Page 40 of 118 FirstFirst ... 3038394041425090 ... LastLast
Results 391 to 400 of 1175

Thread: Thao thỨc

  1. #391

    Vắng Ai



    Vắng Ai

    Cây xanh ngày tháng nở xum xuê
    Hồn bóng yêu đương chuỗi sống thề
    Dịu gió đong đưa t́nh thắm thiết
    Thời gian nhè nhẹ trải lê thê

    Nhớ thuở hôm nào ta mới quen
    Thơ t́nh ư họa thắm từng đêm
    Ngày mang tư lự niềm thao thức
    Tối mộng hồn say khúc nhạc mềm

    Rồi thấy nhớ nhung từng buổi vắng
    Nghe ḷng canh cánh gió hồn dâng
    Muốn giương đôi cánh về phương ấy
    Kéo lại ai kia, giấc mộng vàng

    Thời gian chầm chậm theo ḍng chảy
    Hai bóng hồn thương đă trở về
    Sóng nước thuyền duyên xuôi bến thắm
    Tơ t́nh kết chặt nghĩa phu thê

    Ta đă nghe say giấc mộng t́nh
    Cùng ai tỏa sáng ánh lung linh
    Yêu đương nồng ấm đường chung lối
    Giấc điệp canh khuya gửi bóng ḿnh

    Thấy nhớ, thấy nhung khi vắng lặng
    Bồn chồn, trăn trở với bâng khuâng
    Dế sầu gọi bạn trời cô tịch
    Chiếc bóng đêm sâu ánh lạnh tàn

    Ḿnh hỡi! Hồn thương! Thương của anh
    Thiếu ai đường vắng, phủ buồn tênh
    Để vương, để vấn về xa vợi
    Một áng mây sầu phủ ánh lên!

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #392

    Quyện Hồn Thương



    Quyện Hồn Thương

    Thấy nhớ hồn yêu đă vắng xa
    Đêm nay thao thức một ḿnh ta
    Nghe như vương vấn từng đêm thắm
    Hai bóng Trăng, Sương trải mặn mà

    Trầm ḿnh, lắng đọng nỗi suy tư
    Nhớ thuở t́nh trăng họa áng thơ
    Thắm thiết, ngọt ngào vần sáng đẹp
    Cho nhau ấm áp cánh hồn mơ

    Để rồi ngày tháng nghe gần gũi
    Mây xám năm nào đă thổi trôi
    Bến mộng ấp yêu ḥa ư sống
    Thuyền duyên kết nghĩa thắm đầy vơi

    Ta thấy tâm hồn rạng sắc yêu
    Phôi pha chuỗi sống nhạt mây chiều
    Và nghe được tiếng reo trong gió
    Nhạc khúc lâng lâng tiếng sáo diều

    Nếu hỏi rằng thương! Thật đă thương!
    Thương bầu trăng chết, mảnh t́nh sương
    Cung đêm giá lạnh cùng nhau quyện
    Xé bóng, vờn mây , vẹt ánh buồn

    Thế rồi cung mở dần khơi sáng
    Lấp lánh trời mây tỏa sắc vàng
    Rộ ánh Trăng, Sương hồn tỉnh giấc
    Long, pha, giọt nhỏ đuổi đêm tàn!

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #393

    Thu Qua



    Thu Qua

    Thu đă qua, chỉ c̣n nỗi nhớ
    Những chiều tà khắp chỗ vàng rơi
    Nỗi buồn quyện cảnh tả tơi
    Nghe sầu thắm thiết, lệ rơi cơi hồn

    Những đêm sâu chập chờn gối mộng
    Mang u hoài khuấy động tâm tư
    Trăng thanh, biển suối bao giờ
    Hôm nay trả lại những giờ yêu đương

    Qua năm tháng vấn vương phai lăng
    Cánh chim trời măi bận bôn ba
    Nh́n về biển rộng bao la
    Mới hay chốn cũ đă xa mất rồi!

    Có những lúc chơi vơi quạnh quẽ
    Chuyện ngày xưa lay nhẹ trong tim
    Như cơn gió thoảng bên thềm
    Phút giây cuốn mất nỗi niềm năm xưa

    Bỗng một đêm gió đưa vào mộng
    Gặp bạn ḷng sức sống t́nh trăng
    Nghe như cảm thấy lâng lâng
    Dạt dào biển sóng, trào dâng ngút ngàn

    Du dương điệp khúc mơ màng!...

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #394

    Phôi Phai Nỗi Nhớ



    Phôi Phai Nỗi Nhớ

    Ḿnh yêu ơi! Em phương đó, anh đây
    Đường diệu vợi, hồn bay về nẻo ấy
    Từ không gian ảo mờ soi bóng thấy
    Một sắc hồng thắm măi của con tim!

    Cả khung mơ như bất chuyển… lặng im
    Nh́n sông buồn lững lờ lay ánh lệ
    Như héo hon, như khúc trầm kiệt quệ
    Bởi ngàn thương rồi để vấn vương thêm

    Vọng mây ngàn, thổn thức lại… lặng im
    Nghe lai láng phủ ch́m trong nỗi nhớ
    Dưới trăng sương thu ḿnh ôm trăn trở
    Vạn cung sầu cũng chỉ cứ… lặng im

    Ngóng thời gian, phôi phai niềm thổn thức
    Trước tác tan, bi cực chốn cuộc đời
    Dẫu cuộc t́nh đang biển sóng chơi vơi
    Hơn nước chảy đẩy trôi về héo hắt!....

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #395

    Nhung Nhớ Tuổi Thơ



    Nhung Nhớ Tuổi Thơ

    Chạnh nhớ ngày xưa thời tuổi dại
    Đâu đâu cũng thấy ảnh h́nh thơ
    Vui xem sắc ửng màu hoa tím
    Dào dạt lâng lâng nỗi đợi chờ!

    Ngày nh́n mây bạc trải mênh mông
    Sâu tận quả hồng trổi nhịp mong
    Nhè nhẹ ngân nga ḍng điệp nói
    Mai nầy đứng thẳng biết hay không

    Dưới mái trường xưa tuổi học tṛ
    Những giờ chơi nghĩ tập làm thơ
    Nhưng sao thơ chẳng màu hoa tím
    Đành cất lại thôi bút dại khờ!

    Ḍng sông tâm sự tuổi vàng ơi
    Nhiều lắm mà đây chẳng được lời
    Bởi quá yêu nàng hương sắc tím
    Chỉ buồn lặng lẽ ngóng mây trôi…

    Năm tháng qua rồi, bao vạn thắm
    Từng đêm trăng sáng toả lung linh
    Mơ say trầm ngắm màu hoa tím
    Tất cả giờ đây một nỗi t́nh…

    Ta về gói lại mảnh cung tơ
    Kỷ niệm đong đầy một thuở thơ
    Sắc đượm mơ màng muôn óng mượt…
    Hoàng hôn nhung nhớ thả hồn mơ!

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #396

    Thao Thức Nỗi Niềm



    Thao Thức Nỗi Niềm

    Sáng đă qua rồi, nay quá trưa
    Khung trời nhạt ánh, kéo hồn thưa
    Để cho vắng lặng, bầu khung ảnh
    Một cánh chim trời khuất chốn xưa

    Bến cũ, con thuyền xa thuở ấy
    Hừng đông rạng tỏ, ít vầng mây
    Đường về nẻo lạ ngần quang đăng
    Ấm áp ánh vàng quyện cỏ cây

    Nẻo đến chân đi bừng ư sống
    Đây kia bốn phía ửng vầng đông
    Chim bay khoẻ cánh về xa vợi
    Nào thấy cung trời chuỗi lộng phong!

    Phơi phới bừng khơi thắm mặn mà
    Nhịp nhàng, rộn ră khúc hoan ca
    Chẳng vương, chẳng lụy bầu tâm sự
    Thanh thản tâm hồn trải mộng xa

    Thế mà bỗng chốc trời rơi hạt
    Tí tách mưa đêm động nỗi sầu
    Lữ thứ chân đi giờ thấy nặng
    Rồi buồn lặng lẽ chuỗi canh thâu!

    Có phải bỏ tim vào mộng mị
    Gửi hồn nơi đó, bước mơ đi
    Để đau trắc trở, thuyền duyên phận
    Dào dạt, u hoài măi khúc bi

    Ngày tháng dần trôi, nặng nỗi niềm
    Từng đêm trăng rủ trải bên thềm
    Nghe ḷng thao thức về xa vợi
    Trăn trở âm thầm giữa bóng đêm!

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #397

    Nhớ Thu



    Nhớ Thu

    Thu trầm gợn nhẹ một vầng mây
    Kéo gió ngàn phương trở lại đây
    Lay động, ngân nga bao nhịp khúc
    Cho sầu, xúc động, lá vàng bay

    Cảm quá trời thu, nắng hững hờ
    Cho cung mờ nhạt biến hồn thơ
    Nỗi niềm ai đó về xa vợi
    Một thoáng tơ ḷng, một ngẩn ngơ!

    Nguyễn Thành Sáng

  8. #398

    Khen Và Chê




    Khen Và Chê

    Khen cháu hiên ngang trước cảnh đời
    Gặp điều trái khoáy chẳng hề lơi
    Quan tâm chia sẻ và lên tiếng
    T́m chữ công minh hiến tặng người!

    Khen cháu ḷng ngay, dạ chính nhân
    Tâm hồn trong sáng tợ vầng trăng
    Trải muôn lóng lánh, xua màn tối
    Khai mở đường đi dưới cơi tầng

    Khen cháu dầy công với sách đèn
    Hoặc đời khốn khó lắm bon chen
    Cố theo ngày tháng t́m thăng tiến
    Đáp nghĩa cù lao hoạn dưỡng ḿnh…

    Nhưng mà cháu hỡi! Để bây giờ
    Tôi thấy đắng ḷng chê cháu đây
    Hấp tấp, ngông cuồng, không chính chắn
    Chỉ nh́n bề mặt vội ra tay!

    Chưa biết đầu đuôi chuyện thế nào
    Sự t́nh đen trắng ra làm sao
    Chỉ xem lá rụng cho là gió
    Chẳng hiểu v́ thu, phải rớt màu

    Nghe đàn héo hắt, trách ru mê
    Nào biết du dương dưới ánh thề
    Là để thăng hoa hồn mộng ước
    Giúp dài đượm thắm chuỗi lê thê…

    Sự đời muôn mặt khó đo lường
    Tí nước đêm trường nhỏ giống sương
    Nhưng khác ở nhau đâu sự thật
    Một đàng kết tụ, một ngàn phương

    Muốn hiến cho đời nghĩa vị tha
    B́nh tâm, tường tận lẽ gần xa
    Chớ nên vội vă lao vào cuộc
    Tự chuốc vào thân ách nghiệt mà!


    11/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #399

    Tặng Bạn Ḷng




    Tặng Bạn Ḷng

    Mới đó mà sao thấy vấn vương
    Chiều tàn trông đợi bóng hồn thương
    Vắng em trời gió mang nhung nhớ
    Lạnh bóng trăng đêm để nỗi buồn
    Được bạn tâm ḷng vui ấm dạ
    Có t́nh hồn mộng ngọt nồng hương
    Lần về thăm thẳm nguồn hoa thắm
    Gói lấy hương yêu tặng bạn đường

    Nguyễn Thành Sáng

  10. #400

    Cánh Hồn Trôi




    Cánh Hồn Trôi

    Duyên phận con người mỗi khúc quanh
    Thuyền neo bến đổ ví như tranh
    Tranh ai đẹp quá màu tươi thắm
    C̣n của tôi th́ chẳng nét xanh

    Có những ưu sầu trong vắng lặng
    Nghe niềm trăn trở khóc vầng trăng
    Sao như mờ nhạt bầu tăm tối
    Để lạnh tâm hồn, để giá băng

    Đuổi bóng đêm tàn trong ảo vọng
    Thả hồn cảnh giới cơi mênh mông
    T́m về nơi đó niềm phai lăng
    Để ủi, để an "một chết ḷng"

    T́m măi, t́m hoài như diệu vợi
    Bóng chim tăm cá mịt mờ khơi
    Để rồi, thao thức, bao mong đợi
    Chỉ gió mang về một ảo thôi

    Đành bó linh hồn trong nẻo chết
    Đêm tàn quạnh quẽ rực sầu đau
    Mây đen vần vũ bầu u ám
    Mờ nhạt khung trời lệ nhỏ sâu
    Hồn tôi trôi nổi ở phương nào!...

    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •