Page 1 of 5 123 ... LastLast
Results 1 to 10 of 49
  1. #1
    Phúc Hỷ Vương Dạ Thảo's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    215

    Chuyện Nắng Mưa

    1 - Vị Nhạt
    2 - Nửa dĩa ḿ thừa
    3 - Ngày xưa ngày nay
    4 - Ăn trộm
    5 - Đá đeo
    6 - Cái thùng đá
    7 - Mưa phố
    8 -
    9 -
    Last edited by Dạ Thảo; 09-10-2014 at 04:58 PM.
    Đời vui ḷng tịnh tâm thanh
    Tim như minh nguyệt quẩn quanh bên người

    Thơ Đỗ Hữu Tài

  2. #2
    Phúc Hỷ Vương Dạ Thảo's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    215
    Vị nhạt

    Thứ Hai là một ngày khổ sở đối với tôi, đă vậy lại là ngày thứ Hai sau ngày nghỉ lễ dài cuối năm nữa. Tôi ra vào, đứng lên ngồi xuống như kẻ không hồn. Mệt mỏi, buồn ngủ, đầu óc nặng tŕ như người đi trên mây.
    Rebecca ghé qua mang cho tôi ít cái bánh ngọt. Loại bánh crackers này tôi chẳng thích tí nào nên đă lắc đầu từ chối khéo:

    -Tôi c̣n no quá không cho nổi vào bụng đâu, cảm ơn bà.

    -Th́ cô để đó chừng nào thích th́ ăn. Nào đứng dậy theo tôi, đi ra rót một ly trà nóng, pha mật ong ngồi nhâm nhi với bánh này, thú vị lắm dạ thảo ạ.

    Tôi miễn cưỡng làm theo. Rebecca rất dịu dàng, tính t́nh lại thiệt t́nh với bạn bè cho nên tôi không muốn phật ư bà, đành phải đứng dậy đi theo bà xuống nhà ăn.

    Tôi đoán không sai, bánh lạt lạt, béo béo, nh́n thôi đă chán không ngờ vị của bánh c̣n chán hơn. Đă vậy Reb lại để cả xấp gần chục cái ngay trước mặt, làm tôi nhủ thầm "Nếu ăn không nổi chắc lén gói lại bỏ nhè nhẹ vào thùng rác quá".

    Thứ Hai mà công việc "tràn bờ". Chồng hồ sơ nằm đó cao ngất, tôi ráng chăm chú ngồi ngốn riết hai giờ trôi qua cũng dớt được một chồng. Mừng ghê, quay lại ngó, tôi ngạc nhiên v́ mớ bánh đă vơi gần hết cùng ly trà nóng chỉ c̣n lại hai cái. Tôi dừng tay đánh máy, vừa lên net vừa nhâm nhi bánh.

    Không dừng nhai được, tôi ăn luôn cái cuối cùng và chợt tiếc, chợt thèm..... muốn xin bà thêm vài cái bánh nữa ghê nhưng Reb đă biến đâu mất rồi. Hụt hẫng tôi tiếc ngẩn ngơ...... hiểu ra, có nhiều thứ tuy trông đơn sơ tưởng chừng nhạt nhẽo nhưng ăn hoài hong chán........ Con người cũng thế.... cũng như anh, trông b́nh thường.... thường đến phát chán thế mà....tôi chẳng thể quên anh.

    __________________

    If loving you is wrong... I don't wanna be right ...
    Đời vui ḷng tịnh tâm thanh
    Tim như minh nguyệt quẩn quanh bên người

    Thơ Đỗ Hữu Tài

  3. #3
    Phúc Hỷ Vương Dạ Thảo's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    215
    Nửa dĩa ḿ thừa

    Con đường trải dài hai hàng cây lá đỏ..... Thu đă về nhưng nắng vẫn ấm, mây vẫn xanh và cái dịu dàng của nàng Thu dường như vẫn c̣n e lệ, ẩn nấp nơi đâu. Sáng sáng, bầu trời ngang dăy núi lơ lửng sương mù giăng giăng thế mà trưa đến nắng lại lên gay gắt như mùa Hạ, chỉ khác ở chổ thỉnh thoảng có vài cơn gió d́u dịu thoảng qua khiến những tàng cây lấp lánh lá đỏ chao nghiêng trông thật vui mắt.


    Những ngày không anh, tôi vẫn lái xe tà tà trên con đường nhỏ đến khu phố ngói đỏ để ăn trưa. Tôi thích ăn ở tiệm Tàu Chef Yu trong khu này v́ tiệm nấu theo lối Mỹ, lạt lạt và ít dầu mỡ. Khi mới ăn lần đầu nơi đây, tôi thấy không ngon miệng cho lắm v́ đă quen ăn các tiệm ở San Jose, họ nêm nếm gia vị đậm đà và đặc sắc. Tuy nhiên, mỗi khi ăn xong tôi hay bị khô cổ, khát nước hoài và có khi bị không tiêu. Dần dà tôi thích ăn nơi tiệm nấu theo lối nêm ít gia vị v́ thấy nó tốt cho sức khoẻ hơn. Ngồi nơi chiếc bàn nhỏ cạnh lối đi ngắm nh́n người qua lại, tôi nghe trống vắng. Tuần trước cũng chiếc bàn này, anh ngồi đối diện, hai tay nắm chặt tay tôi, mắt cười nồng ấm. Anh vẫn yêu tôi dịu dàng như ngày nào mà chỉ lúc không anh tôi mới nhận ra được điều đó....... tôi thấy cần anh mỗi giây phút của cuộc đời.

    Phần ăn khoảng tám đồng bao gồm soup, sà lách và một cuốn chả gị, có tráng miệng và nước trà nóng hoặc trà lạnh tùy ḿnh thích. Gọi một dĩa ḿ xào thập cẩm, tôi ăn được một nửa, nửa c̣n lại xin cái hộp cho vào mang về. Bữa ăn cũng qua mau lẹ kết thúc bằng chén chè sen nhỏ và ly trà chanh đường do người bồi mang ra. Nắng gắt xuyên qua khung cửa kính, tôi nheo mắt lái ṿng ra khỏi băi đậu xe. Tới khúc quanh, tôi dừng lại nhường lối cho một nhóm người đang băng ngang đường. Thoang thoảng mùi bia và tỏi xông qua cửa sổ xe, th́ ra tôi đang đứng trước tiệm ăn Ư . Nơi này có làm bia tươi thảo nào thơm quá!........ Nhớ ngày nọ khi mới quen nhau, anh vẫn đưa tôi đi ăn pasta. Trong phần thức ăn của anh có ǵ ngon nhất là anh cứ gắp bỏ qua đầy bên dĩa của tôi. C̣n tôi th́ cứ ngượng ngùng cắm cúi ăn, được gần nửa dĩa tôi no ngang không ăn được nữa, cứ ngồi cầm nĩa đảo qua đảo lại, xới xới cho đở sượng chân tay. Thấy tôi đă ngừng ăn, anh hỏi:

    -Em ăn xong rồi hả, honey?

    -Dạ.

    -Sao em ăn ít quá vậy?

    -Em no quá....để bụng chút uống sinh tố.

    -Vậy đưa anh ăn cho...

    Anh kéo dĩa ḿ của tôi về phía ḿnh ăn một cách ngon lành. Tôi ngạc nhiên kêu lên:

    -Ơ, đồ ăn em vọc tùm lum rồi anh đừng ăn, ghê lắm!

    Anh tŕu mến nh́n tôi:

    -Đâu có ǵ mà ghê, em. Là của em chớ có của ai đâu.....

    Ḍng người đă đi qua, tôi rồ máy xe quành ra đường trở về hăng. Đôi khi những cử chỉ đơn sơ vậy mà không phải ai cũng làm được. V́ thế có lúc hai đứa xa nhau, tôi cứ buồn buồn, tháng ngày ngẩn ngơ ... nhớ thương anh măi . Cứ sợ rằng đời này tôi chẳng t́m được một người chịu ăn nửa dĩa ḿ thừa của tôi.
    Đời vui ḷng tịnh tâm thanh
    Tim như minh nguyệt quẩn quanh bên người

    Thơ Đỗ Hữu Tài

  4. #4
    Phúc Hỷ Vương Dạ Thảo's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    215
    Ngày Xưa Ngày Nay

    Ngày xưa của tôi đă qua từ khi Chris đột ngột nghỉ việc mang đến cho tôi nỗi buồn không dứt . Bốn năm làm việc chung là một khoảng thời gian đủ dài để quư mến nhau .

    Nhớ ngày xưa vui biết mấy . Lần đầu tiên gặp mặt trong lúc phỏng vấn, tôi hơi choáng ngợp v́ bề ngoài bảnh trai của hắn . Cao to, đôi mắt xanh xám nổi bật trên gương mặt xương với làn da rám nắng . Chris đạp xe đạp mỗi ngày nên dáng dấp rất lư tưởng, mà con gái ai lại không thích đàn ông đẹp trai .

    Rồi th́ một ngày kia:

    -Cô thích đạp xe đạp không ?

    -Thích chớ ....

    -Vậy cô sắm một chiếc đi, mỗi trưa sau giờ ăn ḿnh cùng đạp một ṿng khoảng nửa tiếng cho đến bốn lăm phút . Đạp xe mỗi ngày sẽ có dáng đẹp, chân thon đó nha .

    -Ừ, tôi thích lắm .... nhưng phải mua xe nữa, mất công quá hà ....

    -Hay là .... nếu cô không ngại tôi sẽ cho cô mượn nha . Nhà tôi có dư một chiếc xe đạp nữ .

    -Ơ ...có lư quá, mai anh mang lên hăng đi rồi ḿnh cùng đi .

    -Nhưng cô phải sắm nón helmet nhé .

    Đă đẹp trai lại c̣n galant nữa . Nhận chiếc xe từ tay hắn, tôi hơi ngỡ ngàng v́ chiếc xe c̣n mới tinh, hai bánh xe sạch trơn như chưa bao giờ dùng . Ư nghĩ chợt thoáng qua đầu "Chắc hắn mua cho ḿnh quá ..." tôi ngại ngùng làm sao nhưng suy cho cùng cũng khoái khoái trong bụng .

    Buổi đầu đạp xe cùng Chris, mới qua hai con đường tôi đă quờ quạng té nhào ngay khúc cua, đầu gối đập xuống đất, ṃn ống quần, chân chảy máu . Đau quá, tôi đứng không nổi rơi nước mắt . Chris đở tôi dậy, ánh mắt như van xin:

    -Thảo ơi đừng khóc nhé . Đừng khóc .....Tôi van xin cô ....
    .....................

    Ngày nay th́ ....John vào thế chổ Chris .

    Tôi đi chơi VN bốn tuần về là xếp tôi đă mướn John vào hồi nào tôi không hay . Nh́n mặt anh ta là đă bực ḿnh, một trời một vực so với Chris . Chắc John đến từ nơi nào của Châu Phi th́ phải . Giọng nói cũng không được nhẹ nhàng êm dịu .... Nói chung là .... tôi ghét hắn quá .

    Ngày nay thiệt chán hết chổ nói .

    Chỉ có ba bước th́ cubicle tôi qua pḥng họp thôi tôi cũng tránh không đi cùng John . Giờ ăn mà gặp hắn giữa hành lang là tôi né, quẹo qua con đường khác liền .

    Hắn dường như cảm nhận được điều đó cho nên tuần đầu tôi trở về, hắn cũng chỉ gật đầu chào lịch sự mỗi khi chúng tôi chạm mặt . Nhưng cuối cùng th́ cũng phải làm việc chung thôi v́ tôi train cho hắn mà . Ghê nhất là phải kéo ghế ngồi cạnh nhau khi tôi chỉ dẫn hắn làm trên PC của tôi, hắn ngồi kế vừa nh́n vừa ghi chép .

    Sau mỗi tiếng làm việc tôi dừng lại nghỉ vài phút và chỉ muốn đứng lên tránh xa anh chàng xí trai đó ra. Tôi khẳng định trong ḷng là ḿnh dị ứng với người xấu trai .
    John như hiểu được cho nên lùi ghế ra xa, ngồi trong góc xem xét lại quyển sổ ghi chép .

    Quay lại bàn c̣n dư vài phút, tôi bâng quơ mở máy lên xem hoa lá trong vườn vừa chụp được tối qua . Liếc nh́n vào màn h́nh, John hỏi nhỏ giọng ngập ngừng:

    -Cô thích trồng hoa hả ?

    Tôi đáp nhạt nhẽo:

    -Ờ .

    -Phụ nữ rất thích hoa . Tôi th́ thích trồng cây cối hơn .

    Tôi cộc lốc:

    -Ồ vậy sao ? Anh thích cây ǵ ?

    -Tôi thích cây xứ nhiệt đới .

    -Thiệt đó hả ? Tại sao ?

    -Tại tôi xuất thân từ đảo Fiji mà ....

    -Wow .... Fiji island? Tôi mơ được tới đó . Anh có thích trồng cây sứ không ?

    -Có chứ, tôi có một cây rất lớn trong sân nhà .

    -Tôi cũng có một cây như nhỏ . Tôi mới mua cách đây hai tuần ở chợ trời .

    -Mùa Đông cô nhớ mang vào nhà nha không thôi nó chết đó . Tôi cũng đang bưng ra bưng vào cây cà ri nè .

    -Ủa, anh có cây cà ri hả ? Cái chợ gần đây bán $25/cây mắc quá . Tôi đang mơ có 1 cây .

    -Cô thích cây này hả, đừng mua để tôi mang cho cô . Tôi gieo hột được cả chục cây .

    Thế là John mang cho tôi một cây cà ri bé xíu . Câu chuyện qua lại từ đó, ngày nào chúng tôi cũng nói chuyện về cây cỏ, hoa lá . John chỉ cho tôi cách chăm sóc cây . Tôi học mọi thứ trong vườn từ hắn .

    Ăn trưa chung mỗi ngày, John kể tôi nghe chuyện đi hiking, câu cá, cắm trại, chuyện đời sống trong thiên nhiên ..... Tôi phát hiện ra chúng tôi cùng chung nhiều sở thích. Bên trong của cái diện mạo không đẹp kia là một con người dễ thương, ăn nói hiền lành, tính t́nh chân chất và tốt bụng như một thiên thần . Được làm chung với John tôi thấy ḿnh may mắn quá .

    Ngày nay th́ .... Hắn là bạn thân của tôi .

    Mỗi khi nghĩ đến thái độ đầu tiên khi gặp John, tôi muốn đấm vào mặt ḿnh ghê ./.
    Đời vui ḷng tịnh tâm thanh
    Tim như minh nguyệt quẩn quanh bên người

    Thơ Đỗ Hữu Tài

  5. #5
    Phúc Hỷ Vương Dạ Thảo's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    215
    Ăn Trộm

    Một tuần năm ngày phải ra ngoài hồ bơi sau giờ làm việc đă vắt cạn sức tôi . Nắng Hè như thiêu như đốt cái nước da đă sẵn mặn ṃi của tôi nay mau chóng trở thành "mặn chát" .


    Chiều nay nấu ǵ ăn hén ? Vẫn câu hỏi muôn thuở, nỗi khổ của vạn đàn bà . Lục tủ lạnh mới nhớ, tối hôm qua ḿnh đă luộc sẵn tôm mực . Dọn rau, luộc bún ... ừ, chiều nay ăn món này cuốn rau sống, chấm mắm tỏi ớt . Xong .... Ḷng mừng khấp khởi v́ đă giải quyết xong một vấn đề nan giải .

    Anh ngồi xuống bàn, ánh mắt rạng ngời in ẩn dưới mái tóc nâu bóng, bồng bềnh (Khiến ḷng chợt nghe ấm ....) Đâu chỉ có nam nhi, nữ nhi cũng thích window shopping vậy ...Trong bữa ăn mà được ngắm nghía vầy cũng thấy vui vui .

    -Sao vậy em ? Chợt anh hỏi

    -Đâu có ǵ, anh .

    -À, đúng rồi . Chiều nào cũng quần cùng đám nhóc ở lớp bơi Hè .

    -Yeạh . Em hơi mệt .

    -Mệt mà c̣n nh́n anh t́nh tứ vậy hả cưng ?

    Chết ... Quê như ăn trộm bị bắt tận tay

    -T́nh hồi nào ? Ham lắm .

    -Có mà .... Anh thấy rơ ràng

    Có miếng đất nào cho chui xuống trốn không ?

    -Xời ... anh nằm mơ .
    Đời vui ḷng tịnh tâm thanh
    Tim như minh nguyệt quẩn quanh bên người

    Thơ Đỗ Hữu Tài

  6. #6
    Senior Member SongLinh's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    635
    Cam ơn DT . Đọc mấy chuyện ngắn ngắn của Thảo , thấy Thảo là người tinh tế lắm đó Có chút tinh nghịch pha lẫn ..."đanh đá" nhưng rất dễ thương . Chắc hồi đó Chàng phải mất nhiều công phu mới "xí " được trái tim của Thảo phải hong nà
    Mẹ ngồi ru con như thân tượng buồn để lại quê hương
    Một ḍng sông trôi cuốn măi về trời xót xa phận người ...( TCS)

  7. #7
    Phúc Hỷ Vương Dạ Thảo's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    215
    Quote Originally Posted by SongLinh View Post
    Cam ơn DT . Đọc mấy chuyện ngắn ngắn của Thảo , thấy Thảo là người tinh tế lắm đó Có chút tinh nghịch pha lẫn ..."đanh đá" nhưng rất dễ thương . Chắc hồi đó Chàng phải mất nhiều công phu mới "xí " được trái tim của Thảo phải hong nà
    Hi Song Linh,
    Rất vui được SL ghé qua đọc và để lại lời b́nh ........ dt chưa được ai khen là tinh tế cả, nhưng đanh đá th́ SL đúng ... dt bị chê đầy cả hai tai ......... Nói về "chàng" th́ SL trật rồi .... dt phải dở đủ chiêu mới "cua" được chàng này á ....
    Chúc SL ngày vui
    Đời vui ḷng tịnh tâm thanh
    Tim như minh nguyệt quẩn quanh bên người

    Thơ Đỗ Hữu Tài

  8. #8
    Phúc Hỷ Vương Dạ Thảo's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    215
    Đá Đeo

    Tôi biết là anh đă giận tôi v́ một điều vô cùng vô lư . Điều vô lư đó tôi chẳng quan tâm, nhưng anh giận đă khiến ngày của tôi trở thành trống rỗng .

    Đang hăng say làm việc bỗng dưng tôi muốn đi về nhà, muốn vật ḿnh lên nệm, vùi đầu vào trong gối . Tôi muốn khóc nhưng không có anh ở đây lấy ai cho tôi tựa vào vai, lấy ai vỗ nhẹ vào lưng, lấy ai chùi khô nước mắt ....

    Đống hồ sơ chợt nhiều như núi . Tôi lười mở ra đọc, tôi không muốn fax đi dẫu biết các bạn đồng nghiệp trên Sacramento và Singapore đang chờ kết quả thử nghiệm . Tôi không muốn mang nộp cho văn pḥng đóng hồ sơ . Tôi ngồi sửng sờ ôm đống giấy to sụ như ôm lấy nỗi buồn vô bờ bến .

    Vận dụng hết khả năng gấp ba lần b́nh thường, tôi nhọc nhằn hoàn tất công việc và lê chân ra khỏi hăng . Chiều nay, khoảng sân đậu xe nắng vàng óng ả, chợt rùng ḿnh khi cơn gió nhẹ thoảng qua, tôi chui nhanh vào xe để đi đón bé Ái Mi . Đường phố kẹt xe cứng ngắt, hơn nửa giờ đồng hồ mới ra tới được xa lộ . Giữa muôn triệu người chung quanh nhưng ḷng tôi vẫn bơ vơ, chẳng nghe phone anh gọi, chẳng nghe được tiếng "Em yêu" .... tôi chợt định thần lại và nhủ thầm "Ḿnh để quên cell phone ở nhà ... hèn chi, anh có gọi ḿnh để làm huề cũng đâu có được đâu chớ"

    Con bé hồn nhiên vô tư, nh́n thấy tôi là cười toe toét . Ôm con ra xe rồi tiếp tục ḥa ḿnh vào ḍng xe để đi đón Thảo Mi, nỗi buồn như vơi như cạn, thế mới hiểu ḷng mẹ thương con biết bao nhiêu . Không anh, tôi vẫn c̣n có con để yêu thương mà .

    Cái phone đáng ghét nằm chễm chệ trên bàn ăn. Vừa thấy nó là tôi vồ lấy mở ra xem liền . Chẳng có một cái "missed call" nào, anh chẳng thèm gọi tôi ... Sóng như tràn bờ, buồn dâng lai láng ...... Tôi nghẹn ngào, cúi mặt nhanh tay vo nồi cơm, rửa rau, xắt thịt ...chuẩn bị bữa cơm chiều . Chợt phone rengggg ....

    -Mẹ ơi, ba gọi .......

    Lau hai bàn tay, tôi hồi hộp đón lấy cái phone từ tay TMi.

    -Honey. Em đang làm ǵ đó ?

    Giọng anh mềm như gịng suối rót vào tai khiến tôi tỉnh người.....Tuy nhiên, tôi vẫn cố làm giọng khô khan, cộc lốc:

    -Em ...nấu cơm

    -Về lâu chưa cưng ?

    -Mới d́a ...

    -Anh đang trên đường về nè . Chút nữa gặp em nha . Bye hén . Anh yêu em!

    Thở phào .... Th́ ra anh đă hết giận lâu rồi .... Chỉ có tôi là c̣n tự đeo đá trong ḷng ḿnh mà thôi!
    Đời vui ḷng tịnh tâm thanh
    Tim như minh nguyệt quẩn quanh bên người

    Thơ Đỗ Hữu Tài

  9. #9
    Phúc Hỷ Vương Dạ Thảo's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Posts
    215
    Cái thùng đá

    Tôi muốn mua cái thùng đựng đá mới từ lâu nhưng c̣n hơi ngại tốn tiền . Cuộc sống bề bộn với bao nhiêu chi phí hàng ngày khiến tôi trở nên hà tiện tự lúc nào không hay .

    Nhà đâu có thiếu thùng đá . Một cái to, hai cái nhỏ xài biết chừng nào mới hư nhưng tôi cứ muốn mua thêm một cái loại to v́ tôi thấy nó mới và đẹp . Thiệt ra cái củ mà tôi đang xài cũng đă hơn tám năm rồi . Phải công nhận nhà sản xuất họ uy tín ghê, ghi rơ trên nhăn hiệu bảo đảm mười năm mà giờ đă qua tám năm, cái thùng vẫn c̣n nguyên vẹn, vẫn chắn chắn và giữ lạnh lâu y chang hồi mới mua . Giờ cái thùng c̣n dùng ngon vầy tôi lấy cớ ǵ mà mua thêm đây ?

    Vậy mà tối đó, sau khi ăn tối xong, cả nhà kéo nhau đi vô tiệm mua thêm đồ lặt vặt để camping cuối tuần . Vừa bước vô cửa, đống thùng đá nằm chểm chệ như bức tường thành mới tinh, cao ngất đập ngay vào mắt tôi . Đứng lại, ngắm nghía một hồi tôi kêu lên:

    -Mấy cái cooler này rẻ quá anh ơi, có $29.99 một cái .

    -Rẻ th́ mua đi em .

    -Nhưng nhà ḿnh đă có cooler rồi anh .

    -Ờ .... th́ đừng mua .

    Anh lơ đăng, ngó quanh rồi kéo tôi đi tiếp . Tôi biết anh chỉ muốn đi cho thiệt lẹ, xông thẳng tới khu bán đồ dùng đi cắm trại mà thôi, bỏ mặc tôi ngoáy cổ nh́n lại đám thùng đá một cách nuối tiếc .

    Đứng chờ anh lựa gas và pin và các thức lặt vặt, tôi ngó quanh và giựt ḿnh . Dăy kệ đằng kia chất đầy các thùng đá . Tôi chạy lại xem và phát hiện ra cái thùng to hơn đẹp hơn, bánh xe và tay kéo bằng sắt c̣n chắn hơn mà tôi chấm ngay cửa .

    -Ơi anh ... Em thích cái thùng này quá .

    -Lại thùng đá . Giống cái kia không em ?

    -Khác xa anh à . Nó tốt hơn nhiều .

    -Vậy mua đi em .

    -Nhưng nó mắc hơn cái kia nhiều .

    -Ờ th́ tiền nào của nấy . Em thích là được rồi . Em chọn cái nào chỉ đi anh lấy xuống cho .

    Thế là cái thùng đá mới đi theo tôi về nhà . Cho nó vào gara, tôi áy náy trong ḷng v́ anh đi làm cực khổ c̣n tôi th́ xài tiền một cách lăng nhách .

    Cái thùng mới này to thiệt . Khi chất đầy thức uống và nước đá vào, một ḿnh anh nâng cái thùng lên không nổi . Tôi chạy lại, phụ anh một tay nhấc nó lên cho vào trunk cái xe Yukon cao nghệu mà toát cả mồ hôi . Lên đến rừng núi, tôi lại cùng anh lôi nó ra, nghiêng nó xuống rồi anh kéo nó vào camp site .

    Xoa tay vào nhau, anh mỉm cười ngọt ngào:

    -Em lựa cái thùng tốt quá, kéo nó đi bon bon vào tuốt trong trại không thấy nặng chút nào, chớ dùng cái thùng cũ là anh mệt chết luôn .

    Tôi thở phào, lương tâm chợt nghe thanh thản .
    Last edited by Dạ Thảo; 07-25-2014 at 09:11 PM.
    Đời vui ḷng tịnh tâm thanh
    Tim như minh nguyệt quẩn quanh bên người

    Thơ Đỗ Hữu Tài

  10. #10
    Senior Member lacphong's Avatar
    Join Date
    Mar 2014
    Posts
    244
    Đập bể rùi mua thùng mới là được á DT
    Ta đi lang thang theo ngày tháng, theo đời hoang, mang hồn đi bốn phương trời ...

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •