờ tre
    Lắng nghe kẻo kẹt đong đưa gió
    Chạnh cảm, chạnh thương, nức nở nè!

    Với những đêm về trăng nhạt bóng
    Nhẹ nhàng, lơ lững cánh mờ trôi
    Ḷng nghe tha thiết người xa vắng
    Nhịp đập ngân nga khúc mộng đời

    Với những b́nh minh bầu lộ ánh
    Chim ca ríu rít, sắc hương đầy
    Cỏ cây, hoa lá màu tươi thắm
    Như nỗi dạt dào đợi đón ai!

    Rồi cũng mấy khi nghẹn trở ḿnh
    Cuồng phong vần vũ cánh vườn xinh
    Khiến bao tơi tả, bao dờ dật
    Khắc khoải, đau thương, khóc chuyện t́nh

    Tan tác qua rồi, cảnh xác xơ
    Vườn hoa trầm lắng kết hồn mơ
    Héo hon, ảm đạm, sầu hiu hắt
    Phiếm nhạc, cung đàn dệt ư thơ!

    Phôi phai mấy độ sắc thu tàn
    Rồi cũng vọng về điệp sáo ngân
    Dưới bóng trăng thanh, vầng óng ánh
    Ḍng sông t́nh ái, sóng lăn tăn…

    Bởi ta kết gió với đan mây
    Gửi trọn tâm hồn thả giấc bay
    Trải tận xa xôi, ngàn cảm xúc
    Suối nguồn lay láng, cánh hồn say

    Có thơ, có nhạc, có trăng sao
    Mắt biếc, làn môi, ấm ngọt ngào
    Ấp ủ yêu đương bằng trái đỏ
    Theo chiều nước chảy phải đành chao!

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #522

    Hăy Thật Sát Gần Anh!




    Hăy Thật Sát Gần Anh!

    Đúng vậy rồi! Từ đây đôi ḿnh sẽ
    Chẳng c̣n buồn, lặng lẽ nỗi chơ vơ
    Hết giây phút thẫn thờ nơi quạnh quẽ
    Thôi ráng chiều nắng xế nhỏ sầu lơ!

    Cũng không c̣n thui thủi nhẹ đôi chân
    T́m góc vắng ôm đàn se phím nhạc
    Khúc nỉ non réo rắt lảy từng cơn
    Đẩy vương vấn chập chờn theo man mác

    Và sẽ dừng thao thức giữa canh khuya
    Thương với nhớ trở về trong dĩ văng
    Để tiếc nối ngập tràn lên tấc dạ
    Khắc khoải ḷng, buồn bă, vọng xa xăm!…

    Kể từ nay vườn mượt xanh, trổ nụ
    Mai mốt dầy rộ nở tỏa hương say
    Gió t́m đến lắc lay cành tím đỏ…
    Xoa dịu ngày ṿ vơ dưới tầng mây

    Những đêm trăng anh d́u em vào mộng
    Lững lờ bay, quyện bóng cận kề nhau
    Muôn mật ngọt rót trào môi gửi tặng
    Ngây ngất t́nh…Văng vẳng nhịp lao xao

    Rồi thong thả lướt dài trên sóng nước
    Nh́n bập bềnh lả lướt, ngọn đong đưa
    Lâng lâng cảm, vần thơ từ độ trước
    Hóa tơ vàng óng mượt quấn hồn mơ…

    Hăy đến đây! Em hỡi! Thật sát gần
    Để anh chặt vào ḷng ôm yêu dấu
    Cho êm ả dạt dào dâng ngút tận
    Vuốt ve nàng ngh́n bận… Chẳng là bao!

    15/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #523

    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (16)




    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (16)

    CHỚ TRÁCH

    Trong cơi vô thường chớ trách ai
    Nẻo vui chốn giận hăy c̣n dài
    Mở hồn thông thoáng cho mơ mộng
    Để chút t́nh thơ chẳng nhạt phai.

    Thi Hoàng

    EM ƠI

    Thuyền quyên ở bến trông thuyền
    Lan man thấy nhớ con thuyền xa xăm
    Từng đêm thao thức dưới trăng
    Vầng soi bóng nước, lâng lâng nỗi niềm!

    Ai xa hiểu thấu niềm riêng?
    Tơ ḷng vương vấn một miền xa xôi
    Buồn buồn nh́n chiếc lá rơi
    Rũ hồn theo gió, ngàn khơi trập trùng!...

    Em ơi! anh cảm, anh rung
    Ḍng thơ bạn ngọc, tận cùng xa xôi
    Ḷng anh như thấy tả tơi
    Biết bao xao xuyến những lời thơ em!

    Đừng trông! đừng đợi! đừng mềm!
    Hồn theo anh sống đêm đêm thơ t́nh
    Xa xôi, bóng vắng một ḿnh
    Em ơi! cứ nghĩ "có ḿnh" bên em!

    Kiếp nầy ta nguyện kết duyên
    Ngàn năm trở lại t́nh duyên thơ t́nh
    đừng buồn em nhé hỡi ḿnh!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #524

    Giấc Ngủ T́m Quên




    Giấc Ngủ T́m Quên

    Đă lâu rồi, xa vắng bóng h́nh em
    Ngàn xanh biếc rũ mềm phơi sắc úa
    Bầu không gian với muôn vàn chan chứa
    Biến hoang sơ nức nở cạn hương nồng!

    Cho trăng buồn khuất núi cơi trời mong
    Chân lữ thứ chập chờn trên đá sỏi
    Mây lững lờ thôi bay dừng cánh hỏi
    U ám nầy mà gió nổi nơi đâu?

    Để đêm đen huyền hoặc một sắc mầu
    Ch́m bóng tối âu sầu ngân tiếng khát
    Lá trở ḿnh sương rơi lời kinh ngạc
    Sao bây giờ bàng bạc vọng mênh mông!

    Thuở hôm nào gió vụt cánh phiêu bồng
    Đẩy mây trắng xuôi ḍng êm dịu quá
    Chốn tầng không hồn bay về vạn ngả
    Trải ánh ḷng vạn đóa thắm trao mơ

    Thế mà nay thu nhạt, sắc hững hờ
    Cho hoa héo thẫn thờ ôm trăn trở
    Như nghẹn ngào khóc than t́nh dang dở
    Chuỗi ly tan vàng vơ mộng duyên đời

    Ôi đêm nay! Đêm của ánh sao rơi?
    Hay đêm của một lời than thở nhỉ?
    Như trăng mờ khiến ánh tan là chỉ
    Để khung trời non nỉ khúc sầu miên

    Th́ em ơi! Canh lặng chớ ưu phiền
    Tạm phôi lăng mơ duyên vào cơi mộng
    Để nơi đó không thấy h́nh với bóng
    Chẳng bận ḷng, buồn bă chuyện ḍng sông!...

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #525

    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (17)




    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (17)

    Ừ THÔI

    Bao lần ta ước gặp nhau
    Sẻ chia tâm sự trao câu ân t́nh
    Thấu tường những nỗi ba sinh
    Để quên đi chút gập ghềnh tháng năm

    Nhưng ai lặng lẽ âm thầm
    Chối từ khao khát một lần...
    Ừ thôi!

    Thi Hoàng


    VUI SỐNG

    Hai tiếng “ừ thôi”,”cháy” tim tôi!
    Để đêm trằn trọc thấy buồn tơi
    Vun hương, tô thắm vườn hoa mộng
    Chẳng lẻ vô t́nh, gió thoáng hơi!

    Những buổi âm thầm nghe thấy nhớ
    Chút ǵ trăn trở với chơ vơ
    Hồn trôi xa thẳm về phương mộng
    Tối tối nao nao nỗi đợi chờ!

    Có phải ngàn năm vang tiếng gọi?
    Cánh hồn t́nh ái của xa xôi
    Bay theo mây gió mang lời hẹn
    Và trả về tôi, tim của tôi!

    Chẳng thế mà sao lại thấy buồn!
    Khi ai phương ấy lệ sầu tuôn
    V́ sao chàng phụ ḷng mong đợi?
    Để thiếp sầu đau nửa đoạn đường!...

    Nàng ơi! Thôi hăy nén tâm ḷng
    Khép lại tâm tư nỗi ngóng trông
    Ta đă đêm rồi vào bến mộng
    Hồn thương thêm gửi biết hay không?

    Xa vắng bạn ḷng ai chẳng nhớ!
    Khung trời quyện bóng một hồn thơ
    Gói thương, gói cảm theo từng phút
    Gặp gỡ là đây của đợi chờ!

    Nhưng hỡi nàng ơi! Hiểu đến ta
    Cảnh đời c̣n đó lắm lo xa
    Biết bao hiện cảnh gây thao thức
    Để bó ḷng ta một khúc ca!

    Thuyền nay lặng lẽ cứ âm thầm
    Ngày tháng trôi đi dưới bóng trăng
    Đêm đến hồn bay về với mộng
    Cùng nhau tạm sống dưới khung vàng

    Hăy mượn hồn thơ, sống với thơ
    Đêm đêm trọn tấm nỗi mong chờ
    Đừng mang suy tưởng, ḍng lo lắng
    Trải hết hồn ra thơ với thơ
    Nàng ơi! Ta sống tự bây giờ!

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #526

    Cuốn Cánh Diều Thương



    Cuốn Cánh Diều Thương

    Lẳng lặng nh́n em thả bước chân
    Như thu, gió nhẹ sóng lăn tăn
    Lắc lư gờn gợn theo ḍng nước
    Về nẻo xa xăm đuổi bóng tàn!

    Nhà cách vài căn, tuổi ấu thơ
    Sớm hôm gặp gỡ tự bao giờ
    Lớn theo ngày tháng dần hoa nở
    Dưới ánh dương hồng rạng sắc mơ

    Chẳng biết khi nào cánh gió tôi
    Quay ṿng bên ấy ngắm mây trôi
    Rồi nh́n thắm thắm nghe vương vấn
    Rạo rực con tim muốn tỏ lời!

    Những vắng âm thầm nhẹ ngón tay
    Đàn đây, lảy điệp khúc t́nh say
    Ngân nga, xuôi ngược ḍng sông mộng
    Điệu hát, câu ḥ vọng đến ai…

    Bỗng sáng hôm nay chợt phũ phàng
    Em màu áo mới, ảnh trăng vàng
    Nụ cười tươi mát màu xanh biếc
    Bên chiếc xe nào trắng mới toanh!

    Lễ hỏi ŕnh rang chuẩn bị rồi
    Đợi người phú quư đến thành đôi
    Chỉ không lâu nữa hoa trồng chậu
    Gió hút, mây trôi, một mảnh đời

    Vỡ nát tan bay giấc mộng yêu
    C̣n đâu êm ả dưới mơ chiều
    Hồn thương tôi trải trên khung lộng
    Giờ phải đưa tay cuốn lại diều

    Bờ đê lặng lẽ nỗi đ́u hiu!...

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #527

    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (18)



    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (18)

    CHỈ MỘT

    Một lời an dạ ấm ḷng
    Một câu mà măi ngóng trông đợi chờ
    Có ḿnh ta bớt bơ vơ
    Bên ta ḿnh chẳng hững hờ ai ơi

    Một lần ao ước thảnh thơi
    Một đời khao khát t́nh đời mênh mông.

    Thi Hoàng

    EM ƠI

    Thuyền quyên ở bến trông thuyền
    Lan man thấy nhớ con thuyền xa xăm
    Từng đêm thao thức dưới trăng
    Vầng soi bóng nước, lâng lâng nỗi niềm!

    Ai xa hiểu thấu niềm riêng?
    Tơ ḷng vương vấn một miền xa xôi
    Buồn buồn nh́n chiếc lá rơi
    Rũ hồn theo gió, ngàn khơi trập trùng!...

    Em ơi! anh cảm, anh rung
    Ḍng thơ bạn ngọc, tận cùng xa xôi
    Ḷng anh như thấy tả tơi
    Biết bao xao xuyến những lời thơ em!

    Đừng trông! đừng đợi! đừng mềm!
    Hồn theo anh sống đêm đêm thơ t́nh
    Xa xôi, bóng vắng một ḿnh
    Em ơi! cứ nghĩ "có ḿnh" bên em!

    Kiếp nầy ta nguyện kết duyên
    Ngàn năm trở lại t́nh duyên thơ t́nh
    đừng buồn em nhé hỡi ḿnh!

    Nguyễn Thành Sáng

  8. #528

    Gom Góp Nỗi Niềm



    Gom Góp Nỗi Niềm

    Lặng ngồi gom góp những ḍng mơ
    Bao thuở hồn thương dơi đợi chờ
    Nước chảy, sông dài, xa bốn cơi
    Trăng ḷng vạn thắm, kết thành thơ!

    Thêm nhớ, thêm thương, với mặn ṃi
    Bạn ḷng thắm thiết dưới trăng soi
    Tâm giao, tri kỷ, cùng chung mộng
    Thệ hải minh sơn đến trọn đời

    Nỗi niềm em đọng ở từng lời
    Khe khẻ, nhẹ nhàng một tiếng ơi
    Vương vấn gởi vào câu vọng nhớ
    Ngân nga đọc lại, cảm “hồn tôi”

    Để thấy luyến lưu trải ngập tràn
    Thênh thang sắc tỏa, ảnh trăng vàng
    Trăm năm dâu bể ṿng nhân thế
    Măi đượm từ đây tận ngút ngàn!

    Em ơi! Anh uống giọt ḷng em
    Ấm áp vô cùng, cả trái tim
    Xao xuyến, lâng lâng từng phút một
    Nâng dần bay bổng cánh hồn chim

    Rồi thấy chạnh ḷng, thấy quá thương
    Em ôm sương lạnh dưới canh trường
    Thu sầu lặng lẽ qua ngày tháng
    Khắc khoải tâm hồn, dạ héo hon…

    Da diết, âm thầm kết lại tơ
    Gom từ thao thức mảnh trăng trơ
    Em đan, em gói niềm trăn trở
    Chuyển đến phương trời khúc nhạc thơ
    T́nh ta trải thắm tự bây giờ!...

    Nguyễn Thành Sáng

  9. #529

    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (19)



    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (19)

    TIM ƠI ĐỪNG CHÁY

    Tim ơi đừng "cháy" để ai buồn
    Hai tiếng "Ừ thôi" đă trót buông
    Lặng lẽ thu về và giấu kĩ
    Hăy lau nước mắt đừng cho tuôn

    Vô t́nh nên nói chữ "ừ thôi"
    Người đă buồn ḷng nghe tả tơi
    Trăn trở dứt day và giận dỗi
    Tính cho chuyện cũ sẽ bay hơi

    Nỗi nhớ miên man đến ngẩn ngơ
    Thôi đành mượn bút viết thành thơ
    Giả bộ "Ừ thôi" nhưng thật nản
    Đợi hoài đằng ấy có buông tơ

    Cám ơn người đă đến cùng em
    Chia sẻ cho nhau vợi nỗi niềm
    Mỗi tối ân cần cùng xướng hoạ
    Ngắm hoa thưởng nguyệt ở bên thềm

    Ta đến bằng thơ đến với thơ
    Làm quen thấu hiểu tự bao giờ
    Quê hương bản quán chưa cần biết
    Ấy thế mà sao lại mộng mơ

    Xin đừng có "cháy" nhé tim ơi
    Trọn vẹn bên nhau suốt cuộc đời
    Đ̣ dọc bến ngang thuyền vững lái
    Để t́nh thơ măi măi xanh tươi.

    Thi Hoàng

    NGỦ NGON ĐI EM

    Đêm qua chuyển gió, xuất hồn ra
    Lên tận tầng mây, vó ngựa xa
    Rả rích bên tai t́nh réo gọi
    Nỗi niềm xúc cảm tận ḷng ta!

    T́nh đă ngàn năm! Thuở biệt ly!
    Từng làm tan nát mảnh hồn thi
    Giờ đây gặp lại người thương mộng
    Vạn ánh sao sương, nhịp sóng ŕ!

    Ôi thương! Thương quá! Người thương ạ!
    Duyên dáng làm sao với mặn mà
    Gửi gấm t́nh ai nơi khoé mắt
    Những lời thỏ thẻ điệp ngân nga!

    Ḷng nghe cảm xúc nỗi lê thê
    T́nh cũ xa xăm đă trở về?
    Hay lúc ta đây đang ảo mộng?
    Hồn đi t́m lại một lời thề!

    Bàn tay bạn ngọc mang tŕu mến
    Ấm áp ḷng ta khúc nhạc êm
    Mịn mịn, mềm mềm đôi cánh ngọc
    Nhẹ nhàng xao xuyến giữa canh đêm!

    Mắt em trong suốt t́nh thiên kỷ
    Lóng lánh ḍng châu ở khoé mi
    Em khóc! Hồn em trào sống lại?
    Niềm thương, nỗi nhớ thuở chia ly?

    Anh đă về rồi, em hăy vui!
    Kiếp nầy măi măi chẳng phai phôi
    Xé mây kéo lấy ra thành lửa
    Sưởi ấm t́nh ta trọn cả đời!...

    Thôi! Giờ anh phải ṿng quay lại
    Tạm biệt, hôn em, hẹn tối mai
    Khi gió rít bên khung cửa sổ
    Là hồn anh đă trở về đây!
    Giờ ngủ đi em! Giấc mộng say!

    Nguyễn Thành Sáng

  10. #530

    Gửi Tấc Ḷng Anh



    Gửi Tấc Ḷng Anh

    Ḿnh ơi! Thời tiết mấy hôm rày
    Hạ thấp chỉ c̣n năm sáu độ
    Chốn ấy ngập tràn cơn giá rét
    Vật, người, cây cỏ buốt tê cơ!

    Có khó chịu nhiều không hỡi em?
    Phải trùm, co rúm, quấn chăn êm
    Cô đơn, lạnh lẽo càng thêm lạnh
    Sương trắng lại càng cảnh trắng đêm!

    Bị bệnh, ho nhiều, thêm cổ đau
    Xa xa đồng vọng khúc tiêu sầu
    Tim buồn đóng trọn băng và tuyết
    Buộc rét thả thuyền, đẩy sóng chao

    Lệ thắm năm nào sớm cạn khô
    Vầng trăng lai láng đă trăng trơ
    Bởi ngàn khắc khoải quay ṿng măi
    Nay biến tượng rồi, chỉ chút mơ!

    An ủi cuộc đời có thế thôi
    T́m trong ảo ảnh một vành môi
    Hôn em say đắm, và say đắm
    Chẳng bận ḷng ǵ ánh nhạt vơi…

    Lững thững mây trôi dưới ráng chiều
    Nhẹ nhàng chầm chậm cánh đ́u hiu
    Nghe sao thương quá người thương ạ
    Muốn gửi phương ngàn một tiếng yêu

    Ủi an héo hắt sắc thu vàng
    U ám, nhạt mờ phủ bóng trăng
    Ṿ vơ, lặng lờ, bên suối quạnh
    Non thề, biển hẹn của ḷng anh

    Mong từ xa thẳm kéo vầng thanh!...

    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •