Page 1 of 4 123 ... LastLast
Results 1 to 10 of 38
  1. #1
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623

    Truyện Ngắn Của Song Nhi

    .




    Những Truyện Ngắn khác của topic cũ nằm ở đây


    Truyện Ngắn Của Song Nhi

    1.Truyện ngắn : Lục Bình Trên Sông

    2. Tùy Bút : Nạn Nhân Của Chữ

    3. Truyện Ngắn : Ruột Thịt Tình Thân

    4 . Tùy Bút : 20 Và 30 Tuổi

    5 . Truyệ̣n Ngắn : Vì Đó Là Em

    6 . Truyện Ngắn : Say Nắng

    7 . Tùy Bút : Xin Bình Yên Về Quê

    8. Truyện Ngắn: Trinh Tiết

    9. Tùy Bút: Chuyện Của Cáo

    10. Truyện Ngắn: Người Cùng Quê

    11. Truyện Ngắn: Những Đứa Con Của Má

    12. Truyện Ngắn: Chung Cư Trắng


    Last edited by SongNhi; 12-26-2014 at 06:46 AM.

  2. #2
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623
    .





    Truyện Ngắn

    Lục Bình Trên Sông


    Cái tin Dung sẽ về vào tuần sau khiến xóm nhỏ cạnh triền sông này rộn ràng lên. Cũng dể hiểu thôi, xưa nay đâu có ai trong xóm đi nước ngoài như Dung, đi du học hẳn hoi nhé dù chỉ là một suất học bổng ngắn hạn 6 tháng .

    Ở vùng quê quanh năm quen với ruộng đồng, được như Dung cũng đáng là niềm hãnh diện của chòm xóm. Bà con chờ Dung về để hỏi xem bên ấy có như họ coi trên truyền hình mỗi tối không. Nhưng người mong chờ Dung nhất có lẽ là chị Hạnh đưa đò, con bác ruột của Dung. Từ ngày Dung đi, chị gỡ từng tờ lịch, trông ngóng từng ngày. Một tuần trước ngày Dung về, chị gần như chỉ ngủ vài tiếng đồng hồ mỗi đêm. Có nhiều lần, nửa khuya, chị ngồi trước cửa nhìn xuống con sông sáng lấp lánh dưới ánh trăng trước nhà, thở dài từng tiếng nao lòng.

    Mười mấy năm trước, khi Dung còn là con bé gầy nhom hay nhõng nhẽo vòi vĩnh, chị đã quen với anh Thanh ở cuối xóm gần nhà Dung. Dung biết chứ bởi con bé chính là người mang thư giúp hai người. Nhiều lần chị Hạnh lấy cớ dẫn Dung đi chơi, thật ra là hẹn anh Thanh. Chị Hạnh yêu anh Thanh - con bác Sang từ lâu lắm, từ thời tóc chị dày và đen mượt. Nhưng cha mẹ chị không đồng ý gả chị cho một người hồi xưa từng xuất thân là ''người ở'' trong gia đình.

    Nghe đâu ngày xưa mẹ anh Thanh đã từ chối tình yêu của ba chị Hạnh. Con gái một ông chủ đất mà đi yêu và lấy ba anh Thanh - một người không mảnh đất cắ́m dùi. Và khi sinh anh Thanh, bà mất do chứng hậu sản. Bởi thế, ba chị Hạnh rất ghét cha con anh Thanh. Ông cho là vì họ mà người ông yêu phải khổ, phải chết. Còn ba anh Thanh sau khi vợ chết sáng xỉn chiều say, vùi nửa đời vào men rượu, di chứng là căn bệnh dạ dày và phổi đang hành hạ ông những ngày xế chiều. Một mình anh Thanh gánh vác chuyện nhà từ nhỏ. Anh Thanh hiền lành, học giỏi nhất nhì trên trường nên xóm làng, bà con ai cũng quư, cũng thương.

    Khi ba chị Hạnh hỏi cọ́ phải đang qua lại với anh Thanh hay không, chị cúi đầu thay cho câu trả lời, ông đã ném cái chén trà thẳng vào đầu chị tứa máu. Cũng vì yêu anh mà chị không được đi học tiếp và bị ba cắt trụi mái tóc thay lời cảnh cáo. Anh Thanh cũng phải chịu không biết bao cay đắng vì yêu chị. Người ta cho là anh không an phận trèo cao, nghèo nhất vùng mà đem lòng yêu cô gái nổi bật nhất vùng. Từ bé, Dung đã thương hai người như anh chị. Dung từng tức giận đến nỗi núp ở bụi rậm chọi sình lén vào những người mà con bé cho là bức áp anh chị. Hậu quả Dung bị nhiều trận đòn từ mẹ vì cái lý do ngỗ nghịch ấy.

    Dung còn nhớ ngày chị Hạnh nhờ nhắn giúp anh Thanh. Khi đứng canh cho hai người nói chuyện trong chòi giữ lúa nhà mình, Dung nhớ chị khóc nức nở trong khi anh Thanh cũng ôm lấy chị mắt đỏ hoe. Hình như chị thề thốt gì đó với anh kiếp này. Dung không đủ lớn để hiểu chuyện gì xảy ra nhưng nghe được chuyện là họ hẹn trốn với nhau. Sau hôm đó, Dung chẳng biết nhà chị Hạnh đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy xóm làng rộn lên khi chị gởi thiệp cưới. Tên chú rể là con trai ông chủ nhà máy gạo, nhà ở đầu xóm trên con sông. Nổi tiếng về giàu có và lêu lổng. Một lần ở Sài Gòn về thăm nhà, hắn tình cờ gặp chị và từ đó quyết tâm theo đuổi chị. Thậm chí nhiều lần đón đường chọc ghẹo chị.

    Dung không còn được gặp chị từ hôm ấy mà hình như không ai được gặp chị thì phải. Chị bị nhốt ở trong phòng, không cho ra ngoài nửa bước. Dung đã nhiều lần cố vào gặp chị theo ý muốn của anh Thanh nhưng chẳng tài nào gặp được. Còn hai ngày nữa là đến ngày cưới, nhà trên, nhà dưới rộn rã nói cười.

    Nhà dưới thì mấy bà mấy chị tính toán để chuẩn bị lo nấu nướng xôn xao. Nhà trên thì đàn ông, thanh niên quét mạng nhện, đánh lại bộ lư đồng, dọn dẹp bàn thờ tổ tiên. Người nói đàng trai giàu, chị có phúc. Người nói chị phải xứng được như thế. Ngày đó, Dung mới gặp được chị. Cũng như bao lần chị nhờ Dung chuyển mảnh giấy cho anh Thanh, chị chảy nước mắt khi dặn Dung:

    - Chị sống chết gì cũng nhờ vào tờ giấy này, em nhớ cẩn thận, đừng cho ai biết, nhất là nhà chị.

    Khi Dung đến nhà anh Thanh đưa mảnh giấy, anh không viết trả lời như bao lần khác. Dung chỉ thấy thái dương anh giật giật khi xé tờ giấy quăng ra sau hè, mắt đỏ hoe. Với cái giọng cương quyết, anh dặn Dung về nói với chị, anh nhận được thư rồi và sẽ y như thế. Trong nhà, ba anh vẫn ho từng cơn không dứt.

    Nửa đêm hôm đó, khi chị Hạnh leo khỏi nhà bằng lối cửa sổ, vừa chạm chân xuống đất thì ba chị đã đứng lù lù phía sau lưng. Nhìn bộ dạng và gói quần áo, ông dễ dàng đoán ra chị định bỏ trốn. Thường ngày, ắt chị phải bị một trận đòn nhưng ba chị lần này không nói không rằng nắm cánh tay chị lôi xềnh xệch vô phòng, nét mặt ông đanh lại .Tiếng ông gầm lên sau cánh cửa đã đóng:

    - Mày đang làm cái trò gì thế? Mày định bôi tro trét trấu lên mặt cha mẹ mày hả? Mày trả hiếu cha mẹ mày vậy sao? Nhà này phải tội gì mà cứ nợ cha con nhà khố rách áo ôm đó? Tao đi đốt cái chòi của cha con nó ngay bây giờ cho mày xem. Tao không cho cha con nó sống yên ổn lấy một ngày cho mày vừa lòng.

    Có tiếng đồ vật đổ ngã và hình như có cái bóng ôm lấy chân ông kèm theo tiếng nức nở van xin của chị Hạnh:

    - Con lạy ba, ba thương giùm con, ba nói gì con cũng nghe hết. Con không trốn, con lấy chồng theo ý ba. Xin ba tha cho cha con họ. Con lạy ba. Nếu không, con đập đầu con chết liền ở đây.
    Sao đó, ba chị Hạnh ra khỏi phòng và quay trở lại với sợi xích, xích chân chị vô giường. Má chị từ bên ngoài về, vội khóc lóc van nài ông đừng làm như thế. Ông còn dọa sẽ đốt nhà cho cả gia đình đều chết nếu chị làm ông mất mặt với xóm làng. Cuối cùng, hôn lễ cũng diễn ra tốt đẹp, cô dâu vẫn bước lên chiếc xe kết đầy bông hoa với hàng nước mắt không ngừng tuôn và mẹ chị lý giải con gái nào đi lấy chồng mà chả khóc lóc.

    Đưa dâu đi rồi, hàng xóm mới phát hiện ra một chuyện là cha con anh Thanh tự nhiên biến mất như chưa từng hiện diện ở cái xóm nhỏ này. Nhà cửa, đồ vật còn đó, chỉ không thấy anh và ba anh. Người ta đoán chắc anh buồn chuyện chị Hạnh nên bỏ xứ đi. Vài người thương xót mối duyên của hai người cũng chỉ biết lắc đầu nhè nhẹ. Từ đó về sau không ai biết được tin tức gì về họ vì họ cũng không còn ai thân thích ở cái xứ này...

    -------

    Chợt có bàn tay sờ soạng trên người chị và mùi rượu nồng nặc phả vào mặt khiến chị hốt hoảng choàng tỉnh. Theo phản xạ, chị hất tay ra và co rúm người lại. Bàn tay vẫn chờn vờn trước ngực chị khiến chị hoảng sợ hất mạnh thêm một lần, có tiếng người ngă nhào xuống giường. Tức thì, chị Hạnh nhận được hai cái bạt tay như trời giáng chảy cả máu mũi kèm theo câu rít:

    - Chẳng qua tao đang gặp vận xui thua bạc cả năm nay muốn ngủ với mày xả xui chứ tưởng quý báu lắm sao? Cưới mày chủ yếu là cho ông bà già vui bụng, vừa ý, chịu chi ra mớ tiền nữa mà thôi. Ngoan ngoãn đi, còn không thì no đòn với ông.

    Hắn ghì lấy chị như con thú say mồi. Chị giãy giụa thì hắn đấm vào người chị. Khi hắn xé một bên ngực áo, chị gom hết sức của mình tống cho hắn một đạp té ra sàn nhà. Trong khi hắn đang lồm cồm bò dậy, chị nhào xuống chụp cái ghế ở cạnh bàn phấn đập mạnh vào thanh cửa sổ bị khóa. Cửa sổ bung ra, chẳng thèm nhìn lại hay suy nghĩ một giây, chị nhảy ùm xuống dòng sông tối om. Tiếp giáp với nước sông, chị lại nhớ tới những gì vừa trải qua, chị buông xuôi, chìm dần vào làn nước. Trong mơ tỉnh giữa cái ranh giới sống chết khi dòng nước ôm lấy chị, chị vẫn tưởng như vòng tay anh những lần vỗ về. Bên tai chị văng vẳng lời anh nói "cả đời này chỉ yêu mình chị'' . Ước mơ duy nhất trong đời của anh là đón chị về với đủ lễ gia tiên như bao người con gái khác bởi chị xứng đáng được như thế.

    Thế là bản năng sống trỗi dậy, vốn là con gái vùng sông nước, chị vùng vẫy nổi lên. Một đám lục bình lớn từ đâu trôi qua, chị bám lấy nương người vào nửa mê, nửa tỉnh bơi qua bên kia sông. Không ai hiểu làm sao mà chị có thể bơi qua con sông lớn như thế trong đêm hay phép lạ nào đó đã xảy ra... Trong bộ dạng lếch thếch, tả tơi, chị đi thẳng về nhà Dung. Trốn vào nhà chứa củi, chị nằm gục xuống mê man.

    ----Còn Tiếp ----

    Last edited by SongNhi; 03-28-2014 at 02:44 PM.

  3. #3
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623
    .



    Lục Bình Trên Sông ...tiếp theo ...

    .....

    Đêm hôm đó, con chó Mực cứ sủa mãi ở nhà củi, mẹ Dung bèn thắp đèn ra xem. Mẹ Dung góa chồng, mẹ ở vậy nuôi Dung khi cha mất lúc Dung còn trong bụng. Họ hàng bên nội khá nể mặt mẹ. Tính mẹ được cho là dám ăn dám nói. Mẹ từng vác chổi rượt một ông xóm trên khi giả say tán tỉnh mẹ. Khi Dung bị lay dậy nửa đêm thì chị Hạnh đã được mẹ thay cho bộ quần áo khô và nằm trên giường, còn mẹ thì cạo gió cho chị.

    Mẹ sai Dung giã nước gừng và nấu nồi xông, dặn là không được nói cho ai biết chị ̣đang ở đây. Nhìn khuôn mặt chị sưng húp, in hằn những ngón tay và những vết bầm đỏ trên người, mặt mẹ Dung đầy sắc giận dữ. Đêm hôm đó, trong cơn mê sảng, chị không ngớt la hét, khóc lóc kêu "anh đừng bỏ em"...

    Nghe tin chị Hạnh nhảy sông ngay trong đêm tân hôn, cả xóm náo loạn đi mò xác nhưng không thấy. Mẹ chị ngất lên, ngất xuống oán trời, than đất. Ba chị ngồi im trên bộ trường kỷ nhìn ra sân cả tiếng đồng hồ không nói lời ǵ. Chỉ có Dung biết chị bị sốt và đang nằm ở trong phòng của mẹ mà thôi. Một tuần sau, khi chị hết bệnh và lúc cả xóm nghĩ chị chết mất xác thì một buổi sáng mẹ dặn Dung:

    - Chút con đi học về ghé qua nhà bác, thưa với bác là chiều nay mẹ lên nhà có chuyện nhờ hai bác.

    Chiều hôm đó, mẹ dẫn chị Hạnh và Dung lên nhà bác. Dung lấp ló ngoài hàng cột ở bên hiên nghe trộm tiếng được tiếng mất. Dung nghe tiếng vỗ bàn rất mạnh của bác và sau đó là tiếng giận dữ của mẹ Dung:

    - Anh chị muốn giết con mình lần nữa hả?

    Sau câu nói đó thì bác trai hình như là im lặng và không nói gì nữa...

    Cuối cùng thì chị Hạnh được tự do sau khi trả lại sính lễ và bồi hoàn chi phí hôn lễ cho nhà trai. Chị cũng không còn ở nhà với ba má chị nữa. Chị không muốn ba má và em út bị dị nghị, điều tiếng. Chị một mình dọn đến ở căn nhà cũ của anh Thanh. Chị gây dựng lại mảnh vườn, dựng cái quán trước nhà làm bến đò nhỏ và mưu sinh bằng nghề đưa đò từ đấy.
    Ngay trên con sông chị từng hẹn hò người yêu và cũng chính con sông này chị đã bơi về trong đêm định mệnh ấy. Chị nói với mẹ Dung, chị không dám mong nối duyên gì với ai, chị chỉ muốn giữ lại mảnh đất để có chỗ mà ở. Nhưng Dung biết chị chờ anh nếu không thì tại sao chị sống một mình tới tận bây giờ dù biết bao người vẫn theo đuổi chi.̣

    Thời gian cứ như dòng sông êm ả lặng lẽ trôi, ngày ngày, chị vẫn đưa Dung qua sông đến trường. Thấm thoát thì hơn mười năm. Dung lớn lên, học hết cấp ba thì lên Sài Gòn học tiếp. Ngày Dung đi, chị giúi những đồng bạc thấm mồ hôi vào túi Dung, dặn Dung ráng học cho giỏi, mẹ Dung, chị sẽ chăm sóc thay cho. Chị vẫn đẹp mặn mà dù bao vất vả. Chị vẫn chờ và anh Thanh vẫn biền biệt không tin tức sống hay chết .

    Dung còn nhớ vào trước ngày được nhận học bổng du học vài tháng, chị đột ngột lên Sài Gòn tìm. Dung hỏi chuyện gì mà chị phải lặn lội tới đây, giọng nói chị đứt quãng, mắt đỏ hoe:

    - Chị biết anh Thanh còn sống và hiện ở một xứ sở xa xôi nào đó. Khoảng 5 năm trước, anh có gửi một lá thư về cho một người họ hàng bên mẹ anh ở xóm trên báo tin rằng ba anh đã mất từ lâu, anh cũng đã có gia đình, dặn họ đừng nói cho ai biết tin về anh, nhất là chị. Nhưng có một người là con dâu trong nhà đó vốn cùng xóm với chị, xót thương chị trông tin nên hôm nay khi vô tình thấy được cái thư lẩn trong đống giấy tờ cũ đã lén lấy và đưa nó cho chị.

    Tay chị run run khi đưa thư cho Dung, hỏi Dung có biết nơi đó thế nào, ra sao không, có thể đi tới đó được không? Dung coi địa chỉ trên bì thư thì mừng muốn hét lên bởi đó là quốc gia Dung sắp đến học. Nhưng khoảng cách địa lý xa gần từ nơi Dung học tới chỗ anh thì Dung không biết. Dung hỏi chị tại sao không biên thư cho anh, bây giờ liên lạc dễ dàng, đâu như hồi xưa. Chị cúi mặt nói anh đã dặn trong thư rõ ràng không cho chị biết tin thì chị làm sao dám biên thư. Cái địa chỉ này đã 5 năm trước, biết anh còn ở nơi đó không?

    Dung hứa với chị dù xa xôi thế nào, Dung cũng sẽ tìm đến anh, xem anh sống ra sao như ý chị. Chị dặn nếu anh đang sống cùng gia đình, có hỏi về chị thì nói chị đang sống bên nhà chồng cùng con cái, không được nói cho anh biết chị bây giờ sống một mình, chị sợ ảnh hưởng hạnh phúc của anh. Chị dặn Dung mà thỉnh thoảng lại đưa tay áo lau nước mắt. Dung thương chị lắm, mong sao có thể nhanh trả lời những thắc mắc của chị.

    Khi ổn định việc học, Dung lập tức hỏi thăm bạn bè cách đi đến nơi anh ở. Sau khi tra danh ba,̣ Dung biết chắc anh vẫn còn sống nơi đó. May mắn là từ nhà anh tới nơi Dung học không xa lắm! Vì muốn biết rõ thực hư, Dung không hề liên lạc báo trước. Trưa chủ nhật, cô đến bấm chuông cửa nhà anh. Dung không cầm được nước mắt khi nhìn thấy anh. Mười mấy năm, anh thay đổi đến nỗi nếu gặp ở ngoài đường chắc Dung không nhận ra. Nhìn anh khắc khổ, tóc đã bạc phân nửa và điều Dung bất ngờ nhất là anh không phải đứng mà ngồi trên một chiếc xe lăn bằng điện.

    Sau bao nhiêu chuyện xóm làng thì Dung nói chuyện chị. Nhưng Dung không giữ lời hứa với chị, Dung kể hết. Từ chuyện chị lao xuống sông trốn về nhà ngay đêm tân hôn đến chuyện chị vẫn vò võ chờ tin anh, chị sống ngay trong căn nhà cũ và cả chuyện chị nhờ Dung đến thăm anh. Dung kể hết bởi Dung nghĩ chị không việc gì phải chịu thêm nỗi đau nào nữa. Dung hỏi anh tại sao tự nhiên biến mất biền biệt như thế và sao anh thành nông nỗi như thế này?

    Vào ngày mà Dung trao tờ giấy chị hẹn anh tối nay đi trốn đi, thật ra mẹ chị đã theo dõi và bà cũng theo chân Dung tới nhà anh. Khi Dung tung tăng ra về, bà vào gặp anh, khóc lóc, van lạy anh. Bà nói anh hãy vì hạnh phúc của chị, lấy anh thì chị sẽ khổ cả một đời. Thêm vào tính chồng bà không dễ gì bỏ qua chuyện chị trốn theo anh. Bà xin anh hãy đi khỏi xứ ngay đêm nay, bà sẽ cho anh một số vốn để lập nghiệp nơi khác và ba anh có tiền để trị bệnh. Đúng ra, thông thường thì anh không bao giờ làm theo ý bà nhưng nhìn cha bệnh, mạng như ngọn đèn trước gió, bỏ trốn với chị, cha anh sẽ ra sao? Nói chi có thể trị bệnh cho ông nên cuối cùng anh đã nhận lời.

    Anh dẫn cha xuống xuồng đi xứ khác ngay đêm với sự trợ giúp của một người thân tín của bà. Nhưng cuối cùng thì tất cả số tiền cũng không cứu được mạng ông. Cha chết, thất chí, anh theo nhóm người đi lao động. Đưa đẩy thế nào, anh sang đến đây, lập gia đình, cứ tưởng hạnh phúc đã mỉm cười. Nhưng một tai nạn lao động khiến anh chấn thương cột sống, liệt hẳn nửa thân người. Vợ anh ly dị như một điều tất yếu xảy ra. Hiện anh sống khá ổn cùng với khoản trợ cấp và một công việc bán thời gian nhẹ nhàng.

    Nhìn anh kể, Dung đọc được trong mắt anh nỗi đau đáu về chị. Dung biết anh hẳn còn yêu chị lắm, nhất là khi nghe kể chị đang sống ra sao, Dung thấy mắt anh đầy nước. Trao anh lá thư của chị, Dung cho anh địa chỉ, kêu anh tự nói với chị những gì anh muốn nói. Dung không giúp chị nói dối anh nên cũng không muốn giúp anh nói dối chị, khi anh đề nghị đừng nói hiện trạng của anh cho chị biết, sợ chị buồn, lại khóc. Anh không muốn chị phải khổ vì mình nữa.

    Khi Dung hỏi anh có nghĩ đến chuyện nối lại tình với chị không? Anh nói ngày xưa anh lỗi hẹn, đã "bán" tình yêu của chị để lấy khoản tiền từ mẹ chị. Dù là vì cha già nhưng lòng tự trọng không còn thì sao anh dám gặp chị. Ngày trước, khi vẹn nguyên, anh đã không về tìm chị mà đi cưới vợ. Bây giờ, anh đã ra như thế này, thôi thì cứ để chị giữ hình ảnh tốt đẹp về anh.



    ----Còn Tiếp ----

    Last edited by SongNhi; 03-28-2014 at 02:44 PM.

  4. #4
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623
    .


    Lục Bình Trên Sông ...tiếp theo


    ....


    Trước ngày kết thúc khóa học một tuần, Dung có báo cho anh biết. Dung sẽ về Việt Nam vào tuần sau. Anh nhờ cô đến nhà đem ít quà về cho chị kèm một phong thư. Khi tiễn Dung ra cửa, anh nói:

    - Anh biết kêu em nói dối là không đúng và em không chịu như thế.Nhưng xin em thương lấy chị, anh bây giờ chẳng thể bù đắp được gì ngay cả làm một người chồng. Chị vẫn còn kịp để có hạnh phúc mới. Lẽ nào em lại muốn chị khổ tiếp khi gắn chặt nửa đời còn lại với anh. Không phải sự thật nào cũng phải biết em ạ! Có những điều không nói vẫn tốt hơn. Em lớn rồi em hiểu phải không?

    Ngày Dung về cũng tới, chị đón Dung ngay ở bến sông. Khi lên bờ, Dung trao cho chị gói quà nói anh gửi, nói anh vẫn còn sống, khoẻ mạnh và anh có thư cho chị. Dung thấy má chị ửng hồng, mắt long lanh như mười mấy năm về trước. Buổi chiều, Dung lại đi bộ sang nhạ̀, thấy chị ngồi giữa đám bông bí vàng đang trổ nhìn mông lung, Dung kêu đến tiếng thứ ba, chị mới giật mình. Chị bảo phải đi cắt lục bình về cho đám heo và lũ vịt háu ăn.

    Ngồi trên chiếc xuồng nhỏ cắm sào gần mép nước, Dung hỏi:

    -
    Heo chị nuôi hồi nào lớn vậy, mà nuôi chi nhiều vậy chị, sao chị làm hết được công việc?

    Chị trả lời :

    - Hồi em đi bên đó, chị bắt mấy con về nuôi cùng bầy vịt. Chị tính cuối năm chị bán rồi gom luôn khoảng tiền chị để dành, chị sửa cái nhà cho nó khang trang hơn.

    Tiếng của Dung nói tiếp:

    - Nhà vầy sửa gì nữa chị? Chị mới cất ba năm trước thôi mà.

    Tiếng chị nhẹ như gió:

    - Chị tính sửa thêm cho anh Thành có về... à không, có dẫn gia đình về thì có chỗ tốt hơn để ở.

    Dung không ngăn nổi sự tò mò trong lòng hỏi dồn:

    - Trong thư anh nói sao, anh nói anh về hả chị?

    Chị im lặng, cúi mặt xuống đưa liềm cắt đám lục bình...

    Biết mình lỡ lời, Dung cũng im lặng. Dung đưa tay níu một đám lục b́nh lớn vừa trôi ngang. Tự dưng trong Dung miên man một câu hỏi: "Trong đám lục bình này có đám lục bình nào ngày xưa chị đã nương thân bơi về nhà trong đêm không? Đám lục bình này có lớn bằng đám đó không?".

    Chợt Dung nghe tiếng cái liềm rơi trên xuồng. Dung xoay lại nhìn thì chị Hạnh đã quăng cái liềm giữa lòng xuồng, hai tay chị ôm mặt khóc nức nở. Dung chưa biết chuyện gì xảy ra, chị đã nói trong tiếng nấc:

    - Chị biết chị là kẻ vong phụ, ngày xưa chị không đến nơi hẹn như đã hứa nên anh oán chị. Chị đâu có dám mong nối tình. Chị biết chị bị tiếng chồng bỏ, chị cũng không muốn anh mang tiếng thị phi gì, chỉ muốn được nhìn anh lại một lần. Vậy mà anh cũng nỡ khước từ. Anh nói có gia đình hạnh phúc, anh không muốn gặp chị, không bao giờ anh trở về nữa, chị quên anh đi. Lúc em chưa về, chị còn hy vọng mơ mộng có một đứa con với anh để an ủi những tháng ngày còn lại. Chị thiệt là không biết xấu hổ cho thân phận mình...

    Dung chạy lại ôm lấy chị. Nhìn đôi vai nhỏ của chị run lên từng hồi, vài sợi tóc bay bay theo gió, Dung muốn nói với chị: "Thật ra đêm đó không ai đến nơi hẹn và những gì anh nói với chị trong thư đều là giả. Anh thương chị biết bao". Nhưng những lời anh nói với Dung hiện lên trong đầu như chặn ngang cổ họng Dung lại.

    Nước mắt chị ước đẫm vai áo Dung chị nói trong tiếng nấc ngắc quãng:

    - Sao ngày xưa chị còn bám vô đám lục bình làm chi? Không buông tay chết luôn cho rồi. Chị còn chờ cái gì đây, chị sống để làm gì đây?

    Dung ôm chặt lấy chị hơn, không biết phải trả lời hay an ủi chị ra sao. Mắt Dung nhìn ra khoảng sông mênh mông sóng nước.

    Trời chạng vạng tối, lục bình lặng lẽ trôi kín cả mặt sông ....


    Song Nhi


  5. #5
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623
    .






    Tùy Bút

    Nạn Nhân Của Chữ


    Chị và tôi sống chung trong một thị trấn nhỏ . Chị là hàng xóm và bạn thân của d́ họ tôi nên từ nhỏ tôi đă biết và rất thích chị . Lớn lên tôi và chị vẫn giữ mối giao t́nh như ngày cũ . Nếu không có chị khuyến khích cũng như chỉ dẩn bước đầu th́ tôi đă không có gan giỡn chơi với chữ như ngày hôm nay .Chị có một cái tên rất đặc biệt ấn tượng so với mọi người xung quanh gần như là ít bị trùng với ai . Chị bảo do ba chị lấy từ một địa danh kỷ niệm và ghép ra . Chính v́ vậy mà chị dùng nó làm bút hiệu cho ḿnh mà chẳng cần một cái tên khác thay thế .

    Thời mới lớn nghe ai bảo '' Hồng nhan đa truân '' tôi ghét lắm bởi v́ tôi không tin .Tôi được giáo dục trong môi trường mới tôi cho rằng thời bây giờ làm đàn bà con gái mới là số một . Chuyện ǵ cũng được ưu tiên những người như tôi ngày nay đâu có sống trong bốn bức tường của gia đ́nh như xưa . Có sự nghiệp , có ước mơ . Vui th́ đi làm buồn xách giỏ vi vu du lịch . Chẳng ai cản trở , được quyền chọn lựa hôn nhân . Ấy là chưa nói được pháp luật thời nay bảo vệ . Chẳng nói điêu đâu nhé nh́n ra bên ngoài mà xem . Đàn bà bên này nhiều khi li dị xong chợt bất ngờ giàu có .C̣n đàn ông nhiều lúc mém tán gia bại sản tới nơi . Nhưng bây giờ tôi bắt đầu tin có những thứ số phận nó chực chờ để dè bẹp những người đàn bà đă xinh đẹp c̣n thêm tài hoa .

    Thời đi học chị yêu thơ là một cây bút của trường . Chị thương một anh học trên hai lớp . Cuộc t́nh của họ mộng mơ , trong sáng như bao nhiêu mối t́nh đầu khó quên trong đời . Ngay lúc đó gia đ́nh anh được đi Mỹ theo diện HO . Anh không thể bỏ gia đ́nh mà ở lại Việt Nam một ḿnh . Anh nghĩ qua đó được học hành thêm , cố gắng kiếm tiền để lănh chị qua đoàn tụ .Qua tới đấy mới hiểu một chuyện đâu đơn giản như anh nghĩ . Những ngày tháng đầu họ vất vả để theo kịp nhịp sống mới . Anh phải gồng gánh nhiều thứ v́ đám em nhỏ đang tuổi học , tuổi lớn .

    Chị ở bên này ngóng chờ từng cánh thư đang thưa dần . Mẹ chị đau bệnh thường xuyên lo con gái không có ai nương dựa bà khuyên chị lấy chồng . Người mẹ chị chọn là con người bạn thân ở trên xóm chợ . Gia đ́nh họ có một cửa hàng bán vải uy tín . Anh con trai ấy là người hiền hậu , tử tế . Con gái xuân th́ có lúc , trong khi giấc mơ anh rước chị qua đoàn tụ qúa xa vời . Chị lên xe hoa như điều hiển nhiên .

    Sáu tháng sau , chị và chồng đệ đơn thuận t́nh li dị mặc cho gia đ́nh ngăn cản . Giữa họ không có bất ḥa ǵ . Không con cái , không tài sản chung anh chị li dị nhanh chóng dễ dàng . Phiên ṭa kết thúc anh c̣n đưa chị về tận nhà . Lúc chia tay ở cổng , anh bịn rịn mắt long lanh như có nước . Ai tra vấn lư do chị cũng không nói .Chị ôn thi và lên sài g̣n để đi học lại. Chồng chị một năm sau th́ có vợ khác . Gần cả chục năm sau chị mới nói cho d́ tôi biết lư do li dị của họ . Gia đ́nh anh chọn chị v́ chị giỏi giang biết tính toán quán xuyến . Chị không thương anh và anh cũng không thương chị . Người anh thương là một con gái con nhà nghèo ở xóm đạo . Dĩ nhiên là hai gia đ́nh không thể ngồi sui với nhau do những suy nghĩ về tôn giáo và tư tưởng môn đăng hộ đối .

    Cưới nhau về anh vẫn lén đi lại với cô gái kia . Khi chị biết chuyện cũng là lúc cô gái kia phải bỏ đi giọt máu của ḿnh . Chị bảo chị không cao thượng ǵ đâu chỉ là bám víu làm chi để khổ cả ba người . Chị là đàn bà nên chị đau cho nỗi đau đàn bà . Với tính cách của hai người anh và chị măi măi không thể nào nảy sinh t́nh yêu . Thôi th́ chị lui một bước để giữ cái nghĩa cùng nhau . Để vẫn c̣n xem nhau như bạn bè tốt và mưu cầu hạnh phúc cho chính ḿnh .

    Học xong chị trở về quê vào làm trong Ngân hàng ngay thị trấn gần nhà . Ngoài công việc và gia đ́nh chị bắt đầu viết thơ lại như một cách giải trí để cân bằng . Với cá nhân tôi mà nói chị thật sự làm thơ rất hay . Những bài thơ chị viết đằm thắm t́nh yêu như chính tâm hồn của chị . Chị có một lượng độc giả nhất định . Chị cũng từng đoạt giải nhất về thơ do công đoàn tổ chức . Thời buổi công nghệ thông tin tuy không phải là nổi tiếng ǵ nhưng chị vẫn được nhiều người trong giới công chức biết tới . Những bài thơ của chị xuất hiện điều đặn trên báo tỉnh cùng vài tờ báo giải trí văn nghệ được lưu hành trong khối cơ quan nhà nước . Chị cũng hay đi tham gia giao lưu văn nghệ này nọ để gặp gỡ những người có sở thích như chị .

    Một ngày chị gặp một ông nhà '' dăng '' cũng là công chức trong tỉnh . Gọi là ông không sai bởi ông cháu nội , cháu ngoại đầy đàn . Ông sống yên ấm gương mẫu bên vợ con chờ ngày về hưu vui thú điền viên . Ngay lần đầu gặp chị ông đă khen ngợi những bài thơ chị viết . Ông khuyên chị nên thử viết văn bởi ông cho là chị có năng khiếu .Thấy ông bậc cha , chú lại ḥa đồng dễ gần chị lấy làm qúy mến . Chị nghe lời ông chuyển qua viết thử văn . Đầu tiên là đoản văn ngắn sau kế vài bài dạng '' những ǵ trông thấy '' .

    Ban đầu chị e dè nhưng thấy ông hoàn toàn vô tư không có vụ lợi ǵ trong hành động hay ngôn ngữ nên chị cũng yên tâm . Thỉnh thoảng viết được bài văn nào mới chị cũng gởi cho ông xem để cho ư kiến . Đôi khi gặp những chuyện không vừa ư trong công việc chị cũng hay chia sẻ để lắng nghe kinh nghiệm của bậc đi trước . Chị ghé nhà thăm gia đ́nh ông khi có dịp lên tỉnh . Thỉnh thoảng đi cà phê nói chuyện chữ chuyện đời . Hẳn nhiên ông biết câu chuyện hôn nhân đổ vỡ của chị . Cũng như hiểu rơ hơn ai hết những bài thơ chị viết là dành cho người t́nh trong mộng thuở xưa . Dẫu anh và chị không c̣n liên lạc ǵ với nhau và anh bây giờ chắc đă yên ấm bên gia đ́nh .

    Hai năm trước chị quen anh khi đưa đứa cháu đi học . Anh là hiệu phó của trường tiểu học . Góa vợ hơn mười năm một ḿnh nuôi đứa con khôn lớn nhà anh ở xă bên cạnh . Bao nhiêu năm nguội lạnh với t́nh cảm anh bỗng xao xuyến trước chị . Phần chị cũng không ngờ bao nhiêu năm từ chối rất nhiều đàn ông đầy đủ điều kiện giờ lại rung động trước anh .Bạn bè người thân ai biết chuyện cũng vun vào và mừng cho cả anh lẫn chị . Người ta bảo trái cây cuối mùa bao giờ cũng ngon . Hạnh phúc tới muộn luôn là thứ đáng để nâng niu .

    Vui với t́nh yêu mới chị chẳng c̣n hứng thú với chữ và những bài thơ xám xịt ngày cũ . Một hôm tiện đường đi lên tỉnh chị xách mớ trái cây ở quê và ghé thăm ông chú nhà văn . Mấy bữa trước ông gọi điện thoại hỏi thăm chị có khoẻ không ? Sao dạo này ít thấy thơ chị và chị xuất hiện trên mấy tờ báo mạng . Chị nhủ thầm xem như cách cám ơn tấm thịnh t́nh của ông . Chị thành thật đem tất cả mọi chuyện kể như muốn sẻ chia niềm vui .Trong khi chị bảo sắp tới chắc chị sẽ gác bút v́ muốn vun vén t́nh cảm . Chị chẳng c̣n hứng thú để viết nữa . Chị gần như mém té ghế khi ông nhà văn run run (chắc do tuổi cao sức yếu ) bảo rằng : '' Anh để ư thương em từ lâu '' .Khỏi nói chị tá hỏa tam tinh cở nào .

    Nhiều lần chị ngồi xét lại coi ḿnh có làm ǵ khiến người khác hiểu lầm . Nhưng chị đành chịu thua . Uống cà phê được năm lần cũng chưa lần nào nói chuyện ǵ dính dáng t́nh cảm . Chưa nói tuổi ông ta c̣n hơn hơn tía chị ở nhà . Gia đ́nh ông ta rành rành ra đó ông ta cũng luôn ra rả là ḿnh rất hạnh phúc và yêu thương vợ . Chị thở dài nghe có cái ǵ đó thất vọng dâng lên . Thuận theo tự nhiên chị cắt đứt mọi liên lạc giữ khoảng cách an toàn . Cẩn thận hơn nơi nào có ông nơi đó không có chị .


    Cách đây sáu tháng ông nhà văn thông báo với mọi người rằng ḿnh chuẩn bị in tập truyện ngắn thứ hai rất đặc sắc để tặng mọi người . Ông ta lấy câu chuyện mà ông ta cho là hay nhất làm chủ đề có cái tên : Yêu Một Nàng Thơ .Tập truyện ra sao có bao nhiêu truyện th́ chưa ai biết . Nhưng riêng truyện ngắn Yêu Một Nàng Thơ th́ xuất hiện gần như trên tất cả trên những tờ báo văn nghệ , văn gừng quen thuộc . Bằng cái kiểu đi đâu cũng thấy của phương pháp tự post . Hẳn nhiên tờ báo tỉnh làm sao mà thoát được khi ông có chân trong ban biên tập mục thơ văn . Theo mô típ quen thuộc những người bạn văn chương của ông sẽ vào b́nh loạn , phân tích . Ca ngợi tác phẩm ấy mà đem đi dự thi dám hổng chừng nổi tiếng lắm à .

    Truyện ngắn Yêu Một Nàng Thơ kể về mối t́nh của anh chàng sinh viên trẻ và cô nữ sinh duyên dáng xinh đẹp . Họ t́nh cờ quen nhau , yêu nhau nhưng v́ những định kiến giàu nghèo và nhiều thứ khiến gia đ́nh phản đối . Anh sinh viên buồn đời bỏ đi phương xa lập nghiệp . Cô nữ sinh bị gia đ́nh bắt lấy một cậu ấm sau khi gom hết những ǵ có được dâng cho người yêu . Sau đó cô nữ sinh bị chồng bỏ rơi . Mười mấy năm sau anh sinh viên quay trở về khi đă giàu có nứt tường đổ vách và t́nh cờ gặp lại người xưa . Nhưng định mệnh lại bắt họ xa nhau lần nữa v́ anh ta đă có vợ . Không muốn người yêu v́ ḿnh khó xử ,cô quyết định lấy một gă trọc phú . Cốt ư để anh đau ḷng mà trở về với trách nhiệm người chồng , người cha .Tất cả câu chuyện là như vậy . Hay dở tùy người đọc và sóng gió nổi lên từ đó .

    ....

    --- Còn Tiếp ----
    Last edited by SongNhi; 04-15-2014 at 01:56 AM.

  6. #6
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623
    .




    Nạn Nhân Của Chữ
    .....tiếp theo ....

    -----


    Nếu một người b́nh thường xa lạ đọc th́ không có ǵ phải bàn căi . Nhưng với những người như tôi chẳng hạn . Chẳng khó ǵ để nhận ra cô nữ sinh ấy là bản sao được viết dựa trên người thật của chị . Tôi c̣n có thể nhận ra th́ nói chi những người làm chung hay quen biết với chị . Chưa nói khung cảnh trong câu truyện gần như là bê nguyên xi địa danh bên ngoài vào . Dễ dàng nhận ra chị khi đọc những miêu tả liên quan . Môi trường thơ văn chị chơi thuộc giới hạn ít người . Người này quen biết người kia là chuyện b́nh thường.

    Mọi chuyện chẳng có ǵ là nghiêm trọng nếu người này không rỉ tai người kia về nội dung câu chuyện . Thị phi theo những cái nháy mắt , nụ cười ư nhị mà sinh sôi ra . Càng khốn khổ hơn khi thị phi đó rơi vào tay những kẻ vốn không ưa ǵ chị . Đời mà , có ai mà không bị ganh tị , ghen ghét đâu huống chi trong môi trường ghế ít đít nhiều như chị .Tội ǵ mà không nhân cơ hội để d́m nhau . Một đồn mười . Qua bàn tay nhào nặn của những bà thím , bà mợ nhiều '' chiện '' th́ con chuột trở thành con voi có tám cẳng bốn đầu . Cứ như thế lan dần ra cuộc sống cá nhân của chị .Người ta bàn ra tán vào khiến số người biết câu chuyện lan ra theo cấp độ số nhân .

    Với bút pháp tài t́nh của ḿnh ông nhà văn ấy sơn phết cho nhân vật đầy màu sắc . Đầu tiên là má nhân vật chính được ví như kẻ coi tiền trên hết . Bứt ép con gái nếu không chịu lấy chồng sẽ tự vận . Ngày cô nữ sinh lên xe hoa thê thảm c̣n hơn Chiêu Quân cống Hồ ở bên tàu . Coi như là thứ đều bị trói cẳng , trói gị quẳng lên xe hoa . Ơn trời, má chị ở bên ngoài chỉ nghe cô cháu gái kể lại sơ sơ mà đă lên tăng xông . Nếu bác ấy chính mắt đọc dám ngất xỉu chứ chẳng chơi .

    Nhân vật tiếp theo là chồng cô nữ sinh trong truyện được mô tả là một gă đàn ông vô cùng thô lỗ . Có vấn đề trong chuyện gối chăn . Hận nhân vật nữ chính luôn tơ tưởng t́nh cũ và không yêu ḿnh nên chà đạp thân xác không thương tiếc . Người biết chữ nghĩa c̣n hiểu chuyện đôi khi hư cấu để thêm phần hấp dẫn . Người dân quê chữ nghĩa không nhiều , bụng dạ quen đơn giản th́ phân biệt được bao nhiêu đây .

    Coi phim , biết là phim mà mấy bà cô , bà d́ c̣n chưởi bới nhân vật ác tơi bời . Huống hồ được thêm thắt từ những kẻ không ưa chị nó càng trở nên lâm ly hơn . Lâu nay người ta cứ thắc mắc không hiểu v́ sao anh chị li dị chỉ sau sáu tháng cưới nhau . Vậy là hiển nhiên anh bị gán cho cái câu : '' Nh́n mặt hiền lành vậy ai dè biến thái . Hèn chi con vợ không chịu nổi phải bỏ của chạy lấy người mà không dám nói lư do '' .Khốn cho anh chồng cũ của chị không dám ra sạp vải để buôn bán kinh doanh như thường ngày .Uy tín buôn bán bị giảm sút . Đám em của anh tức giận nặng nhẹ đôi lời cùng chị . Đám em chị cũng không vừa đáp trả lại .Chút t́nh nghĩa giữa hai gia đ́nh và anh chị cũng theo đó mà sứt mẻ tan tành

    Người cuối cùng là anh người yêu của chị hiện tại .Anh th́ không tin cũng không để ư cái gọi dư luận nhưng nhà anh th́ khác . Gia đ́nh anh lập tức mở cuộc họp gia đ́nh và kết qủa đưa ra là ngày cưới của anh chị được dời lại vô thời hạn . Người ta xầm x́ non già chị trước nay đoạn tuyệt với đàn ông không phải treo cao giá ngọc mà phía sau đă có một người t́nh trong bóng tối . Những vật chất chị vất vả dành dụm mua được bây giờ được gán là do ông bồ việt kiều tặng coi như bù đắp . Người ta c̣n kháo nhau hằng năm anh bồ cũ đều về Sài G̣n để nem chả cùng chị . Không có lửa sao có khói bằng chứng là những bài chị viết đều khóc cho chuyện t́nh oan trái .

    Trong truyện ông nhà văn ấy mô tả nhân vật nam chính đẹp trai hào hoa cở Brad Pitt ấy . Đàn bà con gái thấy th́ chỉ có ḅ lết chạy theo , mỗi tội có vợ thôi . Chưa nói là ngoài h́nh dáng anh ta c̣n cực kỳ phong độ lái xe hai cửa cở Audi R8 lướt trên đường . Đẹp ngất ngây con gà tây chớ chớ chẳng phải thường . Anh ta c̣n văn hay chữ tốt nh́n con gà là xuất khẩu thành thơ ra Phượng Hoàng liền . Chả trách nữ nhân vật chính yêu sống yêu chết .

    Khổ nỗi có lấy kính hiển vi soi từng con chữ cũng chẳng phát giác ra được nguyên bản của nhân vật ấy là ông lăo đầu hói , răng rụng chạy chiếc Wave tàu . Duy chỉ có chị và một số người biết rơ mà thôi . Dựa theo mô tả như : sở thích , tính cách vv.vv . Anh bạn ngày cũ của chị có nhai mười cây bút cũng không làm nổi hai câu thơ . Nói chi tới chuyện là một nhà văn nghiệp dư nhưng rất được mến mộ như nhân vật nam chính kia .Thế mới biết chữ nghĩa nhiều khi có ma thuật c̣n hơn của mấy bà phù thủy trong truyện cổ tích của con nít thường đọc .

    Tác giả vô t́nh hay cố ư th́ có chính ông ta mới biết được . Ông ta có thêm bao nhiều người hâm mộ nữa th́ không ai biết . Nhưng hậu qủa th́ chị lănh đủ . Những bạn bè thương chị ngoài tội nghiệp an ủi chị th́ cũng không thể làm ǵ khác . Chẳng lẽ đi kiện nhau , kiện về tội ǵ ? Bôi nhọ danh dự người khác chăng . Ông ta đâu viết ǵ bậy bạ kiện ở đâu ? Cũng đâu có dại mà gọi đính danh tên họ thật của chị . Đâu ai bị bỏ tù về sản phẩm tưởng tượng của ḿnh trong khi nó không liên quan chính trị , quốc gia hay thuần phong mỹ tục .Nói không khéo tập hai ông ta cao hứng cho nhân vật chính thành ả cave nào th́ càng thêm khốn . C̣n như năn nỉ ông ta hủy nó đi . Nhưng đâu có tẩy nảo được những người đă đọc . Chưa nói cái thế giới mạng bây giờ mênh mông , xóa được hết mới sợ . Há miệng mắc quai trăm sai ngàn sai cũng do chị . Chị không nói th́ làm sao người ta biết rơ ngọn ngành . Tóm gọn lại bụng làm dạ chịu vậy thôi .

    Ban đầu chị im lặng nín nhịn với hy vọng tất cả nhanh chóng ch́m xuống . Giải thích với đôi người thân quen là trùng hợp . Liên tục mấy tháng chị chịu không biết bao nhiêu những cái nh́n soi mói cùng những câu nói bóng gió . Chị khóc thầm mất ngủ không ít đêm . Tất cả làm chị trở nên stress nặng ảnh hưởng nghiêm trọng tới công việc hiện tại .Đôi ba tháng sau những đàm tiếu lắng bớt xuống như lẽ tự nhiên . Nhưng những vấy mực về chị th́ không hề phai .

    Trong mắt nhiều người chị là một kẻ không ra xét về nhiều mặt . Vài người bạn thơ cũ cũng lánh xa chị . Người rành chữ nghĩa như họ biết truyện th́ phải có hư cấu không phải phóng sự mà sao y bản chính . Nhưng người ta lại xầm x́ rằng chị và ông nhà văn có ǵ đó mờ ám với nhau .Nếu không ông ấy đâu có đưa chị vào tác phẩm của ông . Đâu có bỏ công tô son trét phấn cho chị thành xinh đẹp mĩ miều . Kẻ ganh tài lại được dịp dè bĩu . Lắm kẻ ác miệng c̣n bảo chị lấy thân nuôi chữ , lấy cái thật đi mua danh ảo ...

    Cuối cùng rồi anh người yêu hiện tại cũng chia tay với chị . Anh không thể vượt qua hay chịu đựng được những đàm tiếu về con đường t́nh ái phức tạp chị . Anh biết chị vô tội nhưng người nhà anh , mẹ và con cái đều nhất quyết phản đối . Anh làm trong môi trường sư phạm càng cần phải gương mẫu . Anh không thể quay lưng với mọi người để tiếp tục cùng chị . Chị hiểu anh , chị thông cảm nhưng trước chị đă buồn giờ càng buồn thêm .

    Sau chuyện anh rút lui người ta càng được dịp tiếp tục mổ xẻ . Người ghét không hiểu bảo đáng đời . Người thương hiểu cũng trách chị không ít . Trách chị tuổi đó c̣n dại dột không biết lựa bạn mà chơi . Đàn bà con gái nấu cơm ngon là được rồi đèo bồng văn thơ làm chi cho chuốt họa vào thân . Ngày trước chị thường tham gia những sinh hoạt cộng đồng hoặc hay cùng bè bạn cà phê tán gẫu . Bây giờ ngoài giờ làm chị rút ở trong nhà . Ngay cả sở thích làm thơ hay chat chít cũng dẹp qua một bên bởi chị đă đủ hăi hùng rồi .

    Cuối năm ngoái khi xét thưởng để thăng chức . Do năng lực làm việc về sau của chị giảm sút , không tốt. Vị trí trước đây ai cũng chắc tám phần thuộc về chị giờ dành cho cô bạn đồng nghiệp . Bao nhiêu nỗ lực cố gắng của chị trong một thời gian thành công cốc đổ sông đổ biển . Buồn phiền , chán nản nhiều thứ chị xin chuyển công tác về một chi nhánh trong vùng sâu . Cách trị trấn đang ở khá xa đường đi khó khăn v́ phải qua sông , qua phà . Cuối tuần chị phải về thăm nhà nếu không muốn một ḿnh lẻ loi nơi ấy .

    Trước giờ chị vẫn thường xuyên email cho tôi để chia sẻ chuyện tṛ vui buồn . Dạo gần đây ngoài những điều đó thỉnh thoảng kèm theo một bài thơ . Email tôi nhận vào hôm nay cũng như thế .Tôi không thuộc nhóm người ủy mị hay giỏi đọc tâm tư người khác qua chữ . Với tôi chữ và người là hai phạm trù khác biệt . Nhưng thú thật tôi thấy trong ḷng dâng lên rất nhiều cảm xúc khi đọc xong bài thơ lần này . Tôi cảm nhận được từng câu chữ cay đắng , bức bối đè nén và cả chua xót .

    Đôi ba lần tôi gợi ư chị tạo một cái nick . Sau đó vào chơi thơ ở trang web tôi đang chơi cho có chị có em . Trước là giải trí sau là bởi v́ tôi thực sự thích thơ của chị . Ở nơi đó gần như không ai biết ǵ về chuyện trước đây của chị . Nhưng chị đều từ chối , chị bảo rồi cũng có những người đọc nhận ra qua cách viết . Thế giới ảo đôi khi cũng không khác chi thế giới thật một người biết ắt sẽ có hai người biết và cứ như thế . Đành rằng , không ai nói ǵ hay động chạm tới ai trên ấy . Nhưng trên hết là chị qúa sợ , qúa chán những điều xảy ra đằng sau cây bút . Không muốn post những cái ḿnh viết ra ngoài . Dẫu chị vẫn yêu thơ , yêu chữ tha thiết .

    Đêm nay tôi mở tất cả email của chị và ngồi đọc lại những bài thơ chị gởi .Tôi thừ người trong niềm suy tư của cá nhân riêng ḿnh . Nhớ tới cái dáng lủi thủi của chị dắt xe ra đầu ngơ để trở về nơi làm vào chiều chủ nhật . Tự dưng , tôi nghe có một nỗi buồn man mác đang lảng văng quanh ḿnh . Nỗi buồn ấy bước ra từ suy nghĩ của tôi hay từ những vần thơ vừa đọc tôi cũng chẳng biết nữa .

    Ôi ! Chữ với nghĩa , văn với thơ . Chữ th́ nằm sờ sờ ra đó chứ cái '' nghĩa '' nhiều khi bị chuột gặm mất tiêu rồi .

    Song Nhi


  7. #7
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623
    .





    Truyện Ngắn

    Ruột Thịt Tình Thân

    Tin chị Thơm bị chồng bỏ lan ra nhanh chóng đầu trên xóm dưới .Có người nói tội nghiệp chị đẹp người đẹp nết , con nhà ăn học mà số long đong .Nhưng có người lại mừng dùm và họ coi đó như giải pháp mà ông trời giải thoát cho chị khỏi cảnh khổ .Chị Thơm là con gái duy nhất trong ba người con của thầy giáo Thức ở xứ này .

    Thời sinh tiền lúc c̣n sống thầy và ông chủ tiệm vàng Kim Vinh là bạn tâm giao nối khố có nhau dù một người làm buôn bán một người theo nghiệp chữ nghĩa thánh hiền .Ngay khi chị Thơm chỉ là trẻ thơ lúc nghe ông Vinh muốn kết thông gia cho hai gia đ́nh càng thân hơn ,thầy giáo Thức đă đồng ư ngay. Thơm từ nhỏ đă sáng dạ học đâu nhớ đó , thương con nên lớn lên ba chị cho chị lên ở nhờ nhà người cô ruột trên Sài G̣n để tiếp tục việc học . Bắt đầu hiểu biết Thơm đă nhiều lần dùng dằng phản đối chuyện hứa hôn của ba chị khi ai đó đề cập đến .Xét cho cùng chị cũng không sai bởi xứ này ai mà không biết Huân con trai lớn ông chủ tiệm vàng Kim Vinh học hành th́ ngu dốt nhưng ăn chơi trăng hoa th́ có tiếng .

    Năm đó tự nhiên ông Vinh bị một căn bệnh lạ , chạy chữa nhiều thầy thuốc mà bệnh có vẻ không thuyên giảm .Khi thầy giáo Thức sang thăm ông bèn nhắc chuyện xưa và muốn tiến tới hôn nhân cho con trai ḿnh .Trước là được yên ḷng nhắm mắt v́ con nên bề gia thất do ông Vinh biết rất rơ Thơm là cô gái rất tốt .Thêm vào cái hy vọng là biết đâu hôn lể xua đi được cái vận hạn xui xẻo đang đè ám gia đ́nh ông . Năm 19 tuổi Thơm được ba ḿnh gọi về quê và lấy chồng trong cái không khí gấp rút của đám cưới đang chuẩn bị . Lúc đầu Thơm phản đối bằng cách bỏ ăn và khóc lóc không ngừng .Nhưng đến khi ba chị dọa thắt cổ tự vận nếu chị dám từ hôn làm trái ngược lại lời hứa mà ông coi trọng như núi . Đến nước đó th́ Thơm hết cách đành theo ư ba ḿnh về làm vợ Huấn.

    Cứ tưởng Huấn chồng chị Thơm lấy được người vợ như chị , anh ta hẳn vui mừng mới đúng .Nhưng vốn tính nhỏ nhen thêm vào bản chất gia trưởng Huấn thấy chướng mắt v́ sự học vấn của vợ. Trong khi chị vận dụng cái giỏi giang của ḿnh để gánh vác việc nhà chồng th́ Huấn sau khi tỏ rỏ đường đi lối về với cô vợ trẻ anh ta lại miệt mài với những thú vui t́nh ái bên ngoài .Từ khi sinh Thu con gái đầu ḷng chị Thơm nhiều lần khuyên chồng nên để đức cho con đừng đi gạt gẫm những cô gái khác nhưng Huấn gạt bỏ ngoài tai .Thậm chí nhiều lần c̣n hạ cẳng tay , thượng cẳng chân với chị khi say. Nhất là sau khi ba chồng chị là ông Vinh qua đời th́ Huấn không c̣n phải e dè , kiêng kỵ̣ ̣một ai.

    Một lần đoàn gánh hát của ông bầu Tám Ít về đây hát , Huân đi xem và đâm ra mê mệt Hai Như cô đào nh́ của gánh .Khác với những lần trước lần này Huấn trong mắt Hai Như là con mồi lớn nên Hai Như quyết không buông , cô xơ mũi Huân một cách nhanh chóng .Vốn xuất thân lang bạt nên Hai Như không dể dàng ǵ trở thành tṛ chơi của Huân cô buộc Huân phải cho cô danh chính ngôn thuận khi cô có mang .

    Thế là sau 9 năm ,chị Thơm đành chịu tiếng bị chồng bỏ bởi không chịu nổi sự cay nghiệt cũng như những trận đ̣n thừa sống thiếu chết của Huân gần đây . Thầy giáo Thức ba của chị cũng qua đời vài năm trước đó nên chị cũng không muốn níu kéo. Chị đồng ư ra đi với hai bàn tay trắng không làm phiền Huân cưới vợ mới nhưng bù lại Huân phải để chị dẩn bé Thu lúc này được 5 tuổi đi theo ḿnh . Buồn cho phần số dang dở của ḿnh và cũng không muốn ở lại quê nơi có nhiều kỷ niệm gợi chuyện phiền ḷng chị Thơm dẫn con gái lên lại Sài G̣n . Ban đầu chị tá túc ở nhà cô ruột như trước . Sau đó chị mang số tiền cha mẹ ruột cho pḥng thân khi xuất giá lấy chồng làm vốn mua bán .Chị mở một sạp bán trái cây và thuê căn nhà nhỏ gần đấy cho tiện việc đi về mẹ con chị sống yên ả vui vẻ với nhau .

    Dạo gần đây có một anh chàng người Mỹ thường ghé mua trái cây chỗ chị . Anh ta gây sự chú ư cho Thơm bởi anh ta nói được tiếng Việt rất rành khác với những anh chàng Mỹ lớ ngớ thỉnh thoảng vẫn ghé chổ chị mua hàng . Anh chàng người Mỹ John Smith ấy cũng thật bất ngờ khi thấy cô chủ hàng nói rất chuẩn thứ ngôn ngữ mẹ đẻ của ḿnh và là một người có ăn học. Lúc đầu chỉ là tṛ chuyện xă giao lâu dần họ thành bạn .Dù hai người cách xa nhau về h́nh thức lẩn nơi sinh trưởng nhưng họ lại khá hợp nhau trong nhiều cách nghĩ . Hơn một năm sau John ngỏ lời với muốn cưới Thơm làm vợ. Phần Thơm thật sự chị dành rất nhiều cảm t́nh cho John nhưng chị cũng e ngại sự cách biệt và tiếng đời thường mĩa mai những người phụ nữ lấy Mỹ thời đấy nên chị c̣n lưỡng lự chần chừ .Nhưng tấm chân t́nh của Louis khiến chị cảm động .Hai năm từ ngày họ quen biết chị dẹp cửa hàng về làm bà Smith .

    Mười mấy năm trôi qua gia đ́nh chị Thơm có thêm một trai hai gái . Peter được 13 tuổi , Mary 11 tuổi và Ann 9 tuổi. Ngoài xă hội John là người khá thành công về kinh doanh nhưng khi về nhà John là người chồng có trách nhiệm .Anh ta đối xử với Thu cũng như những đứa con khác của ḿnh hết mực yêu thương không hề có sự phân biệt .Gia đ́nh họ sống đầm ấm hạnh phúc ngoài những lúc đến trường ở nhà chị Thơm vẩn gọi con bằng những cái tên tiếng Việt là Phú , My và Ái .Khác biệt nhau về mái tóc và cả màu da nhưng bốn chị em Thu lại quấn quưch ḥa thuận ,luôn gắn bó bên nhau không rời .

    Năm 1975 lúc này Thu đă 21 tuổi đang theo học một trường Dược ở Sài G̣n .Một ngày chị Thơm nhận được tin Huấn chồng cũ của chị tức là ba ruột của Thu ở quê qua đời đột ngột v́ một cơn đột qụy .Đúng ra chị Thơm không muốn về bởi t́nh h́nh lúc đó có nhiều thay đổi và Huấn từ lâu không hề nhắc nhở hay đá động ǵ tới đứa con gái của ḿnh là Thu . Nhưng cuối cùng chị cũng dẩn Thu về chịu tang cho đúng phép tắc dù ǵ họ cũng là cha con .Phần chị th́ xem như nghĩa tử nghĩa tận đến thắp một nén hương cho phải đạo làm người , hơn nữa chị không an tâm để Thu về một ḿnh .Sau đám tang ngay lúc chị chuẩn bị trở về Sài G̣n th́ thời thế thay đổi trong một đêm phải chờ đến cả tuần sau và bằng nhiều cách mẹ con chị mới lặn lội trở về được Sài G̣n .

    Nhưng khi chị Thơm và Thu lên tới Sài G̣n th́ mọi chuyện đă khác lạ hoàn toàn . Dâu bể đổi dời chỉ trong khoảng thời gian ngắn , chị không thể vào được nhà cũ bởi chúng bị tịch thu nên chị không lấy được thông tin hay địa chỉ liên quan ǵ tới chồng ḿnh ở Mỹ .Cũng không thể hỏi thăm ai giữa cái lúc hổn loạn ấy chị dành dẩn Thu nương náu , mưa sinh ở một quận gần đó và cố gắng hết khả năng để nghe ngóng liên lạc với chồng và con của ḿnh trong vô vọng. Ngày xưa v́ người ở quê hay kỳ thị , dè bĩu và lo cho sự an toàn của chồng vào thời c̣n chiến tranh .Chị Thơm chỉ dẩn duy nhất Peter về quê ngoại chơi hai lần mà thôi .Không cho John cùng hai con gái nhỏ về thăm quê lần nào.Bởi má chị vẩn lên thăm gia đ́nh chị ở Sài G̣n thường xuyên .Do chị cũng ỷ y đâu có dè cuộc đời có những thay đổi như vậy .Thời gian dần trôi không một tin tức nào về họ dù là sống chết . Phần lo lắng thương nhớ con nên sức khoẻ chị Thơm mỗi ngày một kém .Rồi chị qua đời vào một đêm mưa sau cơn bệnh trong tay vẩn c̣n nắm chặt tấm ảnh gia đ́nh của ḿnh .Lúc lâm chung không biết có phải c̣n tiếc nuối hay ấm ức mắt chị mở trừng trừng khiến Thu khóc than tức tưởi khấn nguyện rằng sẽ cố gắng t́m được những đứa em và mang chúng về .

    Phần John Smith vào lúc mọi người nhốn nháo rồng rắn di tản dù không muốn bỏ vợ ḿnh lại nhưng John không c̣n cách nào khác hơn đành dẩn ba người con của ḿnh lên máy bay về Mỹ trong nổi đau đáu lo lắng . Khi về đến xứ sở anh ta cũng cố gắng liên lạc với vợ ḿnh nhưng ngoài tên họ của vợ và con gái .John chỉ biết thêm địa danh quê vợ là Xào Bân chứ không hề có thông tin ǵ khác .Đường phố c̣n thay đổi tên th́ nói chi muốn t́m một con người giữa cái đất Sài G̣n mênh mông ấy .Ba năm sau trên đường đi làm về John qua đời trong một tai nạn giao thông thảm khóc .Những đứa con của anh được chuyển về sống với ông bà nội ở bang Texas. Gia đ́nh họ lạc nhau từ đó...



    Last edited by SongNhi; 03-31-2014 at 02:02 PM.

  8. #8
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623
    ....




    Ba mươi lăm năm sau

    Thu bây giờ tóc đă bạc hơn phân nữa và lên chức bà Ngoại chị lấy chồng có được ba người con .Chồng chị là người đàn ông tốt và hiền lành .Các con chị vẩn sống và làm việc ở Sài G̣n .C̣n chị và chồng về sống ở quê vào 5 năm trước trên mănh đất hương hỏa của bà Ngoại chia cho mẹ chị ngày xưa , vui thú cùng vườn cây ao cá, như bao người có tuổi khác .Cuộc sống chị êm đềm , hạnh phúc như bao gia đ́nh an phận b́nh thường nhưng dù bao năm trôi qua trong ḷng Thu vẩn không quên được nổi nhớ về những người em của ḿnh .Thỉnh thoảng nh́n những tấm ảnh cũ đă úa vàng mà chị lưu giữ như một báu vật, chị lại chảy nước mắt .Chị khóc khi hồi tưỡng cái khoảng khắc ngày xưa đút cơm cho những đứa em của ḿnh .Chị nhớ rơ đứa nào thích ăn ǵ , tính nết ra sao .Nhớ lúc chạy giởn trong khoảng sân nhỏ cùng nhau giờ không biết họ lưu lạc phương trời nào và có b́nh an không ?. Hiểu nổi khổ tâm bao năm của chị Thu các con chị cũng giúp mẹ bằng mọi cách họ có thể .Từ những phương tiện thông tin hiện đại đến nhờ cả đại sứ quán giúp đỡ , nhưng thông tin qúa ít ỏi và trôi qua nhiều năm nên sự t́m kiếm của họ cũng rơi vào im lặng .

    Peter ,Mary và Ann hiện tại cũng đă có gia đ́nh và con cái họ khác xưa hoàn toàn .Vốn Việt Ngữ của họ gần như là mất hết , ngoại trừ Mary do làm quản lư ở một hăng có nhiều người Việt nên cô c̣n nói được chút ít . Nhưng ba người họ vẩn không quên người mẹ và chị của ḿnh .Họ về Việt Nam rất nhiều lần nhờ sự giúp đở của nhiều nơi .Nhắn tin trên báo để t́m kiếm nhưng tất cả vẩn không có tin tức ǵ ,họ cũng không có nhiều manh mối để mở rộng việc t́m kiếm . Năm 2010 Peter lúc này đă 48 tuổi nhân dịp nghĩ thường năm anh ta dẩn theo cô vợ người Mỹ của ḿnh là Jessica về Sài G̣n du lịch .Lần đó khi đang ngồi trên chuyến xe tham quan của một đoàn du lịch chuẩn bị đi đến điểm vui chơi theo lịch tŕnh .Là người vui tính Peter tṛ chuyện cùng anh hướng dẩn viên là ngày xưa ḿnh được sinh ra ở Sài G̣n .Nhắc về kỷ niệm vô t́nh Peter nói rằng quê ngoại ở Xào Bân bằng một thứ tiếng Việt lơ lớ. Có một vị khách lớn tuổi trong đoàn nghe được .Ông ta nói là ông ta biết một nơi trước kia gọi là Xẻo Bần chứ không phải là Xào Bân .Đó là một làng nhỏ do dân địa phương tự đặt tên ấy v́ có cái rạch nhỏ chảy cắt ngang qua.Mà bây giờ không c̣n ai gọi là Xẻo Bần nữa họ gọi bằng tên một thị trấn khác.

    Không biết có cái ǵ xui khiến Peter vội lấy giấy bút ra và nhờ ông ta ghi lại chính xác nơi đó bằng cái tên hiện hành ngày nay. Bỏ dở chuyến đi chơi Peter cùng vợ ngược về Sài G̣n t́m đến trung tâm lữ hành du lịch và ngỏ ư muốn thuê một hướng dẩn viên thông thuộc miền Tây để đi đến địa danh mà vị khách lạ cho. Khi họ đến nơi th́ gần như không c̣n vết tích nào giống trong kư ức của Peter .Anh ta nhớ ngày xưa phải đi bằng thuyền nhỏ và cây cỏ hoang dại .C̣n nơi anh ta đến ngày nay là thị trấn sầm uất đông đúc xe cộ chạy xuôi ngược .Thấy vẻ thất vọng của Peter anh hướng dẩn viên cũng không biết làm sao hơn đành cùng người tài xế chở hai vợ chồng ông khách người Mỹ đi loanh quanh cho đúng theo tŕnh tự một chuyến tham quan .Xe chạy dọc những con lộ nhỏ và anh hướng dẩn viên giảng giải đây là một vùng chuyên về trồng trái cây .

    Chợt lúc đó chuông nhà thờ đổ hồi chuông ban trưa thông lệ .Như có một thứ giác quan mách bảo Peter đ̣i được đến nơi đó .Cả nhóm họ rời xe đi bộ trên con đường làng khi đứng trước căn nhà thờ có tuổi thọ gần cả trăm năm được xây từ thời Pháp đô hộ. Peter gần như là không kèm được sự xúc động bởi anh ta nhận ra đây đúng là quê ngoại ḿnh mà ngày xưa anh được mẹ dẩn về .Qua bao nhiêu năm nhưng cũng may là cái nhà thờ ấy vẫn không thay đổi h́nh dáng kiến trúc cũ .Nhất là cái vị trí nằm ngay ngă ba sông rất đặc biệt .Peter nhớ một cách rơ ràng như vậy do có một lần khi về quê chị lớn là Thu dẩn em trai ḿnh đến đây chơi .Đang vui đùa chợt Peter tự nhiên bị chảy máu cam không rơ nguyên nhân khiến Thu hốt hoảng cầu cứu. Chính một vị ma-soeur hiền lành đă kêu Peter nằm ngay xuống trước sảnh nhà thờ và ngước mặt lên ngay cho máu ngừng chảy .Trong khi bà đặt chiếc khăn lạnh trên trán của Peter để hạ nhiệt độ. Theo trong trí nhớ của Peter nhà bà ngoại đi bộ cách đó một đoạn nhưng hướng nào th́ anh ta mơ hồ không nhớ nổi .

    Vốn nhạy bén sau một hồi suy tính Peter nhờ anh hướng dẩn viên hỏi thăm những ai nhiều tuổi từng sống nơi đó về người đàn bà có tên Ba Thơm có con gái tên Thu .Nhưng già trẻ không một ai biết bởi ngày trước chị ba Thơm chỉ thỉnh thoảng về thăm quê rồi đi .Số người c̣n lại họ đến ở nơi đây mới độ hai , ba chục năm th́ làm sau biết chuyện ngày xưa cũ .Thêm nữa ở quê người ta thường gọi theo thứ ít ai gọi tên nên chẳng ai biết người đàn bà mà Peter muốn kiếm là ai .Cuối cùng Peter chỉ c̣n cách ghi lại địa chỉ khách sạn ở Sài G̣n nơi ḿnh trú ngụ cùng số điện thoại cá nhân đang tạm dùng trong thời gian ở Việt Nam . Peter hứa sẽ hậu tạ cho bất cứ ai có tin tức về hai người ḿnh đang cần t́m .Đúng lúc kẻ ghi người viết th́ có một người đàn bà đứng tuổi đi chợ về ngang do ṭ ṃ bà ta rẽ đám đông vào xem .Khi biết rơ câu chuyện bà ta chậm răi nói:

    -Tui biết có chị kia ở cạnh nhà bà sui gái của tui .Nghe đâu tên của chỉ là Hai Thu mà tui không nghe chỉ có anh chị em chi hết .Chị mới về đây sống độ mấy năm thôi không biết có phải chị Thu ǵ mà ông ấy muốn kiếm không ? Nhà chị ấy tuốt dưới xóm dưới đường hơi khó đi một chút.

    Sau khi nghe anh thông dịch nói lại , không bỏ sót một tia hy vọng vào , Peter vội khẩn khoản bà ấy giúp ḿnh. Họ chọn ra giải pháp cả nhóm sẽ ngồi ở quán cafe đầu chợ .Trước là chờ gặp người tên Thu mà người đàn bà ấy vừa nói . Sau là uống ít nước và nghĩ ngơi tạm bởi v́ nhóm họ điều thấm mệt sau hàng nữa ngày trời đi tới đi lui. Người đàn bà kia th́ lên một chiếc xe honda ôm đă được Peter trả tiền tới nhà chị Thu và nhắn chị ấy có người cần gặp ngồi chờ nơi quán nước trước cổng chợ.




    .
    Last edited by SongNhi; 03-31-2014 at 02:01 PM.

  9. #9
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623
    .

    Buổi xế trưa , sau bữa cơm chị Thu đang cho mấy con gà ăn trước sân như thường nhật chợt có tiếng xe honda dừng trước cửa. Khi nghe nói có ông tóc vàng mắt xanh cần gặp một người tên Thu .Trước sống ở Sài G̣n và cở bằng độ tuổi của chị v́ có chuyện cần , chị hai Thu đă luống cuống tay chân , buông luôn cái thau đựng cơm nguội xuống sân nhà .Chị không kịp cám ơn người đàn bà tốt bụng mà vội chạy vào lấy cái nón lá và lên tiếng gọi ông chồng ḿnh đang lui cui sau vườn.Tay chị run rẩy đến nổi không thay nổi cái áo bà ba nên chị mặc nó tṛng đôi vào cái áo đang bận .Chị lập cập không giấu được vẻ hồi hộp của ḿnh khi ngồi lên chiếc xe do chồng ḿnh nổ máy chờ sẳn chạy vội ra chợ.

    Ở quán cafe mọi người không dấu được ánh mắt ṭ ṃ trước hai vị khách ngoại quốc đang ngồi chờ như ngóng trông ai đó. Xe ngừng trước quán chị Thu bươn bả đi vào , đám đông khẽ nhích ra nhường lối cho chị . Năy giờ đi ngoài trời chói nắng nên chị lột vội cái nón lá quẳng vô góc để nh́n cho rơ , Peter cũng vội vă đứng lên .Không cần phải nói hay hỏi han điều ǵ chỉ cần nh́n mặt Peter chị Thu đă biết đó chính là em trai của ḿnh bởi Peter giống cha anh ta John Simth thuở xưa như tạc .Chị Thu khóc ngất nói trong tiếng nấc :

    -Em ơi ....Phú ơi ....

    Cơn xúc động dâng lên cao độ khiến chị Thu loạng choạng như muốn ngất .Peter vội đở lấy chị ḿnh d́u chị ngồi xuống ghế anh ta cũng khóc khi nh́n gương mặt của chị Thu với những đường nét của mẹ ḿnh ngày xưa. Nhoài người tới ôm lấy người chị của ḿnh Peter lắp bắp bằng một thứ tiếng Việt ngọng nghịu :

    -Chị ... chị Hai ... Phú nè ...chị chị Hai

    Tiếng chị Thu miếu máo ngắt quăng từng chập :

    -Mẹ mong chờ mấy em biết bao nhiêu... hu..hu ...mẹ mất rồi em ơi .

    Trong khi Jessica vợ của Peter nhẹ đưa cánh tay vỗ vỗ lên lưng chồng ḿnh như sẻ chia dù cô không hiểu chuyện ǵ đang xảy ra cũng như người đàn bà kia nói ǵ .Th́ chồng chị hai Thu biết rơ câu chuyện hơn do vợ ḿnh thường kể nên anh cố giấu đi vẻ xúc động bằng cách nói như phân bua:

    -Em của vợ tui , chị em ruột ấy thất lạc mấy chục năm rồi không tin tức chi hết.

    Nh́n thấy một ông ngoại quốc cao lớn nắm chặt tay một người đàn bà Việt Nam mănh mai miệng chỉ lắp bắp được vài chữ ''chị ơi..''.Một số người trong quán hôm ấy khẽ lén lau đi giọt nước mắt vừa ứa ra

    Một buổi tối của hai tháng sau .Nhà chị Thu đèn đuốt mở sáng choang nhiều người đi tới đi lui .Mấy bà chị th́ nhỏ to dưới bếp bên cạnh nồi cháo gà và vài món ăn nhẹ .Họ lo không biết những ông bà người Mỹ ở nhà trên có ăn được những món ăn Việt Nam không và nêm như vậy có vừa khẩu vị của họ chưa . Vài người trẻ trong xóm ngồi ngoài mấy cái ghế tre trước hiên của nhà chị Thu . Đôi ba ông cụ bà cụ lớn tuổi một chút ngồi trong pḥng khách cùng chị hai Thu , Peter , Mary và Ann. Họ tới mừng cho chị khi nghe được tin chị em trùng phùng sau bao năm và ṭ ṃ chờ nghe câu truyện có phần hơi ly kỳ của họ .

    Bốn chị em của chị Thu ngồi trên bộ di văng nói chuyện với nhau . Mary c̣n nói được chút ít tiếng Việt , Peter và th́ nhớ được một vài câu xă giao ngọng nghịu . Riêng Ann th́ không nhớ một câu nào , cả ba người họ phải nói qua người phiên dịch đang ngồi trên cái ghế nhỏ cạnh đó .Chị Hai Thu đưa khăn lên lau nước mắt khi nghe Peter kể sau khi ba chết họ về sống cùng ông bà ở nơi mới . Đi học Peter hay bị bọn trẻ chọc ghẹo kỳ thị v́ là con lai . Khiến cậu ta đánh nhau đến nổi chút nữa th́ bị đuổi học. Chị lại cười khi Mary nói lúc về Mỹ muốn ăn trứng ấp thảo với cháo trắng như ngày xưa mẹ nấu ở Việt Nam nhưng đành chịu v́ không biết cái trứng đó tên là ǵ.Bao nhiêu năm Mary luôn cảm thấy tủi thân và không vui khi ai đó hỏi về nguồn cội bởi Mary không biết trả lời họ ra sau.

    Ra vẻ ái ngại Ann nh́n họ rồi khẽ nói ,qua người thông dịch :

    Lúc đầu khi nh́n những tấm ảnh cũ ố vàng ngày xưa và nghe anh Peter thông báo t́m được chị và nhắn thu xếp về gặp nhau .Cô được một vài người khuyên nên cẩn thận để tránh sự nhầm lẩn thậm chí biết đâu chừng đó là sự giả trá , lường gạt . V́ khi đi cô là người nhỏ tuổi nhất rồi sống ở môi trường không có người Việt nên kư ức về chị trong cô không c̣n được rơ nét như hai anh chị ḿnh . Nên cô thật sự có phần dè dặt ,không tin lắm nhưng trên đường về đây khi ghé qua quán ăn tạm ở dọc đường , chị hai Thu đă ngăn cô lại khi cô định ăn một bát súp. Chị ấy nói rằng súp đó được nấu bằng tôm mà chị biết rơ Ann từ nhỏ đă dị ứng với đồ biển. Rồi chị nhờ người thông dịch hỏi giúp chị vết sẹo trên đùi Ann có biến mất theo thời gian không hay là to hơn .Ann cố ư hỏi vặn lại vết sẹo ǵ ? Chị Hai Thu nói ngày trước Ann từng bị té vào chậu hoa sau vườn nhà nên đùi có một vết thẹo khá dài , chính chị đă băng lại giúp cô .Ann đưa khăn giấy chậm nước mắt bằng vẻ bối rối , xúc động cô ngỏ lời xin lỗi chị ḿnh v́ những nghi ngờ trước đó . Bởi bây giờ cô đă tin chị thật sự là chị Hai của cô ngày xưa. Ann hứa với chị khi về Mỹ sẽ cố gắng học thêm ít tiếng Việt để có thể trực tiếp nói chuyện với chị mà không cần phiên dịch

    Sáng hôm sau khi tia nắng b́nh minh vừa hiện ra ở chân trời , gió d́u dịu mùi sương sớm .Trước ngôi mộ của d́ Ba Thơm nơi phần đất hương hỏa giữa đồng . Bốn mái đầu rấm rức khóc và cúi lặng thật lâu .Trong mùi hương trầm và những bó hoa thơm lan tỏa lăng băng , tiếng chị hai Thu nghèn nghẹn khấn :

    -Má ...con dẩn mấy em đến thăm má .Xin má linh thiêng phù hộ độ trị cho chị em con và xin má an ḷng yên nghĩ.

    Một ngày cuối chiều ở sân bay , khi tiếng loa thông báo giờ khởi hành . Ṿng tay của chị em họ lại vội vă ôm lấy nhau giữa khóc - cười . Họ hứa sẽ quay lại sớm vào một ngày nào đó cùng gia đ́nh của ḿnh . Mary vội nói cùng chị bằng cái âm chưa chuẩn và quơ tay như minh họa cho lời nói:

    -Em biết Việt Nam gọi ngày chết là đám giỗ rồi .Đám giỗ má vào mùng 9 sau tết Việt Nam. Tụi em sẽ về vào ngày đó hằng năm .Chị Hai yên tâm giữ sức khoẻ .

    Mắt chị Hai Thu vẫn c̣n đỏ và đầy nước nhưng miệng chị cười tươi . Chị đưa cánh tay lên lưu luyến vẫy theo dáng những đứa em của ḿnh đang khuất dần sau cánh cửa kiếng .

    -----

    Có một dịp t́nh cờ nào đó sau tết âm lịch trong cái không khí hăy c̣n Xuân .Bạn chợt ngang qua một thị trấn nhỏ xinh đẹp thuộc một tỉnh miền Tây đồng bằng sông Cửu Long . Đi tới cái xóm nhỏ mà địa danh ngày xưa gọi là Xẻo Bần . Vô t́nh bạn nh́n thấy một nhóm người trên đường làng hay trong cái quán Phở ở chợ . Nhóm người đó trung niên có , trẻ có , tây ta lẩn lộn . Đôi khi cô gái trẻ tóc vàng mắt xanh cao lớn đang cố trọ trẹ học câu tiếng việt từ một cô Việt Nam cũng c̣n khá trẻ . Rồi cũng có lắm lúc cô gái Việt Nam nói những câu Anh Ngữ để giải thích sự việc ǵ đó cho cô gái kia .Thỉnh thoảng hai người trung niên lại nói tiếng Việt bằng một âm điệu chưa chuẩn lắm làm bà chị của họ bật cười. Bạn đừng lấy làm ngạc nhiên bởi đó chính là đại gia đ́nh của chị em họ và con cái thuộc thế hệ kế . Những người họ khác biệt nhau về ngôn ngữ , chủng tộc , tập quán và ở cách xa nhau nửa qủa địa cầu , hàng chục giờ bay . Nhưng họ có chung một thứ ,đó chính là ḍng máu chảy trong huyết quản của họ có sự hiện diện của cái gọi là Ruột Thịt T́nh Thân .

    Cuối cùng th́ tất cả các ḍng sông điều trở về biển như một quy luật muôn đời ....


    Song Nhi



    .

  10. #10
    Senior Member SongNhi's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    623
    .






    Tùy Bút
    20 Và 30 Tuổi

    Năm 20 tuổi .....

    Sau một tuần làm việc mệt mỏi chủ nhật vẫn cố tụ tập với những cô bạn buôn dưa lê trên trời dưới đất ,rồng rắn đi ăn uống . Shopping trong nhiều giờ đồng hồ chỉ để nhìn ngắm cho thỏa thích .Thỉnh thoảng dốc hết tiền dành dụm ra để mua một món đồ mình yêu thích không hề suy nghĩ sẽ thế nào vào tuần sao. Cái triết lý làm kiếm cái khác luôn được sử dụng . Thức uống đa số là tách cafe thơm lừng hoặc ly kem béo ngậy.

    20 khi thấy chàng trai đẹp thầm nghĩ giá như có anh bồ như thế thì hay biết mấy cho đám bạn lác mắt chơi. Bối rối , mất ngủ vì một ánh mắt , đỏ mặt vì lời khen rằng em xinh qúa. Trước khi ra đường soi gương cẩn thận thoa thoa , trét trét mới đủ tự tin đi đến chổ hẹn trong khi da thẳng , môi hồng mắt long lanh. Quần áo luôn là màu tươi sáng bắt mắt dù chả biết nó thật sự có hợp với mình không . Quan niệm trong tình yêu không đặt nặng vấn đề tài chính tự an ủi còn trẻ mà từ từ dành dụm quan trọng là yêu nhau. Khi giận dữ gào thét đòi chia tay không biết bao nhiêu lần nhưng đâu vẩn vào đấy

    20 thích đi bar nghe nhạc dance ầm ầm, thích chứng tỏ tranh hơn thua . Thấy nhỏ nào chướng chướng là phang ngay không e ngại. Than thở đời sao chán qúa khi ngồi một mình . Nấu cháo điện thoại hàng ngày dù biết tốn không ít tiền vào mục vô bổ đó. Nhận được tin nhắn gọi cưng hay bà xã liền lưu lại để rảnh lôi ra đọc . Vui và tin như ngày mai cưới nhau đến nơi. Có hàng tá lý do để giận hờn hàng chục lý do để nổi điên .

    Chảy nước mắt khi xem đoạn phim cảm động . Thấy cuốn phim kết thúc hạnh phúc ước chi đó là mình . Mong một ngày gặp được người tốt yêu mình hơn mọi thứ trên đời. Khóc như mưa khi thấy người yêu đi với kẻ khác . Chia tay thề với lòng không yêu nữa nói con trai chẳng ai tốt nhưng năm sau tung tăng với một anh khác . Quên giấc mơ xưa cũ coi như người đó là ai không phải là mình

    Và khi 30....

    Sau một tuần đi làm chủ nhật chỉ muốn ngủ bù thích ở nhà làm những việc không tên . Chỉ đi chơi với những bạn thâm tâm giao hay ai mình ưa thích .Có những lý do hợp lý để từ chối những cái hẹn cho là không hợp. Đi shopping khi có dự định mua cái gì đó . Tiền bạc không còn là điều suy nghĩ nhưng chép miệng than phí khi lở mua cái gì chưa cần dùng . Không khoát lên người cái gì cho là không hợp .Thức uống bây giờ là sinh tố dù chả thấy ngon hay không mấy ưa thích . Đơn giản nó tốt cho da,quan tâm đến mỹ phẩm chống vết chân chim cho đuôi mắt .

    30 thấy đẹp trai nhếch mép cười bụng thì nghĩ '' nhìn thì hay đó đi cine , dạo phố thì được , yêu thì không ''cái gì đẹp cũng gợi lòng tham mắc công giữ mệt , Chỉ thích ai đem đến cái cảm giác an toàn , cần người đàn ông có cái đầu hơn khuôn mặt.Nghe ai khen mình đẹp cười cám ơn nhưng biết đâu là thật đâu là xã giao, không thích tô trét khi ra đường chọn tông trang điểm tự nhiên ,hài lòng với váy áo có nét riêng.

    Quan niệm tình yêu không dứt khoát giàu có chủ lớn, nhưng nhà không thể thiếu xe phải có . Chấp nhận lương không cao nhưng tuyệt đối tránh xa anh nào long bong không có gì. Khi giận dữ không gào thét la lối , mặt lạnh như băng im lặng rút lui khi đối phương vặn vẹo chỉ nói '' đủ rồi anh''. Tự ái cao nên khả năng hàn gắn cực thấp.

    30 thích nghe nhạc Trịnh , mê đắm những giai điệu bất hủ . Thấy ai sốc nhúng vai cười tự nhủ '' đồ điên '' không thèm chấp. Không dùng thời gian ngồi nấu cháo điện thoại ,cùng lúc vừa nói điện thoại vừa kết hợp với làm gì đó như ủi đồ hay dọn dẹp phòng ngủ . Nhận được tin nhắn ngọt ngào nhắn đáp trả y chang sau đó xóa ngay không do dự . Nước mắt là điều xa xỉ, biết vui đúng lúc cười đúng nơi . Ít giận nhưng giận thì khó làm hoà. Thấy đoạn phim cảm động hay tình cảm khen hay nhưng lại nói ngay phim ấy mà .

    Thấy người yêu đi với kẻ khác , chuyện bình thường không có gì qúa lạ . Sau khi chia tay tự an ủi đời còn khối đàn ông biển vẩn đầy cá đấy thôi.

    20 buồn khi ngồi một mình . 30 buồn khi ngồi cùng đám đông

    20 không muốn ngồi một mình vì sợ buồn . 30 thích ngồi một mình vì điều đó không buồn

    20 cuốn sách gối đầu giường là ''Tiếng chim hót trong buổi mận gai''.30 đọc quyển ''Em độc thân , em quyến rũ''

    20 dùng trái tim để chơi với bạn bè . 30 dùng cái đầu để kết bạn

    20 Tình yêu không thể thiếu trong cuộc sống , tình yêu là tất cả .

    Và khi 30...tình yêu chỉ là một phần trong cuộc sống . Có cũng được mà không có cũng chẳng sao.

    Song Nhi





    .
    Last edited by SongNhi; 04-15-2014 at 02:11 AM.

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •