Page 125 of 128 FirstFirst ... 2575115123124125126127 ... LastLast
Results 1,241 to 1,250 of 1271

Thread: Thao thỨc

  1. #1241

    Nếu Như Em Và Tôi



    Nếu Như Em Và Tôi

    Nếu như em và tôi thường xuyên gặp
    Cũng không gian rộn ră tiếng cười vui
    Chuyện riêng tư mỗi người thầm đậy nắp
    Bông đùa nhau từng chập, bấy nhiêu thôi!

    Nếu như em và tôi thường xuyên gặp
    Tợ ngàn mây phủ khắp cả bầu xanh
    Nỗi sầu thảm, bi quan phơi đầy ấp
    Treo cửa t́nh đen sẫm với mong manh

    Nếu như em và tôi thường xuyên gặp
    Nh́n toàn là bước thấp, ghị bước cao
    Trách, giận, hờn… ấn vào trong quả thắm
    Nhỏ loang dài chầm chậm rớt tầng sâu

    Nếu như em và tôi thường xuyên gặp
    Nửa mơ hồ ấm áp trải vườn xuân
    Nửa u ám xa xăm dần kéo lại
    Hai bóng quần cuốn xoáy giữa thâu canh

    Nếu như em và tôi thường xuyên gặp
    Mảnh đất cằn hụt hẫng ánh vầng dương
    Cây ít lá trên đường cành teo tóp
    Nở trái mùa lất phất nhạt mùi hương

    Nếu như em và tôi thường xuyên gặp
    Luôn ảnh h́nh rực nắng bỏng làn da
    Chén mật ngọt đậm đà đâu chẳng thấy
    Chỉ chực hờ lửa cháy dậy phèn la

    Th́ có lẽ em ơi! Chắc có lẽ
    Tôi sẽ về quạnh quẽ của riêng tôi
    Hơn là phải ngậm ngùi v́ trăng tỏ
    Tháng năm dài ṿ vơ vẫn mù khơi!...



    3/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1242

    Nỗi Ḷng Của Gió…




    Nỗi Ḷng Của Gió…

    Mảnh vườn quạnh quẽ của năm nao
    Lắm lắm hồn ta ánh lệ trào
    Hướng vọng xa xăm về biển mộng
    Âm thầm lặng lẽ nén niềm đau!

    Rồi khuya năm ấy bước ra đi
    Trải cánh thênh thang hướng ảnh thề
    Ngọn lửa nấu nung thời ấp ủ
    Cuồng giông, sóng dữ có hề chi

    Từng phút nâng ḿnh vượt đỉnh mây
    Rộng x̣e vỗ nhịp thẳng đường bay
    Đích dừng ngơi nghỉ c̣n xa quá
    Khắc nguyện con tim sẽ một ngày…

    Chợt chiều hôm đó ngoảnh nh́n xem
    Thấy đóa hoa thu rũ cạnh bờ
    Sắc thắm nhạt mờ treo cửa gió
    Chạnh t́nh ghé lại ngắm chơ vơ

    Chẳng hiểu v́ sao xúc động ḷng
    Từ nơi tấc dạ nhẹ nhàng rung
    Thương cho khoảnh khắc phù du ửng
    Hay cảm h́nh kia hẹn ước cùng…

    Giờ đây trống vắng, nỗi chơi vơi
    Bốn phía đ́u hiu phủ góc trời
    Có lẽ sẽ quay đầu chốn cũ
    Thơ trăng ngày tháng tự phai phôi

    Kỷ niệm dấu yêu vẫn ngập tràn
    Lần tay kiếm lại những tơ vàng
    Cất vào hộp kín niêm phong kỷ
    Măi măi trong ta bóng của nàng!...


    4/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng
    Last edited by Nguyễn Thành Sáng; 10-07-2019 at 04:27 AM.

  3. #1243

    Chơi Vơi



    Chơi Vơi

    Vườn cũ chiều nay thả bước về
    Mắt nh́n bốn phía dăy lê thê
    Cũng nầy lác đác vàng rơi rụng
    Cũng đó đ́u hiu phủ tím bề!

    Bục đá thường ngồi dưới bóng đêm
    Chơ vơ giữa xám, cận bên thềm
    Rêu phong mấy độ ṿng quanh xuống
    Có phải vắng người loang sẫm lên?

    C̣n kia! Cây khế đượm t́nh thương
    Dáng đứng thanh tao cạnh mé đường
    Nhớ kẻ tới lui vun bón gốc
    Hay sầu nhạt khuyết, tụ dầy sương!

    Âm vang đâu đó tiếng côn trùng
    Rỉ rả vọng về khúc nỉ non
    Khiến dạ ngậm ngùi thêm năo nuột
    Lệ buồn bất chợt nhỏ hoàng hôn

    Xa xa thấp thoáng một con đ̣
    Nhấp nhố trên ḍng chở khách qua
    Người ở phương nào thăm viếng ghé
    Hay cùng tâm sự giống như ta…

    Nửa niềm khắc khoải chuyện mờ trăng
    Nửa dạ bâng khuâng nhớ xóm làng
    Giây phút chạnh ḷng quay trở lại
    T́m trong yêu dấu sự b́nh yên

    Và vẫn nơi đây cơi lặng lờ
    Bốn mùa quạnh quẽ ẩn tàng mơ
    Biết làm sao nhỉ! Làm sao nhỉ
    Tiếp tục ra đi hoặc thẫn thờ!...


    6/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1244

    Em Hỏi Làm Chi…



    Em Hỏi Làm Chi…

    Em hỏi làm chi vậy hỡi em
    Để người xa lạ “lắc” con tim
    Rồi đây lỡ rớt làm sao lượm
    Em có v́ ai dơi mắt t́m?

    Em hỏi làm chi để vấn vương
    Khi người bên ấy vướng hàn sương
    Mỏng manh áo mặc nên mang lạnh
    Canh vắng lang thang cạnh mé đường

    Em hỏi làm chi lúc đổ mưa
    Phố phường trắng xóa, bước chân thưa
    Nếu như cảm động lời em hỏi
    Sao thể hở môi? Sợ nước lùa

    Em hỏi làm chi khiến ngẩn ngơ
    V́ h́nh em đó tuyệt như mơ
    Môi hồng, mắt biếc, lời thân ái
    C̣n kẻ chơi vơi ánh nhạt mờ

    Em hỏi làm chi để nhớ nhung
    Khắc vào tâm năo kẻ bâng khuâng
    Làm cho ngày tháng nhiều tư lự
    Biết phải làm sao hết vơ vàng

    Em hỏi làm chi để quặn đau
    Nằm trong sâu thẳm nổi lên mau
    Rồi tràn trút sạch không c̣n nữa
    Khoảng trống biết “ai” có chịu vào?

    Em hỏi làm chi! Khiến lạ xa…


    6/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1245

    Ngỏ Lời Làm Quen



    Ngỏ Lời Làm Quen

    Anh đây nào có vội theo em
    Cũng tại con tim cứ lụy phiền
    Nó chẳng nhịp đều và nói măi
    Sao không lẹ đến chỗ thuyền quyên!

    Quạu quạu một hồi anh mới bảo
    Mi đừng trong đó miệng lai nhai
    Người ta c̣n nhỏ, c̣n thơ dại
    Hiểu chuyện ǵ đâu để thả chài

    Nó liền ngưng đập, lắc rung rinh
    Khiến mấy chục giây phải giựt ḿnh
    Sợ nó sượng sùng v́ khiển trách
    Im ĺm vĩnh viễn, dứt đời nhanh

    Thôi th́ nhè nhẹ dỗ vài lời
    Đừng giận tim à! Nói thử coi
    Chớ giữa hai người xa lạ quá
    Làm sao hở được hết vành môi!

    Nhúc nhích từ từ, thêm nhúc nhích
    Trở trăn ít cái ở bên trong
    Rồi “y” vừa nói vừa cười khẻ
    Đâu suốt thời gian nước chảy ṛng

    Bây giờ c̣n nhỏ hăy xê cua
    Mai mốt sang năm lớn sẽ vừa
    V́ vậy nhanh chân anh mạnh”tiến”
    Kẻo không giông gió “phủ trời mưa”

    Nửa phần sợ phải bị ngưng tim
    Và nửa nh́n em quá dịu hiền
    Hai thứ kéo gh́…Đành phải lẹ
    Đến gần để…để…Ngỏ lời quen!


    7/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1246

    Vướng Sợi Tơ Ḷng



    Vướng Sợi Tơ Ḷng

    Lữ khách dừng chân, trở lại nhà
    Từ nay không nữa mộng đường xa
    Ngày vui gia đạo, đêm đèn sách
    Rảnh rỗi tiêu dao dưới xế tà!

    C̣n ǵ diễm phúc, tốt lành hơn
    Được sống an nhiên với mảnh hồn
    Thanh thản ung dung niềm tự tại
    Êm đềm ngày tháng trải hoàng hôn

    Nhưng rồi có lúc bỗng bâng khuâng
    Hồi tưởng thời gian bước dặm ngàn
    Sỏi đá, phong trần, bầu nắng cháy
    Vườn xuân, bến lạ, cơi thênh thang…

    Biết bao sắc ảnh tuyệt như mơ
    Để kẻ bôn ba phải thẫn thờ
    Và cũng lắm lần rơi cảnh vắng
    Cho người lạc nẻo nghẹn chơ vơ!

    Giờ đây thao thức dạ bồi hồi
    Thấy nhớ trăng vàng tỏa sáng soi
    Thương bóng con đ̣, ḍng nước chảy…
    Khiến ḷng trăn trở măi chưa thôi

    Có một cái ǵ tận đáy sâu
    Rong rêu phủ lấp, kín từ lâu
    Bất ngờ thỉnh thoảng rung rinh lắc
    Đẩy bọt trồi lên, gợn ánh sầu

    Phải chăng vương vấn hăy c̣n đây
    Bởi dấu chân xưa đậm gót hài
    Ngọn gió vô t́nh lùa rớt hạt
    Mọc lên trũng ấy một loài cây!...


    9/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1247

    Trăng Vẫn C̣n Kia




    Trăng Vẫn C̣n Kia

    Có phải em ngỡ ngàng bất chợt
    Thấy ánh vàng trôi rớt ngang sông
    Khiến cho tê tái cơi ḷng
    Hồn đan lảo đảo trên ḍng sông thu!

    Rồi cố gượng ghé bờ ngồi xuống
    Thả mắt về tận hướng xa xăm
    Nỗi niềm khắc khoải, bâng khuâng
    Lan man nghĩ ngợi, muôn phần xót xa

    Từ sâu thẳm ngân nga khúc biệt
    Quấn dạ sầu da diết ngàn đau
    Long lanh đôi khóe ửng trào
    Đong đưa rung lắc, nghẹn ngào quả tim!

    Em quằn quại “nh́n thuyền tan vỡ”
    Nhỏ giọt buồn “thơ đó” t́m quên
    Tợ như mười bốn mũi tên
    Cắm sâu giữa trái trăng t́nh… Của ai!

    Nào biết được ngày mai nắng sáng
    Hay dăy mờ phủ xám khung trời
    Từng hồi sấm chớp, mưa rơi
    Đường đi lá đổ, bóng người vắng toanh

    Nào biết được màu xanh mấy thuở
    Cũng một chiều vàng vơ héo khô
    Xác phơi lác đác vật vờ
    Cuốn theo chiều gió, thẫn thờ tóe tung

    Giữa không gian mênh mông bát ngát
    Ảnh sắc vàng nào mất chi đâu
    Chỉ là dạ bóng chân cầu
    C̣n trăng treo đó, vẫn chào đón mơ!

    10/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1248

    Có Phải Ông…?




    Có Phải Ông…?

    Nầy ông hỡi! Nay bao nhiêu tuổi
    Có vợ con, cháu nội hay chưa
    Mà sao ông măi làm thơ
    Thơ trăng, thơ gió… thơ chờ đợi ai?

    Ông thả khối men say vào mộng
    Phả khung trời lồng lộng thênh thang
    Để cây cỏ lá ngỡ ngàng
    Hàng hoa dào dạt mơ màng vấn vương

    Ông gieo ngập nỗi buồn khôn tả
    Gợi ái t́nh nhưng có ǵ đâu
    Khiến cho lặng lẽ canh thâu
    Cô đơn giá buốt ánh sầu nhẹ rơi

    Ông gửi lại tim người những thứ
    Nào bâng khuâng nhung nhớ âm thầm
    Tấc ḷng hướng vọng xa xăm
    Lan man nghĩ ngợi muôn phần chông chênh

    Từ diệu vợi ảnh h́nh quen thuộc
    Nhẹ loang vào kư ức hồn mơ
    Làm cho giây phút thẫn thờ
    Niềm thu lảo đảo, vật vờ ngả nghiêng

    Ông vẽ cảnh con thuyền giữa sóng
    Lại vẽ thêm hai bóng t́nh yêu
    Bị nhồi, bị lắc liêu xiêu
    Trên thêm mây xám phủ chiều tối đen…

    Có phải ông muốn đem tâm sự
    Của một trời thương nhớ năm xưa
    Trút vào tất cả vần thơ
    Dưới hoàng hôn đổ để mà phôi phai?!...


    11/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1249

    Linh Hồn Nhẹ Đi



    Linh Hồn Nhẹ Đi

    Thật đúng vậy! Chính ta là kẻ
    Dưới ráng chiều quạnh quẽ đ́u hiu
    Vấn vương kỷ niệm thật nhiều
    Miên man nghĩ ngợi bao điều nhớ thương…

    Lắm lúc nghe nỗi hờn da diết
    Giữa lặng tờ nào biết ǵ hơn
    Vói tay bưng lấy cây đờn
    Ngân nga lảy nhịp cho ḷng phôi pha

    Niềm hụt hẫng đường xa ngă bước
    Hận oán tràn đứng trước đổi thay
    Yêu đương thuyền mộng đứt dây
    Nhân t́nh thế thái dẫy đầy tái tê…

    Đă khiến mảnh trăng thề mấy độ
    Bị khuất che khắp chỗ tối sầm
    Canh khuya lặng lẽ âm thầm
    Trầm ḿnh chịu đựng muôn ngàn âm u!

    Cố thẳng chân trên bờ giá rét
    Nhập tinh hoa tiền kiếp vào tim
    Khơi lên ánh tỏ ngọn đèn
    Phả tan lạnh lẽo, đêm đen mịt mờ

    Nào lai láng vần thơ trăng gió
    Nào mượt mà lá cỏ vườn xuân
    Nào mây, nào nước, nào sương
    Nào sầu, nào lụy, nào buồn, nào đau…

    Tất cả “nào” làm trào ánh mắt
    Để hôm nay nửa mất nửa c̣n
    Ngậm ngùi được thả hoàng hôn
    Không gian lồng lộng, linh hồn nhẹ đi!...


    13/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1250

    Chỉ Thấy Hàn Sương





    Chỉ Thấy Hàn Sương

    Thế là hết! Em về nẻo ấy
    Khép cửa ḷng, trả lại t́nh tôi
    Những ǵ thắm thiết đầy vơi
    Hóa thành kỷ niệm để rồi phôi phai!

    Bờ hai hướng không dài cho lắm
    Mà tợ như thăm thẳm trùng dương
    Tháng ngày lặng lẽ vấn vương
    Thả sầu khóe mắt, dấu buồn con tim

    C̣n đâu nữa duyên thuyền năm cũ
    Êm ả ḍng nhẹ lướt thênh thang
    Đêm khuya trở giấc mơ màng
    Bâng khuâng khoảnh khắc, ngỡ ngàng canh thâu

    C̣n đâu nữa biết bao cảm xúc
    Giữa trái hồng từng phút ngân nga
    C̣n đâu tay quyện dưới tà
    Lâng lâng dào dạt, đậm đà dấu yêu!…

    Giờ chỉ có bóng chiều phủ tối
    Mảnh hồn yêu nhức nhói, chơi vơi
    Tạ từ hai tiếng đầu môi
    Ngập ngừng chẳng thể, ngậm ngùi hoài đây…

    Bỗng bất chợt chiều nay chạnh nhớ
    Chuyện năm xưa một thuở tái tê
    Âm vang loáng thoáng vọng về
    Lay niềm dĩ văng, năo nề tâm can

    Ai nỡ xé vầng trăng vỡ nát
    Khiến kẻ đời chất ngất đau thương
    Khiến người chỉ thấy hàn sương
    Đọng theo lá cỏ bên đường ái ân!



    15/2/2018
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •