Results 1 to 5 of 5
  1. #1
    Senior Member SongLinh's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    635

    Câu Chyện Về Những Cánh C̣ ...




    CÂU CHUYỆN VỀ NHỮNG CÁNH C̉

    " Lặn lội thân c̣ khi quăng vắng
    Eo sèo mặt nước buổi đ̣ đông
    Một duyên hai nợ âu đành phận
    Năm nắng mười mưa dám quản công ..."

    Tú Xương

    Có một lần về thăm quê vào dịp cuối năm , tôi đă thấy một cánh c̣ đơn độc trên cánh đồng mênh mông nước . Tiết trời se lạnh , những cơn gió từ phương Bắc thổi về khiến cỏ cây và lau sậy cũng co ro . Cánh c̣ vẫn lầm lũi trong băng lăng trời chiều . Nó đi đi lại lại trên mặt nước xăm xắp , chăm chỉ t́m mồi. Đâu đó trên một ngọn tre nào đó , có lẽ trong tổ có đôi ba con c̣ con đang ngóng mỏ chờ mẹ đem tôm cá về mớm cho ăn . Chúng nó đâu biết c̣ mẹ xác xơ và khổ sở như thế nào .

    Nh́n cánh c̣ giữa đồng nước trắng xoá , gió thổi tung những cọng lông trên đôi cánh chấp chới khẳng khiu trong khi đôi chân cứ thoăn thoắt bước , thật là một h́nh ảnh đầy chịu đựng và tội nghiệp biết dường nào !...

    Nhà thơ Tú Xương đă ví h́nh ảnh cánh c̣ như là người vợ của ḿnh , một người vợ cam phận , rất đảm đang và chịu thương chịu khó lo cho chồng con . Riêng tôi khi chứng kiến cánh c̣ của chiều Thu năm ấy , tự nhiên tôi đă lặng người xót xa khi nghĩ đến mẹ ḿnh , thấy thương mẹ vô cùng .

    Năm ngoái Ba tôi mất , 49 ngày / thất tuần rồi 100 ngày trôi qua , tôi đă bắt gặp có những lần mẹ thắp nhang cho Ba rồi đứng vịn cạnh bàn thờ cúi đầu thổn thức . Hoặc những hôm tiễn tôi về , giữa khung cửa đêm bóng mẹ thật đơn độc khiến tôi bước đi mà không cầm được nước mắt . Mẹ tôi , một cánh c̣ vất vả bao nhiêu năm , đến bây giờ tóc điểm sương lại sống trong quạnh quẽ . Mẹ vẫn loay hoay làm vườn , vẫn đi chợ nấu cơm và gọi điện thoại kêu con cháu về ăn . Mẹ vẫn gắng giữ các cháu nhỏ mỗi khi các con bận dù đôi tay không bồng nổi mấy đứa bụ bẩm .
    Con cái lớn hết , đứa nào cũng có gia đ́nh và bận rộn công việc nên ít có giờ để an ủi và chăm sóc mẹ. Biết làm sao bây giờ ! Con thật là bất hiếu mẹ ơi !

    Hôm nay trong giây phút lắng ḷng của một buổi chiều đầu Thu , h́nh ảnh cánh c̣ năm xưa chợt hiện về xao xuyến và ray rứt . Tôi xin kể những câu chuyện về những cánh c̣ và xin bắt đầu bằng Cánh C̣ Mẹ Tôi ...

    Song Linh
    Mẹ ngồi ru con như thân tượng buồn để lại quê hương
    Một ḍng sông trôi cuốn măi về trời xót xa phận người ...( TCS)

  2. #2
    Senior Member SongLinh's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    635
    Mẹ ngồi ru con như thân tượng buồn để lại quê hương
    Một ḍng sông trôi cuốn măi về trời xót xa phận người ...( TCS)

  3. #3
    Senior Member SongLinh's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    635

    Câu Chuyện Về Nhữngv Cánh C̣ _ Ngoại Tôi



    NGOẠI TÔI

    Khi tôi nói với Mẹ ư định viết những câu chuyện về cuộc đời của những người mẹ mà tôi đă gặp trong cuộc đời , trong đó mở đầu là nói về người đă sinh ra ḿnh , mẹ tôi đă bảo tôi đừng đề cập đến bản thân bà v́ có ǵ đâu để mà nói ?! Dưới mắt mẹ , việc tảo tần hôm sớm lo cho đàn con là điều phải làm .V́ đă là mẹ th́ ai cũng phải như thế cả . Đó là thiên chức . Nhưng ở vị thế của một người con chứng kiến mẹ ḿnh trong thời khó khăn bao cấp đă gồng gánh , xốc vác và kiên tŕ chịu đựng gian khổ như thế nào để nuôi nấng cả gia đ́nh th́ tôi không thể không nói lên ḷng kính trọng , yêu thương và cảm kích vô cùng đối với mẹ .

    Mẹ không thích viết về bản thân ḿnh cho nên tôi xin phép được thay mẹ viết về Ngoại , đă mất hơn hai mươi năm .
    Hai mươi năm mà tưởng chừng như mới đây thôi . Ánh mắt của ngoại đầy lo âu và buồn bă vẫn như dơi theo tôi trong bước đầu của cuộc đăng tŕnh vào mùa Hè năm xưa . Hôm đó vừa đi tôi vừa ứa nước mắt , không dám ngoái đầu nh́n lại phía sau để xem ngoại như thế nào . Hôm đó cũng là lần cuối cùng tôi thu h́nh ảnh của Ngoại cất trong trái tim ḿnh và hôm đó cũng là ngày tôi vĩnh viễn xa Ngoại .

    Ngoại là con gái Hà Nội , nhưng lại ra Nam Định làm công nhân nhà máy dệt . Là con một , cha mẹ mất sớm Ngoại phải ở với vợ chồng chú thím . Mồ côi th́ làm sao sung sướng cho được . V́ vậy Ngoại phải sống tự lập thật sớm . Biết chút ít tiếng Tây nên Ngoại dễ xin việc trong nhà máy . Ở đó Ngoại đă gặp ông Ngoại , một người có bằng tú tài Tây ở Huế , nhưng lại thích phiêu bạt tứ xứ và cuối cùng ra đến tận Nam Định . Ông ngoại làm chức ǵ th́ không nghe nhắc đến , chỉ nghe nói ông là con nhà khá giả cưới bà ngoại nghèo mà thôi .
    Cưới nhau xong , bắt đầu loạn lạc nổi lên . Ông ngoại đưa bà ngoại về nguyên quán là tỉnh Quăng Trị để lánh nạn .
    Nào ngờ Quăng Trị cũng không yên , chiến tranh lửa khói lan tràn , phong trào đánh đuổi thực dân Pháp , Phát Xít Nhật đang đến hồi đỉnh điểm. Hết lên rừng rồi xuống tỉnh , chạy ṿng ṿng , có 4 đứa con , chết mất một c̣n ba , cuối cùng ông ngoại cũng từ giă bà ngoại , mang cậu Ba theo tiếng gọi của non sông tập kết ra Bắc đánh trận Điện Biên Phủ . Trận đánh này long trời lở đất như thế nào , phe ta chiến thắng vinh quang thế nào , thực dân Pháp thảm bại ra sao ai cũng biết , c̣n ông Ngoại và cậu Út chết mất xác ở đâu th́ chẳng ai biết .

    Ông ngoại đi xa , bà Ngoại mới hai mươi mấy tuổi đầu đă phải một ḿnh bươn chải nuôi hai đứa con . Bom đạn tứ phía , gia đ́nh bên chồng cũng tan tác chia ly . Nhiều khi Ngoại phải để hai đứa con ngồi trong hai cái thúng để mà gánh chạy giặc . Có lúc đói quá phải đào củ mài , hái rau dại mà ăn . Cuối cùng ngoại quyết định dắt díu hai đứa con ra Đà Nẳng sống . Từ gánh hàng xén nhỏ , ngoại chắt chiu mở cửa hàng tạp hoá . Nhờ chút vốn tiếng Pháp , Ngoại bán hàng cho Tây và rồi sau này học nói tiếng Mỹ bán hàng cho Mỹ . Cửa hàng phát triển , Ngoại nuôi hai con ăn học đàng hoàng . Cậu Út học chưa xong đại học , chiến tranh lại một lần nữa tràn về , cậu phải từ giă bút nghiên đi lính , thụ huấn trên Đà Lạt . C̣n mẹ tôi học y tá , hành nghề một thời gian rồi đổi sang buôn bán kinh doanh . Mẹ tôi đă thừa hưởng sự nhẫn nại , khôn khéo và đầy chịu đựng từ Ngoại .

    Ngoại đẹp lắm , da trắng , mắt to , mũi cao , môi trái tim . Hồng nhan th́ đa truân . Hai mươi mấy tuổi đă thành cô phụ , đúng ra đă là quả phụ mà không biết , cứ thế nuôi con chờ đợi chồng về . Nam Bắc chiến tranh không có thư từ qua lại th́ làm sao mà biết được !
    Ngoại cứ chảy nước mắt hoài ! Có lần tôi hỏi Ngoại tại sao khóc , câu trả lời là ngoại đâu có khóc , " nước mắt sống" tự nhiên chảy đó thôi .
    Đứa con đầu tiên chết trên tay Ngoại , nước mắt đă nhỏ xuống xác con bé bỏng . Chồng và đứa con kế đi bặt vô âm tín , nước mắt Ngoại âm thầm nhỏ xuống ướt gối đêm đêm .
    Con gái đi lấy chồng , xa con xa cháu , nước mắt Ngoại đă lặng lẽ rơi trong những buổi chiều ...
    Và rồi hoà b́nh lập lại , Ngoại lại khóc tiễn con cháu ra nước ngoài trong khi rất đau đớn khi nhận ra sự vô vọng chờ đợi chồng về . Đôi mắt đẹp trong veo ngày nào đă đục mờ theo những thổn thức của khổ ải mất mát .

    Sau hơn một năm trong trại học tập cải tạo , cậu tôi , một Thiếu Uư phải ra trường sớm trước thời gian quy định đă bị bắn chết bởi những người canh tù . Chờ hoài không có tên trong danh sách được đi thăm nuôi cậu , Ngoại đă ḍ hỏi khắp nơi nhưng không có câu trả lời . Ngoại khóc tưởng chừng không c̣n nước mắt . Đôi mắt kèm nhèm lúc nào cũng đỏ hoe . Ngoại về làng xưa tại Quảng Trị xây thêm 3 ngôi mộ cho ông Ngoại và 2 cậu . Không ngôi mộ nào có xác . Sư săi phải tụng kinh 3 ngày 3 đêm để " chiêu hồn nhập mộ " . Sau đó Ngoại về lại Sài G̣n , đi t́m mua một mảnh đất gần chùa trên nghĩa trang G̣ Dưa rồi dốc ḷng làm việc từ thiện và chăm sóc mẹ cùng hai em tôi đang chờ ngày đi Mỹ đoàn tụ gia đ́nh .

    ( c̣n tiếp )

    Song Linh
    Mẹ ngồi ru con như thân tượng buồn để lại quê hương
    Một ḍng sông trôi cuốn măi về trời xót xa phận người ...( TCS)

  4. #4
    Senior Member
    Join Date
    Nov 2014
    Posts
    1,102
    sis ui em chờ đọc tiếp ):
    Tịnh yên một cơi riêng ḿnh
    Tâm thanh thản nhẹ mặc t́nh đời trôi

    http://4.bp.blogspot.com/-wJ8brBfXKu...ic-BLOG-98.png

  5. #5
    Ai nói ǵ th́ nói , cho tôi là ngụy cũng được , nhưng tôi vẫn măi măi mang ơn những chiến sĩ của quân lực VNCH , v́ họ đă ǵn giữ , bảo vệ cho miền nam VN nói chung và những người như tôi nói riêng có được một khỏang không gian và thời gian tự do ,thanh b́nh và yên ấm dưới mái học đường . Thank you .

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •