Page 38 of 119 FirstFirst ... 2836373839404888 ... LastLast
Results 371 to 380 of 1185

Thread: Thao thỨc

  1. #371

    Tím Cả Ḷng Tôi!


    Tím Cả Ḷng Tôi!

    Tiếng của em buồn…
    Qua điện thoại…
    Như cái ǵ nhức nhói quả tim tôi!
    Yêu làm chi! Rồi khi nghe giọng nói
    Thấy ḷng nầy rười rượi nỗi buồn rơi!

    Trăng không nhạt!
    T́nh không vắng!
    Nhưng cảnh đời phải trầm lắng bởi xa xôi!

    Em ơi! Một chuyến xe đời!
    Em đỗ bến!
    Buổi trưa nào khấp khểnh bước chân đơn
    Bởi sợ ráng tắt, sợ khung mờ giăng phủ
    Sợ hoa tàn cánh rũ nẽo đông phong

    Khiến em vội lấy chồng…
    Mà t́nh yêu đâu thắm thiết
    Cho chuỗi dài phải da diết nghẹn sầu ai
    Năm bốn mùa măi vẫn có heo may
    Đêm vẫn lạnh và ngày luôn áng xám…

    Cuộc đời của em…
    Là cả ngàn mây phủ ám
    Chưa một lần lai láng trải niềm thương
    Chỉ rút co, lẩn tránh cạnh bên đường
    Tai văng vẳng hồi chuông từ viễn xứ….

    Chiều hôm qua
    Tôi! người lữ thứ
    Thấy chạnh ḷng xúc cảm với t́nh ai
    Một quả tim
    Ôi! C̣n nhiều nhịp đập thật là dài
    Máu trong đó c̣n tràn loang đang chảy

    Vậy mà sao! Em lại đứng dưới trăng tà
    Đong ánh lệ
    Xót xa bài năo nuột…
    Có phải chăng duyên ta từ bao kiếp trước
    Trở về đây hẹn ước buổi hoàng hôn?!

    Cớ mà sao lại phải vấn vương!
    Lại phải thương nhớ mảnh linh hồn!
    Đang tẻ lạnh!
    Đang từng cơn gào trước gió!...

    22/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #372

    T́nh Ơi Hỡi!




    T́nh Ơi Hỡi!

    Em gian nan!
    Em khấp khểnh!
    Trên một chuyến xe đời!
    C̣n ở tôi!
    Cũng một thời đau, khổ, hận…
    Cũng năm dài quại quằn trong lận đận
    Ngóng mây chiều, hụt hẫng cánh trùng khơi!

    Em ơi!
    Tôi cũng buồn, cũng da diết sầu tơi
    Sương cũng trắng một đời trong nỗi nhớ!
    Cũng trăn trở
    Cũng từng đêm hướng ngơ
    Cũng vườn tàn vàng vơ phủ rong rêu…

    Nào ai hiểu!
    Tiếng kêu từ sâu thẳm!
    Ai chạnh ḷng sẻ ấm với chia êm
    Tôi phải nén ḷng, trầm lắng, lặng im
    Hồn lăng đăng, bay t́m nơi ảo ảnh…

    Em đă lạnh…
    Và tôi đây cũng lạnh…
    Hai nỗi niềm hiu quạnh giữa trần gian
    Một trăng tan, một lỡ làng
    Niềm tan tác ngập tràn muôn khắc khoải!

    Ta gặp nhau!
    Lúc thả hồn mơ về biển ái
    Khúc t́nh đàn khơi sống lại cái xác lờ trôi
    Và em cũng như tôi
    Trả lại một thời
    Bao kỷ niệm ngậm ngùi, bao héo úa…

    Khung trời mơ của ta có hoa vàng trước ngơ
    Đường ta đi có gió thổi du dương
    Có pha sương
    Có sáng tỏ loang đường
    Có ngây ngất hoà chút buồn treo hướng vọng

    Duyên ta thắm trải khung trời lồng lộng
    Nhưng lại là cái bóng của mơ duyên
    Cho dẫu nay!
    Có phải triền miên!
    Có diệu vợi cái bến để neo thuyền
    T́nh ơi hỡi!
    Đôi miền…đâu nhạt ánh!

    23/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #373

    Một Câu Chuyện



    "Một Câu Chuyện"

    Con Thuyền

    Cuộc đời lắm cảnh phải man miên
    Thoáng chốc qua đi để lại phiền
    Tâm sự vấn vương bao vọng viễn
    Nỗi niềm lưu luyến chuyện mơ duyên
    Hoàng hôn lờ lững vầng mây chuyển
    Đêm lạnh chơ vơ ánh nguyệt xuyên
    Thắm thoát thời gian bao cảm luyến
    Bâng khuâng, khắc khoải chuyện con thuyền!

    Nguyễn Thành Sáng

    Kính chào đại thi sĩ NTS,
    TiCa ghé thăm và lưu lại bài họa.


    Tạp Chủng

    Mă bảo tầm Ngưu mộng bến_thuyền
    Che mồm cả vú dễ quàng xuyên
    Chơi tṛ đảo ngữ mà thâm diện
    Dụng phép xàm ngôn căi hổn duyên
    Ngọng đớt sờ voi c̣n thể nhuyễn
    Mù câm hợp xướng sẽ không phiền
    Vàng_thau tả pí lù ai kiện
    Tạp chủng mông Lèo ngỡ đít Miên!

    Tica NXH
    Mar 25, 2017


    Cám ơn anh ghé thăm!
    TS chỉ là hậu sinh, mang tinh thần cố trau giồi
    Thi ca nhằm mong có phần nào đóng góp tinh hoa vào ḷng Dân
    Tộc và Nhân Loại mà thôi!
    V́ vậy ba tiếng "Đại Thi Sĩ" TS không dám nhận đâu nhé!
    C̣n nội dung bài thơ hoạ của anh "LẠC ĐỀ XA VỚI BÀI THƠ CỦA TS"
    thiết nghĩ "ĐÂY CÓ THẬT LÀ BÀI THƠ HỌA KHÔNG? HAY HÀM CHỨA MỘT CÁI Ư G̀ ĐÓ ?!"
    Thật t́nh mà nói TS KHÔNG THÍCH BÀI HỌA NẦY CỦA ANH bởi đọc cảm thấy thiếu thanh lịch, hơi tục và như hàm ư móc nghéo xa gần!
    Từ ngày t́nh cờ gặp, quen anh trên Diễn Đàn thơ HN đến nay, bận rộn nhiều, ít có dịp gặp lại anh, nhưng trong tâm của TS vẫn xem anh là một người bạn thơ tốt mà thôi, ngoài ra không hề nghĩ ǵ khác cả! Ghi nhận điều nầy anh TiCa nhé!
    Đôi lời chia sẻ cùng anh! Chúc anh luôn vui khoẻ!

    Qua bài thơ của anh, TS hiểu ư!

    Nhưng cũng mong anh hiểu thêm điều nầy!
    Tiếng Việt của ta rất phong phú! Mà do đâu được phong phú như vậy?
    đó là nhờ Tiền Nhân "Luôn biết giồi mài, trau chuốt, hoà diệu, linh động chế biến..."
    riết rồi trở thành một từ ngữ, một ư ngữ...quen thuộc cho mọi người đọc, nói và dùng.
    Không cứng nhắc, bảo thủ, đóng khung....mà PHẢI BIẾT LINH HOẠT CHUYỂN ĐỔI CHO
    HỢP VỚI VẦN ĐIỆU CỦA CÂU THƠ, BÀI VĂN....miễn sao người đọc cảm nhận được phần
    nghĩa của từ, cặp từ ấy!
    Điều nầy qua thăng trầm của lịch sử, hoàn cảnh, thời gian....các bậc Tiền Bối đă làm,
    ví dụ:
    mỏi ṃn - ṃn mỏi
    bồng bềnh - bềnh bồng
    mộng mơ - mơ mộng
    mịt mờ - mờ mịt
    thiết tha - tha thiết
    hiu hắt - hắt hiu
    mệt mỏi - mỏi mệt
    vơ vẩn - vẩn vơ....................
    C̣n rất nhiều cặp từ linh hoạt mà đảo ngử cho hợp vần điệu!
    Thế hệ Tiền Nhân đă đóng góp nhiều tinh hoa cho Dân Tộc nhiều mặt, cải cách, đặt để, vun vén, chế biến....đó là một trong những việc làm đáng trân trọng, đáng quư của Tiền Nhân.
    Và hôm nay đến thế hệ của chúng ta, ngoài việc học hỏi, trau giồi C̉N BIẾT "HỌC THEO CÁCH LINH HOẠT CHẾ BIẾN CỦA TIỀN NHÂN" thiết nghĩ là một việc làm đáng được trân trọng, hưởng ứng, hoan nghênh....hơn là bị phê phán, chỉ trích, dèm pha....mà những kẻ
    "PHIẾN DIỆN" đó trước nhất có đủ tự tin, có được sự thông thái, tŕnh độ để xét nét người chưa? Hay do ḷng sân si, đố kỵ, nhỏ nhen, gàn dở, thích chơi trội....mà đường đột thiếu
    chính chắn trong hành xử của ḿnh!
    "Nhân bất thập toàn", không phải ai lúc nào cũng đúng và lúc nào cũng sai!
    Nhưng trên diễn đàn thơ văn là nơi của văn hóa và tri thức, v́ vậy người có tri thức cần
    phải hiểu rằng: Trước khi có ư kiến cần phải cân nhắc kỷ là có nên nói hay không nên nói,
    và nói như thế nào để người nghe được cảm ngộ, quư mến ḿnh hơn là sau đó họ cảm thấy bị xúc phạm, bươi móc, nhạo báng....và thế nào mới thật là CÁI ĐỨC CỦA KẺ SĨ!
    TS đă tham gia vào nhiều Diễn Đàn văn thơ mấy năm qua, chỉ biết riêng ḿnh lặng lẽ cố trau giồi và đóng góp mà thôi, nhưng thỉnh thoảng cũng thấy những kẻ phiến diện lên diễn đàn trau giồi, đóng góp th́ ít mà thường hay đây đó xét nét, phê phán, chỉ trích người...
    Thật tâm hạng người nầy TS xem rất nhẹ, nhưng chỉ cảm nhận trong ḷng rồi bỏ qua.
    Nay không chỉ v́ bài thơ của anh mà sẳn dịp đây TS nói rộng ra ư nghĩ về vấn để nầy, không phải để nói riêng với anh mà đây như là một ư
    kiến nhỏ lên Diễn Đàn trên tinh thần "MONG KÉO ĐƯỢC NHỮNG CHIẾC XE ĐANG TUỘT DẦN XUỐNG HỐ" chỉ vậy thôi!
    Đừng nghĩ ngợi nhiều nếu như anh có đọc những ḍng nầy anh TiCa nhé!

    Chào anh NTS,

    Rất cảm kích trước thiện chí qua lời bộc bạch của anh trong tản văn xuôi trên.

    Dân số Việt Nam tuy ngoài 80 triệu, thế nhưng anh là người duy nhất - theo thiển kiến của TiCa, có cái ư tưởng đi tiên phuông như vậy. HCM là nhân vật sáng tác "ái ưu" = "ưu ái" và được Hàn Lâm Viện ghi vào "sử sách" cái định nghĩa đó. Tiếc rằng chỉ có Tố Hữu và Xuân Diệu và bộ Tham Mưu Trung Đảng dùng. Trong nhóm đó, em ruột Me tôi, cố GS Tiến Sĩ Lê Thược, dạy ở ĐHKT Hà Nội ngoài 40 năm, vẫn không hề đụng đến "ái ưu" lần nào. Văn hóa là như vậy đó, không thể áp đặt.

    Mai này nếu NTS có xuất bản có xuất bản bộ tự điển riêng "DỊCH TỪ TIẾNG VIỆT SANG TIẾNG VIỆT" TiCa mong sẽ có được một bản sao. TC sẽ không màng viết một loạt bài sử dụng ngôn từ đó để "làm giàu" cho tiếng mẹ đẻ. TiCa c̣n có bút hiệu diễu cợt khác NTT Nhị Trùng. Bởi đă viết một số bài với toàn là "TỪ NGỮ ĐỘC QUYỀN" của NTT. Tiếc rằng, ông cụ bị vợ cấm không cho vào diễn đàn, bởi khối t́nh thơ xướng họa vun vít (không hợp tuổi) của ḿnh. Một thời, cả thế giới ai mà không biết topic "TINH THƠ NTT". TiCa chỉ là biết dựa hơi người mà thôi.

    "Bụt nhà thường là bụt không linh", người đời vẫn quen nói như vậy. TC không hẳn đồng ư. Nơi này, Ntd là người truyền thụ cho TC các chiêu thức về thơ ĐL. Ngồi bên núi thái sơn mà anh NTS không thấy th́ thật là đáng tiếc đó.

    Chúc anh thành công trên con đường khai phá độc nhất vô nhị đấy.

    TiCa NXH
    Cali Mar 26, 2017
    ĐT: (562) 253-0152

    Nghĩ t́nh quen biết cũ TS mới nói thêm với anh đôi lời, chớ thật ḷng
    trên Diễn Đàn Văn Hóa và tinh thần kẻ Sĩ TS không muốn hơn thua,
    cao thấp với anh làm ǵ.
    Đáng lẽ TS cứ thản nhiên trước những ư kiến hồi đáp thiếu tính thuyết phục cùng ẩn tàng lư lẽ áp đặt, móc nghoéo của anh qua bài viết trên.
    V́ vậy TS nói thêm với anh câu nầy :
    "CÁI ĐỨC CỦA KẺ SĨ LÀ PHẢI BIẾT IM LẶNG VÀ XÉT M̀NH!"
    sau những ḍng hồi đáp nầy TS mong không c̣n phải bận tâm về chuyện nầy nữa anh Tica nhé!

    NHỮNG G̀ CẦN NÓI, ĐĂ NÓI

    TiCa

  4. #374

    Băng Giá Mà Chẳng Thấy Mùa Đông


    Băng Giá Mà
    Chẳng Thấy Mùa Đông

    Anh và em hai trái tim côi
    Đang cứ măi từng hồi ôm thổn thức
    Nhớ!
    Thương!
    Chờ đợi ngóng trông!
    Với cơi ḷng ngập tràn tha thiết….

    Vậy mà em ơi! phương trời xa xôi cách biệt
    Đă khiến ḷng da diết một niềm đau
    Ai chân bước qua cầu, dẫu cho cầu tre lắc lẽo
    C̣n đây th́! Như khắp nẻo chẳng thấy có cầu qua!

    T́nh của đôi ta!
    Một mảnh t́nh xa
    Hương thoang thoảng là đà gieo nỗi nhớ
    Đời của ta!
    Vầng sáng sớm loé vụt qua
    Rồi u ám phủ nhoà lên khung ảnh

    Trăng của ai sáng!
    C̣n trăng ta! Một bầu trăng chạnh
    Khuất lu mờ đỉnh núi nẻo xa xăm
    Đêm của âm thầm
    Đêm của tối tăm
    Gió loáng thoáng bao lần trong khoảnh khắc

    Mỏi mê nhiều với vạn lần trầm mặc
    Hằng muôn thu tan nát bởi ch́m sâu
    Trăm ngàn lần tự hỏi v́ sao?
    Sương đă trắng mái đầu mà đêm dài c̣n đó!...

    Rồi hôm nay!
    Thêm lần yêu… vọng ngơ!
    Khao khát nhiều, có đó tợ bằng không
    Tiếng vợ vợ, chồng chồng c̣n t́nh treo lơ lững
    Dăy chập chờn lởn vởn ánh ven sông

    Một tấc ḷng!
    Một Sợi tơ hồng!
    Một chén rượu nồng!...
    Hồn tận hưởng mà xác th́ lại cứ măi bềnh bồng!
    Ở tận cơi mênh mông!
    Trời phủ giá, mắt chẳng thấy mùa đông!...

    24/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #375

    Nhắm Mắt Lại Đi Em!



    Nhắm Mắt Lại Đi Em!

    Hôm qua!
    Anh nắn nót một áng thơ t́nh
    Để khuây khoả ḷng ḿnh mà phôi phai nghẹn tủi
    Anh cũng gửi tặng em!
    Và chắc em cũng đă đọc!...

    Vậy đêm rồi em có trằn trọc cũng như anh?
    Có quay tṛn trong thổn thức?
    Có cảm thương? Có nhói nhức? Bởi mong manh
    Sao lại phải chông chênh, nhiều khổ lụy ?!

    Ḍng sông ai êm đềm xuôi phỉ chí
    C̣n ḍng sông ta! th́ nước ngược, sóng cuồng dâng
    Năm tháng dài cứ măi dạ bâng khuâng
    Cứ vương vấn…
    Cứ xót xa cùng vọng tưởng…

    Ngày lặng lẽ dấu ḿnh nghe gió chướng
    Đêm muộn phiền lởn vởn bóng ma trơi
    Canh khuya dài không ngủ được, mệt làn hơi
    Cho héo hắt phủ dầy thêm vàng vơ…

    Hồn đơn độc thoát ḿnh ra cửa ngơ
    Ngắm khung trời đây đó thả niềm mơ
    Nh́n suối chảy
    Trông mây ngàn diệu vợi…
    Hốt sương buồn từng giọt kết thành thơ…

    Chiều hôm qua trên khung mờ ngập xám
    Hai linh hồn u ẩn nghẹn cô đơn
    Gặp được nhau, xúc động khúc cung đàn
    Từ sâu thẳm vô vàn khơi ư nhạc…

    Ta cạn chén rượu nồng say chất ngất
    Máu từng hồi rần rật chảy vào tim
    Một cánh rũ loài chim, một khắc khoải về đêm
    Đă bừng tỉnh sau cơn dài tuyết lạnh…

    Dẫu trăng ta cũng chỉ là vầng trăng chạnh
    Bởi khung mờ, khuất vắng vạn v́ sao
    Mây vẫn treo đầy, c̣n gió th́ khuất dạng ở nơi đâu
    Để t́nh mộng măi sầu trong nỗi nhớ!

    Thà như vậy c̣n hơn hoài trăn trở
    Bên khung tàn than thở lẻ loi ta…
    Hăy nhắm mắt lại đi em!…Anh đây mà! Em đó mà!
    Hồn măi quyện dưới trăng ngà soi bóng nước!...

    25/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #376

    “Hoạ Thơ Út Phương”



    “Hoạ Thơ Út Phương”

    BÚT CHIẾN ĐĂ HẠ MÀN…
    (Bài xướng)

    Bút chiến song phương cũng nghỉ rồi
    Người th́ nén giận kẻ ḥa thôi
    Thơ ông chắc chữ liên hoàn đập
    Lẽ chị đanh ngôn tới tấp bồi
    Biện giải đôi điều qua trận nóng
    Phân trần mấy lượt kết tuồng hôi
    Dĩ ḥa vi quí ngon ơ chuyện
    Kết bạn làm thân, nghĩ chẳng tồi

    Út Phương. 2017

    Đóng Cửa Rèn Tâm

    Sự t́nh bất chợt đă qua rồi
    Có giận, có buồn cũng vậy thôi
    Cận cửa người quen vung gậy đập
    Bên hông kẻ biết tiếp tay bồi
    Tâm thanh, trí sáng dằn cơn nóng
    Hồn thắm, nghĩa từ tránh việc hôi
    Lặng lẽ trau giồi không lắm chuyện
    Bằng không thiên hạ nghĩ ta tồi

    30/3/2017
    Nguyễn Thành Sáng



  7. #377

    Đau Và Nhớ




    Đau Và Nhớ

    Tôi ở nhà cao, sát mặt đường
    Nhưng nào ai biết lắm màn sương
    Đêm đêm giăng phủ bầu cô tịch
    Một cơi không gian chỉ lạnh buồn!

    Có những chiều tà lặng ngắm anh
    Ngồi xe gắn máy rịch cà tang
    Ung dung, thanh thản rồ ga nhẹ
    Sát cạnh sau lưng một ảnh vàng

    Tôi thấy ḷng tôi nỗi nhói đau
    Nhớ ngày xưa ấy phụ t́nh nhau
    Chê anh học ít thêm nghèo nữa
    Đành phải lần tay khép cổng vào

    Từ đó anh đi đường của anh
    Tôi ṿng ngơ khác kiếm đường tôi
    Công viên, băi cát, nơi ḥ hẹn…
    Tất cả gom chung trả lại trời!

    Cứ ngỡ cao sang với bạc tiền
    Là thuyền chở đến bến mơ duyên
    Nào hay chỉ đẹp màu tranh vẽ
    Treo giữa tường đen, cửa khoá xiềng

    Xa rồi thuở mộng thắm t́nh ai
    Dưới dăy thênh thang duỗi bóng dài
    Bát ngát đồng xanh hương lúa mạ
    Hồn yêu dào dạt ngất ngây say

    Chẳng c̣n thấy nữa nét suy tư
    Sợ ráng hoàng hôn ánh vật vờ
    Lặng lẽ âm thầm anh cố gắng
    Mong t́m cho được những vần thơ

    Để tặng cho em ấm cơi ḷng
    Vui cùng đ̣ vắng đợi qua sông…
    Giờ đây nặng trĩu bầu tâm sự
    Kẻ phụ hàn vi, có tấm chồng!...


    4/12/2016
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #378

    Vấn Vương



    Vấn Vương

    Hôm nay, nhớ bậu làm sao!
    Trưa trời xuyên ánh, nao nao nỗi niềm
    Cảm ai lời nói dịu êm
    Thương ai hồn mộng từng đêm mặn ṃi

    Vắng ai cảm thấy chơi vơi
    Ngàn xa thăm thẳm, một đời luyến lưu
    Phải chăng t́nh của ngàn thu
    Giờ đây sống lại nhạc ru ấm ḷng

    Hai bờ ngăn cách con sông
    Thuyền duyên măi lướt trên ḍng ánh trăng
    Nghe ḷng cứ măi lâng lâng
    Bao thương, bao nhớ, bao lần hồn yêu

    Để rồi nắng lặn chiều chiều
    Trên đường gió thổi hiu hiu "nhớ ḿnh"
    Nhớ t́nh thơ đẹp, t́nh xinh
    Xa xôi, năm tháng ḷng ḿnh vấn vương!...

    Nguyễn Thành Sáng

  9. #379

    Thương Bà


    Thương Bà
    (Giữ y từ cuối của một
    bài thơ “khá hay”)


    Bà ơi! Cháu thấy quá thương Bà
    Chẳng quản tuổi già, chẳng nghĩ ta
    Dạy dỗ cháu con như nghĩa Chúa
    Khuyên răn cḥm xóm tợ t́nh Cha
    Thiết tha mong mỏi ngày tươi sáng
    Bền bỉ lo toan dạ thắm ra
    Lặng lẽ canh dài người vẫn thức
    Suy tư cứ măi man miên*mà!



    *Thay v́ “Miên man”, học theo cách
    “biết linh động của Tiền Nhân đảo ngữ”
    (mỏi ṃn - ṃn mỏi
    bồng bềnh - bềnh bồng
    mộng mơ - mơ mộng
    mịt mờ - mờ mịt
    thiết tha - tha thiết
    hiu hắt - hắt hiu
    mệt mỏi - mỏi mệt
    vơ vẩn - vẩn vơ........)


    2/4/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #380
    Lối đảo ngữ này cũng lạ và hay.

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •