Page 37 of 119 FirstFirst ... 2735363738394787 ... LastLast
Results 361 to 370 of 1185

Thread: Thao thỨc

  1. #361

    NỖi nhỚ (3)



    NỖI NHỚ (3)

    Canh khuya vắng lặng, nỗi mông lung
    Chiếc bóng suy tư, thấy lạnh lùng
    Có phải thiếu trăng, trời lạnh lẽo?
    Chiều buồn, đ̣ vắng khách sang sông?

    Thiếu sương hoa lá như sầu héo
    vắng bạn t́nh nương, dạ thắt theo
    Sông nước đêm nay thuyền lặng lẽ
    Âm thầm, ảm đạm, gát tay chèo!

    Chén rượu vơi sầu ta uống cạn
    Thế mà chẳng thấy chút nào say
    Và đây chén nữa t́m quên lăng
    Lại thấy trào dâng nỗi nhớ ai!

    Ngày ấy chẳng may, trăng chếch bóng
    Biết ḷng lúc đó có buồn không?
    Đêm đêm có nhớ? sầu thui thủi?
    Một khúc thương đau, nát mảnh hồn!...

    Nầy thôi! không nghĩ, không trăn trở
    Uống cạn thêm chun, gát vẩn vơ
    Đă hẹn cùng ai trời , biển, nước
    Chẳng nên ư lụy, chẳng dật dờ!

    C̣n trăng, c̣n gió, măi c̣n
    Cho dầu tuôi sống chẳng c̣n thơ!...

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #362

    NỖi buỒn nhỚ




    NỖI BUỒN NHỚ

    Canh khuya vắng lặng thiếu tri âm
    Cây cỏ nghẹn ngào rủ dưới đêm
    Ánh nghẹt cuốn ḿnh trong góc vách
    Trăng buồn nấp bóng dưới chân thềm
    Ngoài trời mây ám sầu trông gió
    Dưới ngọn đèn khuya thoáng nỗi niềm
    Mượn chút thơ ḷng vơi vọng tưởng
    Thuyền t́nh điểm nhạc dưới sông đêm!

    Nguyễn Thành Sáng

  3. #363

    VƠi nỖi nhỚ




    VƠI NỖI NHỚ

    Lại nữa một đêm, vắng bạn "ḿnh"
    Trăng buồn, trăng thiếu ánh lung linh
    Sương rơi kết đọng, sầu hoa lá
    Gió thổi đong đưa, héo nhạc t́nh
    Chiều vắng, đ̣ thưa, người lặng lẽ
    Khuya sầu, ư cạn, nỗi mang mênh
    Thôi th́ vơi bớt niềm nhung nhớ
    Giấy, bút,thơ văn một bóng h́nh!

    Nguyễn Thành Sáng

  4. #364

    Hoài vỌng




    HOÀI VỌNG

    Nhưng khổ v́ yêu cảnh trái ngang
    Tim thương lai láng, áng mây giăng
    Lam buồn chiều vắng, bầu hoang tịch
    T́nh nhớ, trời xa, mộng lỡ làng
    Thuyền đậu chờ hoài, trông sóng nước
    Khách sầu đón măi, đợi hồn trăng
    Đêm sâu ṿ vơ bầu tâm sự
    Lá nhỏ sương khuya, giọt mấy hàng!

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #365

    Măi nhỚ (2)



    MĂI NHỚ (2)

    Nỗi buồn đeo đẳng măi thời gian
    Chẳng biết t́m đâu trút thở than
    Ḷng nhớ năm xưa sầu mộng dở
    Hồn thương người mới nghẹn t́nh tan
    Trăng vàng lạnh lẽo sầu mây ám
    Ngựa trắng cô đơn đuổi bóng tàn
    Lặng lẽ đêm sâu trầm ấp ủ
    Măi hoài dĩ văng với bâng khuâng!

    Nguyễn Thành Sáng

  6. #366

    T́nh muỘn thẮm



    T̀NH MUỘN THẮM

    Lữ khách nhàn du đă quá trưa
    Động ḷng kẻ sĩ, phổ vần thơ
    Nồng nàn, thắm thiết như hương tỏa
    Nhè nhẹ, lâng lâng tợ gió sờ
    Xúc cảm tâm t́nh người trải bút
    Cảm rung ước vọng kẻ chờ mơ
    Hoàng hôn lộng gió, diều căng rộng
    Tiếng sáo hay hay trổi nhịp đưa!

    Nguyễn Thành Sáng

  7. #367

    MỘng yêu



    MỘNG YÊU

    Hồn đau mỏi mệt ghé bên đàng
    Thẳng giấc chiêm bao lộng ánh vàng
    Trăng gió dặt d́u ḍng suối chảy
    Hồn hoa ngây ngất giọt sương tan
    Dạt dào thắm thiết t́nh ma mộng
    Ngào ngạt du dương nghĩa đá vàng
    Trọn tấm hồn yêu phơi bóng nguyệt
    Cung trời cô đọng nhịp tim ngân!

    Nguyễn Thành Sáng

  8. #368

    CHẲNG CẦN & Bến Ḷng






    CHẲNG CẦN

    Một lời ước hẹn khi đi
    Không tṛn vẹn giữ c̣n ǵ nghĩa nhân
    Huống chi duyên nợ sâu thâm
    Muôn lần thương nhớ,vạn lần nhớ thương

    Nào đâu than oán trên đường
    Chỉ là nhỏ giọt nhớ thương thâm t́nh
    Ma, Người cũng có chữ t́nh
    V́ t́nh th́ có tội t́nh ǵ đâu

    T́nh Ma nguyện giữ bền sâu
    Chẳng kinh, chẳng mụi, chẳng câu si t́nh
    Chẳng cần thoát chốn vô minh
    Chẳng cần hai chữ "vô t́nh" thế nhân!

    Nguyễn Thành Sáng




    Bến Ḷng

    Nước chảy nhẹ êm ở bến ḍng
    Con thuyền lờ lững nổi trên sông
    Có người lữ khách hồn thơ thẩn
    Nh́n bóng thuyền duyên dạ nhớ mong
    Ngắm ánh trăng khuya, ḷng thổn thức
    Xem thơ đêm lặng, nỗi chờ trông
    T́m đâu tri kỷ đường xa vợi?
    Xếp giấy, thuyền neo, đợi bến ḷng!

    Nguyễn Thành Sáng


  9. #369

    Tơ Hồng



    Tơ Hồng

    Thơ văn ư họa, mở t́nh thông
    Mây nước ngàn phương một sắc ḍng
    Lóng lánh trăng khuya, sương giọt mộng
    Nhẹ nhàng chiều vắng, gió trôi sông
    Xa xôi non nỉ hồn thơ rộng
    Diệu vợi lung linh ánh trăng ṛng
    Tâm sự đong đầy bao ư sống
    Ngân nga, hoài niệm chỉ tơ hồng!

    Nguyễn Thành Sáng

  10. #370

    Con Thuyền & Vấn Vương



    Con Thuyền

    Cuộc đời lắm cảnh phải man miên
    Thoáng chốc qua đi để lại phiền
    Tâm sự vấn vương bao vọng viễn
    Nỗi niềm lưu luyến chuyện mơ duyên
    Hoàng hôn lờ lững vầng mây chuyển
    Đêm lạnh chơ vơ ánh nguyệt xuyên
    Thắm thoát thời gian bao cảm luyến
    Bâng khuâng, khắc khoải chuyện con thuyền!

    Nguyễn Thành Sáng






    Vấn Vương

    Hôm nay, nhớ bậu làm sao!
    Trưa trời xuyên ánh, nao nao nỗi niềm
    Cảm ai lời nói dịu êm
    Thương ai hồn mộng từng đêm mặn ṃi

    Vắng ai cảm thấy chơi vơi
    Ngàn xa thăm thẳm, một đời luyến lưu
    Phải chăng t́nh của ngàn thu
    Giờ đây sống lại nhạc ru ấm ḷng

    Hai bờ ngăn cách con sông
    Thuyền duyên măi lướt trên ḍng ánh trăng
    Nghe ḷng cứ măi lâng lâng
    Bao thương, bao nhớ, bao lần hồn yêu

    Để rồi nắng lặn chiều chiều
    Trên đường gió thổi hiu hiu "nhớ ḿnh"
    Nhớ t́nh thơ đẹp, t́nh xinh
    Xa xôi, năm tháng ḷng ḿnh vấn vương!...

    Nguyễn Thành Sáng




Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •