Page 51 of 127 FirstFirst ... 41495051525361101 ... LastLast
Results 501 to 510 of 1266

Thread: Thao thỨc

  1. #501

    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (6)



    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (6)

    CÓ PHẢI T̀NH CỜ

    Có phải t́nh cờ người ghé qua
    Để rồi nỗi nhớ cứ tràn ra
    Băn khoăn muốn gặp mà không gặp
    Đă đến sao rồi lại bỏ ta

    Chẳng phải t́nh cờ người đến đây
    Lặng im chiêm ngưỡng thật mê say
    Dẫu thơ câu chữ chưa tṛn trịa
    Mà vẫn uống tràn quên đắng cay

    Dẫu chẳng t́nh cờ người đă yêu
    Một lời chân thật quư bao nhiêu
    Thơ vui người nhặt cho vào túi
    Buồn bă bay lên tiếng sáo diều

    Cám ơn người đă chẳng t́nh cờ
    Nán lại từng đêm với trang thơ
    Chia sẻ nâng niu không ngại dở
    Chân t́nh ta đón chẳng vu vơ...


    Thi Hoàng


    NỖI NIỀM

    Cảm thơ thi nữ ở đường xa
    Ta mới âm thầm lặn lội qua
    Nhè nhẹ đưa tay, nâng chén ngọc
    Nghe ḷng cảm xúc đến người ta!

    Ta muốn thâm trầm hưởng ngất ngây
    Ḍng thơ t́nh thiết của riêng ai
    Ngọt ngào, ấm áp hồn thi nữ
    Nào có ǵ đâu, chuyện đắng cay!

    Ta đă từng yêu...Yêu ánh trăng!
    Những đêm mộng mị dưới khung xanh
    Nghe như khao khát nguồn tri kỷ
    Để sống cùng ta chút mộng lành

    Ơi! người thi nữ của đêm sâu!
    Ta đọc thơ ai để giải sầu
    Và cũng cảm rung ḷng thi nữ
    Cùng ta bầu bạn dưới canh thâu
    Chớ nào dám nghĩ chuyện ǵ đâu!


    Nguyễn Thành Sáng

  2. #502

    Khắc Nguyện Trước Linh Cữu Mẹ




    Khắc Nguyện Trước Linh Cữu Mẹ

    Mẹ ơi! C̣n có bửa nay thôi
    Sẽ rụng vầng trăng xuống cạnh đồi
    Con cháu tiễn đưa thân xác Mẹ
    Về ḷng đất lạnh nghĩ yên nơi!

    Mảnh đất nầy đây sẽ chẳng c̣n
    Bóng h́nh sương phụ tấc ḷng son
    Một đời trọn dạ luôn trăn trở
    Ấm lạnh, vui buồn của các con

    Từ nay mất hẳn không c̣n gặp
    Sắc ảnh thân thương của Mẹ rồi
    Như thể trọn đời mang thiếu vắng
    Chuỗi buồn nhung nhớ mảnh trăng soi

    Đau ḷng nhiều lắm Mẫu Thân ơi!
    Bởi suốt năm dài ngộp biển khơi
    Phải chịu muôn ngàn cơn sóng vỗ
    Chưa tṛn phúc hạnh để người vui!

    Biết bao tâm huyết của đời con
    Cố kéo trời xa một ảnh tṛn
    Thắp sáng, t́nh Cha, ḷng của Mẹ
    Nhưng giờ ánh vẫn ở đầu non

    Bởi măi, chông chênh giữa chốn ngàn
    Cứ lần phong vũ cuốn phăng ngang
    Lắc lư, chao đảo thuyền con trẻ
    Ước vọng ấp ôm lắm phũ phàng!

    Để rồi canh cánh măi ḷng con
    Nghĩa Mẹ, t́nh Cha chẳng trả tṛn
    Day dứt tâm hồn theo sóng nước
    Lắm khi buồn bă với sầu hon

    Mẹ hỡi! Bây giờ Mẹ đă đi
    Mà chưa vẹn thấy cánh hồn phi
    Nỗi niềm con nghẹn bên linh cữu
    Khắc nguyện t́nh sâu, cố vẹn thề!


    Kỷ niệm Mẹ mất!

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #503

    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (7)



    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (7)

    HĂY GHÉ VÀO ĐÂY

    Giải sầu hăy ghé vào đây
    Rượu xuông một chén và đầy túi thơ
    Ghé vào rồi sẽ ngẩn ngơ
    Nhớ quên quên nhớ vu vơ thôi mà

    Ghé vào rồi chẳng muốn ra
    Giản đơn gặp gỡ được ta được ḿnh
    Ghé vào thêm một chút t́nh
    Thêm đôi chút nhớ dáng h́nh của ai

    Ghé vào ấm áp sớm mai
    Trong veo trí nhớ nhạt phai nỗi sầu...

    Thi Hoàng

    MỘT MÀU

    Không sầu mà ghé làm chi
    Để người tri kỷ tốn ly rượu sầu!
    Nỗi ḷng ta với đêm sâu
    Chỉ mong đâu đó một câu "của ḿnh"

    Cùng ta dưới ánh trăng xinh
    Sẻ chia tâm sự, có ḿnh, có ta
    Cùng nhau điệp khúc ngân nga
    Ḍng thơ lai láng, kéo xa lại gần

    Cùng nhau uống ánh trăng vàng
    Thay ly rượu nhạt, bẽ bàng tri giao
    Đêm đêm tri kỷ một màu!


    Nguyễn Thành Sáng

    HẾT SẦU

    Có sầu! trước đó có sầu!
    Đêm sâu thui thủi, một màu buồn tênh
    Nỗi ḷng như thấy chênh vênh
    Gặp người tri kỷ mông mênh nỗi niềm

    Thơ ai tôi giải sầu riêng
    Giờ đây nhè nhẹ một miền thênh thang
    Nỗi sầu đă dứt, đă tan
    Rượu ai từ chối, ḷng vàng c̣n đây!

    Canh khuya gió nhẹ lắt lay
    Hỡi người tri kỷ! có hay nỗi ḷng?
    T́nh thơ! một ánh trăng trong!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #504

    Nỗi Niềm Bên Quan Tài



    Nỗi Niềm Bên Quan Tài

    Chỉ thêm một bửa nữa mà thôi
    Xác Mẹ sẽ không ở lại rồi
    Đất lạnh ngàn năm ôm gói kín
    H́nh hài yêu dấu Mẫu Thân tôi!

    Trời ơi! Vĩnh viễn không c̣n được
    Đón nhận sắc vàng tỏa ánh ra
    Len lỏi sâu vào nơi huyết quản
    Muôn ngàn óng ánh của trăng pha

    Thắp sáng hồn con trước nẻo đời
    Yêu thương, đón đỡ lúc chơi vơi
    Một ḍng nước mát thôi cơn khát
    Một bộ đồ lành lúc tả tơi

    C̣n đâu rất thật nỗi ưu sầu
    Những lúc cảnh đời con khổ đau
    Bỏ uống, bỏ ăn, buồn lặng lẽ
    Héo ṃn trăng trắng dưới canh thâu!

    C̣n đâu rất thật nỗi vui mừng
    Rực rỡ nụ cười trước ánh xuân
    Con đă thành công, con đă được!
    Đêm đông bỗng chốc gió lay tầng…

    Từ đây măi măi sẽ không c̣n
    Nh́n thấy Mẹ già những sớm hôm
    Xác gửi thiên thu nơi cơi lạnh
    Chỉ niềm thương nhớ vọng đầu non

    Dẫu biết bây giờ Mẹ hết đau
    Chẳng c̣n lo lắng với âu sầu
    Nhưng sao cứ măi ḍng châu lệ
    Tận đáy hồn con cứ chực trào!


    Kỷ niệm Mẹ mất!

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #505

    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (8)



    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (8)

    HỠI NÀNG

    Thi nữ ơi! hôm nay nghĩ đến nàng
    Hừng sáng sớm, lẹ làng ta tỉnh hẳn
    Không gian nầy, lẳng lặng ḥa thư thản
    Trải vần thơ gửi tặng đến riêng nàng

    Muốn nói với nàng rằng! hồn ta gió!
    Nên đă từng đây đó giữa muôn phương
    Nơi đi đến trăm đường như mở ngỏ
    Bởi v́ là cánh gió của trùng dương

    Mấy hôm rày vấn vương thơ thi nữ
    Bước âm thầm lữ thứ ghé thăm nàng
    Tim mê say, nhịp nhàng theo hơi thở
    Rồi ngân nga tở mở đọc thơ vàng

    Nghe xúc cảm! Bởi hồn ai đẹp quá
    Bờ vai nhỏ vươn ra truyền hơi ấm
    Giúp cho người yên bóng, khỏi xót xa
    Tựa đi anh! em mà! t́nh sâu thẳm!

    Ta cảm động trước tâm hồn rắn rỏi
    Chuyển lẹ làng, phơi phới những vần thơ
    "Chị đây nè! em chờ nghe chị nói
    Chớ dật dờ, thả vội chuyện bâng quơ!"

    Ôi! thi nữ hồn thơ! Vừa quen biết
    Hồn của nàng tinh khiết, đẹp làm sao!
    Lời của nàng ngọt ngào nhưng mănh liệt
    Đối sự t́nh, hiểu biết, khéo làm sao!

    Thấy cơi ḷng từng phút cuộn trào dâng
    Nh́n hay hay, lâng lâng niềm xúc cảm
    Giúp nhẹ nhàng thư giản nỗi bâng khuâng
    Vơi khuây khoả muôn phần ch́m u ẩn…

    Ta xin lỗi bao lần chân lặng lẽ
    Chẳng được mời mà ghé lại thăm vườn
    Và vô t́nh chẳng vươn tay điểm lẹ
    Chữ "thích" hồng, nét vẽ của thân thương

    Bởi mê say ánh dương nơi khuôn ngọc
    Cạn vần thơ khiến trằn trọc tim ta
    Nên âm thầm lướt qua trong thoáng chốc
    Rồi thu h́nh chuyển lốc khuất trời xa!


    Khiến bây giờ ê a, nàng trách ta!

    Nguyễn Thành Sáng

    TA CHIA

    Ta chia một chén rượu sầu
    Gởi người tri kỉ một câu ân t́nh
    Nâng niu một ánh trăng thanh
    Một cơn gió nhẹ vô t́nh thoảng qua

    Biết ḷng người lạc phương xa
    Kéo về chốn cũ ngân nga câu thề
    Yêu thơ chẳng ngại khác quê
    Tâm giao người nhớ hăy về chốn ni...

    Thi Hoàng

  6. #506

    Nỗi Niềm Nơi Huyệt Lạnh



    Nỗi Niềm Nơi Huyệt Lạnh

    Ôi đất lạnh! Từ từ ôm xác Mẹ
    Dưới ḷng sâu lặng lẽ mảnh vô tri
    Mặc nắng mưa, sớm, trưa, chiều bóng xế
    Chỉ dương trần ngấn lệ nhớ người đi!

    Kể từ nay, Mẹ sẽ không c̣n buồn
    Thôi lo nghĩ, sầu thương vương ánh mắt
    Hết trở trăn trầm mặc hướng mây sương
    Lo con đứa nẻo đường mang héo hắt

    Bởi con đàn, đứa khôn, c̣n đứa dại
    Đứa cảnh đời phơi phới, đứa lầm than
    T́nh của Mẹ. vầng trăng nơi bốn cơi
    Sao chẳng về bóng tối thả vầng thanh!

    Nên nh́n Mẹ như luôn màu ảm đạm
    Mảnh trăng sầu sâu thẳm tận xa xôi
    Mây vụt qua để rồi từ vạn dặm
    Cũng bay về che sẩm bóng mà thôi

    Con canh cánh trong ḷng nh́n thấy Mẹ
    Vệt kéo dài vầng trán của chiều thu
    Lúc Mẹ vui âm u đà tan mất
    Khi Mẹ buồn chất ngất nỗi sầu ưu

    Mẹ hay đau, anh em con lo lắng
    Bao chuỗi dài năm tháng chảy ḍng sông
    Lúc thủy triều nước rong không hụt hẩng
    Khi cạn nguồn, trống vắng một trời đông….

    Tất cả thứ giờ đây không c̣n nữa
    Trăng rụng rồi bao thuở gió đong đưa
    Hết ưu tư nh́n Mẹ hiền trăn trở
    Và mất vầng sáng tỏ phủ đêm khuya!


    Kỷ niệm an táng Mẹ, 15/1/2016
    (Nhằm ngày 6/12 ÂL)

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #507

    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (9)




    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (9)

    TIỀN DUYÊN NỐI LẠI

    Năm xưa ta có ra đi
    Về miền hoa mộng, những ǵ vấn vương
    Xa xôi cách trở ngàn phương
    T́nh đời trắc trở để vương nỗi sầu

    Thời gian nào kéo được đâu!
    Nỗi sầu năm tháng, c̣n đâu bây giờ!
    Hữu duyên gặp bạn t́nh thơ
    Ḷng ta đă thấm hồn thơ của nàng

    Thấy như tri kỷ, trăng vàng
    Cho ta cảm xúc, mơ màng đêm sâu
    Cho ḷng ta phải rạt rào
    Lâng lâng, nhớ nhớ biết bao hỡi nàng!

    Phải chăng gặp lại bạn vàng
    Từ duyên tiền kiếp, hồn nàng về đây!
    Cùng ta tương hội chốn nầy
    Muộn màng v́ bởi năm dài lạc nhau!

    Trăng vàng đă tận đêm sâu
    Tiền duyên c̣n đó một câu nghĩa t́nh
    Hôm nay gặp lại của ḿnh
    Nàng ơi! ta tiếp duyên t́nh ngàn xưa!

    Nguyễn Thành Sáng

    LÀM SAO MÀ TRÁCH

    Cớ chi mà lại trách người
    Đă cùng san sẻ đầy vơi nỗi niềm
    Cuộc đời trói phận buộc duyên
    Hai ta cùng muốn có miền vô ưu

    Thẩn thơ ngắm ráng trời chiều
    Ngân nga cùng tiếng sáo diều trăng thanh
    Gửi hồn vào tán lá xanh
    Cùng yêu một giấc mộng lành tinh mơ

    Đôi khi cũng lại ngẩn ngơ
    Dậu hoa vàng đă tím bờ sương buông
    Và đôi khi cũng lại buồn
    Làm sao mà trách cánh chuồn chồn kim.

    Thi Hoàng

  8. #508

    Ḍng Tâm Sự Gửi Về Hồn Cha




    Ḍng Tâm Sự Gửi Về Hồn Cha

    Cha ơi!
    Tâm sự ḷng con gửi đến Cha
    Người nơi thăm thẳm thật là xa
    Đă đi vắng bóng từ thu ấy
    Để lại trần gian một cảnh nhà!

    Bốn bốn năm qua trời cách biệt
    Âm dương hai ngả rẽ ly t́nh
    Cha đau! Cha nghẹn! nơi âm cảnh!
    Mẹ khổ! Mẹ sầu! Cuộc biển sinh!

    Từ nơi lạnh lẽo cơi phiêu diêu
    Cha có thấy chăng một cánh diều?
    Tơi tả, quay cuồng theo gió lộng
    Một đời tan tác biết bao nhiêu!

    Mất chồng tuổi độ nửa chừng xuân
    Chẳng bận làm ǵ đến bản thân
    Hết dạ, trọn ḷng son, nghĩa sắt
    Mặc cho tuyết giá trải cung tầng

    Canh khuya vắng lặng buồn thui thủi
    Lạnh lẽo, cô đơn trói mảnh hồn
    Bóng tối bao trùm lên ảm đạm
    Cuộc đời luôn măi bóng hoàng hôn…

    Nay Mẹ xuôi tay trong xác khổ
    Bởi từ chuỗi sống ngất đau thương
    Biến thành bệnh tật hành thân Mẹ
    Để các con đây khóc đoạn trường

    Bây giờ Mẹ cũng đă ra đi
    Trả lại phù du tất cả v́
    Về chốn sương mây mờ mịt bóng
    Dứt xong một kiếp nát hồn thi

    Con thiết tha mong cơi vĩnh hằng
    Hồn Cha gặp Mẹ nối t́nh trăng
    Cha bù, Cha đắp ngàn yêu dấu
    An ủi Mẹ con thuở lụy trần…

    Khấu đầu từ tạ bóng hồn ân!


    Kỷ niệm sau ngày an táng Mẹ!

    Nguyễn Thành Sáng

  9. #509

    Vỡ Một Cung Đàn



    Vỡ Một Cung Đàn

    Ngoài kia em khép cổng vào
    Thôi sầu ánh nhạt, thôi bao đợi chờ
    Sẽ không c̣n nữa vật vờ
    Canh thâu giá lạnh, thẫn thờ gió trăng…

    Trong nầy tôi cũng hốt ngàn
    Sợi thương, sợi nhớ, đốt tan thả trời
    Để quên dĩ văng một thời
    Ḍng sông, bến nước, đầy vơi nỗi niềm

    Từ nay nhịp đập con tim
    Du dương điệp khúc êm đềm vấn vương
    Hoá thành chuỗi hạt hàn sương
    Nhành lau, ngọn cỏ rụng buông giọt dài

    Hết rồi dưới ngọn gió lay
    Đêm khuya quyện nắm bàn tay mộng t́nh
    Ngọt ngào an ủi duyên ḿnh
    Dẫu cho cách trở, ảnh h́nh không xa!…

    Giờ đây khuất ảnh trăng ngà
    Em về làm vợ người ta mất rồi
    C̣n tôi trở lại với tôi
    Âm thầm chiếc bóng ngậm ngùi, trở trăn

    Đêm đêm thao thức mơ màng
    Thả hồn vào cơi thênh thang lững lờ
    Kéo mây trải chút vần thơ
    Phôi phai héo hắt, bên bờ buồn tênh

    Chiều chiều lặng lẽ mái hiên
    Nh́n vầng mây xám trôi miền thênh thang
    Tấc ḷng lưu luyến, bâng khuâng
    Thời gian, kỷ niệm…Ngập tràn nỗi đau!

    10/11/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #510

    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (10)




    Thơ Họa Nguyễn Thành Sáng & Thi Hoàng (10)

    SỐNG MĂI

    Thơ nàng sáng tỏ nỗi niềm
    Ḷng ta vương vấn một miền xa xôi
    Từ nay tâm sự đầy vơi
    Ta đây, nàng đấy, chẳng rời hồn thơ

    Canh khuya trở giấc ta mơ
    T́m về chốn ấy những giờ trăng lên
    Nỗi ḷng ta sẽ mông mênh
    Rạt rào cảm nhớ, thang thênh t́m nàng

    Hai ta ngồi dưới trăng vàng
    Để nghe thổn thức, mơ màng canh thâu
    Quên sầu, gát chuyện bể dâu
    T́nh thơ đối ẩm, một câu chung t́nh

    Khung trời chỉ có đôi ḿnh
    Để ta cạn chén rượu t́nh duyên thơ!

    Nguyễn Thành Sáng

    NHẬN

    Lang thang trong cơi vô thường
    Những mong nhặt một chút hương sưởi ḷng
    Đời bao khúc ngoặt khúc cong
    Lượm đây một chút trắng trong cho ḿnh

    Vẫn c̣n tia sáng lung linh
    Vẫn c̣n giọt nước ngọt lành làn môi
    Quên đi một chút chơi vơi
    Nhận thêm dịu ngọt những lời quư yêu.


    Thi Hoàng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •