Page 11 of 128 FirstFirst ... 9101112132161111 ... LastLast
Results 101 to 110 of 1271

Thread: Thao thỨc

  1. #101

    ChuỖi Đêm.


    CHUỖI ĐÊM.

    Trăng đă lặn tàn, sương nhỏ xuống
    Khung trời buốt lạnh, phủ mờ mây
    Thả hồn buồn bă về muôn thuở
    Nhịp đập tim ḷng động đó đây!

    Da diết ch́m sâu trong kỷ niệm
    Nhớ xưa năm tháng thuở t́nh trăng
    Dạt dào tươi mát như nguồn nước
    Ấm áp ngàn thương tự bấy lần…

    Bỗng một ngày mưa sầu thảm quá
    Từng cơn trút xuống, nhịp ngân nga
    Ngập trôi thuyền mộng theo ḍng gợn
    Cuốn mất đi rồi một thắm hoa!

    Cho chuỗi thu sầu, trời nhạt ánh
    Nỗi niềm tê tái, phủ hồn say
    Dật dờ thao thức về xa vợi
    Thương nhớ năm nào tay nắm tay

    Cứ thế, thời gian luôn ảm đạm
    T́nh tan thống thiết biến tim thâm
    Héo sầu, tàn tạ, chai buồn bă
    Từng giọt khô rồi, đóng cứng tâm

    Năm tháng u hoài trải bước đi
    Cuộc đời vàng vơ, chẳng c̣n chi
    Mây trời bàng bạc gom hồn nhớ
    Để khúc tương tư lảy mộng th́…

    Chiều nay lặng lẽ, màu thu gợi
    Giấc mộng ngày xưa lại trở về
    Lá đổ năm nào nay đă mục
    Sao ḷng cứ măi giọt lê thê!


    Nguyễn Thành Sáng

  2. #102

    Day dỨt măi


    DAY DỨT MĂI

    Tuổi xanh dào dạt mộng yêu thương
    Thuyền đến rồi đi nghĩ chuyện thường
    Sóng nước mây trôi, hồn vọng tưởng
    Trăng ḷng ánh nhạt, dạ quên đường
    Son sắt tơ t́nh ai một hướng
    Phũ phàng sắc mộng kẻ đa phương
    Chiều tà thao thức niềm suy tưởng
    Cắn rứt tâm hồn nhỏ vấn vương!


    Nguyễn Thành Sáng

  3. #103

    T́nh yêu trôi


    T̀NH YÊU TRÔI

    Xuân, hạ, thu, đông, bốn cảnh mùa
    Luân chuyền, chuyển măi tự ngàn xưa
    Qua theo ngày tháng bao thay đổi
    Phủ sắc trần gian chẳng đợi chờ!

    T́nh yêu! Lẽ sống của con người
    Mấy độ theo thời cũng thế thôi
    Lúc ấm nồng nàn, khi ảm đạm
    Rồi buồn lặng lẽ nỗi chơi vơi

    Hôm nào lóng lánh dưới trăng xanh
    E ấp cuốn ḿnh bên gối anh
    Em nhớ, em yêu, anh có hiểu?
    Vắng ai khắc khoải mỗi đêm canh

    Những chiều quạnh quẽ nh́n thu chết
    Vọng hướng chân trời dơi bóng ai
    Ngắm ánh hoàng hôn dần đổ xuống
    Nỗi niềm thương nhớ! Gió heo may!...

    Thế mà bỗng chốc rồi thay đổi
    Mộng kết tơ t́nh lại đứt dây
    Một thoáng thổi qua cơn gió nhẹ
    Cũng làm nhăn nhúm cánh hoa lay

    Em kéo vầng mây để phủ tôi
    Cho từng sương nước phải ngừng trôi
    Dưới trời oi bức ngàn cơn nóng
    Một chút tan dần, nước bốc hơi

    Tôi níu trăng vàng tỏa sáng ai
    Em lơ, em đẩy ánh trôi bay
    Quay về hướng tối, hờn than thở
    Đen kịt thế nầy! Sao ở đây!...

    Giữa ấm xuân về lại réo thu
    Để t́nh thơ mộng gói sầu ưu
    Cho đường rẽ lối từ hôm ấy
    Hai chữ yêu nhiều biến viễn du

    Chao ôi! Đẹp lắm biết bao nhiêu
    Đâu nỡ giăng tơ lại nhổ cành
    Chiếc bóng thời gian luôn chuyển hóa
    Trăng vàng mới ló, sớm tàn canh…

    Đêm đen có kẻ đứng bên đồi
    Dơi mắt đưa về tận chốn khơi
    Một áng mây mờ đang lững thững
    Từng cơn gió đến thổi dần trôi!


    Nguyễn Thành Sáng

  4. #104

    Trông anh..


    TRÔNG ANH..

    Từng hồi gió thoảng lay cành lá
    Khuya vắng cô đơn tối mịt mùng
    Lặng lẽ thức thao t́nh mộng tưởng
    Nghe ḷng vương vấn chuyện t́nh chung!

    Em lạnh, em trông anh có hiểu
    Tơ ḷng đă kết được bao nhiêu
    Niềm thương, nỗi nhớ đong đầy quá
    Để lắm thu bay dưới ráng chiều

    Chiếc bóng khuya nay em đợi ai
    Từ nơi xa tít cuối chân mây
    Trăng thơ gói trọn, hồn thương gửi
    Giờ vắng, phương nầy dạ lắt lay

    Gió ơi! Đừng thổi! Buốt ḷng ta
    T́nh ngỡ thấy gần nhưng quá xa
    Đôi nhịp tim yêu ḥa một ánh
    Mà đời hai ngả, biến mơ hoa!

    Những khi không gặp thấy chơi vơi
    Khắc khoải nhớ ai dạ thấy sầu
    Một chuỗi thu hồn nơi chốn lặng
    Âm thầm lá rủ dưới mưa ngâu

    Giờ nầy chốn ấy, mảnh xa xôi
    Thả giấc êm đềm bên gối thơ
    Có biết nơi đây em thức đợi
    Hồn lang mộng ái tự bao giờ

    Dẫu biết đường dài, ta kết ước
    Mà sao vẫn măi giá hồn em
    Cho luôn dơi mắt về xa vợi
    Và áng mây buồn phủ bóng đêm!


    Nguyễn Thành Sáng

  5. #105

    NhỎ ḷng...


    NHỎ L̉NG...

    Ra đi để lại mối tơ vương
    Ṿ vơ năm canh khóc đoạn trường
    Gió mộng ưu buồn xuôi đổi hướng
    Trăng t́nh thảm đạm ngược quay phương
    Cô đơn lặng lẽ trôi ḍng tưởng
    Quạnh quẽ âm thầm nhỏ lệ thương
    Tan tác trưa hè, rơi đoá phượng
    Đêm tàn lạnh lẽo, giọt sương buông!


    Nguyễn Thành Sáng

  6. #106

    TrẢ lẠi ngày xƯa


    TRẢ LẠI NGÀY XƯA

    Rượu sầu nốc cạn dưới trăng soi
    Thảm đạm, u buồn lại tả tơi
    Theo gió thả hồn về diệu vợi
    Vờn mây gửi mộng đến ngàn khơi
    Con tim xưa ấy hằng mong đợi
    Trái bóng chiều nay chỉ thả thôi
    Cất giữ làm chi thêm nhức nhối
    Trăng vàng đă nhạt tự lâu rồi!


    Nguyễn Thành Sáng

  7. #107

    LẠnh tàn..


    LẠNH TÀN..

    Thôi nhé! T́nh yêu xin trả lại
    Từ nay mây cũ đă trôi bay
    Ta về bó mộng, hồn phôi lăng
    Ḥa với trăng sương, giũ đọa đày

    Đă chết ngày xưa, thành sóng giạt
    Thêm buồn, trăn trở để mà chi
    Trái ḷng ngày cũ từng trao trọn
    Chiều vắng bây giờ đuổi ngựa phi!

    Em ơi! H́nh bóng xưa năm ấy
    Ánh mắt, nụ cười để ngất say
    Anh xoá từ nay không nhớ nữa
    Gói t́nh vạn thắm trả về ai

    Con tim có lẽ giờ chai cứng
    Nhịp đập ngân nga cũng đă dừng
    Duỗi bóng một lần đem đốt cháy
    Khói đen khen khét thả cung tầng!

    Sẽ chẳng bao giờ c̣n mộng mị
    Lạc về thăm thẳm chốn xa xôi
    Có con đường nhỏ trong mơ ảo
    Nát biến từ nay suốt mộng đời

    Rồi đây thao thức dưới trăng mờ
    Vắng lặng tư bề, xả hết thơ
    Nhung nhớ thuở nào giờ chẳng nữa
    Khô khan, lặng tiếng, một chơ vơ

    Ảo ảnh ngày xưa sẽ biến Ma
    Khiến ta thấy sợ tránh xa ra
    Bởi mi giá buốt, vờn đau khổ
    Quả bóng âm u đá nguyệt tà!


    Nguyễn Thành Sáng

  8. #108

    Gió trách bẠn


    GIÓ TRÁCH BẠN

    Nầy bạn! Hăy vươn vai đứng dậy
    Hút ta vào tận phổi người đi
    Và gồng gân đấm thẳng vào kia
    Chân chuyển hướng, tung ra một cước

    Cho tan bao nỗi sầu da diết
    Kéo lại linh hồn của thuở xưa
    Lẫm liệt khí hùng hằn sỏi đá
    Khiến ḷng ta cảm một chiều mưa!

    Và đă theo người qua khắp nẻo
    Từ ḍng sông vắng đến cheo leo
    Trời xa hiu hắt ḥa đêm tịch
    Ôm ấp, ngân nga vạn sáo diều

    Thế mà tan vỡ mộng đầu yêu
    Trở lại hồn xưa dưới bóng chiều
    Biến cánh chim trời thành rũ rượi
    Tâm t́nh tan tác hóa rong rêu

    Sao cứ trầm ḿnh trong cơi chết
    Để hồn tàn tạ lụy sầu ai
    Liệng hồn sĩ khí vào sông lạnh
    Buộc trói tâm hồn chuỗi đắng cay!

    Ta thấy nghẹn ngào như nối tiếc
    Một thời xa cũ khí hùng hưng
    Giờ theo lam khói trôi mù mịt
    Suối biếc u hoài, lệ nhỏ xuân

    Người đă bao lần thôi nhớ nữa
    T́m quên dĩ văng phủ mây khuya
    Vậy mà ḷng cứ loanh quanh mộng
    Giọt rớt, sương buồn, măi động đưa!


    Nguyễn Thành Sáng

  9. #109

    LỜi vỚi gió


    LỜI VỚI GIÓ

    Hăy nói và hờn giận nữa đi
    Rồi ngươi biến chuyển thành cuồng nộ
    Phong ba, băo tố bặt văng ta
    Cho được ói ra ngàn nỗi nhớ!

    Bởi hết ḷng yêu, lần gởi trọn
    Suốt đời vỡ mộng phải sầu tuôn
    Trái tim đỏ thắm khi trao tặng
    Đến bến, thuyền đi chỉ một đường

    Nào hay biển lớn, vần cơn sóng
    Nẻo vắng cuộc đời trắc trở thay
    Cả đám mây mờ giăng mịt lối
    Đêm tàn mờ nhạt, ră hồn ai!

    Ta cũng bao lần vơi nỗi nhớ
    T́m trăng soi bóng phả phôi phai
    Thế mà sao măi hằng lưu luyến
    Buồn bă chiều nay gió thổi hoài

    Có lẽ đêm tàn nên thấm lạnh
    Cây khô lần lượt vỏ tơi mềm
    Hay ḷng xưa cũ thề son sắc
    Lạnh lẽo chiều thu héo rủ thêm!

    Gió ơi! Ngươi cứ rú gầm đi
    Tức tối năm xưa kết bạn v́
    Rực ánh oai phong hồn sĩ khí
    Nay giờ tàn tạ, lụy sầu bi

    Hăy để cho ta trọn một lần
    Thả ḷng phẳng lặng tạ đêm đen
    Cho hồn được hưởng lần trăng sáng
    Cạn tận hôm nay trả lại đèn!


    Nguyễn Thành Sáng

  10. #110

    ư thu..


    Ư THU..

    Trầm ngắm hồn thu trải ánh thu
    Nghe ḍng thắm thiết nhạc ḷng ru
    Kéo hồn sĩ mộng về nhung nhớ
    Dào dạt, lâng lâng chốn mịt mù

    Để thấy rằng thu đậm thắm t́nh
    Cho bầu trời nhạt, lá rung rinh
    Rồi nghe da diết niềm tâm sự
    Từng chiếc vàng rơi rủ xác ḿnh!

    Cho nhớ, cho thương về diệu vợi
    Cũng nầy ngày tháng của xa xôi
    Cũng bầu lặng lẽ, trời thanh vắng
    Cũng nét u buồn, cũng lá rơi

    Thế biết rằng thu măi sống c̣n
    Cho dầu năm tháng vướng sầu hon
    T́nh ai vẫn thắm khung trời mộng
    Vẫn dưới trời thu một ánh hồn!

    Muốn kéo hồn thu khỏi bóng tàn
    Cho bầu lặng lẽ hết vương mang
    Nhưng sao chẳng thể v́ thu bởi
    Có gió heo may phủ ngập tràn

    Bởi tiếng là thu phải gọi thu
    Cũng bầu êm ả, mộng hồn du
    Cũng theo ṿng chuyển về khung ảnh
    Nhưng sắc hồn thu của mỗi thu

    Sẽ có ngàn thu, gió thổi vờn
    Khi trầm nghe tiếng lộng từng cơn
    Và theo mây giạt về khung ảnh
    Chốn ấy! Thu sang! Cơi mộng hồn!


    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •