Results 1 to 3 of 3
  1. #1
    Member vũ_thuyên's Avatar
    Join Date
    Oct 2015
    Location
    Paris France
    Posts
    46

    An Thuyên Tuấn Vũ

    An Thuyên Tuấn Vũ ( PhầnI )

    th.jpg


    Đố K –106… vĩ tuyến thứ 17
    Sau một đêm giao tranh đẫmmáu, trên băi chiến chỉ c̣n lại nhữngvết tích tan thương…
    Tôi với Tuấn nh́n nhau… Khôngnói một lời.
    Trong ánh mắt mệt mơi đó, baoniềm tin của một con ngướ h́nh như chỉ c̣n vỏn vẹn trong cái nón sắt này!
    Cái nón sắt đó đă chôn vùibao nhiêu ước mơ, những ước mơ thật b́nh dị và đơn giăn.
    Tuấn ṃ mẫm trong túi áo củaḿnh, lấy ra điếu thuốc c̣n lại rồi châm vội và hít một hơi dài. …
    "Thuốc của thằng Phongcho tớ đấy. Nài nó lắm, nó mới thí cho ḿnh đó! nè hút với tớ đi cậu"
    Tôi cũng cầm lấy… kéo một hơithật là dài

    Dài như muốn thời gian dừnglại. Dài như để h́nh dung lại từng khuôn mặt đă đi qua và cũng không bao giờtrở lại.
    "Phong vừa mới mất, chúcó biết không ?"
    "Lại thêm một thằng nằmxuống cho ngày hôm nay và rồi ngày mai lại tới phiên thằng nào đây?"
    Chỉ một câu hỏi đó?
    Một nỗi đau ngấm ngầm cũngvừa dâng lên cho một ngày lại tới.

    Xa xa… Cái radio nhỏ của thằng Luân,văng vẳng tiếng phát thanh "Sinh Bắc Tử Nam" trầm đều cho những ngườibên kia chiến tuyến.
    C̣n nơi đây, những cánh chuồnbay lên bay xuống, đem bao người mới đến trong đơn vị và tiễn chân một ngướ đăra đi.
    Tôi với Tuấn, hai đứa đưa mắtnh́n cánh chuồn lần chót. Mang đi h́nhảnh của Phong về nơi an nghĩ cuối cùng.
    "Mong chúa ngự ở trêncao, hăy rước linh hồn bạn về miềng đất hứa … amen …"
    "… amen …"

    Khói thuốc quyện theo làng gió, tôi đă trả lại điếu thuốc cho Tuấn hồi nào mà không hay?
    "Chú đang khóc hỡ? v́ Phong đă mất?"
    Tuấn chỉ thở dài…
    "Ngày nào quê hương ḿnh mới hết chiến tranh?"
    "Ḿnh cũng mong rằng ngày đó sẽ đến với thế hệ của chúng ta."


    "Êêêêêê … hai cái thằng bắt kỳ con kia tới phụ Trâu con đi!"
    Tiếng thằng Châu rỗn răng làm hai đứa tôi trở về với hiện tại.
    "Địt bố mày! mấy ông tới ngay … la ồm tỏi lên như cái chợ cḥm hỏm. Bộ tụi tao điếc hay sao?"
    Tôi lắc đầu mĩm cười, rồi nhái cái giọng nam kỳ.
    "Dạ thưa ông, tụi con tới liền."
    "Dạ không dám đâu Cha, v́ Trâu điên này là người ngoại đạo nhưng rất thích nhậu thịt cày đó Cha! nếu cho con xưng tội mỗi ngày cũng được … miễn sao có chó làm cơm hai bữa là dui dồi."
    "Haha … haha"
    Tiếng cười thân quen giữa t́nh đồng đội như để xua đuổi đi cái chết của Phong thật xa ngoài tư tưởng mà h́nh như lại không trốn tránh được cái mất mát thật gần trong trái tim của một thằng bạn.


    ……


    C̣n mấy ngày nữa là về phép.
    Chắc hẳn lần này về, Cha Đ̣an sẽ giữ ḿnh ở lại Sàig̣n lâu hơn.
    Tôi cứ trăn trọc măi không sao ngũ được.
    Lá thư của Tuấn nhờ đưa hộ giùm cho nàng.
    Làm cách nào trao tận tay đây?
    Cứ như vậy cho đến nữa đêm th́ thiếp đi mất.


    ……

    Tiếng súng nỗ tạch tạch làm tôi choàng ḿnh thức giấc…
    Tôi ngồi bật dậy, không thấy Tuấn đâu hết?
    Tiếng đạn càng ngày càng dữ dội.
    Tôi vội chụp lấy cái nón sắt đội vào đầu rồi băng ḿnh vào trong đêm.
    Những trái hoả châu bắt đầu soi sáng cả một ṿm trời,
    "Đại bàng… Đại bàng… Diêu hâu gọi Đại bàng… nghe rơ… trả lời?"
    "Đại bàng… Đại bàng… Diêu hâu gọi Đại bàng… nghe rơ… trả lời?"
    "Mẹ nó! sao im ĺm vậy?"

    Tiếng của Đại Uư Cẩn bị cắt đức lẫn trong tiếng vang của lửa đạn,
    "Khốn ….. …… thật"
    "rrrrrrrrrrr … rrrrrrrrrr … Đại bàng nghe rơ … rrrrrrrrrrrr"
    "Diều hâu đang nguy … cho pháo binh yểm trợ … tây bắc 56.7 đông bắc 60.2 … nghe rơ trả lời?"
    "….. rrrrrrrr …. rơ …."


    Ầm…. Ầm….


    Giữa những tiếng gầm vang dội của bom đạn.
    Lửa cháy ngụt trời.
    Tôi nghe thấy tiếng của Tuấn… ở bên đây… không h́nh như ở bên kia?
    "Qua đây, chạy lẹ lên"


    Tạch tạch tạch tạch tạch tạch … ầm .. ầm …


    "Nằm xuống Vũ. Coi chừng. Nằm xuống!"
    Tôi vội vă nhào về phía trước rồi trườn ḿnh tới bên Tuấn.
    "Đêm nay, tụi nó bắn rét quá. Không ngóc đầu dậy nỗi."
    "Cậu có sợ không?"
    “Tớ gan đầy trời, vậy mà chưa bao thấy kinh khủng như lần này đấy!"
    "Ừ … sợ …."


    Không biết rằng tại sao?
    Tôi lại vô t́nh trả lời với Tuấn chữ sợ.
    Sợ gặp lại nàng?
    Tôi đă tự hứa với chính ḿnh rồi mà, đă tự nguyện với Chúa cao vô tận rố mà.
    Tại sao vậy, hỡi người!
    V́ sao vậy, hỡi đớ!


    Âââââââââmmmmmmmmmmmmmm…….


    Tôi nghe loáng thoáng tiếng ai hét vang như xé tan đi vùng trớ lửa đạn.


    "Tụi nó chết rố"…


    ……


    Không biết, tôi đă ngất lịm đi từ bao lâu.
    Tôi quờ quạng kêu trong bóng đêm.
    "Tuấn, chú ra sao rố?"
    Tôi cố cḥm ḿnh về phía Tuấn rồi đỡ Tuấn ngồi dậy.
    Trong ánh lửa chập chờn, tay tôi… tay tôi đẫm đầy máu!
    "Tuấn"
    "Chú có sao hay không??? đừng làm ḿnh sợ."
    "Ráng đi chú, đừng quên rằng có ngướ đang mong chú trở về đó!!!"
    "Tuấn…"
    "Tỉnh lại đi Tuấn."


    Một tiếng ho. Một bụm máu sặc sụa từ cửa miệng …
    "Cậu đó hả? Vũ?"
    "Tớ đây, chú ráng lên. Trớ cũng gần sáng rố, mấy con chuồn cũng sắp tới"
    "Rố chú sẽ lành mà, hăy cố gắng lên!"
    "Tớ không xong rồi, Vũ"
    "Có một điều… mà…. Vũ phải làm cho ḿnh…."
    "Bất cứ một điều ǵ, tôi cũng sẽ hứa với chú"
    Tuấn mĩm cười trong đau đớn vết thương.
    "Vũ nhớ là phải đưa tận tay lá thư đó cho nàng, nhớ nghe Vũ ?''
    "Ḿnh hứa với Tuấn"
    "Th́ ḿnh mới yên tâm mà ra đi như thằng Phong vậy đó. Con xin Cha hăy ân xá những tội t́nh mà con đă … ’’
    Tôi nghẹn ngào nắm chặt lấy tay người bạn thân duy nhất. Hai bàn tay xiết chặt lẫn nhau. Một người đă vĩnh viễn ra đi, một người ở lại giữa ḍng đời và c̣n nàng nữa, Tuấn ơi!


    …...

    en_priere.jpg

    Quê hương ta là thế đó.
    Quê hương chưa đem lại an b́nh cho Tuấn, cho Phong và như cho bao người.
    Nhưng tất cả đă chấp nhận nơi này làm quê hương.
    ……

    Tôi ôm Tuấn vào ḷng như đang ru đi chính ḿnh.

    Tất cả đă gói ghém vạ trong ánh mắt cuối cùng đó.
    Một đứa em, một thằng bạn.
    Những lớ cuối vẫn c̣n quanh quẩn đâu đây.
    Tôi đă hứa và hứa như để níu kéo lại những ǵ không bao giờ t́m lại được.

    Tôi ôm xác bạn ... nghe hơi thở ḿnh ... nghe con tim ḿnh đang đập ... mà ngỡ rằng tất cả như đang hoà chung một nhịp.

    Mưa bắt đâù rơi nặng hạt.
    Những gịng máu chảy theo mạch nước thắm sâu vạ ḷng đất lạnh!
    Máu của Tuấn và máu cuả tôi, hai ḍng máu hoà lẫn vạ nhau v́ t́nh yêu của chúng tôi chỉ có một màu. Màu cuả loài hoa Phượng đỏ thắm cả sân trường lớp học,báo tin mọt muà hạ lại đến.

    Nhưng hạ năm nay sẽ không c̣n như xưa nữa v́ đă thiếu vắng đi một ngướ.
    Sao hôm nay, mưa lại rơi nhiêù quá làm ướt lạnh cả hai tâm hồn của chúng tôi.
    Tôi sợ Tuấn bị lạnh nên vội phũ lên cho bạn chiếc aó xanh màu lá.
    Rố tháo đi cái tấm thẻ bài, ở trên đó c̣n hiện hữu 3 chữ Trần Đăng Tuấn.
    Tôi ngước vội nh́n trớ cao, nắm thật chặt vạ trong ḷng bàn tay và chợt nghe bao giọt buồn đang rơi xuống.


    ……



    Nếu như có ai hỏi ...
    Bạn mong muốn ǵ trong cuộc sống ?
    Tôi chỉ xin đươc có một mảnh thời gian ,
    Để yêu thương và được thương yêu ,
    Để chia sẻ và tha thứ cho nhau ,
    Để làm một con người rất thật với chính ḿnh ,
    Tôi mỉm cười ... và chỉ thế thôi đấy bạn .

  2. #2
    Member vũ_thuyên's Avatar
    Join Date
    Oct 2015
    Location
    Paris France
    Posts
    46

    An Thuyên Tuấn Vũ

    An Thuyên Tuấn Vũ ( Phần II )


    Một cánh thư vàmột lời cuối.


    ……


    An Thuyên mến,


    Đă mấy đêm rồi, anhcứ viết rố muốn viết cho em cũng như bao lần, nhưng anh lại xé bỏ đi!
    Tâm hồn như đangcấu xé với một phần nào của lư trí. Anh bối rối và phân vân.
    Nhưng cuối cùngrồi, đành phải chấp nhận một sự thật.
    Một sự thật củat́nh yêu giữa em và anh Vũ.

    T́nh yêu của haingười mà đă từ bao lâu anh muốn phủ nhận và anh không muốn biết đến.
    Để giờ đây, anh đă làm chomọi người đều đau khổ v́ anh.
    T́nh yêu đó cao thượng vôngần, trong khi t́nh yêu anh chỉ là ích kỷ nhỏ nhoi.
    Anh Vũ đă hy sinh t́nh cảmcủa riêng ḿnh. C̣n em th́ đành phải câm nín trong một cuộc t́nh đă lỡ.
    Tất cả cũng v́ tại anh !...
    V́ một thằng em, không nơinương tựa, không có một mái ấm gia đ́nh, không họ không hàng.
    Anh Vũ đă cho anh t́nh thươngcủa một người anh cao cả c̣n em đă dành cho anh một tấm ḷng của một cô em gái.
    Thế mà, anh tham lam. Cố chấp, không phân định rơ t́nh thương của em và anhVũ đă ân cần ban thưởng cho anh.
    Anh như một tên tội đồ đang xám hối, nhận hết ở nơi đây sự nguyền rủacủa mọi người.
    Anh như một kẻ tử tù chung thân đang chờ ngày phán xét để trả lại lỗilầm ḿnh gây ra.

    k14.jpg


    Đêm đă vào trong giấc ngũ.
    Tiếng côn trùng rĩ rả đâu đây.
    Nh́n thấy anh Vũ đang ngũ say. Một giấc ngũ, một cuộc đời chỉ nghỉ choanh mà hy sinh đi chuyện t́nh của chính ḿnh.
    Đừng trách anh Vũ mà chỉ nên trách thằng Tuấn này thôi!
    Kéo chăn lên cho anh ḿnh, anh h́nh dung thấy bao nhiêu thống khổ đauđớn đă ghi hằn lên nét trán của anh Vũ, cả một sư mệt mỏi của cuộc đời qua hơithở.
    Giờ đây, Xuân Phương có biết không? Tóc anh Vũ đă bạc đi nhiều và môi đăthôi cười như xưa...


    Nhưng t́nh anh ấy vẫn chỉ có một màu duy nhất. Màu của t́nh yêu thuở nào đă thắm đỏ cả ḍngmáu triều lưu trong thể xác đoạ đày.
    Không biết v́ khói cay của thuốc? hay v́ niềm hối căi quá muộn của anh.
    Anh lau vội đi ḍng nước mắt ăn năn của ḿnh và mong rằng, chúa ngự trêncao hăy trả anh Vũ lại cho em.


    Anh bước ra ngoài đồn canh.
    Một cơn gió lạnh thoảng qua.
    Một vài v́ sao lấp lánh trong không gian mênh mong vô tận.
    Như t́nh em và anhVũ.
    Anh như linh cảm thấy có một điều ǵ bất an sẽ đếnvà chỉ cầu xin hăy chỉđến cho anh thôi! v́ chỉ có anh mới làngười đầy tội lỗi và đừng đem bất hạnh thêm vào cho em và anh Vũ.
    Mong rằng em cho anh ghi lại nơi đây một chút t́nh si.
    ......

    Nếu như có ai hỏi ...
    Bạn mong muốn ǵ trong cuộc sống ?
    Tôi chỉ xin đươc có một mảnh thời gian ,
    Để yêu thương và được thương yêu ,
    Để chia sẻ và tha thứ cho nhau ,
    Để làm một con người rất thật với chính ḿnh ,
    Tôi mỉm cười ... và chỉ thế thôi đấy bạn .

  3. #3
    Member vũ_thuyên's Avatar
    Join Date
    Oct 2015
    Location
    Paris France
    Posts
    46

    An Thuyên Tuấn Vũ

    An Thuyên Tuấn Vũ ( Phần III )

    "V́ tôi là linh mục
    Đang mặc chiếc áo ḍng
    Trốn chạy v́ chữ t́nh
    Nay suốt đời ăn năn"


    K9.jpg

    Thế là mười năm trôi qua.
    Tôi vẫn sống âm thầm hiện hữuvới những kư ức c̣n tồn tại trong tôi, tưởng chừng như những h́nh ảnh thân quenvâñ c̣n đâu đó hiện về trong giấc ngủ.
    Tuấn đà yên giấc giữa ḷngđất Mẹ và linh hồn em đà được an b́nh bên Cha cứu rỗi.


    "Thưa Cha"
    Một giọng nói làm tôi choàngtỉnh để trở vào hiện thực.
    "Anh Vũ"
    Hai tiếng như yêu thương đă từlâu tôi chôn kín tận đáy ḷng. Bỗng dưng tràn về mạch vỡ trong tim.
    Tôi quay người lại để ngược ḍng hiện tại. Một quá khứ đầy kỷ niệm vuibuồn như đang cào xé tâm linh. Một t́nh yêu mà tôi đă hèn mạt hy sinh và trốnchạy.
    "T́nh cờ em lại gặp đưọc anh trong ngày này. Ngày mộ phần của anhTuấn.
    Cho em xin được gọi tên anh một lần nữa thôi. Chỉ một lần cuối, một câuhỏi và một câu trả lời từ chính anh, được không anh?"

    Vũ ơi! ... An Thuyên của mi đó.Vẫn ánh mắt sâu thẳm môi cười hiền dịu thuở nào. Ngướ con gái ngày xưamà mi đă thề nguyền đặt hết tin yêu vào một cuộc t́nh. Chờ và đợi một Vũ màthời gian không sao xoá được bóng h́nh.


    "Em vâñ giữ kỷ niệm nhỏ bé của riêng Thuyên và anh. Giờ em đă cógia đ́nh thật hạnh phúc. Nhưng em muốn hỏi Vũ có phải là của em dẫu chỉ là mộtquá khứ thật xa, một kỷ niệm thật gần mà em vẫn là một chiếc thuyền an tịnh củaanh?"
    "Vâng, Thuyên cho anh... cho anh xin lỗi em v́ anh không biết ḿnhcó làm đúng hay không? Anh làm cho em đau khổ ví như anh tự hành hạ chính ḿnh.T́nh cảm của anh dành cho riêng em là một điều rất chân thật và t́nh yêu đó, anhxin nguyện ghi tạc cả một đời. Anh nợ em rất nhiều, Thuyên ạ."
    "Như thế là đủ lắm rồi Vũ ơi. Em đă mản nguyện với t́nh yêu mà anhdành cho riêng em. Mặc cho thời gian quá ngắn, mặc cho định mệnh đă an bài chotất cả. Một đau buồn hạnh phúc v́ chúng ta yêu nhau. Nhũng chấm phẩy lầm saigiờ đă qua, em sẽ về với thực tại trong bổn phận một người vợ, một người mẹ...đem hết thương yêu chồng con mà sống v́ gia đ́nh. Em như con thuyền trên mặt hồkhông gợn sóng. Tâm hồn em như b́nh thản, nhẹ nhàng lắng đọng và không ǵ hốitiếc. Thuyên chúc anh hai chữ An Lành và cảm ơn anh đă trả lời thành thật choem."


    Nàng quay bước để lại sau lưng dư âm một chuyện t́nh vốn qua. Chúng tôiđă yêu nhau trong kỷ niệm riêng ḿnh. Một đau, một buồn miên viễn hạnh phúc.


    “Ngày tháng qua thời gian không trở lại,
    Duy chỉ...
    Có anh...
    Vẫn ngược ḍng quá khứ.
    Thôi đừng khóc...
    Này tôi ơi, thôi đừng khóc!
    Giấu mặt trời, giấu ḿnh trong tâm tối mong lung,
    Đêm trở gối thật mong manh và thao thức măi...
    Để t́m em thuở nào trong giấc mộng,
    Nuốt vào tim giọt nước mắt không rời.”


    Một bàn tay đặt lên vai tôi, một nụ cười như được ân xá. Tôi thoảng ngheđâu đây... "Thôi hai anh em ḿnh đi về, trời đă bắt đầu xế tà rồianh".


    Vài tia ánh vàng vỏ đang vào trong hồn tôi những sợi ấm mâù nhiệm củamột chiều vừa buông.


    ( Viết cho riêng em ... )
    Nếu như có ai hỏi ...
    Bạn mong muốn ǵ trong cuộc sống ?
    Tôi chỉ xin đươc có một mảnh thời gian ,
    Để yêu thương và được thương yêu ,
    Để chia sẻ và tha thứ cho nhau ,
    Để làm một con người rất thật với chính ḿnh ,
    Tôi mỉm cười ... và chỉ thế thôi đấy bạn .

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •