Page 115 of 127 FirstFirst ... 1565105113114115116117125 ... LastLast
Results 1,141 to 1,150 of 1266

Thread: Thao thỨc

  1. #1141

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (95)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (95)

    Ồ! Ồ!

    Th́ ra “méc cỡ” hổm rày
    Nàng bay vô núi núp hoài mấy hôm
    Để anh chờ đợi mỏi ṃn
    Mặc ba ngày tết héo hon dài dài

    Bửa nay mới chịu xuống đây
    Nỉ non mấy tiếng h́ h́…với tui
    Bửa kia anh đă nói rồi
    Bạc bài, cá độ không chơi nữa mà

    Ôi! Ôi! Nàng hăy về nhà
    Cho anh xin lỗi, dịu xoa nỗi buồn
    Xong rồi em bước ngang đường
    Mua “vài chục lít” …sương sương nhậu mừng!

    NTS


    XÍ! XÍ!

    Ô hay ư chẳng đặng đừng
    Nỉ non vài tiếng thấy cưng quá hà
    Để em sang quán ông Ba
    Mua vài xị đế với ba con c̣ng

    Mề gà ướp sả đem hong
    Ḷng heo rán ngũ vị nồng cay cay
    Cùng chàng đối ẩm đêm nay
    Mây treo lơ lửng gió lay lay t́nh

    Sao rơi sóng gợn lung linh
    Lầu hiên trăng sáng đôi ḿnh ước trao
    Nâng ly chén ngọc rượu đào
    Ấm từ đáy dạ ngọt vào tận tim.....

    T.M

  2. #1142

    Tôi Hỏi Anh!




    Tôi Hỏi Anh!

    Tôi hỏi anh!...
    Anh ngồi đó, anh cúi đầu rầu rĩ
    Chỉ lo âu và cũng chỉ lo âu
    Bầu không gian là cả khối u sầu
    Dần phủ lấp, đè vào thân mệt mỏi!

    Anh trăn trở, quay cuồng trong nhức nhói
    Rồi ngước nh́n vời vợi trút thở than
    Sợi dây xích xiềng chặt cả hai chân
    Niềm ngao ngán muôn phần treo tâm năo

    Anh tơi tả dưới khung trời giông băo
    Chẳng thấy người cho áo bớt hàn đông
    Anh hận đời, hận cả một ḍng sông
    Ngàn sóng vỗ khiến ḷng anh tê tái

    Anh thao thức, anh nhớ thời thơ dại
    Nhớ xuân đầu phơi phới cánh hồn bay
    C̣n bây giờ trăng lặn, gió heo may
    Đẩy xám xịt, đoạn đoài ôm nối tiếc…

    Bao sự việc làm cho anh da diết
    Để tận cùng chẳng thiết, mặc t́nh buông
    An ủi rằng: Trời sanh cỏ nhỏ sương
    Thôi cứ mặc! Đoạn trường sao cứ mặc!

    Tôi hỏi anh!
    Trước nghịch cảnh khó khăn đang siết chặt
    Ngả nghiêng ḷng đánh mất chí vùng lên
    Anh nghĩ sao? Thiên chức một cái tên
    “Chồng”và “Cha”! của ḿnh nơi mái ấm

    Ai ở trong tận cùng sâu thăm thẳm
    Trọn nghĩa t́nh trĩu nặng đợi chờ anh?…
    Ích lợi ǵ chán nản với bi quan
    Đường dẫu tối, cố lần rồi sẽ thoát!

    Cảnh của tôi!
    Cũng giống anh! Mười mấy năm về trước!...

    30/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  3. #1143

    Cứ Vẫn Con Tim…




    Cứ Vẫn Con Tim…

    Nàng đi dệt mộng phù du
    Để buồn loang mắt, cho thu đọng hồn
    Chiều chiều lặng ngắm hoàng hôn
    Cung đàn réo rắt, chập chờn ư mơ!

    C̣n tôi khuây khỏa với thơ
    Tay đan ước vọng, chân chờ gió lay
    Đẩy về dĩ văng t́m ai?
    Cho vơi nỗi nhớ chuỗi ngày không tên

    Sớm hôm thả cánh bồng bềnh
    Dặm ngàn sương khói, ánh t́nh nơi đâu?...
    Giờ đây điểm muối mái đầu
    Vấn vương c̣n đó, chuốc sầu mà thôi

    Tôi, nàng cách biệt đôi nơi
    Cũng cùng một ánh trăng soi giữa trời
    Cũng trông, cũng đợi, cũng rồi
    Dạ mang canh cánh, từng hồi cảm rung

    Ngắm mây, mây xám lạnh lùng
    Lững lờ trôi măi vào vùng xa xăm
    Ngắm sương, sương nhẹ âm thầm
    Từ từ nhỏ giọt, cạn dần sau đêm…

    Vậy mà cứ vẫn con tim!...

    1/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1144

    ThƠi thẢnh thƠi




    THƠI THẢNH THƠI
    (Thơ Liên Vần-Tác Giả Tam Muội)

    Ngẫm nghĩ chồng con thấy phát RẦU
    Nhịp CẦU tưởng VỌNG MỘNG canh thâu
    Bể dâu san sẻ duyên phần HẪM
    Vơi ĐẪM lệ sầu lắng nỗi đau

    Bóng ngă hoàng hôn tay siết TAY
    Tương LAI xây ĐẮP NGẬP hồn say
    Dệt ân luyến ái, nồng chăn GỐI
    Sớm TỐI ươm t́nh nhạt đắng cay

    Hồ hải tiêu dao buồm rộng CĂNG
    Ngắm BĂNG tinh TÚ VŨ sương giăng
    Tựa vai thưởng thức vầng trăng KHUYẾT
    Thắm THIẾT chuỗi dài bớt trở trăn..

    Tạo hoá bày chi sóng dập DỀNH
    Thuyền LÊNH đênh ĐẢO BĂO chênh vênh
    Dập vùi xơ xác tan từng MẢNH
    Canh CÁNH cơi ḷng măi bấp bênh

    Hạnh phúc người ta, se sắt M̀NH
    Cũng XINH duyên DÁNG TRÁN thông minh
    Cớ chi lận đận hoài oan TRÁI
    Cửa ẢI trần gian vướng luỵ t́nh

    Quạnh quẽ cung tơ lỗi phím ĐỜN
    Gió MƠN mộng MỊ RỊ chăn đơn
    Nốt trầm dằng dặc len trong DẠ
    Vật VĂ cô đơn lệ tủi hờn

    Lưu lạc phong sương một kiếp ĐỜI
    Phó TRỜI định ĐOẠT THOÁT chơi vơi
    Hữu duyên vô phận đành câm NÍN
    Chôn KÍN mảnh buồn, thơi thảnh thơi.

    July 20, 2018
    Tam Muội


    Bến Hẹn Câu Thề

    (Họa lại thơ liên vần – Tác Giả Tam Muội)

    Đậm đà, tha thiết biết bao nhiêu
    Lại trĩu oằn đau nhăo bóng chiều
    Nghĩ ngợi miên man hoài tấc dạ
    Xót xa, cay đắng dưới đ́u hiu!

    Lưu luyến ngập đầy trọn trái tim
    Mà duyên phận bạc nát con thuyền
    Để sông lờ lững, buồn phơi nước
    Bởi trước thôi rồi! Chỉ lặng yên

    Thắt thẻo cơi ḷng nỗi vấn vương
    Ngắm sương kết tụ rũ đêm trường
    Bâng khuâng trăn trở, niềm u ẩn
    Lẳng lặng âm thầm khảy tiếng chuông!...

    Thơ em vàng vơ sắc màu thu
    Gió hú thênh thang oán mịt mù
    Trải xám khung trời, gây ảm đạm
    Khiến ngàn héo hắt quấn chu du

    Ngân nga chầm chậm đọc từng câu
    Đau đáu tâm tư nhớ với sầu
    Da diết ḷng anh! Yêu dấu hỡi
    Ngậm ngùi trầm mặc tím canh thâu…

    Chỉ c̣n ngày tháng tự phôi phai
    Gửi ấy về kia phía nguyệt đài
    Mối chỉ tơ hồng non biển hẹn
    Đêm đêm xoải cánh quyện cùng“Ai”

    Hăy cứ thảnh thơi nhé mộng t́nh
    Ba sinh khoảnh khắc dắt hồn linh
    Về nơi bến cũ vui sum họp
    Bù đắp trần gian tê tái ḿnh…


    21/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1145

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (96)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (96)

    XÍ! XÍ!

    Ô hay ư chẳng đặng đừng
    Nỉ non vài tiếng thấy cưng quá hà
    Để em sang quán ông Ba
    Mua vài xị đế với ba con c̣ng

    Mề gà ướp sả đem hong
    Ḷng heo rán ngũ vị nồng cay cay
    Cùng chàng đối ẩm đêm nay
    Mây treo lơ lửng gió lay lay t́nh

    Sao rơi sóng gợn lung linh
    Lầu hiên trăng sáng đôi ḿnh ước trao
    Nâng ly chén ngọc rượu đào
    Ấm từ đáy dạ ngọt vào tận tim.....

    T.M


    Khà! Khà!

    Khà khà! Một đóa thuyền quyên!
    Dung nhan “Quỷ lệ”, thêm duyên mặn ṃi
    Lại là…bà xă của tui
    Ôi! Ôi! Diễm phúc cuộc đời biết bao

    Lắng nghe thỏ thẻ ngọt ngào
    Dạt dào, cảm xúc chảy vào quả tim…
    Nhưng mà em hỡi! Nầy em!
    Chỉ mua vài xị… sao đèn sáng đây!

    Phải mấy chục lít tối nay
    Mới chan đủ ấm, mới lay ngập t́nh
    Bởi ta hai mảnh hồn linh
    Nhậu không tới bến…Vẽ h́nh hổng ra!

    NTS

  6. #1146

    Thôi Mà!



    Thôi Mà!

    Nàng hỡi! Thôi mà! Đừng có ghen
    V́ anh chỉ biết có ḿnh em
    Dẫu cho một thoáng t́nh cờ gặp
    Nhưng mắt của anh…Đă chịu đèn!

    Sáng, trưa, chiều, tối dạ bâng khuâng
    Nghĩ ngợi về ai mấy chục lần
    Đi, đứng, nằm, ngồi chi cũng nghĩ
    Cơm, canh chờ sẵn chẳng thèm ăn…

    Anh kể sự t́nh em hiểu chưa
    Mà sao c̣n gió với c̣n mưa
    Cho anh ướt áo, cho anh lạnh
    Buốt tái âm thầm dưới bóng khuya?

    Chẳng qua thao thức trải hồn thơ
    Nên thả cánh bay khắp nẻo bờ
    Mượn khói làm tranh, sương nhỏ bút…
    Chớ nào đây đó rải dây tơ!...

    30/9/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1147

    Vần Thơ Buồn Trải Giấy



    Vần Thơ Buồn Trải Giấy

    Tà buông ráng sau hàng cây rũ riệt
    Trăm lá vàng la liệt rải đầy sân
    Giữa mênh mông, từng dăy xám giăng ngang
    Lững lờ nhẹ, trôi về nơi xa thẳm…

    Bên khung cửa chập chờn vài tia nắng
    Dáng em ngồi trĩu nặng nét thu phai
    Đôi mắt sầu lơ đễnh hướng vầng mây
    Thỉnh thoảng cất bàn tay lùa mái xơa

    Em thao thức, và rồi em nhung nhớ
    Chuyện ngày xưa, của thuở sắc đan thanh
    Dưới bầu trời lóng lánh ánh trăng xanh
    Vô tư lự, lâng lâng hồn phơi phới…

    Bóng thời gian măi âm thầm chuyển tới
    Sắc hoa chiều bên lối ngơ rêu phong
    Để giờ đây vương vấn một ḍng sông
    Con thuyền mộng bềnh bồng trên sóng nước

    Ngàn du dương theo đong đưa của gió
    Muôn tiếng đàn đây đó trỗi ngân nga…
    Tất cả đă chầm chậm lướt dần qua
    Chuỗi xuân thắm hóa ra thời dĩ văng

    Một cái ǵ như hăy c̣n hụt hẫng
    Như đ́u hiu, trống vắng ở tâm tư…
    Tiếng chuông chùa khuây khỏa nỗi chơ vơ
    Em khép cửa, vần thơ buồn trải giấy…

    2/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  8. #1148

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (97)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (97)

    ĐÔNG TẢN MẠN

    Gió lay réo rắt sắc Đông
    Sao mờ trăng lặn pḥng không đêm trường
    Đèn khuya cô ảnh vấn vương
    Nhớ ai suối lệ chán chường bơ vơ

    Bên song ủ rũ thẫn thờ
    Cung thương phím bặt đường tơ rối bời
    Dạ nghe lưu luyến chơi vơi
    Sầu dâng mắt biếc một trời nhớ nhung

    Xa xôi cách trở ngh́n trùng
    Duyên trôi rời rạc tương phùng với ai
    Tuyết rơi ướt đẫm vai gầy
    T́nh thơ văng vẳng u hoài ngàn năm......

    T.M


    Nỗi Niềm Chơi Vơi

    Lắng nghe loáng thoáng tiếng đàn
    Âm vang năo nuột kéo ngàn sợi đau
    Trăng thu nhạt ánh rải sầu
    Hồn sương giá lạnh, nghẹn ngào gió lay

    Tấc ḷng biết tỏ cùng ai
    Vấn vương, lưu luyến chuỗi ngày…không tên
    Xa xăm ảo ảnh bóng h́nh
    Từng hồi ẩn hiện, bồng bềnh mơ đan

    Canh khuya trở giấc ngỡ ngàng
    Tái tê, da diết đôi hàng lệ rơi
    Bước chân thầm lặng cuộc đời
    Giữa bề quạnh quẽ, chơi vơi nỗi niềm...

    NTS

  9. #1149

    C̣n Đó Một Vầng Trăng



    C̣n Đó Một Vầng Trăng

    Em giá lạnh, nỗi sầu nằm thung lũng
    C̣n hồn th́ lơ lửng đỉnh non xanh
    Quả tim buồn thỉnh thoảng nhẹ rung rinh
    Nhịp trăn trở tiếng t́nh trong lặng lẽ!

    Cứ mỗi buổi vào hoàng hôn bóng xế
    Nh́n ráng tàn rải lệ dưới đ́u hiu
    Nghe cánh ngàn hướng tổ vọng lời kêu
    Ôi! da diết thật nhiều, muôn xúc cảm…

    Từng từng phút từ từ dâng lai láng
    Rồi loang tràn, tan loăng tợ phôi phai
    Cũng như kia bao cụm xám vầng mây
    Gom kết tụ để dài trôi ră nát

    C̣n đâu nữa vườn xuân đầy thơm ngát
    Đoá ửng hồng khoe sắc giữa đong đưa
    Có c̣n đâu những tối ngắm trăng thơ
    Niềm ước vọng vật vờ theo ngọn thổi…

    Chỉ bốn bề khung chiều dần chuyển tối
    Kéo mịt mù phủ lối bước chân đau
    Cận hai bờ cây cỏ lắc lao xao
    Như chia sẻ lệ trào vương vấn cũ…

    Tận xa xa âm vang lời của gió
    Hỡi người ơi! C̣n đó ánh trăng đêm
    Dẫu trời đang nắng tắt, tím về em
    Một thoáng nữa, tỏa lên bầu lóng lánh…

    7/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  10. #1150

    Thơ Em Gợi Nhớ



    Thơ Em Gợi Nhớ

    Tiếng ḷng em trải vào thơ
    Khiến cho thao thức, từng giờ ngân nga
    Thương thương một ánh trăng ngà
    Nửa vầng chạnh khuyết, đậm đà vấn vương!

    Chẳng buồn tợ giọt hàn sương
    Chẳng âm thầm nhẹ bên đường rụng rơi
    Nỗi niềm quạnh quẽ chơi vơi
    Em đan thành nhạc từng hồi vút cao

    Quả tim sóng gợn ba đào
    1…2…3…4…Tuôn trào lâng lâng
    Ḥa thêm 5…6… Mộng hồng
    Thả bầu mây khói bềnh bồng cùng nhau

    Chiều chiều gió thổi ŕ rào
    Động khua cỏ lá xạc xào quanh đây
    Muôn ngàn xúc cảm tràn đầy
    Mộng đời c̣n đó, bóng ai mịt mù!…

    Tôi đang đứng giữa mùa thu
    Bốn bề phủ kín âm u lặng tờ
    Đàn tranh réo rắt bên bờ
    Âm vang vọng lại, vật vờ hồn tôi

    Ảnh h́nh dĩ văng xa xôi
    Nầy môi, nầy mắt, nầy cười, nầy duyên
    Nầy thương, nầy nhớ…của em
    Vậy mà trời hỡi! Nỡ thuyền đứt dây!...


    8/10/2017
    Nguyễn Thành Sáng

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •