Page 1 of 2 12 LastLast
Results 1 to 10 of 11
  1. #1
    Senior Member Vĩnh Xuân's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    991

    Những Phản Ảnh Tự Ngă - KRISHNAMURTI - Reflection on the Self

    Trang 2 (Krishnamurti, Những Phản Ảnh Tự Ngă)

    HỘI THẢO

    Buổi diễn thuyết thông thường là để nói ra hay miêu tả một đề tài. Mục đích hướng dẫn cho các bạn học hỏi. Đây không phải là buổi thuyết giảng. Thật ra, chúng ta chuyện tṛ như hai người bạn đang đi trên lối ṃn, đầy những cây, những hoa đẹp, chim muông hót. Thỉnh thoảng, dừng lại ngồi xuống trên băng ghế, biệt lập cùng trao đổi vấn đề. Cũng bởi v́ ta thắc mắc, cả hai chúng ta, người nghe và người nói về lối sống hằng ngày. Đâu phải là những điều xa xôi, t́nh tứ, tưởng tượng nào. Và, nếu chúng ta không làm cho đời ta được sáng tỏ, thôi trôi nổi, không hỗn độn. Th́, dù có làm ǵ đi nữa. Đời ta cũng sẽ trở thành vô nghĩa.

    V́ thế, chúng ta phải mở đầu từ việc gần cho đến xa. Gần nhất là t́nh trạng hiện tại của ta hiện giờ. Tôi yêu cầu, nếu có người nào có thể đem ra đây. Đây là một bổn phận để tư duy cùng với nhau. Đừng chấp nhận suông. Mà phải là một người rất thèm khát sự giải tỏa. Một sự giải tỏa ngoài sự đe của sợ hăi. Một mối nghi tự khởi, không bởi do người thuyết tŕnh gợi ra. Cũng không phải do ḿnh tưởng tượng, hay những ǵ ta đă quen tin cậy, trung thành, quả quyết và tín ngưỡng. Người ấy phải nổ lực đặt câu hỏi, lập nghi, tư vấn qua con đường khám phá sâu sắc. Không nhận bừa. V́ trong thế giới này, tôn giáo đă đóng một vai tṛ khác thường; đă làm hạn hẹp đến cho tâm thức và tư duy. Chúng ta sẽ cùng nhau nh́n vào sự việc đối diện với đời sống hằng ngày. Và chúng ta sẽ không đá động ǵ đến triết lư, giáo điều, hay cổ động thêm niềm tin. Mà ta với một cái đầu hoài nghi, chất vấn, đ̣i hỏi. Phải t́m ra đâu là chân, đâu là hư, đâu là tuyệt đích, và đâu là nhầm lẫn.

    Có một chút những điều phải lợi dụng. Trước hết, ta phải hiễu nghĩa thảo luận là ǵ. Chữ đó có nghĩa ǵ đến cho mỗi người chúng ta.



    Page 2 (Krishnamurti, Reflections on the Self)

    DIALOGUE

    A LECTURE GENERALLY MEANS telling or explaining a certain subject, for you to be instructed, to learn. This is not a lecture. Here, we are having a conversation together like two friends, perhaps walking in a quiet lane. Full of trees and beauty of flowers, the singing of many birds, sitting down on a bench unfrequented, solitary and having a dialogue, because we are concerned, both you and the speaker, with our daily life, not with something beyond, romantic and fantastic. Because if we don’t make our own lives clear, unruffled, nonchaotic, whatever we may do, it will have no meaning.

    So we must begin very near to go far. The near is what we are. Please, if one may point out, it is your responsibility to think together, not to accept; because one must have a great deal of skepticism, a skepticism that is not trammeled by fear, a doubt so that one begins to question not only what the speaker is saying but also what you think, what you believe, your faith, your conclusions, your religion. One must have tremendous questioning, doubt, inquiry, through deep exploration, not accepting, because throughout the world, religion has played qn extraordinary part in narrowing the mind, in narrowing investigation. We are together going to look at many things that confront our daily life. We are not going to talk about any philosophy, any dogma, or encourage any faith, but with a mind that is questioning, doubting, demanding, find out for ourselves what is true, what is illusory, what is fantastic, and what is false.

    THERE ARE CERTAIN THINGS which must be taken for granted. First we must understand what we mean by communication, what the word means to each one of us, what is

  2. #2
    Senior Member Vĩnh Xuân's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    991
    Trang 3 (Krishnamurti, Những Phản Ảnh Tự Ngă)

    Cái ǵ cộng tác với nó, cấu trúc ra làm sao, và tánh chất. Nếu hai chúng ta, anh và tôi cùng đối thoại, không hẳn là chỉ hiểu ư nghĩa của ngôn từ đă nói dựa trên tầm học thức. Nhưng cũng phải bằng sự nhận thức, lắng nghe và học hỏi. Hai điều này là nền tảng cho phép chúng ta có thể đối đáp với nhau : Nghe và Học.

    Thứ đến, mỗi người chúng ta, rơ ràng, đă từng trăi qua hiễu biết, thành kiến, và kinh nghiệm. Cũng đă từng khổ đau và đă vướng vào vô số vấn đề liên hệ phức tạp. Đó là kinh nghiệm bản thân của hầu hết các bạn ở đây. Và với vốn liếng đó hăy gắng mà lắng nghe. Sau cùng, mỗi người chúng ta là sự đúc kết của tập quán khá phức tạp trong đời – chúng ta là kết tập của toàn thể văn minh của nhân loại. Kinh qua giáo dục và những kinh nghiệm. Không chỉ mới vài năm, mà cả hằng thế kỷ.

    Tôi không biết các bạn có bao giờ tự theo dơi ḿnh đă nghe như thế nào, bất cứ về cái ǵ. Hoặc là tiếng chim, gió vi vu qua lá, tiếng ḍng nước chảy, hay là lắng nghe tiếng vọng của ḿnh. Đến cả trong đối thoại đủ loại giữa bạn thân thiết, của vợ hay chồng. Nếu ta cố lắng nghe, ta sẽ nhận ra là khó lạ thường. Bởi v́ chúng ta luôn luôn phóng chiếu những quan niệm và ư kiến, định kiến, kiến thức, thiên vị, bốc đồng. Một khi chúng đă chiếm hữu, th́ chúng ta khó mà nghe những ǵ đă nói. Trong trạng thái đó, sự thâu nhận chẳng có ít lợi ǵ cả. Một khi nghe là để học. Chỉ khi nào ở trong trạng thái chú ư, một t́nh trạng tỉnh lặng. Trong đó toàn thể sự “chấp trước” bị chặn đứng, nín lặng. Khi đó, theo tôi, cuộc đối thoại xem là có thể được.

    Có rất nhiều thứ cộng tác vào. Nếu bạn nghe người thuyết tŕnh qua quá khứ và h́nh ảnh do bạn tạo ra về người đó, và nghe họ nói như là một người có chút quyền hành – Cái mà người thuyết có thể có hay không có – Rơ ràng là bạn không có lắng nghe rồi. Bạn đang nghe theo tiếng vọng của bạn đă quen lập khi trước. Điều đó đă cản trở đến sự nghe. Một lần nữa, sự thảo luận đă không thành. Quá rơ ràng, việc truyền đạt hoặc việc chia sẻ chỉ có thể xẩy ra trong thanh tịnh. Khi hai người chăm chú, thật ḷng muốn hiễu một việc, phải mang toàn thể tâm trí, thần kinh, hai mắt, hai tai để hiễu,



    Page 3 (Krishnamurti, Reflections on the Self)

    Involved to it, what is its structure, its nature. If two of us, you and I, are to communicate with each other there must be not only a verbal understanding of what is being said, at the intellectual level, but also, by implication, listening and learning. These two things are essential in order that we may communicate with each other listening and learning.

    Secondly, each one of us has, obviously, a background of knowledge, prejudice, and experience, also the suffering and the innumerable complex issues involved in relationship. That is the back ground of most of us and with that background we try to listen. After all, each one of us is the result of our culturally complex life – we are the result of the whole culture of man, with the education and the experiences, nor only of a few years, but of centuries.

    I do not know if you have ever examined how you listen, it doesn’t matter to what, whether to a bird, to the wind in the leaves, to the rushing waters, or how you listen to a dialogue with yourself, to your conversation in various relationships with your intimate friends, your wife or husband. If we try to listen, we find it extraordinarily difficult, because we are always projecting our opinions, and ideas, our prejudices, our background, our inclinations, our impulse; when they dominate we hardly listen to what is being said. In that state there is no value at all. One listens and therefore learns, only in a state of attention, a state of silence in which this whole back ground is in abeyance, is quiet. Then, it seems to me, it is possible to communicate.

    Several other things are involved. If you listen with the background or image that you may have created about the speaker, and listen as to one with certain authority – which the speaker may or may not have – then obviously you are not listening. You are listening to the projection which you have put forward and that prevents you from listening. So again, communication is not possible. Obviously, real communication or communion can only take place when there is silence. When two people are intent, seriously, to understand something, bringing their whole mind and heart, their nerves, their eyes, their ears, to understand,

  3. #3
    Senior Member Vĩnh Xuân's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    991
    Trang 4 (Krishnamurti, Những Phản Ảnh Tự Ngă)

    trong sự chú ư mà có một chút thanh tịnh, khi đó là thật có sự đối đáp, thật có sự chia sẻ nơi đấy. Ở đó, không những chỉ có sự học hỏi, mà luôn cả sự hoàn toàn thông hiễu. Và sự thông hiễu này không khác ǵ phản xạ tức thời sao. Phải nói rằng, khi một người lắng nghe không cùng với sự căng thẳng, ngăn trở; đă đặt ra ngoài những ư kiến, thành kiến, kinh nghiệm… Trong trạng thái đó người nghe sẽ hiễu lời nào đúng, lời nào sai. Nếu đúng th́ sẽ có hành động tương ưng, và nếu sai th́ sẽ không làm ǵ cả.

    Chúng ta đang bàn cái ǵ đây : Có phải chúng ta đang nhận dạng những hoạt động nhiều mặt của bản ngă và những hiện tướng của tâm thức đang ẩn náu. Chúng ta thấy được cái TA, sự linh hoạt của nó; và hành vi của nó th́ dựa trên một ư kiến. Tác động dựa trên ư kiến là thể tướng của tự ngă. Bởi v́ nó liên tục cho một hành vi, chủ đích cho hành vi đó. Như thế, ư kiến trên một hành vi đă trở thành ư niệm liên tục của cái TA. Nếu mà ư niệm chẳng khởi ở đó, th́ sự việc lại có một ư nghĩa hoàn toàn khác hẵn, tức là không có khởi sinh ra cái TA. Đeo đuổi thế lực, chức vị, quyền hành, tham vọng, và tất cả những cái khác; là một h́nh tướng của bản ngă trên những chiều hướng khác nhau. Nhưng tại sao lại quan trọng để t́m hiễu về cái TA; tôi chắc chắn rằng, bạn và tôi đă bị thuyết phục rồi. Cho phép tôi thêm vào đây, chúng ta hăy tận hưởng việc này. Bởi v́ tôi cảm thấy rằng nếu bạn và tôi như những cá thể, không thuộc vào những tầng lớp, giai cấp xả hội, chủng tộc, đều có thể hiễu và phản ứng trên sự việc này. Khi đó, tôi nghĩ rằng sẽ có sự chân cách mệnh. Trong một khoảnh khắc, nó đă nhập thành một tổ chức đại đồng tốt hơn. Cái TA đă được định vào đó, nơi mà, bạn và tôi những cá thể có ḷng bác ái, có thể mang ra thực tế trong đời sống hằng ngày. Khi mà cuộc cách mệnh đă trở thành thật thể tự nhiên. Không phải do các bạn lập hội đoàn với nhau từ những nhóm khác biệt, nhưng là sự cách mệnh hằng có trong mỗi thời.


    Page 4 (Krishnamurti, Reflections on the Self)

    then in that attention there is a certain quality of silence; then actual communication, actual communion, takes place. In that there is not only learning but complete understanding – and that understanding is not something different from immediate action. That is to say, when one listens without an intention, without any barrier, putting aside all opinions, conclusions, experiences – then, in that state one not only understands whether what is being said is true or false, but if it is true there is immediate action, and if it is false there is no action at all.

    WHAT WE WILL BE DISCUSSING IS THIS: how are we to recognize the various activities of the self and its subtle forms behind which the mind takes shelter? We see the self, its activity and its action based on an idea. Action based on an idea is a form of the self because it gives continuity to that action, a purpose to that action. So, idea in action becomes the means of continuing the self. If the idea was not there, action has a different meaning altogether, which is not born of the self. The search for power, position, authority, ambition and all the rest are the forms of the self in all its different ways. But what is important is to understand the self and I am sure you and I are convinced of it. If I may add here, let us be earnest about this matter; because I feel that if you and I as individuals, not as a group of people belonging to certain classes, certain societies, certain climatic divisions, can understand this and act upon this, then I think there will be real revolution. The moment it becomes universal and better organized, the self takes shelter in that; whereas, if you and I as individuals can love, can carry this out actually in everyday life, then the revolution that is so essential will come into being, not because you organized it by the coming together of various groups, but because, individually, there is revolution taking place all the time.

    Lời người dịch:

    Tôi không phải là một dịch giả chuyên nghiệp. Với một vốn liếng Anh Ngữ nghèo nàn trong tôi. Ư muốn dịch những lời của Ngài Krishnamurti quả là chuyện phi thường.

    Nhưng một phần nào, tôi hiễu Ngài muốn tŕnh bày những ǵ. Và v́ sự ích lợi cho những người thiếu may mắn hơn tôi, đă khích lệ điều tôi làm hôm nay.
    Trong bài dịch, tôi xử dụng nhiều thuật ngữ của Phật Giáo. Lư do là, Phật Giáo có đủ ngôn từ đa dạng cho lănh vực này; nên dễ dàng cho tôi hơn.

    Lời dịch có thể thô thiển, không đem ra hết ư của người thuyết. Chẳng sao, tôi đă cố hết sức rồi. Các bạn xem, hăy cho tôi nhiều ư kiến; để tôi xem chừng bao nhiêu người thích, lấy thêm tinh thần hăng hái, kinh nghiệm cho lần sau. Cám ơn các bạn yêu mến của tôi.

    VD.fe.03.15
    Last edited by Vĩnh Xuân; 02-04-2015 at 02:13 AM.

  4. #4
    Senior Member Vĩnh Xuân's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    991

    HẠNH LẮNG NGHE

    Người ơi nghe học trong đời
    Ai người nhận đúng những lời đang nghe
    Bao nhiêu chướng ngại ngăn che
    Hằng ngày v́ thế khắc khe mọi điều

    Ai mong kiến thức hiễu nhiều
    Ai mờ tập quán cho điêu đứng người
    Thường hay phê phán quen rồi
    Sang giàu quyền lực tách rời chúng ta

    Thêm vào đảng phái quốc gia
    Phân tranh tín ngưỡng màu da phiền hà
    Máu và nước mắt tuôn ra
    Cả hai cùng mặn trẻ già giống nhau

    Người người đều đă khổ đau
    Hăy ngừng oan trái cày sâu tâm hồn
    Bao nhiêu khái niệm nên chôn
    Cho ḷng thanh thản đừng ồn để nghe

    Cũng đừng thụ động e dè
    Biết phân tốt xấu cá mè khác nhau
    Việc ǵ làm được đi đầu
    Lănh phần trách nhiệm chớ sầu than van

    Việt Đăng
    Fe.03.15
    Last edited by Vĩnh Xuân; 02-06-2015 at 10:53 PM.

  5. #5
    Senior Member Vĩnh Xuân's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    991
    Trang 5 (Krishnamurti, Những Phản Ảnh Tự Ngă-QUYỀN NĂNG)

    QUYỀN NĂNG


    Tôi khẳng định rằng, mỗi người chúng ta, có trách nhiệm đến sự hỗn loạn, khổ đau, than văn trên thế giới này. Là một con người sống phải cơ bản cách mệnh cho chính ḿnh. Bởi mỗi con người là cả hai: xă hội và cá thể, tàn nhẫn và hiền lương. Con người là lẫn lộn lạ kỳ của hạnh phúc và hận thù và sợ hăi, hung hăn, chiếm hữu và tử tế. Thỉnh thoảng sự lấn lướt đến người khác làm mất thăng bằng thật lớn cho tất cả chúng ta.

    Chúng ta có trách nhiệm không những cho thế giới này cũng như cho chính chúng ta. Chúng ta làm ǵ, chúng ta nghĩ ǵ, hành vi ra sao, cảm nhận ra sao. Đi t́m chân lư và hạnh phúc mà không hiễu cái hỗn hợp kỳ lạ này, cái kỳ quặc tương phản giữa tàn bạo và nhân ái, giữa đáng yêu và hung tợn, tham vọng, ganh ghét, lo âu; th́ chả hay tí nào. Ngoại trừ có sự cải cách thay đổi h́nh tướng tận gốc rễ ở nơi chúng ta. Đi t́m hạnh phúc hay chân lư cũng chẳng có lạ lắm. Nhân loại đă từng t́m cái mà ta gọi là chân lư; rơ ràng, kinh qua những thời trong lịch sử và trước đó nữa. Một đấng nào đó mà ta gọi là Thượng Đế, Ngài mà ta gọi chỗ vô cùng, một cái ǵ đó vô lượng, vô danh. Nhân loại luôn luôn t́m, bởi đời này ô trược; toàn là chết chóc, già nua, đầy khổ đau, mâu thuẩn, áp bức, thất vọng, đời mạt kiếp. Chúng ta bị kẹt và không lối thoát trong trần – hay v́ bởi chúng ta hiễu rất nông cạn trong cái hiện hữu phức tạp này – chúng ta muốn t́m thêm, một cái ǵ đó không bị tàn phá bởi thời gian, bởi tư tưởng, bởi sự lủng đoạn của con người, và nhân loại chưa ngừng t́m kiếm, và t́m chẳng ra. Con người bèn lập ra đức tin, tin trong thượng đế, đấng cứu thế, tin trong khái niệm.

    Tôi không biết bạn đă nhận ra chưa, niềm tin thường nẩy sinh ra bạo lực. Suy nghĩ kỷ đi, khi ta đặt niềm tin


    Page 5 (Krishnamurti, Reflections on the Self-AUTHORITY)

    AUTHORITY

    I FEEL VERY STRONGLY THAT each one of us, being responsible for the chaos, misery, and sorrow in the world, as a human being must bring about a radical revolution in himself. Because each in himself is both the society and the individual, he is both violence and peace, he is this strange mixture of pleasure and hate and fear, aggressiveness, domination, and gentleness. Sometimes one predominates over the other and there is a great deal of unbalance in all of us.

    We are responsible not only to the world but also for ourselves, what we do, what we think, how we act, how we feel. Merely to seek truth or pleasure without understanding this strange mixture, this strange contradiction of violence and gentleness, of affection and brutality, of jealousy, of greed, envy, and anxiety, has very little meaning. Unless there is a radical transformation in the very foundation of ourselves, merely to seek great pleasure or to seek truth has very little meaning. Man has sought that thing we call truth, apparently, throughout historical times and before, an otherness which we call God, which we call the timeless state, a thing which is not measureable, which is not nameable. Man has always sought that because his life is very dull. There is always death, old age, there is so much pain, contradiction, conflict, a sense of utter boredom, a meaninglessness to life. We are caught in that and to escape from it – or because we have slightly understood this complex existence – we want to find something more, something that won’t be destroyed by time, by thought, by any human corruption. And man has always sought that and, not finding it, he has cultivated faith – faith in a god, in a savior, faith in an idea.

    I do not know if you have noticed that faith invariably breeds violence. Do consider this. When I have faith in an

  6. #6
    Senior Member Vĩnh Xuân's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    991
    Trang 6 (Krishnamurti, Những Phản Ảnh Tự Ngă-QUYỀN NĂNG)

    một ư tưởng, vào một khái niệm. Ta muốn che chở cho ư tưởng đó, khái niệm đó, dấu hiệu đó. Dấu hiệu đó, ư niệm đó, cái lư học đó là một phóng ảnh của chính TÔI. Tôi đang đồng hóa với nó và tôi muốn bảo vệ nó với bất cứ giá nào. Và khi ta muốn chống đỡ cho một cái ǵ, tôi phải bạo tàn. Hơn và hơn thế nữa, như đă thấy, niềm tin không c̣n chỗ đứng nữa; không c̣n ai tin thêm một cái ǵ nữa – Cám ơn Thượng Đế. Những nhà truyền giáo và tu khổ hạnh, hay những người phát kiến một triết học để thỏa măn sở học – nhưng tâm điểm của vấn đề cũng chưa được giải tỏa.

    Tâm điểm của vấn đề thực sự là: Đổi thay nền móng phức tạp này bằng cách nào? Một thế giới đau buồn hoang mang, không chỉ ở bên ngoài, mà cả bên trong ta - một thế giới đầy ngang trái, âu lo. Đến lúc đó, khi có sự đổi thay, người có thể đi xa hơn, nếu người muốn. Ngoài sự cấp tiến đổi thay nền tảng, tất cả những cố gắng tiến triễn đều vô nghĩa. Công cuộc t́m chân lư và câu hỏi đấng cao cả có hay là không? hoặc có một thứ phi thời gian không? sẽ được trả lời – Không bởi người nào khác, không bởi thầy tu, không phải đấng cứu thế - không bởi ai hết ngoài chính bạn và bạn có thể trả lời thắc mắc đó khi sự cởi lớp có thể thực hiện và phải thực thi trên mỗi con người. Đây là những ǵ chúng ta nhắm đến và quan tâm đến trong những buổi nói chuyện. Chúng ta không những quan tâm làm sao mang ra đề án đổi thay bề mặt của thế giới đau buồn này, mà cả tâm hồn chúng ta. Hầu hết chúng ta mất thăng bằng, chúng ta dữ tợn, tham lam, và dễ tổn thương khi có ǵ nghịch lại chúng ta. Theo tôi, h́nh như luận đề chính là: Một con người đang sống trên quả đất, như anh và tôi, có thể làm ǵ?

    Nếu bạn tha thiết với câu hỏi đó. Tôi rất muốn biết bạn đáp những lời ǵ – Tóm lại, có việc ǵ để làm không? Bạn có biết, chúng ta đang vấn một câu hỏi rất là quan trọng không? Là một con người, anh và tôi, chúng ta có thể làm ǵ, không chỉ để đổi đời mà cho chính chúng ta nữa – ta có thể làm ǵ? Có ai nói cho ta biết được không? Mọi người thường rỉ tai, những giáo sỉ chắc là rơ những điều này hơn cư sỉ chúng ta. Rồi họ chỉ cho ta và dẫn dắt cũng không đến đâu. Chúng ta có những kẻ khéo biện tài nhất trong loài người, vậy mà dẫn dắt chẳng được xa ǵ mấy.



    Page 6 (Krishnamurti, Reflections on the Self-AUTHORITY)

    idea, in a concept, I want to protect that idea, I want to protect that concept, that symbol; that symbol, that idea, that ideology is a projection of myself, I am identified with it and I want to protect it at any price. And when I defend something I must be violent. And more and more, as one observes, faith has no place anymore; nobody believes in anything anymore- thank God. Either one becomes cynical and bitter, or one invents a philosophy which will be satisfactory intellectually – but the central problem is not resolved.

    The central problem is really: how is one to bring about a fundamental mutation in this complex, unhappy world of confusion, not only outside but inside – a world of contradiction, a world of such anxiety. Then, when there is a mutation, one can go further, if one wants. But without that radical, fundamental change every effort to go beyond that has no meaning. The search for truth and the question as to whether there is a god or not, whether there is a timeless dimension, will be answered – not by another, not by a priest, not by a savior – by nobody but yourself and you will be able to answer that question for yourself only when there is this mutation that can and must take place in every human being. That is what we are interested in and concerned with in all these talks. We are concerned not only as to how to bring about a change objectively in this miserable world outside of us, but also in ourselves. Most of us are so unbalanced, most of us are so violent, greedy, and are hurt so easily when anything goes against us, that it seems to me the fundamental issue is: what can a human being – such as you and I – living in this world, do?

    If you seriously put that question to yourself I wonder what you would answer – is there anything to be done at all? You know, we are asking a very serious question. As human beings, you and I, what can we do, not only to change the world but ourselves – what can we do? Will somebody tell us? People have told us; the priests who are supposed to understand these things better than laymen like us, they have told us and that hasn’t led us very far. We have the most sophisticated human beings, even they have not led us very far.

  7. #7
    Senior Member LăngCốcThiênNhai's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Location
    Diêm Phủ
    Posts
    101
    Trước năm 75, tôi có đọc một quyển “Giáp Mặt Cuộc Đời” của Triết gia Krishnamurti. Không nhớ rỏ dịch giả là ai, và nhà xuất bản. Nhưng tôi có ghi lại trong nhật kư (18 tháng 5 1974) một đoạn như sau cùng với huynh chia sẽ:

    Hỏi: Cầu nguyện là ǵ? Cầu nguyện có quan trọng đời sống thường nhật không?
    Trả lời: Phần nhiều những lời cầu nguyện là những lần van xin. Nhất là khi đau khổ, khi cảm thấy buồn phiền và cô độc, người ta van xin thượng đế để cứu giúp. Những h́nh thức cầu nguyện có thể thay đổi, nhưng ư hướng thườnh thường như nhau. Phải v́ thế mà người ta cầu nguyện không? Tôi không bảo rằng nên hay không cầu nguyện, tôi chỉ hỏi tại sao các em cầu nguyện. Phải chăng để có trí huệ và an b́nh? Phải chăng để người đời thôi đau khổ? Người ta cũng có thể - nhưng đấy không phải là hoàn toàn do sự cầu nguyện - biểu lộ một t́nh tự tốt đẹp của thiện chí và t́nh thương, cùng những ư niệm.

    Tôi xin hỏi: các em cầu nguyện ra sao? Các em không van xin thượng đế hay thần thánh như là kẻ ăn mày xin được đầy chén cơm sao? Những ǵ các em xin được đều không làm thoả măn các em muốn. Các em muốn chén của ḿnh thật đầy vun, đúng theo dục vọng của các em. Tóm lại, thật ra các em không cầu nguyện mà các em ăn xin.

    Các em nói: “Tôi đau khổ, xin trả anh tôi lại cho tôi, xin trả con tôi lại cho tôi, xin cho tôi được giàu có.” Kéo dài măi nổi dục vọng của ḿnh, đấy không phải là cầu nguyện.

    Chú thích: Thường những cuốn sách của Triết gia Krisnamurti thiên về đàm thoại, tranh luận và thường căn cứ vào bản ngă của con người để phân tích thiện, ác chí của con người, như ‘thất t́nh lục dục” theo triết học Đông phương, hay “ 7 Deadly Sins” theo triết học Tây phương - LCTN

  8. #8
    Senior Member Vĩnh Xuân's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    991
    Trang 7 (Krishnamurti, Những Phản Ảnh Tự Ngă-QUYỀN NĂNG)


    Chúng ta không thể lệ thuộc bất cứ người nào, không sách, không thầy, không ai có quyền. Chỉ có một cá thể cùng mối liên hệ với người khác và thế giới. Ngoài ra không c̣n ǵ cả. Khi một người cảm nhận, nhận ra như vậy. Điều đó mang đến sự thất vọng rất lớn về các giáo điều, giới luật, và tất cả những ǵ. Hoặc là, phải đối mặt với nó, một người cảm nhận ḿnh phải có hoàn toàn trách nhiệm với chính ḿnh và toàn cầu, không ngoài ai khác, khi hgười đă cạn nguồn cay đắng. Hầu hết chúng ta hay tự thương thân, ưa trách người, và những tánh chất này không mang lại sự sáng suốt.

    Anh và tôi có thể làm ǵ, để sống trong thế giới hữu t́nh này, đầy sức sống, hợp lư, công bằng. Và một tâm hồn với một quân b́nh, cuộc sống không chèn ép, không thù hận, thiếu vắng hung tàn. Theo tôi, câu hỏi này, mỗi người phải tự trả lời.

    Hầu hết chúng ta ưa vâng lời dạy bảo, an phận với hoàn cảnh, hay là nghe để hốt lời thêm. Nếu ta đến đây với một trong những thái độ đó, th́ buổi dự thính chẳng có ǵ hay ho; những ǵ mà chúng ta cố gắng thể hiện trong những buổi nói chuyện. Và tôi sợ rằng hầu hết chúng ta chỉ quan tâm: Tôi muốn được sai bảo, tôi muốn được chỉ dạy. Với cái tâm muốn được sai bảo th́ rơ ràng c̣n ǵ có khả năng để học.

    Tôi nghĩ có lối học không quan yếu ǵ đến sự chỉ dạy. Trong hoang mang, hầu hết chúng ta muốn t́m một người giúp đỡ sáng suốt, và v́ thế chúng ta không học được hay đạt hiễu biết để đối diện mỗi hoàn cảnh. Và tất cả sự giảng dạy phải luôn luôn không mang đến thêm hoang mang, và khiến cho tâm thêm mù tối. Tôi nghĩ học có nhiều lối, và lối học tự hỏi trong ta, nơi không có thầy, không có giáo huấn, cũng không có đồ đệ cả sư phụ. Một khi bạn bắt đầu chất vấn vào hoạt động của lương tri, khi bạn theo dơi những suy nghĩ, từng hành động và cảm thọ hằng ngày, bạn không c̣n được chỉ dạy nữa, bởi không c̣n ai làm thầy. Anh không thể dựa vào thẩm vấn vào quyền hạn nào.




    Page 7 (Krishnamurti, Reflections on the Self-AUTHORITY)

    We cannot depend on anybody, there is no guide, there is no teacher, there is no authority, there is only oneself and one’s relationship with another and the world, there is nothing else. When one realizes that, faces that, either it brings great despair from which comes cynicism, bitterness, and all the rest of it, or in facing it, one realizes that one is totally responsible for oneself and for the world, nobody else; when one faces that all self-pity goes. Most of us thrive on self-pity, blaming others, and this occupation doesn’t bring clarity.

    What you and I can do, to live in this world sanely, healthily, logically, rationally, but also inwardly to have great balance, to live without any conflict, without any hate, without any violence, seems to me to be a question which each of us has to answer for himself.

    MOST OF US LISTEN TO BE TOLD WHAT TO DO, or to conform to a new pattern, or we listen merely to gather further information. If we are here with any such attitude, then the process of listening will have very little significance in what we are trying to do in these talks. And I am afraid most of us are only concerned with that: we want to be told, we are listening in order to be taught; and a mind that merely wants to be told is obvioustly incapable of learning.

    I think there is a process of learning which is not related to wanting to be taught. Being confused, most of us want to find someone who will help us not to be confused, and therefore we are merely learning or acquiring knowledge in order to conform to a particular pattern; and it seems to me that all such forms of learning must invariably lead not only to further confusion, but also to deterioration of the mind. I think there is a different kind of learning, a learning which is an inquiry into ourselves and in which there is no teacher and no taught, neither the disciple nor the guru. When you begin to inquire into the operation of your own mind, when you observe your own thinking, your daily activities and feelings, you cannot base your inquiry on any authority,

  9. #9
    Senior Member Vĩnh Xuân's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    991
    Quote Originally Posted by Việt Đăng
    Lời người dịch:

    Một bài toán thông thường chỉ một đáp số trúng, những đáp số sai th́ nhiều. Chân lư tuyệt đối cũng tương tự. H́nh như các bậc giác ngộ đều chỉ dạy như nhau. Dù khác thời, khác quốc gia, ngôn ngữ…

    Ông Vương Dương Minh (Vương Thủ Nhân) bên Trung Hoa. Khi bị đày xa xứ về một nơi heo hút. Ông tự hỏi, những bậc Thánh ngày xưa, nằm trong trường hợp của Ông. Không thầy, không sách th́ dựa vào đâu để Học. Một ngày kia, Ông đă t́m ra một cái mà ai cũng có sẵn. Ông gọi đó là “Lương Tri”.

    Đức Phật cũng chỉ ra cho chúng ta thấy ra “Phật Tánh”, hay là “Tánh Giác”. Một linh tánh, tự biết, tự sáng.

    Đọc một câu của Ông Krishnamurti: “tất cả sự giảng dạy phải luôn luôn không mang đến thêm hoang mang, và khiến cho tâm thêm mù tối”.

    Chắc chắn là ông đă thấy rơ, và muốn đem ra truyền đạt. Ông chỉ có nhiều buổi nói chuyện, chứ không ra sách. Những ǵ có được hôm nay, là do thính giả ghi lại. Thời Đức Phật cũng vậy.

    Thánh nhân chỉ truyền ư. Lời dạy không mập mờ, che dấu, chỉ thẳng. Bởi v́, ngôn ngữ con người có giới hạn, khó chỉ ra một vật vốn nó vô h́nh, nhưng vạn năng, ai cũng có sẵn. Các bạn hăy cố gắng mà ngộ ư chỉ.

    Chỉ cần một người hiễu, là tôi đă hoàn tất công việc của tôi rồi.

    VĐ fe.08.15
    Cảm ơn các bạn đă đến đọc

  10. #10
    Senior Member Vĩnh Xuân's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    991
    Trang 8 (Krishnamurti, Những Phản Ảnh Tự Ngă-QUYỀN NĂNG)

    trên những lư suông, trên sự hiễu biết trước kia. Nếu là như vậy, có nghĩa là bạn đă rập khuôn làm theo những ǵ đă biết, do đó bạn không c̣n học thêm về con người của bạn.

    Thường th́ một người chấp nhận dễ dàng một chiều hướng, ưng ư nhất, tiện lợi nhất, thoải mái nhất. Con đường quá dễ dàng “lướt qua gợn sóng”. Đi theo quyền năng, siêng quỳ lạy; theo tôn giáo, hay hệ thống tâm lư học, họ dạy qua phương pháp đó bạn sẽ t́m được sự an ổn. Nhưng nếu một người nh́n ra, sẽ không có một thứ ǵ an lành trong loại quyền năng như thế. Khi đó, người ta sẽ hiễu ra: Có thể nào sống ngoài sự chỉ dạy, sự kềm chế, hay một cố gắng tâm lư nào. Đấy, người sẽ bắt đầu thẩm vấn, để ngộ ra, một là tâm có thể tự do đi t́m chân lư. Người sẽ không bao giờ phải làm theo hệ thống cũ dùng quyền, dùng tâm lư, dưới mọi h́nh thức nào.

    Ở đây đ̣i hỏi nhiều lắm đấy. Cũng v́ chúng ta đă được dạy, giúp điều kiện để chấp nhận quyền năng, bởi đường lối này quá tiện lợi và dễ dàng nhất trong đời sống. Hăy bỏ hết hoàn toàn những tín ngưỡng, tin cậy ở người nào, lư tưởng nào, thành kiến nào, hay những giáo lư nào, giao mệnh ta vào những chỗ đó. Hy vọng ta sẽ có được những cảm nhận sâu sắc, b́nh an lâu bền – Có sư phụ, có giáo lư sẽ làm hết mọi việc, bạn chỉ có nhiệm vụ tuân hành mà thôi?

    Đối với một người khôn ngoan, cân nhắc một chút, sẽ nhận ra ngay, sẽ chống lại hoàn toàn. Sống trong một quốc gia tự do, có quyền ngôn luận v.v… Bạn sẽ chống đối kịch liệt hệ thống chuyên chế; nhưng tại sao lại chấp nhận quyền năng của những nhà tâm lư, đạo sư, giáo điều hứa hẹn những điều tương lai đẹp đẽ, chưa xẩy đến. Bạn chấp nhận tất cả v́ chúng quá hợp ư. Bây giờ chúng ta sẽ đập đỗ hết - nếu bạn muốn – c̣n không thôi, bạn sẽ không thể nào giác ngộ trí tuệ, chúng ta đang bàn thảo.

    Nơi nào có quyền lực, tâm học, th́ nơi đó có quy lệ: Để điều hành một khuôn pháp đặt ra, th́ người ta lập những nội quy, hoặc là qua



    Page 8 (Krishnamurti, Reflections on the Self-AUTHORITY)

    on any assumption, on any previous knowledge. If you do, then you are merely conforming to the pattern of what you already know, and therefore you are no longer learning about yourself.

    ONE ACCEPTS VERY EASILY the path that is the most satisfying, the most convenient, the most pleasurable. It is very easy to move into that groove. And authority dictates, lays down, in a religious or a psychological system, a method by which, or through which, you are told you will find security. But if one sees that there is no security in any such authority, then one can find out whether it is possible to live without any guidance. Without any control, without any effort psychologically. So, one is going to investigate, to see, whether the mind can be free to find the truth of this matter, so that one will never, under any circumstance, conform to any pattern of authority, psychologically.

    This is asking a tremendous lot. Because we are educated, conditioned to accept authority because that is the most convenient and the easiest way to live. Put all our faith and all our trust in somebody, or in some idea, or in some conclusion, or in some teaching, and give ourselves to that, hoping that we shall find some deep satisfaction, deep security – the guru, those teachings have done all the work and you just have to follow !

    Now an intelligent person, fairly aware, awakened in the normal sense, objects to that totally. Living in a free country like this where there is freedom of speech and so on, you would object tremendously to a totalitarian state; but you would accept the authority of psychologists, the guru, the teachings that would promise you something marvellous in the future, but not now; you’d accept all that because it is very satisfactory. So we are going to demolish all that – if you are willing – because otherwise you will not be able to awaken that intelligence of which we are talking.

    Where there is authority, psychologically, there is conformity: to conform to the pattern set by another through various sanctions, or the authority of your own which you have

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •