Page 107 of 128 FirstFirst ... 75797105106107108109117 ... LastLast
Results 1,061 to 1,070 of 1271

Thread: Thao thỨc

  1. #1061

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (73)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (73)

    Thơ họa không đề

    Đêm trăn trở sầu vương heo hắt
    Nh́n sương rơi nước mắt lưng tṛng
    Vạn niên chờ đợi ngóng trông
    Hồn Lang ơi hỡi hỏi ḷng vấn vương......

    Tam Muội

    Gặp hồn em niềm thương tràn đến
    Lại vướng buồn khấp khểnh éo le
    Thôi đành trải cánh vào mơ
    Phôi phai ngày tháng thẩn thờ vấn vương.....

    Nguyễn Thành Sáng

    Em chỉ muốn trở về âm cảnh
    Vọng T́nh Lang với mảnh hồn đơn
    Đêm đêm khởi khúc nguyệt đờn
    Ôm sầu thao thức dỗi hờn thiên Thu...

    Tam Muội

    T́nh Nương hỡi! Mặc dù ly biệt
    Hăy c̣n đây tha thiết niềm thương
    Thôi em hăy xóa u buồn
    Đêm đêm hai đứa cánh hồn t́m nhau...

    Nguyễn Thành Sáng

  2. #1062

    Nỗi Niềm



    Nỗi Niềm

    Em ngồi lặng lẽ nh́n đêm
    Lắng nghe gió thổi bên thềm vọng đưa
    Cửa hờ nhúc nhích nhẹ khua
    Âm vang kẻo kẹt, đẩy đưa tấc ḷng!

    Nhớ thương ngày tháng trên ḍng
    Thuyền theo ước hẹn bềnh bồng về mơ
    Uyên ương thắm thiết bao giờ
    Dạt dào, êm ả vần thơ trải t́nh

    Rồi buồn bởi bất th́nh ĺnh
    Mây mù bao phủ bóng h́nh thân yêu
    Để cho sóng dữ thật nhiều
    Đẩy hồn vạn kỷ dưới chiều ngả nghiêng

    Nay sầu, thao thức, man miên
    Thâu canh giá lạnh, nỗi niềm héo hon
    Hai tay ôm kín quả tṛn
    C̣n trong khe khẻ chút hờn trách ai…

    Em ơi! anh cũng u hoài
    Thẫn thờ, da diết chuỗi dài có nhau
    Quả tim từng nhói từng đau
    V́ cuồng phong đến gieo bao phũ phàng

    Luyến lưu một ánh trăng vàng
    Vấn vương kỷ niệm t́nh nàng với ta…
    Thôi th́ chắn gió lùa qua
    Vặn đèn cho sáng để mà ngắm soi

    Từ đây hai tiếng ḿnh ơi!
    Tận sâu thăm thẳm suốt đời ấp ôm
    Ngọt bùi chia sẻ sớm hôm
    Xuôi theo con nước, đợi tṛn thuyền neo!



    25/7/2017

    Nguyễn Thành Sáng







  3. #1063

    Chiếc Bóng Lang Thang



    Chiếc Bóng Lang Thang

    Canh khuya êm ả, giấc mơ màng
    Bỗng xuất linh hồn khỏi xác thân
    Lững thững đi vào nơi diệu vợi
    Cùng em gặp gỡ dưới trăng xanh!

    Tha thiết ngập tràn với nỗi say
    Anh đi chầm chậm lại gần ai
    Đưa lên nhè nhẹ xoa bờ má
    Có lạnh không thương? Buổi tối nầy!

    Má em âm ấm giữa bàn xoa
    Ánh ngọc long lanh khép nửa hờ
    Nghiêng trái thẹn thùng mân vạt lụa
    Anh..Anh..Hỏi vậy để chi ạ!

    Chỉ mấy lời thôi, lại quá nhiều
    Bởi t́nh thắm đượm biết bao nhiêu
    Nhưng tiềm ẩn kín trong sâu thẳm
    Chút thoảng đong đưa ngọn lướt chiều

    D́u em ngồi xuống chùm mây bạc
    Vuốt mái phất phơ giỡn nét hiền
    Xúc cảm từng hồi theo nhịp đập
    Ṿng tay ôm chặt bóng thuyền quyên

    Lâng lâng dào dạt hồn hai đứa
    Gửi tặng cho nhau tiếng gọi ḿnh
    Cùng khắc trong tim lời hẹn ước
    Trọn ḷng ấp ủ một niềm tin

    Hôn em ngây ngất giữa không gian…
    Chẳng biết từ đâu gió giũ màn
    Giấc mộng thôi rồi! Tan biến mất
    Cả đời anh phải cánh lang thang…

    26/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  4. #1064

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (74)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (74)

    Thơ họa không đề

    Đêm khuya lạnh mây luồn trong gió
    Mộng sánh đôi vàng vơ đợi chờ
    Cơi trần côi cút bơ vơ
    Pḥng đơn gối lẻ quạnh bờ yêu đương

    Ôm bóng nguyệt đêm trường thổn thức
    Tiếng tơ lòng vội nức vỡ tan
    Ai gieo chi cảnh lỡ làng
    Lệ rơi đứt đoạn cung đàn nửa dây....

    Tam Muội

    Nương yêu hỡi! C̣n đây ư sống
    Cơi dương trần hai bóng hồn linh
    Ấp ôm một tấm chân t́nh
    Ngàn năm vạn kiếp măi ḿnh có nhau

    Dẫu giờ đây lệ trào khóe mắt
    Hai nẻo đời chất ngất buồn thương
    Thôi em hăy thả giọt buồn
    Đêm đêm ch́m giấc mộng hường ái ân....

    Nguyễn Thành Sáng

  5. #1065

    Làm Sao Có Thể…




    Làm Sao Có Thể…

    Xin đừng đặt bút nữa em ơi!
    V́ đọc đến đây đă hiểu rồi
    Bên góc hiên buồn canh vắng lặng
    Lá sầu sương đọng, gió lay rơi!

    Em nghĩ đến ai khảy tiếng đàn
    Du dương, êm ả dưới trăng vàng
    Ru hồn thao thức đi vào mộng
    Bỏ lại dương trần chuyện trái ngang

    Rồi chợt bất ngờ em ước mơ
    Từng ḍng lai láng tụ thành thơ
    Nửa cho vơi bớt niềm trăn trở
    Và nửa ngân nga đỡ thẫn thờ

    Bởi hiểu rằng kia chỉ ảo h́nh
    Th́ đâu có thật tiếng yêu ḿnh
    Lan man vương vấn thêm lời tội
    Với ngỡ ngàng thôi, một chữ t́nh!…

    Tôi là kẻ bị rất nhiều đau
    Từ thuở thơ ngây đến mộng đầu
    Chân bước vào đời giông băo lại
    Dập vùi tơi tả, đẩy hang sâu

    Cả suốt chuỗi dài mỏi mệt luôn
    Đẳng đeo từng khắc chẳng hề buông
    Con tim ấp ủ ngàn tha thiết
    Phải chịu hằn thêm nỗi đoạn trường

    Tuổi không c̣n trẻ nữa đâu em
    Chỉ có hồn xanh lặng lẽ t́m
    Dĩ ảnh một thời xui hụt hẫng…
    Làm sao có thể…Hỡi thuyền quyên!

    28/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  6. #1066

    Tiếng Đàn Của Tôi



    Tiếng Đàn Của Tôi

    Em viết bài thơ gửi tặng ai
    Vô t́nh tôi đọc, khiến tôi say
    Lan man vương vấn từng câu chữ
    Để dạ bâng khuâng, cảm xúc hoài!

    Ôi vần thơ đẹp! Nét thơ trăng
    Vén khéo tâm tư chục mấy hàng
    Chan chứa nỗi niềm thu quạnh vắng
    Hồn bên gối mộng, ước mơ xanh

    Chập chờn trong ảo bóng h́nh thương
    Nửa thật, nửa hư, loáng thoáng vờn
    Ngây ngất tận cùng, trao nụ thắm
    Dạt dào, đắm đuối, lịm từng cơn

    "Hai mảnh cong cong" khép giữa trời
    Một thời chạnh khuyết, nỗi chơi vơi
    Giờ đây thôi hết sầu mong đợi
    Lai láng tràn loang, ảnh tuyệt vời!

    Nhưng rồi ngọn gió cũng đưa mây
    Lóng lánh trên cao lặng lẽ ch́m
    Chầm chậm vầng hồng xa ló dạng
    Từ từ nắng ấm phả màn đêm…

    Ơi người thi nữ! Giấc mơ đan
    Một góc đời tôi tợ giống nàng
    Cũng lúc nghe ḷng như giá lạnh
    T́m vơi khuây khỏa với cung đàn

    Nhưng đàn tôi khảy được ai nghe
    Khi bóng hoàng hôn phủ lối về
    Giữa bốn lặng tờ dần trổi tiếng
    Âm vang năo nuột kéo lê thê!...

    29/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  7. #1067

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (75)




    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (75)

    NỖI L̉NG

    Trời sa mạc ch́m trong cơn tĩnh mịch
    Sỏi đá khô cằn, u tịch hoang vu
    Duyên nghịch cảnh nỗi trầm u giăng phủ
    Một đoá quỳnh ủ rũ tím chiều Thu

    Chân lăng đăng thả hồn theo vệt khói
    Nghe cô đơn lạc lơng nhói tim sầu
    Niềm da diết đong đưa màu thương nhớ
    Giọt lệ buồn tan vỡ khúc t́nh sâu

    Người yêu hỡi duyên đời ta trắc trở
    Khúc bi ai nức nở nghẹn chơ vơ
    Bao kỷ niệm thôi giờ đành chôn chặt
    Để đêm về không héo hắt vần thơ.......

    T.M

    Cứ Để Yên

    Chôn kỷ niệm để vần thơ không héo
    Nhưng mảnh t́nh vẫn réo gọi trong tim
    Làm sao thể lặng yên nh́n sương nhễu
    Chẳng gợn buồn nặng trĩu phải không em

    Th́ thôi đi! Hăy để ḷng sống thực
    Với những ǵ ấm ức bởi đau thương
    Khiến da diết đoạn trường từng giây phút
    Trách cơ cầu cắt đứt mối tơ vương

    Để mai nầy nắng tàn sau đỉnh núi
    Bóng cô đơn thui thủi bước đ́u hiu
    Tất cả ǵ thật nhiều từ nỗi nhớ
    Tự nhạt nḥa theo gió khỏi đăm chiêu!...

    NTS

  8. #1068

    Trăng Thề



    Trăng Thề

    Ôi nức nở! Tiếng đàn viễn xứ
    Trải âm buồn gợi nhớ ngày xưa
    Đêm thanh gió nhẹ thổi lùa
    Du dương êm ả giữa mùa ái yêu!

    T́nh thắm đượm thật nhiều vương vấn
    Lời hẹn nguyền mấy bận trao nhau
    Vậy mà ơi hỡi v́ sao!
    Xui chi băo táp dập vào thuyền thơ

    Khiến găy cột, phất phơ mảnh trắng
    Cho bến thề hụt hẫng đường đi
    Bồng bềnh sóng đẩy kéo lê
    Mỏng manh, chới với, nẻo về mù khơi

    Nay đất khách ngậm ngùi thương tiếc
    Để măi hoài da diết con tim
    Nhớ h́nh, tưởng bóng của em
    Mộng ḷng yêu dấu, êm đềm, thiết tha…

    Anh chốn ấy ngân nga thổn thức
    Tôi bên nầy cũng nhức, cũng đau
    Một nơi hốt lá thu sầu
    Một nơi héo hắt, vó câu găy dừng…

    Xin cứ để bâng khuâng, lưu luyến
    Theo cánh ngàn cuốn quyện vào mây
    Ră tan khắp nẻo đó đây
    Cho ngàn hấp thụ, nở đầy sắc hương

    Dẫu tan tác, ôm buồn lặng lẽ
    Và hôm nay bóng xế tràn về
    Long lanh một ánh “Trăng Thề”
    Vẫn luôn c̣n đó, lê thê tháng ngày!...

    30/7/2017
    Nguyễn Thành Sáng

  9. #1069

    Tiếng Ḷng Dĩ Văng




    Tiếng Ḷng Dĩ Văng

    Lặng lẽ nh́n em rớt giọt buồn
    Ôi ḷng da diết một niềm thương
    Dư âm thuở ấy dần thoang thoảng
    Ḥa lẫn đâu đây khúc đoạn trường!

    Em cứ nhỏ nhiều, nhiều nữa đi
    Đầy tràn, lai láng cả bờ mi
    Cho khô cạn hết ḍng bi thiết
    Để sáng ngày mai khỏi bận v́…

    C̣n anh dạ cũng xót xa đau
    Như thể ngàn cân ép lệ trào
    Khi hiểu v́ sao cơn sóng dữ
    Lật thuyền duyên mộng giữa sông sâu

    Tất cả giờ đây đă lỡ rồi
    Rượu hồng chưa rót vội bay hơi
    Khói sương dày đặc, mờ nhân ảnh
    Mây xám lờ treo lủng lẳng trời!…

    Thôi th́ khuây khỏa chuyện ngày xưa
    Mấy buổi tối nay dưới ngọn lùa
    Ḿnh cận kề nhau t́m sống lại
    Ảnh h́nh kỷ niệm thuở trăng thơ…

    Anh muốn cùng em lắm ngọt ngào
    Giống thời dĩ văng đượm t́nh ta
    Nhưng mà không thể và không thể
    Bởi sợ làm tan ảnh ngọc ngà…

    Mười mấy năm rồi tiếp tục trôi
    Giờ đây đôi nẻo khuất mù khơi
    Em ơi! Những lúc chiều thanh vắng
    Có thấy xa xa một bóng người?!...

    3/8/2017
    Nguyễn Thành Sáng








  10. #1070

    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (76)



    Thơ họa Nguyễn Thành Sáng & Tam Muội (76)

    Thanh Thản Bước Chân

    Anh hỏi đêm rồi ngủ được không?
    Bên kia em viết gửi đôi ḍng…..
    Hỡi ôi! Da diết ḷng anh quá
    Trằn trọc canh dài bởi nhớ nhung!…

    Đă khiến âm thầm dưới lặng yên
    Bâng khuâng nghĩ ngợi tím con tim
    Chăn đơn giá lạnh, hồn tê tái
    Thao thức, mênh mang, lắc đảo thuyền

    Để sáng mai nầy mệt mỏi thân
    Phải lê dă dượi đến nơi làm
    Bộn bề công việc, bao thu xếp…
    Mấy sợi trong đầu có thể căng

    Chắc rằng ăn uống bớt phần ngon
    V́ khối tâm tư măi vẫn c̣n
    H́nh ảnh khung trời mây phủ xám
    Nửa mờ nghiêng vạt khuất trăng non

    Chiều tà lặng lẽ gót quay về
    Hộp kín bây giờ lại bật ra
    Réo rắt âm vang từ khoảng giữa
    Lần hồi tiếp tục nhịp ngân nga…

    Em ơi! Hai nẻo cách phương trời
    Cũng giống chung bầu vạn xám trôi
    Cũng nắng, cũng mưa và cũng gió…
    Cũng niềm vương vấn, vọng xa xôi

    Nhưng biết phôi phai khúc nhạc sầu
    Bởi mang héo hắt lợi ǵ đâu
    Khi lời trao hẹn c̣n in đó
    Thanh thản mà đi thẳng nhịp cầu….

    NTS

    NHỚ LẮM M̀NH ƠI

    Bóng đổ chiều loang khuất cuối đồi
    Mịt mù khói quyện trái tim côi
    Nhớ thương da diết đầy tê tái
    Khắc khoải lệ ḷng măi chẳng nguôi

    Chân trời phương ấy dấu yêu ơi
    Chớ để u buồn ảm đạm khơi
    Thao thức đêm dài bên gối lạnh
    Nhả vần thơ rụng xót t́nh lơi

    Gió thoảng đào hoa lả chả rơi
    Đâu đây vang vọng tiếng "ḿnh ơi"
    Ngọt ngào tha thiết ôi thương quá
    Nhớ lắm trời ơi nhớ một người

    Dương trần dẫu thể chẳng chung đôi
    Cách trở uyên ương vạn kỷ rồi
    Nhưng vẫn ươm t́nh chăn gối mộng
    Đợi ngày trở lại cơi âm thôi......

    T.M

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •