Results 1 to 7 of 7
  1. #1
    Senior Member Nguyễn Tâm's Avatar
    Join Date
    Dec 2014
    Location
    CALIFORNIA, USA
    Posts
    454

    Lightbulb Truyện Ngắn - NGUYỄN TÂM

    BIỂN NHỚ

    Sáng Tác : Nguyễn Tâm





    T́nh yêu hiện hữu với những ai c̣n niền tin khi đă từng bị thất vọng, nó chỉ đến với những tâm hồn muốn yêu khi đă từng bị tổn thương, chỉ cần một phút để thích một người, một giờ để thương một người, một ngày để yêu một người nhưng sẽ mất cả đời để quên một người, đừng yêu cái vẻ đẹp hào nhoáng bên ngoài hay tiền tài danh vọng, nó sẽ tan theo mây khói hăy yêu một người có thể đem đến nụ cười trên môi bạn th́ hạnh phúc đó mới măi trường tồn và xua đi bóng đêm cô quạnh !

    Câu chuyện t́nh yêu đầu đời của tôi, là một câu chuyện t́nh đẹp nhất thế gian, mà cũng là buồn nhất, đôi khi ngồi suy nghĩ lại về dĩ văng, tôi tự hỏi trên thế gian này, liệu có t́nh yêu nào cao đẹp như vậy không ?

    Tôi và anh hay đi dạo quanh trên biển, mỗi khi ánh tà dương chuẩn bị nép ḿnh sau những hành thông xanh, biển chiều sóng cứ óng ánh lên như một màn dát bạc. Xa xa, một cánh chim hải âu đang xoè ra chao liệng phía cuối trời. Cả hai im lặng, mải mê theo đuổi những ư nghĩ hồn nhiên, đẹp đẽ đang hiện lên trong tâm trí, tôi gục đầu bên anh th́ thầm .

    " Anh yêu ! chỉ ḿnh anh mới tạo cho em cảm giác đang sống và được yêu, và anh đă ru em ngủ ch́m trong cơn mộng, êm đềm và tĩnh lặng, mong rằng hai chúng ta sẽ măi bên nhau anh nhé ! "

    Anh hôn lên đôi mắt tôi " Phải, chúng ta sẽ măi bên nhau ! "





    Một ngày trôi qua, tôi lại gặp anh trên băi biển cát chiều vàng, và những cơn gió mát lành từ phía ngoài khơi xa, chở từng cơn sóng nhẹ nhàng, đổ lên ghềnh đá, làm bọt nước vỡ tung, lăn tăn chạy nhảy và cứ thế, tạo nên một buổi khiêu vũ tuyệt vời trong biển đêm, tôi nghiêng vào vai anh .

    " T́nh yêu là ǵ thế hả anh ? có phải là mỗi ngày chúng ta gặp nhau trên biển, nói chuyện tâm sự, ngồi bên nhau nghe tiếng sóng ŕ rào, trao cho nhau từng nụ hôn say đắm, luôn dành cho nhau lời thương tiếng nhớ "

    Anh vỗ về tôi :

    " nó hơn thế em à ! "

    " Hơn thế là sao anh ? t́nh yêu ḿnh đẹp nhất thế gian rồi, không giận hờn, không buồn phiền v́ nhau, và không ghen tuông vô cớ ! "

    Anh ôm tôi vào ḷng nói khẽ :

    " rồi có một ngày em sẽ biết "

    Một đêm ngọt ngào lại trôi qua trên biển .





    Và cứ thế sau những công việc thường ngày,thời gian c̣n lại, chúng tôi dành hết cho nhau, ở bên nhau, đàn măi một bản đàn t́nh yêu bất diệt, nhưng rồi kể từ khi một hôm ...... tôi không c̣n hẹn gặp anh mỗi chiều như thường lệ, anh không hiểu v́ sao, tôi cố t́nh không muốn gặp anh nữa, anh đă đến những nơi tôi làm việc, đứng hàng giờ trước cổng nhà tôi, và tôi vẫn không gặp anh, có lần trời mưa phùn tháng bảy, cầm ḷng không được v́ anh đă đứng lạnh ngoài mưa, tôi mở cửa đưa anh vào nhà, cho dù tôi đối xử anh xấu thế nào, nhưng tôi vẫn biết trong trái tim anh, tôi luôn luôn hiện hữu .

    Anh đến bên tôi, vẫn giọng nói ấm áp nhẹ nhàng

    " _ Sao em tránh mặt anh có phải anh đă làm điều ǵ sai quấy ? em nói với anh đi dù chỉ một lời mà có thể làm cho em hạnh phúc, anh sẽ làm cho kỳ được "

    Tôi nh́n anh, mắt rưng rưng như muốn vỡ ̣a, tôi ôm anh mà tim tôi nghèn nghẹn .

    _ Anh không có lỗi ǵ hết, em yêu anh lắm ......

    Tôi không biết nói ǵ hơn là đến bên bàn giấy đưa cho anh tờ xét nghiệm y khoa tổng quát .

    Anh cầm tờ xét nghiệm trên tay nh́n những hàng chữ chuẩn đoán " suy thận măn tính ", rồi anh đến bên tôi, hôn tôi và thủ thỉ

    _ Hăy để anh là điểm tựa cho em nhé !

    Rồi tôi với anh lại nắm tay đi ra biển, biển lúc nào cũng đẹp và bao la, nhưng hôm ấy với tôi, không cảm nhận được ǵ cả, mà trong trí óc, cứ suy nghĩ măi những chuyện mông lung .





    Một tháng sau, anh đến nhà tôi với nụ cười rạng rỡ trên môi

    _ Chuẩn bị đi ăn sáng với anh, và đi đến nơi này làm giúp anh một chuyện

    Tôi vội vă thay vội bộ đồ lên xe đi cùng anh, bữa sáng xong nơi một quán nhỏ, anh chở tôi đến bệnh viện, th́ ra anh đă làm thủ tục để cắt quả thận anh thay vào cho tôi, v́ khám nghiệm quả thận anh phù hợp để cấy ghép, tôi đă rơi nước mắt v́ anh đă chia sẻ một nữa cuộc sống anh cho tôi, nằm trên băng ca nh́n anh, bàn tay anh nắm chặt tay tôi .

    _ Không đau đâu em nhé, cố gắng lên, anh đợi em và biển cũng đợi em, em yêu !

    Anh cúi xuống hôn tôi một nụ hôn dài trước khi các bác sĩ đưa tôi vào pḥng phẫu thuật .




    Ngày tôi lành bệnh, anh đưa tôi đi biển, biển chào đón tôi với những đợt sóng biển ŕ rầm, như kể chuyện cho tôi nghe những khi không có tôi bên biển, gió biển tự ngoài khơi lùa qua bờ băi, thổi vào hơi thở âm ấm mang vị biển đậm đà yêu thương, c̣n anh, anh tặng tôi một cành hoa hồng nhung thắm, ngồi trên bờ đá xanh, anh chuẩn bị một bữa tiệc nhẹ trên biển, bánh kem dâu và rượu chát, uống cạn cùng anh ly rượu, mà thắm nồng hạnh phúc mê say

    " Anh yêu ! vậy là t́nh yêu của ḿnh đẹp nhất thế gian chưa anh, c̣n có ǵ so sánh hơn nữa không anh, khi giờ hai chúng ta cùng chung là một "

    Anh lại hôn nhẹ lên má tôi và nói khẻ " nó hơn thế em à ! "

    " Hơn thế nữa ?!? "

    " _ Rồi một ngày em sẽ biết ! "

    Bỗng một hôm,anh nói bận việc không đi dạo cùng tôi trên biển, tôi đành tản bộ một ḿnh, tôi vừa đi vừa đè dấu chân in sâu trên cát, cát trắng mịn màng dưới chân tôi, tạo một cảm giác làm tôi đi măi đi măi, trên mỏm đá đằng xa thấp thoáng hai bóng người ngồi nh́n ra biển, tôi mỉm cười " lại có người yêu biển như anh và tôi " .

    Nhưng càng tiến lại gần th́ càng thấy một bóng dáng quen thuộc, h́nh như là anh ..... phải rồi chính anh ...... nhưng sao anh lại đi với cô nàng khác mà không đi với tôi ?!? , một quán tính thông thường, tôi tiến về phía hai người, tôi nh́n anh, anh nh́n tôi, tôi đang đợi anh giải thích, có lẽ hiểu ư tôi anh bước đến bên tôi, bàn tay anh vẫn nắm lấy tay cô nàng xa lạ, nh́n tôi anh nói :

    _ Đây là người yêu anh !

    C̣n em, em là ǵ huh ? câu hỏi mà tôi chỉ nói trong tim không thành tiếng,nước mắt tôi rơi xuống, tôi im lặng, rồi anh cũng im lặng, một khắc .... một giây..... một phút trôi qua, anh bước đi với cô gái đó ngang qua tôi
    , tôi gào lên :

    _ ANH ĐỨNG LẠI !

    Hai người dừng hẳn và quay lại, bằng hết sức b́nh sanh, và cơn tức tối như một cơn băo cấp 10 có thể nuốt sạch cả thành phố " BỐP ! " dấu năm ngón tay đỏ lừ in trên gương mặt anh, anh không phản ứng ǵ cũng không nói tiếng nào, và hai người lầm lũi bước đi, để một ḿnh tôi gục xuống và ........ ̣a khóc .

    Bây giờ tôi mới cảm nhận được cái lạnh thấu xương của gió biển, tiếng ồn ào của những con sóng đáng ghét, cái bơ vơ trơ trọi của biển lúc về đêm, tôi thét lên một ḿnh, giữa một không gian, với những hàng nước mắt chảy dài vô tận .

    " _ EM GHÉT BIỂN ..... EM GHÉT BIỂN NHẤT VÀ ..... EM HẬN ANH SUỐT ĐỜI ! "

    Hàng ngàn mũi kim châm, đâm li ti li ti vào tim tôi từng ngày, từng ngày trong cuộc sống vô vị, tôi yếu đuối quá, t́nh yêu bắt đầu từ một nụ cười hay là giọt nước mắt, tôi không trả lời được, anh không yêu tôi th́ anh mang một nữa cuộc đời anh cho tôi để làm ǵ, chỉ để cho tôi đau khổ .

    Thoáng chốc đă hơn một năm, tôi đă quên đi hẳn cơn đau với một mối t́nh mới, t́nh cờ trở về lại biển hôm xưa, cũng vẫn bờ cát trắng, cũng vẫn tiếng sóng ŕ rào, cũng những bờ đá năm xưa tôi với anh cùng ngồi ngắm biển, tôi ngồi xuống trầm lặng t́m về kư ức hôm nào .

    _ Chị có phải người yêu anh TÂM hôm xưa ?

    Tôi giựt ḿnh quay sang, cô nàng có nét mặt quen quen mà tôi chưa thể h́nh dung được đă gặp cô ta ở đâu, tôi chỉ gật đầu mà không nói tiếng nào .

    _ Chắc chị đă quên em, nhưng em sẽ nhắc lại, chính em là người em họ của anh TÂM đă đóng thế vai người t́nh, cách đây một năm về trước, cũng bởi v́ anh TÂM đă mắc phải chứng bệnh khối u trong năo, anh TÂM không muốn chị v́ cuộc t́nh giữa hai người mà đau khổ, nên âm thầm dấu chị, bây giờ chị đă có cuộc t́nh mới, và có lẽ em cần nên nói ra, dầu cho em đă hứa với anh TÂM, không nói điều này đến suốt đời, ngày anh TÂM mất, em t́m được quyển nhật kư của anh TÂM, em nghĩ chỉ có chị mới là người giữ quyển nhật kư này !


    Tôi bất thần, hoa mắt, bùi ngùi cầm trên tay quyển nhật kư, đọc từng trang từng trang anh viết về t́nh yêu của tôi và anh, mỗi trang đều thấm đầy những giọt nước mắt anh, nḥa từng nét chữ, giờ tôi chợt nhận ra, lời nói hôm xưa của anh về t́nh yêu, phải " T́nh Yêu nó hơn thế nữa ! " hơn tất cả mọi thứ trên thế gian này, và cũng sẽ không hành động nào, bút mực nào diễn tả hết được về t́nh yêu, và cuối cùng đoạn kết của quyển nhật kư ....

    " _ ANH YÊU BIỂN ..... ANH YÊU BIỂN NHẤT VÀ ...... ANH YÊU EM SUỐT ĐỜI ! "


    -- HẾT --
    Attached Images Attached Images
    Tâm c̣n chưa thiện, phong thủy vô ích.
    Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích.
    Anh em không ḥa, bạn bè vô ích.
    Làm việc bất chính, đọc sách vô ích.
    Làm trái ḷng người, thông minh vô ích.
    Không giữ nguyên khí, thuốc bổ vô ích.
    Thời vận không thông, mưu cầu vô ích

    Lâm Tắc Tử

  2. #2
    Senior Member Nguyễn Tâm's Avatar
    Join Date
    Dec 2014
    Location
    CALIFORNIA, USA
    Posts
    454
    T̀NH INTERNET

    Sáng Tác : Nguyễn Tâm



    " Lốc cốc, lách cách " những cái tiếng type quen thuộc trên bàn phím, ánh mắt Thỏ Ngọc cứ dán chặt vào cái windows, nơi có khuôn mặt thật xinh trai của anh Khoa trong khung nhỏ webcam

    " Ăn uống ǵ chưa em ? " Khoa hỏi

    " Thôi em không ăn đâu, đang diet để gặp anh mà, mập quá anh chê em sao "

    Khoa cười lớn : " thôi đừng đẹp quá, mất công khi chưa gặp anh là người khác cuỗm mất Thỏ con của anh rồi "

    " Chung thủy lắm à nha "

    Những câu nói tṛ chuyện thật vui vẻ giữa Thỏ Ngọc và anh Khoa, làm cho cô bé mỗi ngày mỗi ngày, trông chờ cái ngày gặp mặt đầu tiên, sẽ hẹn vào 19 tháng sau vào đúng cái ngày sinh nhật của Thỏ, vui lắm v́ là 2 sự kiện quan trọng mà .

    Thỏ quen anh Khoa t́nh cờ trên một trang website t́m bạn bốn phương, anh Khoa ngay cái ảnh avatar trên tranrg website ấy, làm Thỏ mê mẩn lắm, sao trên đời lại có anh chàng đẹp trai thế cơ chứ, như Hàn quốc ấy, Thỏ hồi hộp click vào tin nhắn những ḍng chữ li ti " Em là Nguyễn Ngọc Mai Phương , tên thường gọi Thỏ Ngọc , 20 tuổi em ở quận 4 có thể làm quen anh được không, YH em là Thỏ Ngọc_Nghịch Ngợm "

    Hai tuần trôi qua không một ḍng thư hồi âm trong email Thỏ thất vọng và tự nhủ, đẹp vậy đâu đến lượt ḿnh, nhưng đến tuần thứ 3, Thỏ vui không kể xiết khi anh chàng đẹp trai mơ ước đă nhắn tin và cho Thỏ nick chat, lần chat đầu tiên cuộc trao đổi lư lịch làm cô bé rất hài ḷng, anh Khoa nói chuyện thật tế nhị và đàng hoàng, anh Khoa 28 tuổi cái tuổi Thỏ cho rằng là một người thanh niên chững chạc so với cái tuổi chuẩn bị bước vào đời của Thỏ

    Cô bé cũng khôn ranh lắm v́ chat mạng lâu cũng rành rọt những tṛ tráo trở lừa gạt trên mạng, Thỏ đ̣i xem cả h́nh và webcam cho chắc ăn, xem đúng đối tượng t́m hay không, v́ Thỏ bị gạt nhiều rồi, nick chat càng đẹp th́ sự đối ngược luôn là vậy, Thỏ cũng như các cô bé khác, ham trai đẹp, cứ thấy nick name nào đẹp là ùa vào chat làm quen, như điển h́nh, anhchangdeptrai, birain, dungsisexy là tới khi xem webcam th́ hỡi ôi xấu quá, thật đúng là quảng cáo, cho nên Thỏ kinh nghiệm lắm hể nick càng đẹp là người không đẹp, v́ đơn giản, người đẹp ít bao giờ tự quảng cáo bản thân qua cái nick chat .

    Nh́n anh Khoa trên webcam thật y như trong avata trên trang wrebsite t́m bạn, Thỏ vui lắm, cuối cùng ông trời cũng cho cô nàng một người đẹp trong hàng ngàn cái nick chat đẹp .



    Quen qua mạng hơn 1 năm trời mới nhận lời cho Thỏ gặp mặt cũng đă quá đủ chứng minh anh Khoa là một người đàng hoàng, không ham cái ǵ là thể xác trên cái trang mạng mà tối ngày Thỏ chat gặp toàn người chỉ muốn coi show, cô bé ngán tới cần cổ .

    Anh Khoa cái ǵ cũng giỏi cái ǵ cũng good, chỉ có cái là anh Khoa dở computer, nói tóm lại là không biết xài, mổi lần bị virus là Thỏ phải dùng teamviewer để vào computer anh Khoa delete, anh Khoa hay tặng quà cho Thỏ, Thỏ giữ kỹ lắm, từng con gấu bông trắng, rồi những chai nước hoa thơm, c̣n có cả bó hoa hồng Thỏ giữ lại cả năm trời khô queo, mà vẫn không bỏ đi, v́ t́nh yêu đầu Thỏ đă dành cho anh Khoa một cách trọn vẹn .

    Mỗi lần nghe bạn bè trên mạng nói về t́nh yêu không thật và sự giả dối trên mạng, cô nàng phản đối rất kịch liệt, và đôi khi cô bé cười tủm tỉm về sự thành công của chính ḿnh, đang mơ màng th́ tiếng " buzz " bên kia

    " Buzz.... Sao ngồi im re vậy Thỏ con ? " anh Khoa bên kia chat với Thỏ

    _ Em đang tưởng tượng khi gặp anh em sẽ nói ǵ, em sẽ chắc mắc cỡ lắm, hồi hộp quá đi

    _ Anh cũng hồi hộp nữa không biết khi gặp, Thỏ con có chê anh không đây ?

    _ Chê sao không, anh tệ quá mà computer cũng không biết sử dụng

    _ Lại chọc anh nữa, vậy mai mốt có ǵ anh mang ra tiệm

    _ Thôi khỏi em sửa anh trả công cho em

    _ Trả công thế nào ?

    _ Anh hứa phải yêu em măi măi

    _ Chắc chắn là vậy Thỏ con yêu của anh

    Ôi thật ngọt ngào, và hạnh phúc quá đi mất, một ngày ngoài việc đi học ra, Thỏ chỉ muốn ngồi dính vào cái computer, nếu con người không phải ăn và làm việc vệ sinh cá nhân th́ tốt biết mấy dành hết thời gian cho internet, Thỏ nghĩ thầm như thế .

    Anh Khoa th́ có cái tiệm tạp hóa lớn bán tại nhà, v́ ở mặt tiền mà, nên online mỗi lúc với Thỏ, nhưng anh Khoa ở tận Nha Trang, phải chi ở Sài G̣n th́ tốt biết mấy, chắc dọn đồ qua ở luôn cho đỡ nhớ nhung ngày tháng, ngày nào cô bé cũng khát khao được nằm trong ṿng tay người yêu thương .



    Dần dần những trang web t́m bạn và những nick chat trong YH Thỏ delete gần hết những nick mà trước đây cô nàng đă t́m hiểu, ngoại trừ chỉ c̣n vỏn vẹn 2 - 3 nick những người bạn chí thân, và dĩ nhiên là nick anh Khoa được Thỏ trân trọng bỏ riêng trong box " hunie " trong YH

    _ Lúc gặp anh em sẽ làm ǵ đầu tiên nói anh nghe xem Thỏ con ?

    _ Kéo anh đến một chổ vắng người, rồi kiss một cái

    _ Dạn dĩ vậy kưng ?

    Thỏ cười tít mắt trong webcam :

    _ Nói vậy chứ có làm đâu, em nhát lắm !

    _ Trời ! vậy mà nói cho oai

    _ Hhiihihih em thích

    _ Em có nghĩ rằng t́nh yêu trên internet bền vững không Thỏ ?

    _ Em không chắc, nhưng hiện tại chúng ta yêu nhau sự thật, em không mong ǵ nhiều, chỉ được bên anh ngày nào th́ em hạnh phúc thêm được ngày ấy !

    _ Em thật đáng yêu, làm sao anh có thể bỏ em được trừ khi em bỏ anh thôi

    _ Không bao giờ, không bao giờ em nói chia tay, cho dù anh có lỗi

    _ Em hứa chắc ?

    _ chắc 101% luôn !



    Những câu chuyện chia sẻ về gia đ́nh học tập, t́nh cảm mọi việc điều diễn ra mỗi ngày giữa hai người, t́nh cảm t́nh yêu càng sâu đậm dường như không thể dứt, cô bé để dành tiền chi tiêu mỗi ngày mẹ cho, để sắm một bộ đồ thật đẹp ngày ra mắt anh, cũng như một món quà mừng anh buổi gặp mặt và chỉ c̣n có một tuần lễ nữa, một tuần lễ dài như một thế kỷ, bên ấy anh Khoa cũng mong chờ cái ngày cận kề để được gặp mặt, lịch tŕnh được tiến tŕnh như sau :

    _ Anh chọn khách sạn gần nơi em cho tiện nhé ?

    _ Được đấy, nhưng pḥng khách sạn đừng có hôi mùi thuốc lá nha, em bị dị ứng hùi thuốc lá đó

    _ Tất nhiên anh cũng ghét mùi thuốc lá

    _ Chúng ḿnh đi đâu em nhỉ ?

    _ Dạo quanh sài g̣n, hay anh muốn đi vườn trái cây B́nh Dương cũng thú vị lắm, anh thích dă ngoại miệt vườn không ?

    _ Thích, thích lắm luôn, không khí trong lành và được thư giăn với những món trái cây ướp lạnh, Thỏ con thật giống ư anh !

    _ Vậy th́ để em viết xuống cái list anh Khoa thích ǵ, em sẽ dắt anh đi hết

    _ Yêu em quá đi mất

    C̣n 3 ngày nữa là sẽ được gặp người yêu, Thỏ lăng xăng chuẩn bị, chưa khi nào cô nàng điệu đà đến vậy một ngày Thỏ săm soi gương mặt trong gương tới 8 - 9 bận, tóc thử chải kiểu này, rồi th́ kiểu nọ, ngắm tới ngắm lui mà vẫn chưa vừa ư, cô bé sợ cái bóng anh Khoa quá đẹp trai, Thỏ bị lép vế khi đi chung sẽ làm anh Khoa xấu mặt v́ ḿnh .

    Nh́n tới nh́n lui trong gương cô bé tự nhủ, tuy ḿnh không đẹp bằng anh Khoa nhưng ḿnh cũng thuộc loại top đẹp trong trường vậy, điển h́nh là thi nữ sinh duyên dáng cô bé cũng chiếm ngôi hoa khôi chứ đâu phải chơi, yêu người đẹp cũng khổ cứ nơm nớp lo sợ sẽ không ngang tài ngang sắc, Thỏ chợt sực nhớ điều ǵ, và chạy đến bên bàn computer

    _ Anh ơi có cái khách sạn cách nhà em vài căn, vừa sạch sẽ lại không mắc tiền nữa anh xem thử xem

    _ Được em cho anh địa chỉ và số phone anh gọi liền

    _ Anh đợi em xíu !

    Thỏ chạy đến bên cửa sổ trên lầu nhà Thỏ và nh́n nghiêng về phía bên kia đường " Khách sạn Hoàng Vân, số 214 Tôn Đản quận 4 điện thoại : 84-8-3544-3182 "

    Cô bé viết vội vào khung windows chat trên internet, anh Khoa ok để chọn cái khách sạn ấy

    _ Anh đó nha mỗi lần on webcam là ngồn im không nói ǵ hết là sao, chỉ chát thôi nh́n mặt thấy ghét quá đi à, em gặp em sẽ cắn anh cho anh biết

    _ Mạng bên anh chậm lắm, em muốn xem webcam th́ anh on, c̣n em muốn nói voice th́ phải tắt webcam, c̣n không anh bị out



    Đúng là cái mạng Việt Nam, thế giới người ta đă đi đến đâu rồi, mà Việt Nam chỉ có cái nối mạng cũng không xong, khiến cho bao cặp t́nh nhân phải khổ sở, ghét ! cô nàng ghét bất cứ cái ǵ mà đang cản trở t́nh yêu của ḿnh .

    Rồi cuối cùng cái ngày gặp mặt cũng tới, anh Khoa bay từ Nha Trang vào thăm Thỏ, từ thời gian đi cho đến hai người luôn túc trực trên phone, câu cười, câu nói, mừng vui, hồi hộp, lo lắng, mỗi thứ ḥa quyện lại, t́nh yêu là thế sao ? đủ thứ, đủ mùi vị, thiệt là không có thứ ǵ trên thế gian, mà có được đầy đủ cảm giác như t́nh yêu .

    Anh Khoa không muốn Thỏ ra sân bay rước, mà sẽ hẹn gặp tại trước khách sạn gần nhà Thỏ, ch́u ư người yêu, cô bé ở nhà chuẩn bị lên đồ, và quà ra mắt cho anh nữa, một hộp chocolate h́nh trái tim, như trái tim lần đầu tiên được yêu và hạnh phúc, tiếng phone reo ....

    _ Anh đă tới và đă ở khách sạn, em chuẩn bị xong chưa ?

    Thỏ hồi hộp như muốn nín thở

    _ Em chuẩn bị gần xong rồi đợi tí

    _ Vậy th́ anh đi tắm cái, nóng quá anh chịu không nổi, có ǵ tắm xong em qua rồi đi ăn trưa luôn em nhé !

    _ Ok anh quyết định vậy đi !

    Thỏ lật đật gói cho xong món quà,chợt suy nghĩ thêm một điều lém lỉnh nữa Thỏ gọi lại

    _ Laptop anh có on hay off vậy

    _ Anh đang charge pin để anh on lên

    _ Ok on computer lên rồi anh đi tắm đi, để đi cho kịp



    Sau khi off phone cô bé lật đật dùng teamviewer để vào computer anh, chốt yếu Thỏ sẽ đánh lên hàng chữ thật to " Welcome hunie to Sai Gon " để khi anh bước ra nh́n vào laptop anh sẽ thấy, click, click, click t́m cái Microsoft windows word, nhưng khi vào all programs, Thỏ thấy một files nhỏ với cái note : all WC and pic, Thỏ click vào, những webcam đă được thu sẵn, của một anh chàng diễn viên hàn quốc và cả h́nh ảnh anh ta, y như tấm h́nh avatar đă thu sẵn ấy, y chang như những lần anh chat với Thỏ mở webcam, giờ cô nàng chợt hiểu ra khi anh on webcam th́ sẽ không nói voice và ngồi im như thế .

    Vẫn chưa tin vào cặp mắt ḿnh, Thỏ vội search trên mạng về cái tên anh chàng diễn viên Hàn Quốc lạ quắc ấy, rồi th́ những trang website viết về anh ta cũng đă dần lộ ra, anh chàng diễn viên chưa nổi tiếng đóng nhưng vai phụ cho phim truyền h́nh bên xứ Hàn, và những lần anh ta on webcam để chat trực tuyến với khán giả, cũng y như những webcam anh Khoa đă từng gởi cho Thỏ .

    Cô bé out ra khỏi computer ngồi phịch xuống nền gạch, mắt Thỏ mờ dần đi, tay run rẩy không cầm nổi tờ giấy gói quà, tiếng chuông điện thoại lại reo, Thỏ bật lên nhưng không trả lời nổi

    _ Alô ...em đang làm ǵ đó, xong chưa vậy, anh đứng dưới khách sạn đang chờ em nè, nhanh đi em alô .... alô !

    Thỏ lê tấm thân như bước không nổi, đến nép bên cửa sổ nh́n xuống phía bên kia đường, người đàn ông da ngâm đen, lớn hơn cả tuổi ba ḿnh đang cầm chiếc điện thoại c̣n alô trên tai, bên đây chiếc điện thoại Thỏ vẫn reo liên hồi, dường như bất tận, trái tim cô nàng co thắt, lâu lâu lại quặn lên v́ đau, nước mắt Thỏ chảy xuống không ngăn được, cô bé không biết giải quyết t́nh huống này thế nào nữa, Thỏ co ro một góc nơi căn pḥng trống, giữa tiếng reo điện thoại, lâu lâu lại vang lên từng hồi !

    - HẾT -
    Attached Images Attached Images
    Tâm c̣n chưa thiện, phong thủy vô ích.
    Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích.
    Anh em không ḥa, bạn bè vô ích.
    Làm việc bất chính, đọc sách vô ích.
    Làm trái ḷng người, thông minh vô ích.
    Không giữ nguyên khí, thuốc bổ vô ích.
    Thời vận không thông, mưu cầu vô ích

    Lâm Tắc Tử

  3. #3
    Senior Member Nguyễn Tâm's Avatar
    Join Date
    Dec 2014
    Location
    CALIFORNIA, USA
    Posts
    454
    NHẬT KƯ CÀNH HỒNG PHA LÊ

    Sáng tác : Nguyễn Tâm

    ( Phần 1 )



    Chào một ngày mới, chào một thế giới mà mơ ước đó là thế giới luôn mang hạnh phúc niềm vui cho mọi người, từ khi sinh ra đời biết khóc biết cười và biết yêu thương tôi lớn lên theo ḍng thời gian không bao giờ ngừng lại,và tôi có gia đ́nh thật nề nếp ,cha mẹ anh chị đều yêu thương tôi v́ con út mà, từ nhỏ ba dạy tôi cách sống ở đời làm thế nào mới là một người đàn ông hoàn hảo, c̣n mẹ th́ đúng như câu " t́nh mẹ bao la như biển thái b́nh " qua cách thể hiện là mẹ không bao giờ để tôi khóc hay buồn v́ những ǵ tôi muốn mà không được như ư .


    Tôi học tập và rèn luyện theo sự chỉ dạy của ba và phấn đấu theo các anh chị (anh chị hoc rất giỏi) năm tôi lên high school ba mẹ tạo điều kiện để tôi ra nước ngoài đi học và hoc đại học tại massachussets USA.

    Sau khi đạc thành ư nguyện của ba mẹ tôi trở về nước và làm việc cho công ty của gia đ́nh, phải nói khi ngồi nh́n lại quăng đời tôi đă trải qua tôi thật là người có phước hơn bao nhiêu người và xă hội những người như tôi chắc sẽ không được bao nhiêu.

    Một khúc quanh mới, khi một ngày tôi có một cảm giác khác thường về sự lạ lẫm, một ánh mắt thường hay nh́n về phía tôi mỗi khi tôi ra ăn trưa ở quán cafe gần nơi công ty tôi làm việc, mới đầu tôi cứ tưởng chắc vẻ bề ngoài của ḿnh có vấn đề tôi cảm giác không được tự nhiên khi ai có biểu hiện t́m ṭi cái ǵ trên con người ḿnh nhất là phía cánh nữ giới .

    Nhưng càng về sau tôi đọc được trong ánh mắt đó, một vẻ thân thiện hơn là cái ǵ đó tôi đă nghĩ sai lầm ngay buổi ban đầu, t́nh trạng đó kéo dài hơn một tháng khi có một hôm người phục vụ sơ ư làm đổ ly nước trái cây tôi uống c̣n dư khi anh ta đến dọn bàn, tôi rất lúng túng không biết ḿnh sẽ làm ǵ với cái áo bẩn khi vào lại công ty.

    Người phục vụ xin lỗi tôi và nói sẽ trở lại với chiếc khăn giấy nhưng anh ta đi quá lâu,một cảm giác khó chịu khi cách phục vụ của một vài quán cafe mang tiếng sang trọng tại sài g̣n, bất chợt ánh mắt đó tiến về phía tôi với một chiếc khăn mùi xoa trên tay và một giọng nói nhẹ nhàng :

    _" Anh lấy lau vết dzơ trên áo đi để lâu sẽ giặt không ra đâu "

    Bất ngờ với sự phản ứng đó tôi chỉ nói :

    _ " Cám ơn em, nhưng không sao đâu người phục vụ sẽ đến liền mà " ( dầu đă hơn 10 phút ).

    Cô gái cười và nói :

    _" Anh cứ lau đi từ bên kia nh́n qua biết anh khó chịu với cái áo bẩn rồi"

    Nói rồi không đợi câu trả lời cô ta nhẹ tay lau những vết dzơ trên áo tôi làm tôi không kịp phản ứng đành chịu trận với câu

    " Cám ơn "

    Một lần nữa, " Anh có thể cho em ngồi đây nói chuyện với anh không?"

    Một câu hỏi mà không có quyền từ chối, tôi vội nói " Xin mời em "

    Thế là một tràng câu hỏi sơ yếu lư lịch giữa hai người được đưa ra trong câu chuyện mà bất cứ lần nói chuyện đầu tiên nào cũng phải có

    " Em 22 tuổi tên Lệ Thu vừa học vừa làm cho một công ty tài khoản nước ngoài, cũng làm theo chuyên ngành em học v́ em c̣n tới 2 năm nữa mới ra trường "

    Đây là một câu nói không thể thuyết phục được người nghe chưa ra trường mà đă làm trong công ty nước ngoài nhưng tôi không quan tâm lắm, v́ nghe và chỉ nghe, đó là cách giao tiếp của tôi trước giờ.

    Sau cái lần đó, tôi có thêm một người em gái nhỏ và tôi nhận làm em nuôi và tôi dí dỏm kêu bằng " Giọt Buồn " như cái tên Lệ Thu sầu muộn, sau này qua trao đổi thời gian mới biết , lời em nói không sai , v́ ba em là bạn học thân của ông chủ trong công ty, đó là ly do sao em được làm việc.

    Ngày qua ngày, hai chúng tôi như là anh em ruột tôi là con út trong nhà nên không có em gái, nên tôi nhận em như một người em gái tôi cũng có dắt em về giới thiệu cho gia đ́nh tôi, về người em nuôi, ba mẹ tôi cũng vui vẻ nhận em làm con tinh thần trong gia đ́nh, cũng như ra mắt với người bạn gái của tôi ( thời gian đó tôi đang có bạn gái ).

    Một lần nọ tôi và người bạn gái giận nhau v́ đă ba lần cô ta từ chối đi dă ngoại với tôi v́ lư do đơn giản sở thích tôi không giống cô ấy, tôi buồn v́ những ǵ tôi chiều theo sở thích của cô ta nhưng trái lại cô ấy không nghĩ đến cảm giác của tôi.

    Tôi tâm sự với Giọt Buồn về t́nh cảm ḿnh, cũng như bao lần trước em cười và nói :

    _" Vậy anh đi với em đi nhưng chỉ sợ anh sẽ thấy chán khi đi với em út "

    Tôi cười x̣a " Có ǵ mà chán có người đi chơi là vui à"

    V́ thật sự khi ra nước ngoài học cho đếm khi về nước tôi không có bạn, những người bạn hoc cấp 1-2 th́ đâu có liên lạc, sau 5 năm về trước có gặp mặt cũng chào hỏi vài câu đâu tâm sự được, mà hơn nữa lúc đó tôi cũng không có cảm giác ǵ khi đi chơi với cô em nuôi này, v́ thường tôi thích đi dă ngoại với người yêu th́ mới thật sự lăng mạng.

    Rồi cũng đến ngày đi chơi tôi không chuẩn bị ǵ nhiều nhưng riêng Giọt Buồn em mang theo mọi thứ và phải nói không thiếu thứ ǵ, và cuộc dă ngoại ở SAPA một nơi mà tôi thích, thích ở cái phong cảnh đầy nét trữ t́nh một khí hậu se lạnh như hồi tôi c̣n ở nước ngoài.

    Hai đứa tới SAPA lúc trời về chiều đứng tại khách sạn NGÔI SAO SAPA trên một con đường trung tâm du lịch tại SAPA tôi cảm giác thật nhẹ nhàng và một khí hậu trong lành mà không t́m đâu được tại SÀI G̉N, tôi chọn căn pḥng cửa sổ hướng về thung lũng và dăy HOÀNG LIÊN SƠN thật hùng vĩ.

    Sắp xếp mọi thứ xong chúng tôi tắm rửa, và ăn uống tại khách sạn, đêm hôm đó chúng tôi dạo quanh một ṿng những con phố không xa khách sạn, và trở về mệt mỏi với đôi chân chỉ biết lên xe xuống ngựa, chứ ít bao giờ đi bộ và lăn ra ngủ vùi tới sáng hôm sau.

    Hành tŕnh cho một ngày mới là chinh phục đỉnh núi HÀM RỒNG từ dưới chân núi leo lên tới đỉnh tôi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác núi HÀM RỒNG như một cảnh bồng lai nơi hạ giới những hoa cỏ dại và cây trái những quả mận dại đung đưa trong nắng sớm như những quả đào tiên đang chờ tay các tiên nữ hái về dâng cho bà QUỐC MẪU.

    Những cánh hoa lay dơn , hoa lan, hoa lê, hoa đào c̣n đang e ấp đón những giọt sương cuối cùng trước khi ánh b́nh minh đưa chúng về thượng giới .

    Hai chúng tôi vừa leo vừa giúp nhau khi có những chỗ khó bám vào vách núi, càng lên cao cảnh càng đẹp làm chúng tôi quên đi những mệt nhọc, đôi khi em dừng lại lấy khăn tay lau những giọt mồ hôi cho tôi, và tôi luôn dùng những lời nói cổ động cho em, mỗi khi em đuối sức, và cuối cùng hai đứa cũng lên được tới đỉnh.

    Thật không ngờ chàng trai công tử như tôi, từ nhỏ đến lớn chưa đụng đến móng tay bất cứ việc lớn nhỏ nào trong gia đ́nh, thế mà lại chinh phục được một đỉnh núi cao, đối với các anh trai khác th́ đây chỉ là chuyện nhỏ nhưng với riêng tôi quả thật là một sự thành công, mà cần phải được giấy khen công nhận, hơn nữa mang theo cả nước và đồ ăn nhẹ theo nữa v́ tính của cô em gái nuôi hơi bị chu đáo.

    Hai đứa rất vui vẻ và trải tấm vải mỏng Giọt Buồn có chuẩn bị, và bày một bữa tiệc trên núi mà sau này chúng tôi nhắc lại th́ đặt cho cái tên là " HỘI BÀN ĐÀO " như trong phim TÂY DU KƯ.

    Ăn uống xong hai đứa ngồi ngắm ánh hoàng hôn xuống thật đẹp một dải SAPA quyện với sương mù và ánh nắng chiều lợt lạt ḥa vào những đám mây tạo ra những sắc màu trong thật tuyệt, tiếng chim gọi nhau í ới cũng báo hiệu ông mặt trời đă ch́m vào giấc ngủ.

    Măi mê ngắm mà hai đứa quên bẵng đi là phải leo ngược xuống núi

    _" Anh ơi, em sợ có khi nào ḿnh leo xuống giữa chừng có cọp hay beo ǵ ra không anh ?"

    Tôi cười trấn tĩnh em dầu trong ḷng cũng lo sợ không kém đừng nói ǵ leo xuống giữa chừng cọp beo mà nó lên tới đây cũng chết, v́ chúng tôi không có bất cứ một vật nào để pḥng thân, ngoài đồ ăn và thức uống với những món đồ cá nhân .

    _" Làm ǵ có cọp với beo, nó mà lên đây anh sẽ làm VƠ T̉NG SÁT CỌP "

    Giọt Buồn mỉm cười và đứng dậy đi t́m những khúc cây khô, tôi bảo :

    _"Em t́m chúng làm ǵ ? "

    Em quay sang tôi :

    _ " nhóm lửa "

    Tôi tṛn mắt ngạc nhiên định hỏi thêm một điều quan trọng tiếp, như hiểu ư tôi em cười

    _" Có mang theo hột quẹt "

    Giọt Buồn nói thêm :

    _" Anh đi dă ngoại kiểu ǵ vậy không có thứ ǵ hết "

    Tôi cười bẽn lẽn v́ sự hời hợt của ḿnh, tôi vội đúng dậy giúp Giọt Buồn t́m thêm củi khô để chuẩn bị cho một bữa tối màn trời chiếu đất.

    Hai đứa nằm giữ một khoảng cách nhất định của hai người, đêm xuống trời tối mịt, ngoài xa những con vật chuyên sống về đêm, rỉ rả với nhau tạo một âm thanh, không mấy ǵ hấp dẫn cho những người yếu bóng vía.

    Em nh́n tôi , tôi nh́n em cả hai im lặng ánh lửa bập bùng vẫn cháy, cảm giác không thể ngủ được giữa hai người.

    Đêm càng về khuya cái lạnh càng ngày càng tấn công chúng tôi và giữa hai thể xác càng xích gần lại nhau hơn để chống trả lại cái lạnh trên đỉnh núi HÀM RỒNG.

    Bất chợt em hôn tôi một nụ hôn nồng cháy, một nụ hôn với cảm giác rất ấm áp, làm cho tôi ngay phút giây đó chỉ biết cảm nhận mà không có cách ǵ để từ chối hay một hành động phản kháng.

    Và rồi cứ thế cứ thế, hai thể xác ḥa quyện vào nhau đê mê, những hơi thở lúc dồn dập, lúc nhẹ nhàng, để đi đến phút cuối cùng trào dâng một xúc cảm ngất ngây như bất tận ....

    Cái lạnh đă từ từ ra đi hay bởi v́ em đă chiến đấu xua đuổi nó đi, để dành cho tôi một không gian ấm cúng, tôi ch́m vào giấc ngủ khi nào không hay.

    Ông mặt trời đă đánh thức tôi dậy bằng những tia nắng chiếu thẳng vào tôi, tôi ngồi dậy nh́n quanh không thấy Giọt Buồn đâu, tôi đứng dậy đi ṿng quanh núi t́m em th́ ra Giọt Buồn đang ngồi trên một tảng đá ở mé núi thấy tôi em nói khẽ :

    _ " Em thích nh́n ánh ban mai của một ngày mới "

    Tôi im lặng, sau cái đêm đó tôi cảm thấy ngại ngại mỗi khi em và tôi ở trong một khoảng không gian riêng, và tôi cũng ít nói đi trừ những câu hỏi của em, tôi vẫn không chấp nhận bản thân ḿnh, sao lại làm việc bồng bột đó với cô em gái nuôi, và em sao lại chấp nhận làm điều ấy, tôi thật tội lỗi .

    Cuối cùng tôi cũng nhận được câu trả lời cho những ǵ ḿnh thắc mắc về em, tối hôm đó là cái đêm ở cuối cùng tại SAPA và ngày mai sẽ trở về lại SÀI G̉N, em đến bên gường tôi (v́ khi đặt pḥng chọn 2 chiếc gường) em nói khẽ :

    _" Chắc anh cũng cảm thấy lạ v́ sao em hành động như vậy và em hiểu có nhiều câu hỏi mà anh rất cần câu trả lời từ phía nơi em, phải em đă thương yêu anh và em đă mến anh từ buổi ban đầu khi anh ngồi ăn trưa đối diện công ty em, em không biết cách nào để tiếp cận anh bằng cách em nhờ người bạn em ( chỉ người phục vụ) sơ ư đổ ly nước lên áo anh và bỏ đi không quay lại để em có cơ hội đến gần bên anh "

    Hóa ra cái người phục vụ cùng âm mưu nên hèn chi bỏ đi lâu như vậy, em tiếp :

    _" Cũng duyên may anh nói chuyện và c̣n chấp nhận em là đứa em gái tinh thần nữa, mỗi ngày được gặp anh được tṛ chuyện tâm sự cuộc sống hàng ngày của anh em đă yêu anh từ khi nào không biết, nhưng anh có bạn gái và em biết chắc anh chỉ xem em như một người em gái, nên em yêu anh trong sự đơn phương, và cũng không hiểu sao khi em ở gần bên anh, em đă không kềm chế được t́nh cảm của ḿnh, em có lỗi với anh và chị PHƯƠNG bạn gái anh, có lẽ anh sẽ không chấp nhận t́nh cảm em nhưng anh và em vẫn là anh em chứ em vẫn là đứa em gái tinh thần của anh sau hôm nay chứ? "

    Tôi im lặng nghe em nói và cũng không dám quay mặt nh́n em, tôi bối rối không biết trả lời ra sao hay hành động ǵ măi hồi lâu tôi mới nói :

    _" Hiện tại anh không thể suy nghĩ ra ǵ cả, anh rối trí quá, anh không muốn gây thêm hành động tội lỗi ǵ với bạn gái anh nữa, chúng ta chắc sẽ không thể làm anh em, hay làm điều ǵ để gần nhau được ... em đi ngủ đi "

    Tôi biết đêm đó em không ngủ và em đă khóc.

    Sau khi trở lại SÀI G̉N tôi cố gắng tránh né và t́m cách từ chối khéo mọi cuộc gặp gỡ em, và thậm chí tôi đổi luôn số phone của ḿnh cho dù tôi không thể quên được cái đêm êm đềm đó, và tôi không c̣n ra quán cafe như thường lệ, nhưng tôi biết em vẫn ở đó và chờ đợi tôi.

    Sau gần 3 tháng không gặp Giọt Buồn và cuộc t́nh của tôi và PHƯƠNG cũng đổ vỡ, một hôm tôi trở lại với quán cafe nhưng em không c̣n ngồi đợi tôi như trước (v́ công ty tôi gần quán cafe và từ trong công ty có thể thấy được nơi em ngồi thường ngày)

    Không hiểu sao tôi có một cảm giác thật trống vắng, tôi hỏi thăm người bạn của em làm trong quán cafe th́ anh ta nói em chuẩn bị qua pháp để học tiếp lên thạc sĩ tôi im lặng hồi lâu th́ anh bạn phục vụ tiếp :

    _" Lệ Thu có chuyển lời nếu gặp anh th́ giao cái này cho anh ."

    Nói rồi anh ta đi vào trong mang ra một lá thư đưa cho tôi, tôi về nhà và đêm đó ngồi trong pḥng một ḿnh mở thư em ra đọc :

    " Anh mến! khi anh nhận lá thư này không biết em c̣n ở Việt Nam hay là em đă đi rồi . Em biết anh không bao giờ chấp nhận em trong t́nh yêu của anh, nhưng làm sao cản được trái tim em yêu anh, yêu anh không đơn giản chỉ v́ yêu thương, mà yêu anh chỉ v́ anh khác với những người trai trẻ khác, anh biết san sẻ niềm vui của ḿnh cho người, và anh luôn giúp đỡ những người kém may mắn, với một xă hội đua chen, và ḷng người không hướng thiện, anh cho em cái cảm mến khi nh́n một chàng trai trí thức trong xă hội, và anh chinh phục em qua cá tính của một người sống cho người và cho đời .


    Anh mến anh có thể không yêu em, nhưng đừng bắt trái tim em không được yêu anh, v́ nó sẽ rất đau hơn bất cứ thứ ǵ trên cuộc đời này, và khi em yêu anh em sẽ luôn luôn cầu mong cho anh một hạnh phúc đích thực, cho dù không được ở bên anh, và em rất vui khi dâng hiến sự trinh nguyên đầu tiên trong đời em, cho người em yêu mến, và lá thư này khi em viết cho anh tính đến ngày em rời Việt Nam là c̣n 2 tuần nữa, thôi th́ em chúc cho anh với người anh yêu được trọn đời bên nhau măi măi, chúc anh thành công trong sự nghiệp, và cho em gởi lời thăm sức khoẻ đến gia đ́nh anh, yêu anh măi trong tim em .


    kư bút : người em gái nhỏ tinh thần của anh

    Lệ Thu .!".

    Không hiểu sao tôi nghe trong mắt cay cay và giọt nước mắt ựa trên mi có phải tôi yêu em, hay là tôi đang tội nghiệp cho một người con gái chỉ biết yêu và hy sinh không đ̣i hỏi ǵ trong t́nh yêu của chính ḿnh, tôi nh́n vào tờ lịch trên tường và nhẩm tính bất giác tôi cảm thấy một điều bất an khi ḿnh chuẩn bị mất một thứ ǵ quư giá lắm (v́ theo trên lịch là ngày mai Giọt Buồn sẽ ra đi).

    Tôi vội vàng chạy ngay xuống lầu t́m lại số điện thoại của Giọt Buồn và nhấc máy gọi, tiếng của em trên phone vẫn tiếng nói nhỏ nhẹ và êm đềm như buổi ban đầu em gặp tôi nơi quán cafe .

    _" ANH MUỐN GẶP EM "

    Không đợi em hỏi tôi chuyện ǵ tôi đă nói ra câu nói mà tôi cố đè nén sau chuyến dă ngọai SAPA.

    Cuộc gặp mặt sau gần 3 tháng xa cách tại công viên gần nhà em, tôi ôm Giọt Buồn vào ḷng và đặt lên môi em nụ hôn xa vắng Giọt Buồn nh́n vào ánh mắt tôi như đang muốn ḍ xét, tôi nói :

    _ " ANH CŨNG YÊU EM "

    Câu nói mà có lẽ tôi chỉ đè nén trong tim ḿnh, mà không nghĩ sẽ nói ra trước mặt em, sau câu nói đó Giọt Buồn không biểu hiện sự ngạc nhiên hay sự mừng rỡ mà là một câu hỏi :

    _" ANH SUY NGHĨ KỸ CHƯA ? VÀ NGUYÊN NHÂN NÀO ĐỂ ANH NÓI VỚI EM ĐIỀU ĐÓ ? ".

    Tôi nắm tay Giọt Buồn ngồi xuống bên một ghế đá công viên và bày tỏ nỗi ḷng của ḿnh khi nghĩ về em và câu cuối cùng của tôi là

    " ANH KHÔNG MUỐN MẤT EM VÀ MUỐN BÊN EM MĂI MĂI "

    Lần đầu tiên tôi dám nh́n em khi em khóc những giọt nước mắt em rơi v́ tôi đă cho em hạnh phúc cũng như giây phút đó em đă cho tôi một điểm tựa của cuộc đời, và hai trái tim lại ngồi bên nhau cho đến khi ánh tà dương ló dạng.

    ( C̣n tiếp phần 2 )
    Attached Images Attached Images
    Tâm c̣n chưa thiện, phong thủy vô ích.
    Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích.
    Anh em không ḥa, bạn bè vô ích.
    Làm việc bất chính, đọc sách vô ích.
    Làm trái ḷng người, thông minh vô ích.
    Không giữ nguyên khí, thuốc bổ vô ích.
    Thời vận không thông, mưu cầu vô ích

    Lâm Tắc Tử

  4. #4
    Senior Member Nguyễn Tâm's Avatar
    Join Date
    Dec 2014
    Location
    CALIFORNIA, USA
    Posts
    454
    NHẬT KƯ CÀNH HỒNG PHA LÊ

    Sáng tác : Nguyễn Tâm

    ( Phần 2 )


    Giọt Buồn đă không c̣n ư định để đi pháp nữa và ở lại SÀI G̉N để tiếp tục việc học, mỗi ngày em gặp tôi chia sẻ với tôi mọi việc, và hai đứa cùng đi ăn bên những quán ăn hai đứa thích, Giọt Buồn hiểu ư tôi và tôi cũng hiểu ư em, hai đứa cùng cười qua ánh mắt của nhau, và hiểu nhau qua từng hơi thở.

    Sau một thời gian t́nh yêu đă đến lúc thăng hoa tôi trân trọng giới thiệu người tôi yêu cho gia đ́nh chính là cô em gái nuôi, chứ không là một cô gái khác, ba mẹ tôi vừa ngạc nhiên vừa xen lẫn niềm vui, mẹ tôi mắng yêu .

    _ " Cái thằng khỉ gió, em gái nuôi mà lại kết thành người yêu, mai mốt không có cô nàng nào dám nhận con là anh kết nghĩa hết, mẹ cũng sợ cái sự lém lỉnh của con ."

    Ba tôi tiếp lời :

    _" Làm ǵ ba mẹ cũng tôn trọng ư con trai cả, nhưng khi đă yêu thương phải yêu thật chân thành, th́ mới trọn vẹn với t́nh yêu mà Lệ Thu dành cho con ."

    Tôi quay sang Giọt Buồn :

    _" Đấy em thấy chưa, bây giờ anh thật là đơn côi v́ ba mẹ đă theo phe em rồi, em có cách nào mà hay thế ?!? "

    Giọt Buồn nghiêng đầu vào vai tôi thầm th́ :

    _" Cái cách mà ba anh vừa nói đấy, đó chính là t́nh yêu em đă dành cho anh ."

    Tôi ôm em vào ḷng hạnh phúc trào dâng .

    C̣n về phần Giọt Buồn, em cũng về công khai với ba mẹ về t́nh cảm giữa tôi và em nhưng trái ngược lai với tôi, em bị ba mẹ phản đối, v́ ba em đă hứa lời giao ước kết thông gia với nhà ông chủ công ty bạn thân của ba em, khoảng thời gian đó chúng tôi chỉ tṛ chuyện nhau trên phone v́ ba em không cho tôi và em gặp mặt, em tâm sự :

    _" Em không thể hiểu nổi, sao ba em lại muốn em lấy cái anh chàng con ông chủ ấy, chỉ v́ ba em và ông chủ là bạn thân, cái anh chàng ấy thật đầy vẻ kiêu căng và phách lối theo kiểu nhà giàu, nhưng lại thiếu tự trọng v́ khi em dắt đi tham quan xung quanh nhà em, khi thấy không có ai, anh ta lại có thái độ xàm sỡ và không đàng hoàng ."

    Tôi chia sẻ :

    _" Vậy chúng ta nên nghĩ cách ǵ, không thể để cho em thiệt tḥi như vậy, em nên bày tỏ cho ba mẹ hiểu về t́nh yêu chúng ḿnh, v́ anh nghĩ dầu sao ba mẹ vẫn muốn em thật sự hạnh phúc ."

    Giọt Buồn trấn tĩnh tôi :

    _"Nhưng không sau đâu anh em đă nghĩ được cách trọn vẹn cho đôi bên, và chắc chắn ba mẹ sẽ đồng ư t́nh cảm của chúng ta ."

    _" Hay vậy ! cách đó có hữu hiệu không nói anh nghe xem ."

    _" Bí mật quốc gia, anh chờ xem ."

    _" Em thật là một cô bé lém lỉnh ."

    Quả thật, trong ṿng một tuần lễ sau, đă có tin vui với chúng tôi, Giọt Buồn đă dùng " khổ nhục kế " để qua ải này, biết anh chàng con ông chủ có cá tính thấy gái đẹp là nổi máu sở khanh bốc hốt . Giọt Buồn bày kế với người em trai trong nhà, và được đứa em đồng ư thực hiện phi vụ, em gọi điện cho anh ta, mời sang nhà để t́m hiểu thêm về mối t́nh cảm giữa hai người, trong một không gian " nhà đi vắng ", thế là bổn cũ soạn lại, với tính t́nh xàm sỡ và nhố nhăng, anh ta lao vào toan " kiếm chác ", th́ cậu em Giọt Buồn ở ngoài bước vào la toáng lên, sự việc đổ bể, ông chủ xấu mặt v́ cậu con trai cưng, nên chủ ư hủy giao ước, ba mẹ em cũng chấp nhận v́ hiểu rơ về chàng thanh niên đó không được đứng đắn, và cũng muốn Giọt Buồn mời tôi về nhà em ra mắt, xem người t́nh trong mộng của con gái họ mỗi ngày luôn nhắc tới tên .

    Ngày tôi được vinh dự về nhà ăn buổi cơm họp mặt gia đ́nh em, tôi mừng không kể xiết, ba mẹ em cũng rất thiện cảm khi nh́n tôi buổi ban đầu làm cho tôi và em càng có thêm nghị lực tiến bước vững vàng trên con đường t́nh yêu.

    Không thể chờ đợi lâu hơn nữa chuyện bàn tính ra riêng với một mái ấm gia đ́nh giữa tôi và Giọt Buồn cũng đă được sắp đặt, ba mẹ tôi đă mua cho tôi một miếng đất để cất lên căn nhà theo ư muốn tôi và căn nhà có một sân vườn nhỏ để trồng cây trái, đó cũng một trong những sở thích của tôi, ngoài ra hai bên cha me cũng sẽ làm một bữa tiệc cưới thật linh đ́nh để ra mắt hai bên, mừng ngày chúng tôi hạnh phúc và chắc chắn rằng buổi tiệc cưới này, sẽ trang trọng không thua ǵ tiệc cưới thái tử nước Anh .

    Rồi căn nhà hạnh phúc cuối cùng cũng hoàn tất, ngày đi mua sắm đồ trong nhà của 2 đứa. Em chọn bàn anh chọn ghế, em chọn bát anh chọn dĩa, đi bên nhau sắm những cái cuối cùng trong ngôi nhà hạnh phúc.

    Từ thương xá TAX qua chợ BẾN THÀNH xuống chợ AN ĐÔNG xong việc chỉ chờ hơn một tuần nữa là ngày 2 đứa được chính thức chúc tụng hạnh phúc của hai họ hai gia đ́nh.

    Khoảng thời gian đó tôi và Giọt Buồn cũng đă dọn về nhà mới để ở rồi, em quả là một người t́nh ngọt ngào và về sống với Giọt Buồn, th́ em là một người vợ lư tưởng, Giọt Buồn chu đáo từ miếng ăn giấc ngủ tôi, tuy mới ở với em vài ngày nhưng tôi có thể cảm nhận được từ sự đảm đang chân chất của em, tôi thật yêu em hơn cả sinh mạng ḿnh .

    Bữa ăn tối được chính bàn tay tôi và em nấu ra, hai đứa vui vẻ ngồi ăn và tṛ chuyện niềm mơ ước của em thật đơn giản :

    _ " Em mơ ước được người em yêu đeo cho em chiếc nhẫn cưới như chứng minh t́nh yêu anh chỉ dành cho riêng em "

    Tôi cười và nắm tay Giọt Buồn :

    " Kưng ơi, không cần mơ ước đâu, c̣n vài ngày nữa là anh đeo cho em rồi "

    Giọt Buồn cười rồi hỏi sang tôi :

    _" C̣n anh thế nào ? "

    Tôi liến thoắng :

    _ " Anh không mơ ước tầm thường như em đâu, anh mơ người yêu anh tặng cho anh một bông hồng bằng pha lê để chứng minh t́nh yêu hai đứa sáng măi như pha lê vậy ."

    Em cười thật tươi mà nói rằng :

    " Anh xí xọn hơn cả em, anh có biết tặng những đồ dể vỡ là t́nh yêu không được lâu bền không? "

    Tôi hôn lên suối tóc em và nói :

    _ " Nếu anh gặp một người khác th́ có thể sảy ra chứ em th́ anh yên tâm một cách tuyệt đối ."

    Hạnh phúc lại sang một ngày mới.



    Tôi đâu biết lời nói chơi tối hôm đó đă làm em t́m cái bông hồng bằng pha lê cho tôi từ cửa hàng này sang cửa tiệm khác bất cứ nơi nào bán đồ lưu niệm bằng pha lê em đều t́m đến và cuối cùng em cũng t́m ra được một tiệm bán đồ lưu niệm mà có cái hoa hồng tôi thích nhưng......Cuộc đời chỉ cho chúng tôi một thời gian quá ngắn để yêu thương khi nghe tin người em của em, cậu em trai báo tin em bị tai nạn xe trên đường ĐỒNG KHỞI gần khách sạn BÔNG SEN quận 1 khi tôi đang làm việc trong công ty, tim tôi như ngừng lại tôi nhờ anh tài xế ba tôi chở tôi vào bệnh viện, v́ lúc đó tay chân tôi bủn rủn không thể cầm lái và ngồi trên xe tôi cầu nguyện phật trời gia hộ cho em mọi sự an lành.

    Khi tôi đến bệnh viện Chợ Rẫy th́ ba em cũng đă ở đó mẹ em nước mắt đầm đ́a

    _" Con ơi Lệ Thu của cô cấp cứu, nặng lắm con ơi "

    Tôi lạnh cả người nước mắt từ đâu chảy xuống tôi không ngăn được tôi ôm mẹ em vào ḷng

    _" Cô ơi ! không sao, không sao đâu Lệ Thu sẽ qua khỏi "

    Ba mẹ tôi cũng đến nhà thương ngay sau đó, ba em chạy t́m tất cả các bác sĩ giỏi tại nhà thương để lo cho em, đứng trước cảnh t́nh đó tôi quả là một người vô dụng, những lúc tôi bị buồn bị đau, em luôn bên cạnh tôi để chia sẻ, để tay em nắm tay tôi vượt qua sự thử thách, nhưng sao đến em th́ tôi chỉ biết đứng sau cánh cửa pḥng cấp cứu, mà bất lực nh́n em chịu đau đớn.

    Đứa em trai của em được tin báo đến tại nơi xảy ra tai nạn th́ tuy rằng em đă bất tỉnh nhưng trong tay vẫn nắm chặt lấy gói quà.

    Tôi nhận gói quà trên tay em trai em mở ra, mà nước mắt tôi chảy ướt đẫm cả gói quà, khi cành hồng pha lê vẫn nguyên vẹn, em thà chịu đau chịu tai nạn nhưng vẫn không muốn cành hồng tôi bị vỡ .

    _" Em ơi, Giọt Buồn ơi, sao em khờ vậy em "

    Tôi nấc nghẹn tiếng nói không thành lời mà nước mắt sao vẫn tuôn trào.

    Sau gần hơn 4 tiếng giải phẫu để lấy những phần máu tích tụ trong năo, em bị chấn thương sọ năo, cả gia đ́nh người nhà em và gia đ́nh tôi tay nắm lấy tay, hồi hộp chờ chiếc xe băng ca đưa em ra khỏi pḥng cấp cứu, cửa pḥng hé mở, nh́n trên băng ca em nằm im bất động, vết thương trên người em trầy xước khi em ngă xuống đường, phần đầu được băng kín từ phía chân mày lên trên, bác sĩ trưởng ca mổ cho biết em vẫn c̣n trong t́nh trạng nguy hiểm và phải nằm trong pḥng lạnh để theo dơi.

    Tôi và mẹ em cùng đứa em trai ở lại bệnh viện c̣n ba em phải chạy về giao lại việc làm cho công ty, một ngày trôi qua em không có tiến triển ǵ tốt đẹp vẫn nằm yên bất động, c̣n tôi và gia đ́nh em không nói lời nào chỉ nh́n nhau qua ánh mắt lo lắng cả một ngày đêm không một hạt cơm trong người mẹ em mệt lả ra, tôi cố khuyên mẹ em ăn miếng soup do mẹ tôi nấu mang vào, nhưng mẹ em không ăn

    _" Cô ăn không được con à, cái cô cần là đứa con gái bé bỏng của cô, cô muốn người nằm trong đó là cô không phải là Lệ Thu ."

    Mẹ em nói rồi nước mắt lại tuôn rơi, thật tội nghiệp cho những người cha mẹ phải đối diện trước những cảnh t́nh đau thương khi con ḿnh gặp bất trắc

    _" Không phải chỉ riêng cô đâu con cũng muốn là người nằm trong đó để thay thế Lệ Thu nữa ."

    Nước mắt tôi lăn dài trên má mà tim tôi lại một lần buốt lên v́ đau.

    Nửa đêm tôi và mẹ em quá mệt ngă người nghiêng về một bên thân ghế dài t́m một chút nghĩ ngơi, hơn 13 giờ đồng hồ ngồi trong nhà thương chúng tôi gần như kiệt sức, v́ không ăn uống ǵ, nhưng không hơn được nửa tiếng đồng hồ, th́ y tá ca trực đánh thức chúng tôi dậy, v́ Lệ Thu có dấu hiệu không tốt, phần máu bầm tích tụ trên năo, máu tụ dưới màn cứng và một phần chảy ra ở tai cần giải phẫu tiếp lần nữa để loại bỏ hết những phần máu ứ.

    Lần này mẹ em phải kư tên chấp nhận khoa giải phẫu có điều ǵ bất trắc bệnh viện sẽ không hoàn toàn chịu trách nhiệm, lại một lần nữa gia đ́nh em và gia đ́nh tôi, lại cầu nguyện cho Lệ Thu sớm qua được cơn hiểm nghèo.

    Tôi là người đạo phật cầu nguyện đức bồ tát quán thế âm, tôi nghe nói đức mẹ Maria Người rất hiển linh, tôi cũng quỳ xuống để khấn cầu đức mẹ gia hộ ban phước lành đến cho em, măi đến gần sáng ca phẫu thuật cũng xong, họ đưa em ra nằm lại pḥng lạnh, vị bác sĩ trưởng ca phẫu thuật một lần nữa yêu cầu gia đ́nh em và thân quyến họp kín vào 10 giờ sáng về t́nh trạng của Lệ Thu .

    Cả gia đ́nh tôi và gia đ́nh em người nào cũng lo lắng, và như chuẩn bị một chuyện ǵ sắp sửa xảy đến, bác sĩ pḥng mổ và có cả bác sĩ giám đốc bệnh viện cũng có mặt trong buổi họp kín, mẹ em là người khóc nấc lên và quỵ xuống khi nghe tin các bác sĩ đă t́m hết mọi cách để cứu cho em nhưng em không thể qua nổi.

    Tai tôi ù lại tự nhiên một màu đen bao quanh mắt tôi, làm tôi loạn choạng vịn chặt vào thành bàn để cố giữ cho ḿnh không bị ngă . Mẹ tôi khóc, em trai em khóc, ba em chết lặng người, người mẹ tội nghiệp của em sau khỉ tỉnh dậy, khóc nức nở không thành lời, tôi ôm lấy mẹ em rồi cả hai cùng khóc .

    Vị bác sĩ bệnh viện tiếp lời :

    _" Chúng tôi đă không c̣n cách cứu chữa và nếu như vẫn tiếp tục truyền máu, nước biển và thở ôxi cho Lệ Thu th́ Lệ Thu cũng sẽ không ra đi nhưng chỉ làm cô bé đau đớn và sống như một người thực vật, chúng tôi mong rằng gia đ́nh hăy suy nghĩ kỹ để quyết định, v́ cách đó chỉ tốn kinh phí cho gia đ́nh mà không giúp ích ǵ được, chúng tôi sẽ cho tự tay gia đ́nh tháo khí ôxi để Lệ Thu từ từ ra đi đó những ǵ bệnh viện có thể làm được ".

    Ba Lệ Thu là một người đàn ông đầy nghị lực, ông vẫn c̣n đủ sự mạnh mẽ của một người cha sắp mất đứa con gái thân yêu của ḿnh, ông yêu cầu bệnh viện cho sư thầy vào tụng kinh cho con trước khi tháo bỏ ống dẫn ôxi chúng tôi vào quanh giường nằm của em và tụng kinh cho em lần cuối, vừa đọc những lời kinh cầu an cho em mà nước mắt tôi mặn đắng.

    Mẹ em không đủ can đảm để rút bỏ ống ôxi để cướp đi những phần hơi thở yếu ớt của con, và ba em ông cũng không đành ḷng nh́n con ḿnh ra đi trong tay ông, nên ông đă ra ngoài gường bệnh của em đứng sau tấm màn che.

    Rồi người cuối cùng lấy đi phần hơi thở của em chính là tôi, tôi khóc và khóc, khóc với những nỗi đau tuyệt vọng và những giọt nước mắt cuối cùng cho một cuộc t́nh.

    _" Sao anh lại làm được chuyện đó, mà lấy đi hơi thở của em, v́ anh lấy đi hơi thở em chính là anh đă lấy đi hơi thở của chính ḿnh, em đi rồi ai sẽ đàn cùng anh bản t́nh ca hạnh phúc, em đi rồi ai sẽ là người chia sẻ với anh từng nụ cười từng nỗi đau cuộc sống, em hứa với anh là sẽ sống măi măi bên anh mà Lệ Thu ."

    Tôi lấy cặp nhẫn cưới, cặp nhẫn mà em mơ người em yêu sẽ đeo cho em trong ngày hạnh phúc, tôi đeo chiếc nhẫn vào tay em mà tim tôi quặn thắt.

    _" Em đă đến với anh rất nhẹ nhàng, em dành hết mọi niềm vui trên thế gian này để cho anh được hạnh phúc, c̣n anh một người nói tiếng yêu em giờ phải chính tay ḿnh cướp đi mạng sống của em ."

    Tôi run rẩy chạm vào chiếc ống dẫn ôxi trên gương mặt yếu ớt của Lệ Thu, tôi cúi xuống hôn em lần cuối. Từ đâu trên đôi mắt em lăn dài một hàng nước mắt, tôi nhắm mắt ḿnh lại, tim tôi như ngừng đập và chiếc ống dẫn ôxi tuột ra khỏi mặt em .

    Mẹ em thét lên nức nỡ khi nh́n thấy những hơi thở yếu ớt đă ngưng hẳn, chiếc đồng hồ báo nhịp tim từ từ rơi vào điểm số thấp nhất , ba em chạy vào ôm con mà giọt nước mắt ông rơi lă chă. Một người cha cho dù nghị lực tới đâu cũng phải nhỏ lệ khi nh́n thấy nắm ruột ḿnh ra đi .

    Mẹ ba tôi khóc, em trai em khóc những cô y tá trực đứng gần đó cũng không cầm được nước mắt cả một gian pḥng ch́m trong nổi đau tê tái, cả một không gian bao trùm màu đen.

    Đám tang em diễn ra trong một ngày SÀI G̉N mưa bay lất phất, tôi yêu cầu ba mẹ Lệ Thu nhận tôi làm con của người và xin được đưa em về an nghỉ nơi ngôi nhà hạnh phúc nơi mà em và tôi đă cùng nhau xây dựng một mái ấm bên nhau.

    Em đi rồi nhưng trong tim tôi em vẫn sống, tôi đặt cành hoa hồng pha lê lên trên chiếc quan tài em trước khi người ta đắp cho em nấm mộ như là t́nh yêu tôi sẽ luôn theo em tới suối vàng, và nơi phương trời xa nào đó em nhớ rằng cánh hoa hồng pha lê là trái tim của anh trao cho em măi măi.

    I LOVE YOU
    Attached Images Attached Images
    Tâm c̣n chưa thiện, phong thủy vô ích.
    Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích.
    Anh em không ḥa, bạn bè vô ích.
    Làm việc bất chính, đọc sách vô ích.
    Làm trái ḷng người, thông minh vô ích.
    Không giữ nguyên khí, thuốc bổ vô ích.
    Thời vận không thông, mưu cầu vô ích

    Lâm Tắc Tử

  5. #5
    Senior Member Nguyễn Tâm's Avatar
    Join Date
    Dec 2014
    Location
    CALIFORNIA, USA
    Posts
    454
    TỰ T̀NH TRÁI TIM


    ( Dành tặng một nữa trái tim trong tương lai )

    Bé yêu ! mùa đông đă đến gần một tháng, cái lạnh ùa vào len lơi tấn công từng ngỏ ngách của thịt da, làm cho anh không kịp chống trả đành phải chịu trận với những cảm giác buốt lạnh thấu xương, nhưng anh mơ có một ngày Bé đến bên anh phụ anh một tay để cùng thắp sáng ngọn lửa của mùa đông giá lạnh, anh mong muốn lắm .

    Điều ước của mọi người trên thế gian th́ nhiều vô kể, họ mơ được có thật nhiều tiền, có nhà cao xe đẹp, công danh bề thế, và cũng mơ có nhiều người chú ư và yêu thương họ, nhưng anh th́ chỉ ước một điều mà thôi, đó là trái tim Bé yêu ạ ! Một trái tim không cần công danh rực rỡ, không màng phú quư xa hoa, không tranh đua với những nhu cầu không thiết thực, không liếc dọc ngó ngang để t́m những nét đẹp hào nhoáng bên ngoài, một trái tim chung thuỷ, một trái tim để mổi khi trời đông băng giá, có thể hoà quyện sưởi ấm cho nhau trong từng phút, từng giây, và cũng như mổi khi anh và Bé cần một điểm tựa, đó là điểm tựa cuộc đời .


    T́nh yêu nó là ǵ thế nhỉ ? nó có cần phải t́m hiểu nhau không ? hay nó cần phải thề thốt những lời nói hoa mỹ đầu môi chót lưỡi ? KHÔNG BÉ YÊU ƠI ! anh không làm thế như t́nh yêu của bao người, anh không thề thốt, không hứa sẽ sống với Bé yêu suốt đời, nhưng anh chỉ biết mổi một ngày khi anh thức dậy, anh yêu Bé nhiều hơn hôm qua, và ngày mai sẽ yêu nhiều hơn hôm nay, khả năng anh chỉ có thế .


    Tuyết đă rơi rất nhiều từ mấy ngày qua, ngồi một ḿnh nh́n những bông tuyết trên những cành cây trơ lá, anh mơ thấy h́nh ảnh Bé trong mổi chùm hoa tuyết, cái đáng ghét của Bé trong mổi cử chỉ hành động thường ngày, chính là cái đáng yêu nhất khi anh cảm nhận từ nơi Bé, mùa đông cũng giống Bé vậy, nó thật đáng ghét, nó cứ đổ tuyết và đổ tuyết thật nhiều làm anh phải vất vả để cào tuyết, nhưng nếu không có mùa đông th́ anh đâu cần một bờ vai và cái ôm của Bé .


    Thời gian trôi đi thật nhanh để không kịp nh́n lại quá khứ cho dù ta có soi gương mổi ngày, cũng không nhận diện được nét già nua của ta v́ thời gian, cho đến một ngày nào đó ta ngă quỵ, hăy tận hưởng những phút giây quư báu khi ta c̣n hít thở không khí mổi ngày, như che chở, đùm bọc, yêu thương, lo lắng cho nhau phải không Bé yêu ?


    Hạnh phúc như một tṛ chơi cút bắt trốn t́m mà anh và Bé cũng như bao người luôn lay hoay t́m kiếm, nó ở đâu thế nhỉ !?!? không ở đâu cả nó trốn trong trái tim của mổi một người đấy, hăy mở cửa trái tim ra, và bắt lấy nó ngay, đừng để nó trốn thoát lần nữa nhé, c̣n cảm giác nữa, cảm giác th́ chúng không khó t́m như hạnh phúc, nhưng chúng ở một nơi xa, cần có thời gian để đi đón chúng về đoàn tụ với hạnh phúc .


    Bé yêu ! hạnh phúc đó anh đă t́m ra, cảm giác đó anh cũng đă t́m thấy, chỉ c̣n đợi một ḿnh Bé chấp nhận và đón nhận chúng thôi, một mùa đông đă đến rồi cũng sẽ đi qua,nhưng t́nh yêu đến sẽ c̣n lắng đọng trong anh măi măi, hăy về đây bên anh và chung tay thắp lên ngọn lửa t́nh yêu ấm áp bé nhé, anh đợi bé !
    Attached Images Attached Images
    Tâm c̣n chưa thiện, phong thủy vô ích.
    Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích.
    Anh em không ḥa, bạn bè vô ích.
    Làm việc bất chính, đọc sách vô ích.
    Làm trái ḷng người, thông minh vô ích.
    Không giữ nguyên khí, thuốc bổ vô ích.
    Thời vận không thông, mưu cầu vô ích

    Lâm Tắc Tử

  6. #6
    Senior Member
    Join Date
    Nov 2014
    Posts
    1,102
    Câu chuyện rất dễ thương NT
    Tịnh yên một cơi riêng ḿnh
    Tâm thanh thản nhẹ mặc t́nh đời trôi

    http://4.bp.blogspot.com/-wJ8brBfXKu...ic-BLOG-98.png

  7. #7
    Senior Member Nguyễn Tâm's Avatar
    Join Date
    Dec 2014
    Location
    CALIFORNIA, USA
    Posts
    454
    Thank you TT đă xem và chia sẻ
    Tâm c̣n chưa thiện, phong thủy vô ích.
    Bất hiếu cha mẹ, thờ cúng vô ích.
    Anh em không ḥa, bạn bè vô ích.
    Làm việc bất chính, đọc sách vô ích.
    Làm trái ḷng người, thông minh vô ích.
    Không giữ nguyên khí, thuốc bổ vô ích.
    Thời vận không thông, mưu cầu vô ích

    Lâm Tắc Tử

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •