TRẢ LẠI

Nhạc: Mạc Phong Linh
Lời vọng cổ: CHuông Vàng




Nhạc:




Trả lại anh đêm dài chung đôi bóng dưới trăng sao
Trả lại anh con đường im bóng mát của ngày nao
Trả lại anh ánh đèn công viên đó dưới mưa bay
Những đêm chúa nhật nghe phố phường khua gót dày




Trả lại anh ân tinh xa xưa đó dưới trăng sao
Trả lại anh đôi ṿng tay âu yếm nụ cười trao
Trả lại anh kỷ niệm yêu thương đó sống bên nhau
Đến nay trớ thành xa cách rồi c̣n đâu...




Vọng cổ:




1. Anh ơi thôi hăy quên em đi về đắp xây t́nh mới. Em xin trả lại anh những tháng ngày mong đợi, và những kỷ niệm t́nh yêu đẹp nhất...trong...đời...
Xin trả lại anh những ân ái nụ cười
Trả lại cho anh những lời thương tiếng nhớ, những buổi hẹn ḥ bên Hồ Than Thở mộng mơ
Trả lại cho anh những đêm trăng sáng nên thơ, anh nguyện v́ em sẽ hái lấy sao trời
Để làm món quà trong ngày cưới cho em, ôi quá êm đềm những lời yêu anh ngỏ.




2. Đà Lạt ơi em đớn đau nói lời giă biệt, để cố quên đi những buồn thương thê thiết trong đời
Thương nhớ làm chi h́nh bóng của một người
Em không c̣n đợi chờ hoa Mimosa nở, anh d́u em về qua những con phố rợp màu hoa
Em không c̣n trau chuốt lại giọng ca, bởi anh đă xa c̣n ai mà thưởng thức
Em khép chặt đời hoa giữa đô thành nô nức, chúc anh bên người măi hạnh phúc dài lâu...




Nhạc:




Người đă ra đi không thấy về
T́nh yêu chôn sâu trong lặng lẽ
C̣n chăng bao đớn đau
Lệ rơi đêm nhớ nhau
Ngày vui xưa đă tàn như nắng chiều




Vọng cổ:




5. Em bồi hồi giở lại từng trang nhật kư. Để sống lại ngày xưa với những kỷ niệm êm...đềm...
Một thuở mộng mơ em c̣n biết đâu t́m
Em gởi niềm riêng theo gió chiều phiêu lăng, mối t́nh đầu c̣n sâu nặng lắm anh ơi
Ngày hôm nay ḿnh mất nhau thật rồi, đời của em như cánh chim trời trong đêm tối
Biết về đâu trước đường đời muôn lối, ôm nỗi cô đơn giữa cát bụi đô thành.




Nhạc:




Để rồi đêm nay buồn trong xa vắng nhớ mong ai
Người đă quên tôi rồi sao tôi vẫn c̣n chờ mong?
Và nh́n áng mây chiều tan theo ánh mắt đăm chiêu
Sống trong chuổi chuỗi ngày ôm nổi buồn quạnh hiu.




Về vọng cổ câu 6:




Biết xa anh là mang nhiều thương nhớ, đă nhiều đêm em lệ đổ trong ḷng
Mong thời gian sẽ là liều thuốc anh ơi, để em có lại niềm vui theo năm tháng
Trả anh cay đắng mộng vàng
Nước mắt hai hàng, xin gọi cố nhân ơi.