Results 1 to 3 of 3
  1. #1
    Member vũ_thuyên's Avatar
    Join Date
    Oct 2015
    Location
    Paris France
    Posts
    46

    Sự tử tế ( Phần I )

    Sự tử tế ( Phần I )


    381933_10150537869056282_403666586281_11097663_474507577_n.jpg


    "Tửtế, gốc của nó là từ chữ Hán. Chữ "tử" có nghĩa là những chuyện nhỏbé. Chữ "tế" có nghĩa là những chuyện b́nh thường. Hai chữ "tửtế" gộp lại có nghĩa là cẩn thận từ những việc nhỏ bé, rồi do lâu đời tađọc khác đi và nghĩa cũng khác đi. Sự tử tế, tử tế thật sự không phải là chuyệncó tiền bạc hoặc muốn là có ngay. Nó cũng phải được học hành, được dạy dỗ, đượctập luyện, kế thừa và ǵn giữ. Tử tế như hoa thơm, hoa đẹp không thể thiếu đượccủa cuộc đời". ( Trích từ bộ phim tài liệu Chuyện Người Tử Tế )


    Tínhmật kỹ càng cho dù là một chuyện rất nhỏ... suy nghỉ chứng chắn cho dù là mộtchuyện không đáng... dùng lời lẻ đứng đắng cho dù là một chuyện tầm thường.

    Tửtế được kết tinh từ cái nhỏ thường t́nh trong cái "tôi nghe và tôithấy".
    Tửtế được đúc kết từ cái bé hằng ngạy trong cái "tôi nói và tôi làm".
    Nếunhư tử tế không được cụ thể hóa bằng hành động "tai nghe mắt thấy miệngnói tay làm" th́ tủ tế chỉ là một chuyện bé trong bao điều vạn nhỏ trênthế gian này mà chúng ta sẽ dửng dưng không hay biết.


    Sau đây là những mẫu chuyện nhỏ về sự tử tế...


    Đứa bé đánh giầy và tô phở…

    Dua be danh giay.jpg


    Vàomuà hè 91-92, hai vợ chồng tôi cùng với con gái mới vừa được gần 3 tuổi về thămlại Sài g̣n. Sau khi đi đăng kư và tŕnh giấy tờ Passeport Pháp , gần ngả sáuPhù Đổng Thiên Vương, chúng tôi cùng các đứa em họ vào một tiệm phở ăn bênđường v́ đă xế trưa. Đang loay hoay thưởng thức một tô phở tái nạm gầu đầyhương vị th́ có ai đang giựt giựt cái ông quần jean của tôi...
    "Chú...chú ơi, cho cháu đánh giầy đi chú"
    Tôigiật ḿnh kéo gập chân ḿnh lại trong phản ứng tự nhiên. Tôi nh́n xuống thấymột cháu trai tóm trong cái nghèo của một chiếc áo thung và một cái quần shortđầy vết dơ bẩn. Với đôi chân đất, tay ôm cái hộp đánh giầy bằng gỗ, cháu nh́ntôi như van xin cầu khẩn...
    Tôicười và nói với cháu:
    "Chúmang giầy sandale chứ đâu phải giầy tây th́ làm sao mà cháu đánh?"
    "Cháulàm được mà... cháu xin chú"
    Vàcứ thế, cháu lại nắm lấy ông quần của tôi mà van nài.
    Vợtôi thấy thế nên bảo tôi cho cháu ít tiền đi để cháu để yên tụi ḿnh.
    "Dạcảm ơn cô, cháu không nhận tiền v́ ba má có dặn không được lấy tiền khi conkhông có làm... bởi vậy cô chú cho con đánh đôi giầy của chú đi"
    Haivợ chồng tôi nh́n nhau mà muốn chia sẽ cái thân phận của cháu chẳng may sốngtrong cảnh nghèo. Không chỉ thế mà chúng tôi c̣n cảm nhận cái ḷng tự trọng ởnơi cháu.
    Tôicúi xuống và nói với cháu rằng:
    "Vớiđiều kiện là sau khi đánh giầy cho các chú em họ th́ cho cô chú được mời cháumột tô phở nha? cháu có chịu hay không"
    Cháucúi mặt xuống và gật gật mái đâù nhỏ bé. Cháu nh́n chúng tôi hănh diện nở mộtnụ cười như làm mát dịu cái khí trời oi bức của nắng hạ một trưa hè.Cháu lôi ra từng hộp cirage nào màu đen, màu nâu... rồi bànchảy và những mảnh vải xé ngang xé dọc để đánh lên cho thật bóng loán từng đôigiầy nào của Tấn, Tùng và Quí. Tôi nhận thấy cháu như vị Phù Đổng tay quơ bànchảy chậm đầy cirage, tay phất những mảnh vải oai phong hùng dũng, đâù đội trờichân đạp đất... tuy không trên yên ngựa, nhưng vững vàn trên mảnh đời nhỏ bécủa cháu v́ cháu đă hiểu được nhờ sự dạy dỗ của bố mẹ thế nào là một con người sốngthật đầy ư nghĩa và trách nhiệm.

    ...

    "Dạ,thưa cô chú, con làm xong rồi!"
    "Tấtcả là bao nhiêu để chú trả?"
    Tôinhét vội vào tay cháu một số tiền. Cháu đếm thật kỹ và trả lại phần đưa dư.
    "Khôngǵ đâu cháu, hăy coi như là tiền pourboire mà người bên Pháp hay cho"
    "Tiềnbuộc boa?"
    Cháuđưa tay gải gải cái đầu rồi nhoe miệng cười tươi.
    "Cảmơn cô chú nhiều"
    "Mờicháu ngố ăn với cô chú một tô phở nha..."
    Tôphở được bưng ra trước mặt cháu, nóng hổi và thơm phức.
    Cháuđứng dậy.
    "Ơnày cháu"
    Chạy tới bên góc cây ven đường , cháu cầm lêncái gà mên ( gamelle ) và trở về bàn.
    "Cháukhông đói nhưng xin cô chú cho phép cháu đem về cho gia đ́nh"
    Cháutrút hết tô phở vào trong cái gà mên một cách cẩn thận cho bố mẹ, cho cháu hayai nửa? Tôi chả biết!
    "Thếth́ cô chú gọi thêm tô nữa cho cháu"
    "Nhưvầy là quá đủ cho cháu rố, cảm ơn cô chú đối xử quá tốt với cháu"
    Cháukhoanh tay và cười trong niềm vui thoả măn.

    Tôphở tuy nhỏ v́ cho biêt bao người nhưng cái gà mên nó đủ lớn để chứa hết cảthương yêu của cháu đối với người thân.

    Bướcchân cháu đă dần xa mà bóng h́nh cháu như đang vẫn c̣n rất thực trong tâm hồnhai vợ chồng tôi.

    Mộttô phở tốt bụng hay đúng hơn ấm bụng cho một ngày hạnh phúc của cháu.
    Mộttô phở hữu ích hay một tô phở tràn đầy hy vọng ở một xă hội vẫn c̣n những conngười có ḷng tự trọng và trách nhiệm như cháu.
    Mộttô phở chia sẻ hay một tô phở "tử tế" mà trong t́nh cờ cô chú đă đượcdịp học hỏi ở cháu.

    Xinnhận từ nơi cô chú sự cảm ơn chân t́nh khi viết về cháu, một đứa bé đánh giầytrên vỉa hè, một sự "tử tế" tuy nhỏ và b́nh thường.
    Nhưngnó sẽ lớn lên trong cháu để khích lệ những người bạn đồng cảnh ngộ v́ vẫn c̣nnhững bàn tay mở ra ḷng "tử tế".
    Cũng như nó đălớn dần trong cô chú để được chia sẻ cùng gia đ́nh , cùng thân hữu gần xa v́cảm nhận được sự "tử tế" là ǵ?.


    Viết bởi Pierre Nguyễn Trần Dzũng ( vũ_thuyên )
    Attached Images Attached Images
    Nếu như có ai hỏi ...
    Bạn mong muốn ǵ trong cuộc sống ?
    Tôi chỉ xin đươc có một mảnh thời gian ,
    Để yêu thương và được thương yêu ,
    Để chia sẻ và tha thứ cho nhau ,
    Để làm một con người rất thật với chính ḿnh ,
    Tôi mỉm cười ... và chỉ thế thôi đấy bạn .

  2. #2
    Member vũ_thuyên's Avatar
    Join Date
    Oct 2015
    Location
    Paris France
    Posts
    46

    Sự tử tế ( Phần II )

    Sự tử tế ( Phần II )


    Sau đây là những mẫu chuyện nhỏ về sự tử tế...

    Một cháu trai và bánh cốmxanh

    dua be doi ro .jpg
    Mũi Né, vào tháng 8 năm 1997...
    Con gái giờ đă gần dược 8tuổi rất ngoan và chăm học. Gia đ́nh chúng tôi tràn đầy hạnh phúc. Bố mẹ và contung tăng nhảy múa vui đuà theo từng tràn sóng biển ập vào bờ. Biển long lanhdưới ánh nắng rạng vỡ tiếng cười của con...
    Sáng nay có đi xe ra chợ gầnresort để mua một số trái cây đem về khách sạn và ra biển, vừa nằm trên ghế bốdưới bóng dừa tươi mát mà nhom nhao từng trái ngon ngọt lịm.
    Đang lim dim bỗng giât ḿnhnghe một tiếng rất ư là tí tẹo,
    "Chuối chuối"
    Chúng tôi ngôi thót dậy vàquay đầu lại th́ trông thấy hai đứa bé sinh đôi vào cỡ 3 tuổi đang đưa ngón taychỉ trỏ vào hai nải chuối cau vàng rực mùi thơm.
    "Chuối chuối"
    "Tụi con muốn ăn chuốihả?"
    Hai cháu gái gật đầu lia lịa.Vợ và con tôi liền bẻ lấy hai trái chuối và lột vỏ cho các cháu.
    "Có ngon không?"
    "Ăn từ từ rồi chị ( congái tôi ) sẽ cho tụi con thêm"
    Không biêt được bao lâu th́hai cháu bắt đâù làm quen với chị và cùng nhau đuà giởn trên băi cát. Sóng nhưthế vẫn dập d́u cho đến bửa ăn trên băi... nào gà rôti, nào cánh gà chiên bơvới khoai tây chiên gịn tan trên vành môi ba cô con gái v́ mấy cháu cùng chiabửa ăn trưa với gia đ́nh và chúng tôi có gặp qua mẹ các cháu mà xin phép chohai cháu ở lại ăn uống với con gái tôi ( v́ họ ở gần đây ).
    Không lâu th́ từ xa, một thânh́nh mảnh khảnh, dưới chiếc nón rách ṃn đang bưng một rổ mây thật bự… bự hơncả ṿng tay của chàng trai tuổi trạc mười hai.
    Làn da xạm trong màu nắng gắtcủa biển nhưng không ngăn được đôi dép vẫy vùng từng thớt cát trong chân. Cháuốm nhom nhưng chẳng thiếu sự oai hùng... tôi mỉm cười khi cháu đến gần và ngồí ra trước mặt tôi!
    "Con bán ǵ vậy?"
    "Dạ, bánh cốm xanhchú"
    "Chú mua giùm cháu mấybịch nha chú?"
    "Mấy đứa có ăn bánh cốm haykhông? Papa mua"
    "Oui, Papa... con chiacho mấy em nữa, merci Papa"
    "Bán cho cô hai bịch và baonhiêu tiền một bịch hả cháu?"
    "Dạ, một ngàn mộtcái"
    "Cô đưa cháu bangàn"
    "Dạ, cảm ơn cô chú,thôi cháu đi đây mong rằng chiều nay bán hết đemtiền về cho ba má, con chào cô chú"
    Nh́n cháu khuất nhỏ dần trênbăi nắng chan chan, tôi không khỏi chạnh ḷng khi nghĩ đến bửa ăn trưa vừa rồitrên cả trăm ngh́n mà trong khi đó đứa cháu trai này phải vất vả mưu sinh để đinhặt từ ngh́n đồng dưới những giọt mồ hôi đầy muối mặn.
    Nhấm mắt ngủ được một hơntiếng, tôi ngồi choàng dậy nh́n vợ bên cạnh ḿnh và đứa con gái cũng đang ngủb́nh thản bên mẹ. Tôi đưa ánh nh́n về cuối trời để ch́m ḿnh trong hạnh phúcthật gần mà Mẹ đă ban cho trên trần thế này và như vầy là quá đủ cho tôi. Khinh́n xuống, tôi chẳng hơn ai và ngẩn lên, tôi chẳng thua ai. Tôi thoảng cườimôi nhẹ trong gió…
    Rồi bất chợt, tôi thấy một bóngnhỏ ngồi cách tôi không xa. Bóng của cháu đang vẽ cái ǵ đó trên cát.Tôi với tay lấy bao thuốc lá rồi đi lại bên cháu.
    Trong chiếc rổ quá lớn, nhữngbịch cốm rao bán chẳng ai mua h́nh như quá nặng v́ bổn phận kím tiền đem về chobố mẹ. Ôi thương sao cái thân cái phận của cháu.
    "Chú có thể nào ngồi bêncháu để tṛ chuyện hay không?"
    "Dạ được chú ạ"
    "Cháu có đi học haykhông?"
    "Dạ có, cháu đi học buổisáng c̣n chiêù th́ đi bán cốm mà cháu thích học lắm. Cháu là học sinh ưu tú củalớp, chú tin không?"
    Một hảnh diện riêng của cháu,một niềm vui h́nh như ít ai quan tâm đến.
    "Chú tin chứ v́ cháuhiếu học lại biêt phụ giúp bố mẹ đi kím tiền, ít ai như cháu cố gắng và siêngnăng"
    "Cháu không nghĩvậy"
    "Tại sao?"
    "V́ cháu biết cũng cónhiều người như cháu, con trai cuñg có, con gái cũng có, rất chăm chỉ và giỏinữa, lại cũng biêt phụ giúp gia đ́nh.Nhưngchỉ có ít ba má hiểu được… để khuyến khích tụi con trên đường học vấn v́ hoàncảnh gia đ́nh quá nghèo sợ không đủ tiền để đóng học phí"
    Một nhận định xác thật, mộtthực tế phủ phàn trong cái nh́n đầy hoài nghi. Tôi châm điếu thuốc và hít vàotrong tim óc ḿnh cái bất hạnh hiển nhiên của cháu mà để cùng nhau chia sẻ.
    "Vừa rố trong từ xa,cháu đang vẽ ǵ trên mặt cát?"
    "Dạ, cháu không biếtḿnh vẽ ǵ, h́nh không ra h́nh, chữ không ra chữ!"
    "Để chú vẽ giùm cháu nha"
    Trên mặt cát phẳng ĺ vô cảm,tôi vẽ một trái tim thật lớn và trong đó, tôi viết lên những chữ "Yêu Thương + Ước Mơ + Hy vọng + Thànhcông + Nụ cười".
    "Trái tim của cháu đó vàhăy nhớ lời chú căn dặn, cháu đừng bao giờ đánh mất những chữ đó trong trái timcháu trong bất cứ một hoàn cảnh nào, nghèo cũng vậy mà giàu cũng vậy"
    "Nhưng chú là việt kiêù,chú giàu có nên mọi sư đều dễ dàng hơn cháu"
    "Cháu nói chỉ nói đúngmột phần"
    Tôi phà về phía không trung cái hít thở daydứt như đang nhờ vào làn khói thuốc viết hộ giùm tôi những lời tử tế cho cháu.
    "Chú tuy là việt kiêùnhưng chú cũng phải vất vă đi làm rố để giành tiền mới có cơ hội về Việt Namđi du lịch"
    Cháu nh́n tôi rố cúi mặtxuống để gạt đi một ḍng nước mắt tủi nhục.
    "Cháu khao khát đượcgiàu có như cô chú và em, để lo cho ba má và gia đ́nh. Nhưng ước mơ cháu quákhó"
    "V́ thế cháu phải quyếtchí ráng chăm chỉ học hành để tiến thân. Rồi một ngày nào đó, lớn khôn vàtrưởng thành cháu"
    "Cháu cũng sẽ thành côngvà giàu có. Cháu sẽ không bao giờ quên từ nơi đâu cháu đă đến để biết lúc nàochúng ta đêù có cội nguồn. Và một ngày không xa, cháu trở lại nơi này cũng nhưchú, cháu sẽ lại gặp một đứa trẻ bán bánh cốm thuở nào như cháu, cháu sẽ ngốnói chuyện để chia sẻ, để đặt niềm tin-hy vọng vào những ước mơ đang vẽ lêntrên cát.Chú không giúp ǵ cho cháu đượcnhiêù nhưng chỉ có trái tim một con người, giữa người và người, để hy vọng đemlại niềm tin ở trong trái tim yêu thương của cháu thế thôi. Cháu hiểu đượcnhững ǵ chú nói và cháu có tin chú hay không?"
    "Dạ, cháu hiểu và cháutin chú. Cháu cảm ơn lời chú đă khuyên bảo"
    "Không ǵ đâu cháu"
    Hai chú cháu nh́n nhau trongnụ cười của một ngày đến trong b́nh thường thật nhỏ đối với biển.
    "Nếu như cháu tin chú th́c̣n bao nhiêu bánh cốm xanh, chú mua hết"
    "Làm sao chú cô và em ănđược hết?"
    "Chú mua hết và nhờ cháulàm một việc cho chú cô và em"
    "Việc ǵ chú?"
    "Cháu đem chia hết nhữngbánh cốm này cho những bé nhỏ nghèo trong xóm mà cháu biết coi như là món quànhỏ của gia đ́nh chú"
    "Chú tin cháu?"
    "Chú tin cháu v́ niềmtin và hy vọng vẫn c̣n trong trái tim của cháu"
    Tôi đưa cho cháu năm chụcngh́n, xiết tay cháu như một người bạn trẻ và nguyện chúc cháu thành công đểxây dựng ước mơ.

    Banh com.jpg
    Cháu ôm hết cái rổ h́nh nhưnhỏ dần qua ṿng tay lớn theo hy vọng.
    Cháu vừa đi thật nhanh vừa hétto "Bánh cốm xanh yêu thương, bánh cốm xanh ước mơ, bánh cốm xanh hy vọng,bánh cốm xanh thành công, bánh cốm xanh nụ cười đây" và cháu quay lại vẫytay chào chúng tôi "Bánh cốm xanh của cô chú và em", "Banh cốmxanh của cháu".
    Con gái tôi hỏi bằng tiếngPháp: "Pourquoi il crie si fort Papa ? (tại sao anh ấy hét lớn vậy Papa?)"
    "Parce qu’il est heureuxet plein d’espoir, Vyvy (tại anh ấy đang rất là vui và tràn đầy hy vọng, Vyvycon)"
    Tôi cảm nhận biển trời sao bénhỏ lạ thường trước niềm tin-yêu thương của cháu và xanh không sao bằng màuxanh bánh cốm hôm nay ngày mai tràn đầy ước mơ-hy vọng.
    Một niềm tin "tửtế", một niềm hy vọng "tử tế" và một bánh cốm xanh màu "tửtế".


    Viết bởi Pierre Nguyễn Trần Dzũng ( vũ_thuyên )




    Nếu như có ai hỏi ...
    Bạn mong muốn ǵ trong cuộc sống ?
    Tôi chỉ xin đươc có một mảnh thời gian ,
    Để yêu thương và được thương yêu ,
    Để chia sẻ và tha thứ cho nhau ,
    Để làm một con người rất thật với chính ḿnh ,
    Tôi mỉm cười ... và chỉ thế thôi đấy bạn .

  3. #3
    Member vũ_thuyên's Avatar
    Join Date
    Oct 2015
    Location
    Paris France
    Posts
    46

    Sự tử tế ( Phần III )

    Sự tử tế ( Phần III )

    Chị xích lô và anh tài xế…
    Xich lô.jpg
    Vịnh Hạ Long vào hè năm 2006,
    Gia đ́nh tôi trỏ về Việt Nam lần này với ư định làm một chuyến hành tŕnhra thăm quê bắc của bố tôi. Từ Hồ Gươm sang đến Hồ Tây, từ Văn Miếu qua đến ĐềnThờ... Từ bát phở cho đến tô bún chả, chúng tôi hiểu được cái tĩnh lặng nên thơcủa người dân Hà Nội với ba mươi sáu phố phường.
    Sau đó, chúng tôi rời xa Hà Nộicổ thành để đi viếng thăm vịnh Hạ Long, một danh lam thắng cảnh miền bắc vàdừng chân ở tại Khách Sạn Hải Pḥng.Vàobuổi chiêù hôm đó, gia đ́nh tôi muốn đi dạo biển nên đứng đón xe trước kháchsạn. Tôi giơ tay vẫy gọi hai chiếc xích lô từ xa và khi đến gần th́ chúng tôirất đổi ngạc nhiên v́ là hai người phụ nữ.
    Từ lúc bé cho đến giờ, tôi và vợ lần đầu tiên mới thấy người phụ nữ làmnghề người phu xe xích lô. Không phải v́ thành kiến ǵ cả mà chỉ v́ đi từ ngạcnhiên đên sự mến phục ư chí kiên cường của những người chân yếu tay mềm.
    Chúng tôi hỏi giá cả, rồi thương lượn với hai chị ấy là nhờ trở về lạikhách sạn một khi đă đi dạo chơi ở bờ biển. Tôi giao tiền ngay cho hai chị bậnđi và bận về.
    Khi về đến trước cổng khách sạn, chị dừng lại và nhỏng xe về phía trướcđể cho tôi diù vợ tôi bước xuống. Th́ ngay lúc đó, một chiếc xe buưt chạy vờtới và bóp kèn inh ỏi. Tôi giơ tay làm dấu xin lỗi v́ không phải lỗi chị ấy,thế mà anh tài xế quay kính xuống rố chữi măng thô tục chị phu xe xích lô!

    xe bus tourism.jpg
    Tôi lại ra dấu. Tôi lại hét to cái lư do v́ sao phải chờ, v́ sao tôi xinlỗi chứ không phải lỗi của chị. Chẳng màng ǵ lời nói của tôi... Hắn, một thằngđàn ông cứ thế mà tiếp tục dùng những từ ngữ mất dạy.
    Khi vợ tôi tật nguyền đă vọi bước xuống xe, tôi quay lại thành thật xinlỗi chị và không thể nào bỏ qua cái hành đọng phi lư, khinh thường và chà đạpdanh dự người phụ nữ. Chỉ v́ tự cho ḿnh là đàn ông thế mạnh, chỉ v́ tự ỷ ḿnhlà tài xế xe buưt du lịch nên không cần tôn trọng một người phu xe xích lônghèo nàn mà đă vậy lại là một người đàn bà!
    Chị cười với vợ chồng tôi trong ánh nh́n đầy vị tha.
    "Anh đừng gây làm ǵ với họ. Tụi em đă quen rồi anh chị, quen vàquên đi những lời không được tử tế ǵ mấy"

    Chiếc xe buưt du lịch lăn bánh vào parking của khách sạn. Nó thật to lớnhơn cái nhỏ bé xích lô. Hắn thật vai hùm vai hổ so với vai thon nhỏ bé của chị.
    Tôi diù dắt vợ tôi đến bục thềm khách sạn rố quay trỏ ra để tiến về cáithằng tài xế bẩn thỉu khinh người kia. Vợ tôi tính cầm tay tôi lại nhưng tôi đăđảo bước đên trước đầu xe của hắn.
    Tôi bảo hắn hăy xuống xe để nói chuyện x̣ng phẩn với nhau.
    "Tôi mời anh bước xuống xe và giữa đàn ông với nhau, chúng ta cóchữi mắng hay phải dùng đên tay chân th́ cũng chả sao. Chỉ cần không cần kiệnthưa công an ǵ cả và nếu như anh không là một thằng đàn ông hèn mạt th́ cógiỏi thử chữi lại những lời nhàm nhở xemsao?"
    Hắn ngập ngừng và thụt đâù như con ruà. Chắc tại v́ sợ va chạm với ngườicùng phái hay sợ v́ mới hay ra là gia đ́nh tôi là khách ở resort này... sợ v́sẽ có thể mất việc không chừng.
    "Anh yên tâm đi, tôi không dùng cái mặt nạ là quan khách của resortnày để doạ nạt hay bắt chẹt anh. Mà tôi chỉ dùng cái tôi "bất mản",cái tôi trong tôi để đối chát với anh"
    Sau cùng, hắn cũng phải bước ra khỏi xe.
    "Tôi chỉ mắng cô ấy chứ không phải gia đ́nh anh chị và nếu có ǵđụng chạm, chỉ là sự hiểu lầm, anh chị cho tôi xin lỗi"
    "Giữa anh và tôi có ǵ khác nhau hay không?"
    "Không anh"
    "Giữa anh và cô ấy có ǵ khác?"
    Hắn ấp úng ...
    "Chả có ǵ khác"
    "Thế sao anh lại mắng chữi xổ xàng trong khi đó tôi đă ra dấu chỉv́ lư do là nhà tôi tật nguyền nên tôi phải diù xuống từ từ và đă ra ư xin lỗilàm phiền anh chờ một tí. Anh vẫn bấm kèn và miệng th́ tiếp tục nhục mạ ngườiphụ nữ. Mẹ anh, vợ anh, chị anh, em gái anh, con gái anh... khi anh chữi anh cónghĩ đến họ hay không?"
    "Thôi bỏ qua đi anh, cho em xin lỗi thêm một lần nữa"
    "Nếu như anh có thật t́nh xin lỗi th́ khi nào có dịp t́nh cờ gặplại chị ấy th́ anh nên xin lỗi người ta chứ không phải tôi! Nếu như anh đừng cólấy giai cấp trong xă hội mà chà đạp người khác th́ đâu có xẩy ra chuyện ví nhưtôi lấy cái quyền người việt kiều có tiền mà khinh khi anh th́ anh có tôn trọngtôi hay không? Chắc hẳn là không cho dù anh không dám bày tỏ nhưng đầy uất ứctrong anh!"
    Hắn bắt đầu đắn đo suy nghĩ.
    "Tôi hy vọng rằng đây sẽ là một bài học để anh ư thức được thế nàolà sự "tử tế" và riêng tôi, cho tôi, đây cũng là một sự bất mản"tử tế" nếu như tôi đă đánh thức được cái lương tâm-bản chất conngười tốt trong anh"
    "Cảm ơn anh bài học "tử tế" mà tôi đă đánh mất trong tôiv́ cuộc sống giai cấp và đă nhắc nhở tôi"
    "Vậy th́ anh cho phép tôi được mời anh một ly cà phê "tửtế" "
    "Thế anh tên ǵ nếu anh chẳng ngại cho tôi biết?"
    "Anh cứ gọi tôi là anh "tử tế" là đuợc rồi và tôi cũngkêu anh là anh "tử tế" thế thôi".
    Nắng đổ xuống anh tài xế và tôi trong một buổi chiều rất chân.
    ……

    sans-titre003.jpg

    "Từ rất xa xưa, cha tôi có dạyrằng tử tế có trong mỗi con người, mỗi nhà, mỗi ḍng họ, mỗi dân tộc. Hăy bềnbỉ đánh thức nó, đặt nó lên bàn thờ tổ tiên hay trên lễ đài của quốc gia. Bởithiếu nó, một cộng đồng dù có nỗ lực tột bậc và chí hướng cao xa đến mấy th́cũng chỉ là những điều vớ vẩn. Hăy hướng con trẻ và cả người lớn đầu tiên vàoviệc học làm người - người tử tế - trước khi mong muốn và chăn dắt họ trở thànhngười có quyền hành, giỏi giang hoặc siêu phàm". ( Trích từ bộ phim tàiliệu Chuyện Người Tử Tế )
    Sự "tử tế" chỉ là một chấm nhỏ không kích thước giá trị hiểnminh, nhưng với bao chấm nhỏ vô hạn vẫn h́nh thành một đường thẳng trong h́nhhọc của cuộc đời nói chung.
    Sự "tử tế" rất đơn thuần, thuần theo khía cạnh và bối cảnh củamỗi con người.
    Sự "tử tế" thật b́nh thường như chữ thường trong cuộc sống,không thừa không thiếu... chỉ vừa đủ để chia sẻ, để được gọi là t́nh người.
    Ví như cây sống nhờ đất và đất sống nhờ cây. Cây được đất nuôi lớn nhưng đất nhờ cây mà giữ nước chođất được mầu mỡ.
    Huống chi là giữa người và người, chúng ta phải sống "tử tế"với nhau v́ chẳng qua chúng ta cần là điểm tựa cho nhau.
    Con cái cần bố mẹ cũng như bố mẹ cần con cái.
    Vợ cần chồng cũng như chồng cần vợ.
    Ta cần bạn cũng như bạn cầnta.
    Gia đ́nh cần xă hội cũng nhưxă hội cần gia đ́nh.
    Đất nước cần có người dâncũng như người dân cần có đất nước.
    Như yêu thương cần sự cảmnhận mới nẩy sinh một T́nh Yêu "tử tế".
    Như tử tế cần sự cảm thông đểngười cảm nhận được Tấm Ḷng "tử tế".
    Như tử tế với chính ḿnh th́mới hiểu được cái Tôi-Ta "tử tế".
    Bố tôi vẫn thường bảo:
    Này chúng con
    Trồng cây ta chỉ cần mười năm
    Nhưng xây dựng một con ngườita cần cả trăm năm
    Bởi v́ vậy đừng nên ỷ lại chữTôi mà chỉ trích tàn phá cái nhân phẩm nhỏ c̣n lại trong một con người
    Hăy dùng lời tử tế mà đấp bồicái lẻ đương nhiên thường t́nh trong thương yêu chan hoà chữ Ta với cuộc sống
    Mà trưởng thành người"tủ tế", tử tế với ḿnh, tử tế với người và tủ tế với đời.

    "Tôi ở lại đây với thángngày
    Thả hồn ngược hướng thời gianxưa
    Không quên để nhớ ḿnh-nguồn cội
    Nhặt tử tế về xây ước- mơ"
    Tử Tế không là ǵ cả ...nhưng Tử Tế là tất cả.
    Tôi xin được viết lên mộthành tŕnh rất chân, một ước mơ nhỏ đầy "tử tế".
    Cho tôi xin cảm ơn bố mẹ đădạy cho tôi những lời răng tử tế, cảm ơn vợ cái ân nghĩa tử tế, cảm ơn con nhữngnụ cười tử tế, cảm ơn bạn những lời tử tế, cảm ơn đời cho tôi vạn điều tử tế vàcảm ơn em một t́nh yêu tử tế.
    Hăy biết chia sẻ những điềutử tế với nhau.

    Viết bởi Pierre Nguyễn Trần Dzũng ( vũ_thuyên )



    Nếu như có ai hỏi ...
    Bạn mong muốn ǵ trong cuộc sống ?
    Tôi chỉ xin đươc có một mảnh thời gian ,
    Để yêu thương và được thương yêu ,
    Để chia sẻ và tha thứ cho nhau ,
    Để làm một con người rất thật với chính ḿnh ,
    Tôi mỉm cười ... và chỉ thế thôi đấy bạn .

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •