Results 1 to 7 of 7
  1. #1
    Senior Member LăngCốcThiênNhai's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Location
    Diêm Phủ
    Posts
    101

    Truyện Ngắn Cuộc Đời - Trương Văn Tú

    Note: Xin mạn phép tái đăng bài "Thuyền Nhân".
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    Thuyền Nhân - Cho Tôi Một Ḍng Cảm Xúc

    Thật sự tôi không dám quay về quá khứ cái mà người ta gọi là thuyền nhân. Chỉ có những người thật sự đă vượt biển Đông mới có sự sợ hăi và cảm xúc mạnh khi nh́n thấy những tấm h́nh, hay những bức tượng trên đài kỷ niệm, hay những bài ca, videos đầy nước mắt.

    Cuốn Paris by Night "30 Năm Viễn Xứ" mà vợ tôi mua với tác phẩm “Đêm Chôn Dầu Vượt Biển” mở đầu của chương tŕnh do Như Quỳnh tŕnh diễn cùng với như bối cảnh cha ĺa con, chồng ĺa vợ, … trong một đêm khuya thanh vắng ở một góc nào của cửa biển. Lời ca, tiếng hát, và bối cảnh cứ đập mạnh vào đầu óc tôi, khơi dậy tiềm thức sâu thăm thẳm kia đă nằm yên lặng hơn ba mươi năm. Tôi chỉ xem đoạn đầu thôi, nhưng rồi tôi phải vội vả bỏ đi nơi khác. Bởi lẽ, h́nh như ḍng nước mắt muốn chựt trào ra mà tôi sợ tôi không ngăn kịp. Tôi không muốn ḷng tôi phải tiếp tục nặng trĩu với những u sầu nầy bởi v́ tôi phải c̣n lo bương băi hằng ngày với cuộc sống ở nơi đất khách quê người.

    Cứ cho là tôi quên đi quá khứ chứ nếu không tôi vẫn tiếp tục nhớ những cô gái mang thai bất dắt dĩ với những tên hải tặc dă man. Cứ không tôi vẫn nhớ thảm cảnh của người cậu thân yêu rớt xuống biển đông vô tận bởi cái dao răng để dùng chặt nước đá nghiệt ngă. Cứ không tôi vẫn nhớ những năm tháng vô tận đứng ngồi chờ những thùng nước sắp dài ṛng rọc trong trại tị nạn.

    Tôi vẫn nghĩ, tôi là người đại phước trong cuộc vượt biển kinh hoàng nầy. Tôi và gia đ́nh tới bến một cách b́nh an, vô sự. Những năm tháng dài đăng đẳng, con tôi chưa đầy thôi nôi khi vừa lên đảo. Vừa lúc mười tám tháng, Mẫn, con gái đầu ḷng của tôi, mắc phải bịnh viêm phổi (double pneumonia). Tôi nghĩ rằng nó phải vong mạng ở trên bán đảo Malaysia nầy cũng nhưng trăm đứa trẻ khác, đứa th́ mắc phải sốt xuất huyết, đứa th́ bị viêm phổi, đứa th́ bị sốt rét,…. Nói cho đúng ra những chứng bệnh này không là những chứng bệnh nan y theo y học hiện đại, mà là điều kiện y tế không có. Cái phước lại đến với tôi. Trong thời kỳ nguy kịch, tôi được lịnh đi nước thứ ba. Và con tôi kịp thời chửa trị.

    Mặc dù sự may mắn đến vói tôi trong những ngày tháng đó, nhưng nó không có nghĩa là tôi quên được những niềm đau và uất hận của những thuyền nhân khác. Những ǵ tai nghe mắt thấy vẫn h́nh như muôn đời nằm kín trong tiềm thức tôi cho dầu tôi không muốn làm chứng nhân của bi kịch nầy. Những ngày trong trại tị nạn tôi bao giờ cũng ấp ủ một niềm tin mănh liệt rằng "Cuối đường hầm là cây xanh bóng mát, cuối đêm dài là ánh sáng của rạng đông". Ánh sáng bây giờ của tôi đă quá trưa, không c̣n là rạng đông nữa. Nhưng tôi hy vọng nó vẫn muôn đời là ánh sáng rạng đông của thế hệ sau.

    Một dịp t́nh cờ ai lại nhắc,
    Ác mộng biển đông khắc khoải ḷng.
    Năm dài tháng vắn mong phai nhạt,
    Sao ai nhắc lại chuyện đau thương.

    Lăng Nhai Trương Văn Tú
    February 14th, 2009


    Ảnh nguồn:
    www.rfa.org


    Last edited by LăngCốcThiênNhai; 04-24-2014 at 02:37 AM.

  2. #2
    Senior Member LăngCốcThiênNhai's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Location
    Diêm Phủ
    Posts
    101

    Chiến Tranh Việt Nam - Một Góc Nhỏ





    nh Sưu Tm

    Chiến Tranh Việt Nam - Một Góc Nhỏ

    V́ cần gắp giấy tờ để nạp cho nhà trường nên tôi phải về Sadec và lên ngay chiều hôm nay. Tôi vội vă trở lên Sàig̣n trên chuyến xe Sadec-Sàig̣n và phải ngồi tụt ở băng cuối để có thể bắt kịp cho lớp ngày mai. Chiếc xe cứ cà tịch cà tang cũng như những chuyến xe đ̣ khác, hết tắp nơi nầy lại đến nơi khác. Cho dầu tôi có muốn nhanh đi nữa th́ cũng chẳng đặng.


    Khi chuyến xe nầy đến Cai lậy, th́ có một vị cảnh sát chận xe lại. Lần nầy ông cảnh sát không phải chặn xe lại để kiểm tra căn cước mà xin cho mẹ con người tị nạn v́ chiến tranh “quá giang”. Tôi phóng mắt nh́n ra ngoài xa phía về đồng ruộng, xa xa khói bốc mịt mùng. Những đám khói đen từng cụm bốc lên, chiếm cả một khoảng đen của vùng trời xanh. Nó không phải là những đám khói củi than nấu cơm buổi chiều an lành trong làng quê mà là những đám khói phối hợp với những chiếc trực thăng ṇng nọc, cùng với các chiến đấu cơ quây quần trên nên trời khói lửa, khói của bom đạn, khói của chiến tranh đang bùng nổ. Những phi đạn từ trên những chiếc trực thăng liên tục phóng ra cùng với những tiếng bom từ ṇng đại bác bắn ào ạt mà tôi vẫn nghe được văng vẳng ngoài xa. Chiến tranh đang hồi kịch liệt. Cái giấc ngủ gật gà gật gưỡng của tôi lúc năy th́ giờ đă tỉnh hẳn.


    Tôi quay lại và lặng lẽ nh́n thấy một mẹ già độ khoảng bốn mươi hay gần năm mươi, nhưng có lẽ bà đă già đi trước tuổi bởi lẽ đàn con bà vẫn c̣n nheo nhóc. Bà với đàn con nheo nhóc nhỏ dại nặng nề bước lên xe và ở cùng băng sau với tôi. Tôi nhường chổ ngồi không thích thú nầy cho bà ta v́ không c̣n chổ nào khả dĩ để ngồi kể cả cái ghế “xúp”. Thôi th́ đành đứng vậy!


    Cả bốn mẹ con nhét vào một gốc ngồi nhỏ hẹp. Một đứa bé nhỏ nhất độ khoảng ba tuổi hăy c̣n trong ṿng tay mẹ vô tư lự vẫn cười vui hí ha hí hởn với anh chị nó. Bà mẹ già thểu năo, mất hết nghị lực và ḷng tin, đôi mắt buồn rủ rượi lại đỏ hoe, không biết v́ khói súng hay khóc hận cho cuộc đời vận rủi (?). Đôi mắt thất thần kia, cộng với sự lo âu và sợ sệt, và đầu tóc rối bời làm cho ḷng tôi se thắt. Hồn phách của bà ta không c̣n nữa mà chỉ c̣n sự kinh hải với những trận bom dội xối xả, những tiếng súng điếc người, với những đám cháy tràn lan ruộng vườn, với những xác chết đầy máu tươi tưới xuống đồng lúa xanh mượt.


    Hai đứa con - chị của đứa bé nhỏ nhất khoảng năm, sáu tuổi, đứng tựa cằm vào chiếc ghế xe ở băng trước, mắt th́ ngơ ngác, đầu tóc bù x̣a, dường như sợ hăi một cái ǵ, hay hăy c̣n bị sự ám ảnh của trận giặc. Nó nh́n dáo dác, không c̣n lanh lợi, hoạt bát như những đứa bé được sống yên ổn khác. Thằng con trai, có lẽ lớn nhất trong các em; nó độ khoảng chín, mười tuổi đầu, hai chân để cả lên ghế ngồi, nó ngồi cḥm hỏm, tay bụm đầu, đôi mắt đỏ hoe, thất thần, quần áo đầy cả bùn śnh. Gương mặt của nó th́ nhăn nhó, biểu lộ bất măn một sự ǵ; nó ngồi như mất hồn, hầu như nó không biết hiện giờ nó phải làm những ǵ, nó như bà mẹ nó, chỉ thừ ra như một khúc gổ. Có lẽ họ đă phải trăi qua một đêm dài kinh hoàng khi trận chiến bắt đầu nổ tung. Có lẽ họ phải dẫn dắt nhau suốt cả đêm dài mà chạy bán mạng cho đến con lộ xe nầy. Xác của họ tuy đă được trên xe hành khách nầy, nhưng h́nh như hồn của họ vẫn c̣n trong cơn ác mộng hăi hùng. Trông mà tội nghiệp!


    Cái đoạn đường từ Sadec đến Sàig̣n, nó nói dài th́ cũng không dài, nói ngắn th́ nó cũng không ngắn, phải hết bốn, năm tiếng đồng hồ mới đến nơi đến chốn. Trong khoảng thời gian dài như thế này, cái đầu của tôi sao cứ suy nghĩ vu vơ. Tôi cố gắng đi t́m cái chân lư của chiến tranh vô duyên nầy. Nó không phải chiến tranh chống lại ngoại xâm, mà là máu thịt tương tàn. Rồi tôi tự hỏi ai sẽ là kẻ chiếm lợi lộc trong cuộc chiến tranh vô lư nầy.


    Tôi quay mắt lại mẹ con người tị nạn, tôi t́m không thấy người đàn ông nào trong gia đ́nh họ. Tự nhiên tôi tự đặt câu hỏi cho chính ḿnh, thế c̣n cha của những đứa trẻ kia hiện giờ ở đâu? Chả lẽ đă bỏ thân trong đám bom kia? Hay chỉ v́ một viên đạn AK54 vô t́nh? Tôi không dám tiếp tục nghĩ thêm … mà để cho ḷng nặng trĩu trôi đi.


    Ai đă cướp đoạt sự an vui của mẹ già? Ai đă cướp đoạt tuổi ấu thơ, vui đùa, hồn nhiên vô tư lự của những đứa bé? Đâu c̣n là ruộng lúa đồng khoai? Đâu c̣n là những buổi cơm chiều an nhàn thơm mùi khói củi? Có phải chiến tranh đă cướp đoạt đi những ǵ rất đơn giản mà họ có? Hay những kẻ mang danh v́ lư tưởng chủ nghĩa mà để cho những kẻ dân hèn phải chịu đầy thống khổ? Đă hơn hai mươi năm, hai mươi năm không một ngày đất nước thanh b́nh, an lạc.


    “Chiến tranh đă hủy diệt t́nh thương. Chiến tranh đă cướp đi sự yên vui và hạnh phúc của con người.”


    Chiếc xe đ̣ chở đầy hành khách cứ cà tịch cà tang rồi cũng đến bến xe xa cảng miền Tây, Sàig̣n. Tôi vỏn vẹn chỉ c̣n hai tờ “Trần Hưng Đạo” trong túi, mà cái nghề phát báo hằng đêm của tôi cũng không c̣n. Chỉ nhờ hai tờ 500 nầy để cho qua tháng khác. Tôi không nghĩ ǵ cả chỉ vội ví cho bà ta năm trăm đồng, mặc kệ, tới đâu hay tới đó. Số tiền quá ít ỏi so với ḷng thương hại của ḿnh với sự thất thoát của bà ta. Đôi mắt bà mẹ già rực sáng lên so với lúc năy, tôi cũng biết rằng số tiền chẳng thấm tháp vào đâu so với sự bỏ chạy hoảng hốt, bỏ lại nhà cửa, ruộng vườn với đống tro tàn của bà. Và mẹ con bà sẽ nương tựa vào đâu nơi chốn phồn hoa đô thị nầy. Nhưng dầu sao “có c̣n hơn không”. Bà lập cập cám ơn, chứ không c̣n biết nói ǵ hơn khi những sợi dây thần kinh của bà căng thẳng đến mức cùng cực. C̣n tôi th́ vội vả bước xuống xe quẳnh gánh suy tư. Tôi chỉ mong tôi có thể gầy dựng lại niềm tin, và t́nh thương đồng bào cho bà ta để bà c̣n tiếp tục sống với những chuổi ngày cùng với các con nhỏ dại. Hăy xoa dịu vết thương đau của bà với khả năng ḿnh có thể.




    Trương Văn Tú

    Thứ Năm, ngày 23 tháng 5, 1974


  3. #3
    Senior Member LăngCốcThiênNhai's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Location
    Diêm Phủ
    Posts
    101

    Thuyền Nhân - Chiếc Ghe Mang Số VT206






    Thuyền Nhân - Chiếc Ghe Mang Số VT206 (trong một trang nhật kư)



    Tôi nh́n qua hàng rào dây kẽm gai, từ trong một trại tị nạn dẫy đầy người và hơi ngạt. Mặc dù là vậy, nhưng tôi cảm thấy thoải mái hơn v́ mặt trời cũng đă ngả bóng, lại thêm chiếc lều tị nạn của tôi nó nằm sát dọc bờ biển, gió biển chầm chậm thổi vào.

    Màn đêm đang phủ xuống, bên cạnh lều tôi cách khoảng hơn mười bước là một bàn thờ Phật Bà. Bàn thờ hướng về biển Đông, nơi mà người ta nghĩ rằng có thể cầu vái linh thiêng hơn. Hương khói ngút ngàn, nhất là vào ngày mồng một và ngày rằm. Người đến cầu xin cho ḿnh th́ nhiều; c̣n người thành tâm cầu nguyện và có được tâm Phật th́ chắc có lẽ ít lắm.

    Trước mắt tôi là biển cả mênh mông. Vùng biển cả nầy đă một lần tôi và gia đ́nh tôi cùng các em lênh đênh trên ấy. Bây giờ th́ tôi có cảm giác ớn lạnh nếu tôi đi trở lại với chiếc thuyền con 45 mă lực chứa hai trăm mấy người chen chúc trên ấy. Bây giờ tôi không thấy biển cả là đẹp, là thơ mộng nữa! mà là một sự khủng khiếp, và kinh hoàng ….

    Đêm bây giờ buông xuống; sóng vỗ ́ ạch vào bờ. Tôi lấy làm lạ là tại sao những đợt sóng lại phát ra những ánh sáng. Ánh sáng tôi biết chắc rằng không phải bởi vừng trăng trên đầu v́ tôi biết hôm nay không có ánh trăng nào cả. Có người bảo tôi bởi v́ nước biển mặn. Điều nầy có lẽ đúng bỡi lẽ chất muối của biển là tinh thể khối hoàn hảo của sodium chloride (NaCl) tạo thành ánh sáng hay dạ quang (luminescene), và có lẽ bởi những nhân tố khác.

    Từng đợt, từng đợt sóng phát ra nguồn sáng xanh rợn. Chiếc tàu mang số VT206 chở đầy dân vượt biển mà ngày hôm trước họ cũng vất vả nhảy vào bờ cũng như tôi trong vài tháng trước, vẫn c̣n nằm dài trên băi cát. Phần sau chiếc đuôi tàu th́ ch́m lỉm dưới mặt biển. Nhưng phần đầu chiếc tàu th́ vẫn c̣n ngoi ngóp trên mặt cát. Chiếc tàu bị huỷ hoại sau khi các thuyền nhân đă lên băi. Họ làm thế để tránh chính quyền địa phương kéo ngược họ ra biển. Số mệnh của những thuyền nhân vượt biển nầy không biết ra sao, nhưng trước mắt họ vẫn c̣n ở ngoài băi nằm răi rác và cách chiếc tàu của họ khoảng 200m.

    Người ta không biết số mệnh ḿnh sẽ ra sao khi bắt đầu cuộc phiêu lưu mà biển cả sẽ sẵn sàng nuốt chửng mạng sống họ; nhưng trước mắt là cuộc sống khốn khổ, cùng cực, và khủng bố của một chế độ với chính sách hà khắc của một chính quyền mới. Họ phải ra đi dù không biết mạng sống của họ sẽ phải thế nào đi nữa. Nhiều người đă phải bỏ mạng v́ t́m tự do, và v́ cuộc sống an lành. Họ đă làm mồi ngon cho biển cả, và đàn cá mập đói khát. Họ c̣n những cái không ngờ là họ sẽ là miếng mồi ngon cho bọn cướp biển Thái Lan nữa; cũng sẽ là đối tượng của bọn cướp biển Thái Lan làm ô nhục danh tiết, đôi khi lại phải mang cả chứng bịnh phong t́nh, hoa liễu một cách đắc dĩ và với những cái bào thai nghiệt ngă phải trụt đi để thôi nó sẽ mang vào ngàn năm ác mộng trong cuộc đời. (Tỉ lệ người bị mắc phải phong t́nh trong trại tị nạn gia tăng theo môi trường sinh hoạt trong trại. Thống kê này căn cứ theo lời của nhân viên y tế Liên Hiệp Quốc ở trại và nơi khác.)

    Một câu chuyện của Khổng Phu Tử làm tôi nhớ lại khi ông ta đi ngang một rừng hoang th́ thấy một thiếu phụ đang khóc lóc với ba cái mộ xanh. Ông ta mới hỏi người thiếu phụ “Tại sao bà khóc thê thảm vậy? Mà lại lăn từ mộ nầy qua mộ khác?” Bà ta trả lời: “Đây là mộ của ba chồng tôi, c̣n đây là mộ của chồng tôi”. Phu Tử lại hỏi tiếp: “Làm sao họ lại chết?”. Bà goá phụ trả lời: “Họ đều bị cọp vật chết.” Phu Tử lại hỏi tiếp: “ Thế c̣n cái mộ mới xanh kia là của ai?” Bà goá phụ trả lời: “Đấy là cái mồ của con trai tôi.” Phu Tử lấy làm lạ lại hỏi tiếp: “Thế tại sao hắn lại chết?” Bà góa phụ lại trả lời: “Con tôi cũng bị cọp vật chết.” Phu Tử lại lấy làm lạ, không ngăn được sự thắc mắc và ṭ ṃ nên lại hỏi tiếp: “ Thế bà đă biết vậy tại sao không ra ngoài thành thị mà ở, mà lại ở nơi rừng thiêng, cọp dữ như thế nầy?” Bà goá phụ lại trả lời: “Ông không biết ở ngoài ấy đầy sự khủng bố, hành hạ, đói khát, thuế má, …. của các quan huyện, chính quyền. Gia đ́nh tôi ở nơi thâm sơn cùng cốc nầy đây với cọp dữ nhưng mà vẫn thấy yên tâm hơn.” Câu chuyện cho thấy đấy là lư do của những người vượt biển. Chính sách hà khắc vẫn c̣n hơn con cọp dữ.

    Chiếc ghe vượt biển VT206, sau cả tháng trời ở ngoài băi, các thuyền nhân của ghe nầy lại bị lôi lên chiếc ghe đánh cá khác và bị đưa trở ra ngoài biển do chính quyền địa phương Mă Lai, bởi lẽ chiếc VT206 nầy không c̣n sử dụng được nữa. Chiếc ghe đánh cá “mới” nầy chắc có lẽ được để lại do những người vượt biển khác(?). Với số tàu VT tôi nghĩ chiếc ghe chắc phải phát xuất từ Vũng Tàu. Nếu thật là vậy, th́ ít nhất họ phải cơ cực lênh đênh trên mặt biển hơn 10 ngày mới đến được nơi nầy. Một lần nữa họ lại phải lênh đênh trôi trên mặt biển vớI chiếc ghe cá “mới”. Duy nhứt chỉ c̣n một người bị bịnh đang nằm ở bệnh viện nếu không hắn cũng phải cùng số phận như những người khác.

    Vài hôm sau, căn cứ theo lời của nhân viên Cao Ủy Liên Hiệp Quốc cho biết chiếc ghe nầy đă được tàu Ư vớt đi và tất cả những thuyền nhân này sẽ được định cư ở Ư. Người đang ở lại trong trại tị nạn đang được chữa trị nầy cũng sẽ được xum họp với gia đ́nh một ngày gần đây. Thật sự tôi không hiểu tại sao họ lại đẩy những người tị nạn nầy ra biển rồi lại được tàu Ư vớt được. Phải chăng đây là một sự sắp sẵn của chính quyền địa phương, hay là một sự may mắn ngẫu nhiên? Dầu sao, tôi thành tâm chúc phúc cho họ với những điều may mắn tốt lành và mong đó là sự thật.

    Trương Văn Tú
    Cherating Camp, Kuantan, Malaysia
    20 Tháng 7, 1979

  4. #4
    Senior Member LăngCốcThiênNhai's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Location
    Diêm Phủ
    Posts
    101

    Nắm Níu




    Nắm Níu


    Có lẽ suốt đời người của ta không thể nào thoát hai chữ “nắm níu”. T́nh yêu là một sự nắm níu khó buông tay. T́nh yêu nơi đây không giới hạn giữa nam và nữ, mà là t́nh yêu nói chung, đại thể không giới hạn, ở dưới dạng đa nghĩa. T́nh yêu giữa người và người, t́nh yêu giữa người và thiên nhiên, .... Khi có t́nh yêu th́ ta đă có cảm xúc mạnh mẽ nhất, đẹp đẽ nhất nhưng cũng khó nắm bắt, giữ lại, hay vô t́nh vuột đi, và cũng khó định nghĩa nhất. Bởi v́ t́nh yêu là một trong những “thất t́nh” mà ta là con người rất ư tầm thường không thể nào thoát được cái ṿng hỉ, nộ, ái, ố, ai, lạc, dục. Nó không lô-gích. Nắm níu là bi thương, là “ai”, là ai oán, khi những đôi bàn tay dần vuột đi, rồi phải bắt buột phải buông đi.

    Từng những chặn đường đời ta đă phải buông tay quá nhiều. Đôi khi mẹ phải buông tay khi con c̣n thơ v́ bởi hoàn cảnh nghiệt ngă. Khi có con mẹ cha đều vui, nhưng khi lúc phải xa ĺa v́ trong hoàn cảnh khắc nghiệt không c̣n đường lựa chọn là một điều sầu thương. Có phải “lạc” rồi “ai” chăng? Hay là những xót xa chia ĺa của đôi vợ chồng xuân sắt v́ chiến tranh, kẻ đi người ở lại “hôm nay đi nhận xác chồng” không kịp một lời nhắn nhủ. Có phải “hỉ” rồi liền với “ai” chăng? Đôi khi ta phải buông tay khi những đàn con khôn lớn đă có cánh bay đi, đi t́m một hạnh phúc ở chân trời mới. Buồn nhưng lại vui v́ thấy con cái có một bến bờ hạnh phúc. Có phải “ai” rồi “hỉ” chăng? Hay con phải buông tay cha mẹ v́ tuổi già sức yếu, âm dương xa cách. Nếu vậy th́ ta tại sao ta không sống thực với ta, sống thật nhiệt t́nh, sống thật thành khẩn với ta khi mọi thứ điều c̣n ở trong tầm tay để khi lúc phải buông ta th́ ta sẽ có ǵ luyến tiếc, hay oán hận.

    Rồi khi ta biết yêu th́ t́nh yêu khi đến khi đi, từ “ái” đến “ai” nghe sao mà đơn giản. Nhưng ít khi khi ta yêu một người mà ta nhận lại được t́nh yêu bằng ấy! Mà nếu có th́ "ái" "lạc" quả là toàn mỹ. Nhưng ai có biết “nắm níu” cho thời gian ngừng lại, hay lui ngược về kỹ niệm quá khứ là việc bất khả thi. V́ vậy, nếu có yêu th́ xin yêu thật ḷng, dù một khoảnh khắc để cho t́nh yêu rực lửa như ánh pháo hoa sáng ngời trên đỉnh trời u tối trong quăng đời, rồi cho có vụt tắt vẫn c̣n những dư âm da diết trong suốt cuộc đời, hay chém ngọt trong buồng tim, hay khắc sâu trong đầu óc mà kư ức vĩnh hằng muôn thuở.

    Những đôi bàn tay nhỏ bé, xinh xắn của con trẻ, hay những đôi bàn tay búp măng yêu mến của người t́nh, hay những đôi bàn tay khắc khổ chay đá lăn lốc cuộc đời của cha mẹ, hay những bàn tay cụt ngủn thô kệch dăi nắng dầm sương, tảo tần nuôi con của những bà vợ hiền, cũng vẫn là những bàn tay yêu mến mà cuộc đời ta khó mà buông đi v́ nắm níu. Những đầu ngón tay đau nhức bởi những mũi kim, hay bị bầm dập v́ bất cẩn vẫn là những cái đau thốn tận trong buồng tim, th́ sự “nắm níu” giữ lại c̣n xót xa hơn nữa. Bởi lẽ, ta là con người phàm, sống đầy bản ngă, chứ không phải là thánh thần, th́ sao ta có thể thoát được chữ "ai" trong “thất t́nh lục dục” kia chứ!


    Trương Văn Tú (Lăng Nhai)
    August 26th, 2012
    SJ, CA

  5. #5
    Senior Member LăngCốcThiênNhai's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Location
    Diêm Phủ
    Posts
    101

    Happy Birthday! Em


    Ảnh minh hoạ - Dao cầm phượng vĩ

    Happy Birthday! Em.

    Tôi có một người bạn sinh vào ngày này, tháng này. Cô ta là một người rất năng động, lạc quan, yêu thích hội hoạ, thơ văn, và ca nhạc. Bao giờ cũng vui vẻ, dễ yêu. Nhưng rồi, đột nhiên cô ta không c̣n yêu thích ǵ cả, chỉ thích tụng kinh, và lặng lẽ rút vào cái vỏ ṣ, khép ḿnh vào bóng tối. Không muốn liên hệ với bạn bè, mà chỉ cuộn ḿnh một thế giới nội tâm riêng ḿnh, tiêu cực. Thật sự, tôi không hiểu chuyện ǵ đă xảy ra trong đời của cô mà lại mượn thiền môn, cửa phật để lảng tránh sự đời. Tôi cũng dần mất đi liên lạc một người bạn tôi yêu mến mặc dầu tôi cố gắng rất nhiều, nào email, nào text, … nhưng vẫn không được hồi âm. Nhiều lắm tôi chỉ được câu ngắn gọn “Em không sao. Anh đừng lo. Em chỉ muốn được yên tĩnh.” Phải chăng tôi đă quấy rầy sự yên tĩnh của cô bạn tôi? Tôi rất buồn, rất lo âu cho cô bạn gái này.

    Tôi tự hỏi thiền môn, cửa phật phải chăng là nơi để lảng tránh thế giới bên ngoài với muôn ngàn kỳ hoa dị thảo, có đắng có cay, có ngọt có bùi? Hay là nơi để những kẻ đă vấp ngă trong cuộc đời, không ư chí quật khởi đi t́m cuộc sống mới, mà ẩn náu cửa thiền lẩn tránh sự đời? Theo tôi, th́ đức Phật không bao giờ có nói điều này, mà chỉ những ông sư, bà văi mượn danh thánh thần tạo những ảo giác thiên đàng cho những người đă không t́m, hay không muốn t́m lại ánh sáng cho cuộc đời. Bao giờ th́ "cùng ắt phải biến, mà biến ắt phải thông." Ở cuối đường hầm bao giờ cũng sẽ có ánh sáng nếu ta đi t́m.

    Tôi gặp cô ta trong một dịp t́nh cờ qua cô em gái của cô ta. Cô ngỏ ư cô rất có thú vị văn chương, và chúng tôi đă làm bạn nhau. Cô rất cám ơn là tôi đă xem cô một người bạn trong đời. Sau dần, tôi hiểu được cuộc đời của bạn tôi thật sự quá thăng trầm, và khắc nghiệt trong t́nh duyên với hai lần dang dở. Nhưng phải công nhận là tài hội hoạ, sáng kiến, và sự trừu tượng của bạn tôi quả hơn người mặc dầu cô ta chưa từng bước qua một lớp hội hoạ nào. Tôi rất thích thú, và hâm mộ về tài vẽ của cô ta bởi v́ khi xưa tôi cũng rất thích quệch quạc. Có lẽ v́ tài hoa nên bạc phận má hồng ư! Tôi th́ không quan tâm nhiều về chuyện quá khứ. T́nh bạn chúng tôi đến thật nhanh v́ tâm đầu ư hợp. Tôi có thể hiểu cô ta muốn nói ǵ trong những tranh vẽ của cô ta. Và cô ta cũng cảm nhận được những ǵ trong thơ văn tôi diễn đạt mà không cần giải thích. Có thể nói là một tri âm trong đời mà tôi chưa từng gặp.

    Tôi rất quí mến cô ta, và cô ta cũng rất quí mến tôi. T́nh bạn thật là thân thiết có thể đưa đến mức độ là gần nhưng chúng tôi đă yêu nhau(?) Nhưng đạo đức đă ḱm hăm chúng tôi ở hai bờ ranh giới. Tôi là người đă có gia đ́nh, và tôi cũng rơ ràng điều này. C̣n cô ta cũng có cảm giác đă đi đến bờ vực “không nên” nên vội vàng dừng lại. Cả hai chúng tôi vẫn giữ trên bờ ranh giới đạo đức, nhưng vẫn thường xuyên tṛ chuyện. Tôi không dám xem chúng tôi là nhân ngăi v́ đạo đức, trách nhiệm vẫn là hệ trọng. Và cũng có thể là ảo giác mà dẫn chúng tôi đến sự sai lầm trong cuộc đời.

    Cũng có lần cô ta nói với tôi rằng hy vọng cô ta sẽ t́m được một người giống như tôi. Cô lại tiếp "nhưng mà nếu c̣n có anh chàng nào trên thế gian như tôi mà c̣n độc thân th́ quả là chuyện lạ!" Tôi hơi sửng sốt, nhưng rất dè dặt và cũng mong rằng cô bạn tôi sẽ t́m được một người như vậy. Nhưng mà, trời đất hởi! Làm sao mà có người giống nhau từ xương cốt, cho đến tư tưởng chứ!

    Cô bạn tôi th́ hay dùng trực giác nhiều hơn là tư duy. Cô bảo trực giác của cô lúc nào cũng đúng (?). Cô cứ bảo là theo định luật tự nhiên thật sự không thể nào có một người bạn thân thiết khác giới tính mà không thể nào trở thành t́nh nhân được. Đúng chăng? Sai chăng? Chúng tôi đang giởn với lửa chăng? V́ vậy, tôi rất buồn đôi khi sinh oán sao lại phải làm bạn với cô ta. Giá ǵ chúng tôi đừng gặp nhau để tôi không oán hận. Ước ǵ cô ta là đàn ông, con trai th́ có lẽ sẽ không có ranh giới nam nữ th́ chúng tôi đâu phải câu nệ, hay sống theo khuôn khổ như thế này!

    C̣n tôi, thật sự tôi cũng rất hoang mang, mù mờ v́ đôi khi đôi lằn ranh giới bị mờ đi. Lô-gích bảo rằng không zero th́ là 1, không 1 là zero. Nhưng tôi th́ vẫn cứ biện luận rằng vẫn phải có phần xám, fuzzy logic, ở giữa hai ranh zero và 1 th́ tại sao chúng tôi không thể nào ở trong cái phần xám kia chứ! Tôi ngụy biện ư? Tôi bị ảo giác chăng?

    Phải chăng trực giác của một người đàn bà bao giờ cũng chính xác? Phải chăng giác quan thứ sáu là có thật? Phải chăng cô ta sợ hăi sẽ phải một lần vấp ngă đau đớn nên đă quyết định giữ một khoảng cách rất ư là xa, hầu như đoạn tuyệt t́nh bạn này? Sự quyết định của cô bạn tôi có chính chắn không? Cô nghĩ là có, nhưng tôi nghĩ là không.

    C̣n tôi, tôi tự biết tôi sẽ phải làm ǵ trong t́nh bạn này. Tôi rất tự tin vào chính bản thân tôi. T́m một người bạn thân t́nh đă là khó. T́m một người tri âm lại càng khó hơn. Ví như Bá Nha đă viết cho Tử Kỳ:

    摔碎瑶琴凤尾寒,
    子期不在对谁弹!
    春风满面皆朋友,
    欲觅知音难上难。


    Suất toái dao cầm phượng vĩ hàn,
    Tử Kỳ bất tại đối thùy đàn!
    Xuân phong măn diện giai bằng hữu,
    Dục mật tri âm nan thượng nan.

    (tạm dịch)
    Nát dao cầm đau phượng vĩ
    Kỳ nay đă khuất cho ai tiếng đàn!
    Xuân phong đầy cả tao nhân
    Tri âm t́m măi vô cùng khó thay.
    - Lăng Nhai

    Dẫu sao, tôi vẫn cố giữ ở một gốc xó nho nhỏ, thành tâm chúc phúc cho bạn tôi một ngày sinh nhật trọn vẹn và vui vẽ. Happy Birthday! Em.

    Lăng Nhai Trương Văn Tú
    Dec 19th, 2012
    SJ, CA

    Chú thích:
    1. Dao cầm (penta, hexa, heptacord): Đàn gồm 5 dây, 6 dây, hoặc 7 dây. Cầm được sang tạo bởi Phục Hi thiên đế. Thần Nữ Oa là vợ của Phục Hi.
    2. Phượng vĩ: Cuối thân đàn. Từ hoa mỹ dùng trong cổ đại. Ở cuối thân đàn là nơi để cột những sợi dây đàn, và thường gắn tua (tassel) giống như đuôi phượng trông cho trang nhă.

  6. #6
    Senior Member LăngCốcThiênNhai's Avatar
    Join Date
    Apr 2014
    Location
    Diêm Phủ
    Posts
    101

    Nước Mắt Ơi! Xin Hăy Ngừng Chảy



    Nước Mắt Ơi! Xin Hăy Ngừng Chảy



    Thỉnh thoảng mấy thằng bạn tôi gửi cho tôi mấy cái bài chẳng hạn như “Các Bạn Già Nên Đọc”, “Sinh Lăo Bịnh Tử”, “Càng Cao Tuổi Cần Ăn Ngon”, vv…. Mà cứ đọc miết ba cái này nói thiệt không già cũng phải già theo bởi v́ vô t́nh mấy cái đề mục, mấy cái chữ “già” này cứ luẩn quẩn, nhắc nhở, trong đầu tui hoài. C̣n hơn cái kiểu Cộng sản nhồi sọ, rửa óc. Mạnh c̣n hơn nước tẩy trắng Clorox của Mỹ nữa!

    Nói thật, tôi chỉ thấy thời gian của tôi rất ngắn, không đủ, đôi khi phải tranh thủ cho xong việc, mà mọi chuyện cứ tấp nập đến. Bận đến không kịp thở. Hết Giáng sinh, rồi lại tết Tây, tết Ta, nhanh đến độ ḿnh không xoay trở kịp. Nhưng thật ra thời gian cũng vẫn là bấy nhiêu, cũng vẫn là 24 tiếng đồng hồ trong một ngày, cũng 365 ngày trong một năm, không ngắn không dài, và rất cố định ….

    Rồi lại một ngày, tôi vô t́nh đọc bài “Nước Mắt Chảy Xuôi”, cũng do mấy ông bạn già. Tôi đọc xong không thích thú ǵ cả. V́ cái bài tản văn này nội dung tôi thấy sao mà bi quan, oán trách con cái, và tiêu cực quá! Lại nặng nhọc quá! Nặng nhọc ǵ? Nặng nhọc cái kinh điển, phong kiến xa xưa. Bạn ạ! Cái thuần phong mỹ tục th́ nên giữ. Cái ǵ phải thay đổi theo thời gian, không gian, th́ ta nên co dăn một chút. Khư khư chi cho nó mệt! cố chấp chi nó mệt! Không nghe nhà triết học Darwin đă nói sao? “fitness and survival” (thích nghi để mà tồn tại). Hay nói một cách đơn giản hơn theo người ḿnh “ăn theo thuở ở theo th́”, “nhập gia tùy tục”.

    Từ ngữ “nước mắt chảy xuôi” nếu nh́n theo chiều sâu th́ chỉ có ư nghĩa sự tuần hoàn, rất tự nhiên theo đấng tạo hoá mà con người chúng ta ai cũng phải rơi vào ṿng này. Không ngoại lệ.

    Bịnh con kêu y tá đến chăm sóc th́ đúng rồi. Già lết không nỗi th́ vào viện dưỡng lăo th́ đúng rồi. Có đứa con c̣n đến thăm viếng, c̣n kêu y tá đến chăm sóc tôi nghĩ là cũng đủ hạnh phúc lắm rồi. Tôi không đ̣i hỏi ở các con tôi ǵ cả, chỉ một cú phone cũng đủ tôi vui cả ngày. Tôi cũng không muốn nhắc đến những trường hợp đặc biệt khi con cái quả thật phụ bạc, hay ngược đăi cha mẹ già v́ nếu muốn nói th́ có thể kéo cả chục trang dài. Mà nếu con cái ngược đăi cha mẹ già th́ quả thật lương tri của con người không c̣n nữa! Có lẽ chúng ta dạy dỗ không đúng chăng? “tử bất giáo phụ chi quá” ư? Điều này có lẽ chúng ta phải nên suy ngẫm lại.

    Có khi nào chúng ta nghĩ đến cuộc sống chúng ta đă thay đổi hoàn toàn theo môi trường từ một nước chậm tiến th́ ùn một cái chúng ta lao đầu một nước kỹ nghệ tiên tiến mà chúng ta phải làm quen với cuộc sống mới. Đầu tắt mặt tối, “sáng lái xe đi, tối lái về”. Con cái chỉ gặp được đôi ba tiếng đồng hồ, nào c̣n thời gian để tâm sự, hay hàn huyên với chúng nó. Nói thật đây chính là một sự khiếm khuyết trong giáo dục gia đ́nh. Điều c̣n tệ hại hơn nữa nhiều khi cha mẹ chỉ lo kiếm tiền mà thờ ơ trong việc chăm nom con cái. Việc giáo dục chỉ trông cậy vào nhà trường.

    Cuộc sống đa dạng, phức tạp nó không c̣n đơn giản như thời kỳ trung cổ, hay các nước chậm tiến như ở quê nhà. Những bước đi thời gian thật nhanh khủng khiếp các bạn ạ! Chẳng những thế, mà chúng ta c̣n phải “bắt buộc” thay đổi từ cái ăn, cái mặc, và cả một nền văn hoá hoàn toàn khác biệt. Tôi nhấn mạnh “bắt buộc” ở đây v́ nếu chúng ta khư khư sống theo quan niệm cũ xưa ở quê nhà, chắc chắn chúng ta sẽ bị đào thải khỏi xă hội.

    Con cái chúng ta cũng vậy – sinh, sống ở đất nước tiên tiến này, cũng giống như thằng con Tây không hơn không kém. Hấp thụ nền giáo dục, và văn hoá Tây phương 100%. Tôi không nói về văn hoá, hay giáo dục gia đ́nh mà tôi muốn nói ở khía cạnh sinh hoạt hằng ngày của các đứa trẻ. Chúng nó cũng phải bươn chải với cuộc sống, cũng không có thời giờ, cũng phải trả nợ nần, đôi khi cũng có gia đ́nh riêng phải lo lắng…. Đừng trách rằng nó không viếng thăm, hay nặng nề hơn là không có “hiếu” . Chúng ta thử có bao giờ nh́n thấy đôi mắt mệt mỏi của con ḿnh mỗi khi chúng nó có dịp ghé thăm chúng ta sau những giờ làm việc, hay áp lực cuộc sống bên ngoài đời. Đừng than phiền “nước mắt chảy xuôi”. Mà “Nước mắt ơi! Xin hăy ngừng chảy.” Đừng tạo thêm gánh nặng cho chúng nó, và ḿnh cũng mong chúng nó đừng tạo thêm gánh nặng cho chúng ta vào lúc tuổi chiều là một điều hạnh phúc lắm rồi.

    Đôi lúc chúng ta cũng cần đứng vào góc độ của con cái để chúng ta thông cảm những t́nh cảm đă dành cho chúng ta. Để hai thế hệ bao giờ lúc nào cũng gần hơn, thay v́ chúng ta vô t́nh đẩy xa đi, hay đến nổi để nó trôi mất, vượt khỏi tầm tay. Dẫu thế nào đi nữa “con là nợ” mà chúng ta, bậc sinh thành, không thể nào bỏ được, mà chỉ có sự bao dung. Đă biết nước mắt không bao giờ chảy ngược (mà có chảy ngược th́ càng đau hơn!) th́ xin đừng bao giờ nhắn đến “nước mắt chảy xuôi” rồi mong “nước mắt chảy ngược” v́ đó là một quan niệm rất ư tiêu cực.

    Điều này không quá khó khăn để chúng ta thích nghi với hoàn cảnh, hay trực diện vấn đề mà chỉ cần thay đổi quan niệm sống. Phải vui khi c̣n con gọi chúng một tiếng “say hi” . Phải vui khi nh́n thấy con có một cuộc sống b́nh an, không phiền lụy tới ḿnh. Đă từng tuổi này th́ kinh nghiệm cuộc sống cũng trải qua rất nhiều, sự đời xa gần, tốt xấu cũng đă thẩm thấu vào xương tuỷ, cũng nhưng Khổng phu tử đă nói “Lục thập nhi nhĩ thuận” mà “Thất thập nhi tùng tâm sở dục, bất du củ”.

    Nếu đă có một chuẩn bị tâm lư th́ tinh thần sống vui, sống khoẻ, sống tốt sẽ đến chúng ta một cách tự nhiên. Và đó là hạnh phúc vô cùng tận!

    Bóng chiều tôi cậy vào ai?
    Trông bầy chim nhỏ xa ĺa tổ xưa
    Thôi th́ vui với cỏ cây
    Nghêu ngao sơn thuỷ yên hà tỉnh say
    Hạnh phúc chỉ ở tầm tay …

    -Lăng Nhai

    Lăng Nhai Trương Văn Tú
    January 12th, 2015
    SJ, CA




    Last edited by LăngCốcThiênNhai; 01-30-2015 at 07:11 AM. Reason: chính tả

  7. #7

    Smile

    Quote Originally Posted by LăngCốcThiênNhai View Post


    Nước Mắt Ơi! Xin Hăy Ngừng Chảy



    Thỉnh thoảng mấy thằng bạn tôi gửi cho tôi mấy cái bài chẳng hạn như “Các Bạn Già Nên Đọc”, “Sinh Lăo Bịnh Tử”, “Càng Cao Tuổi Cần Ăn Ngon”, vv…. Mà cứ đọc miết ba cái này nói thiệt không già cũng phải già theo bởi v́ vô t́nh mấy cái đề mục, mấy cái chữ “già” này cứ luẩn quẩn, nhắc nhở, trong đầu tui hoài. C̣n hơn cái kiểu Cộng sản nhồi sọ, rửa óc. Mạnh c̣n hơn nước tẩy trắng Clorox của Mỹ nữa!

    Nói thật, tôi chỉ thấy thời gian của tôi rất ngắn, không đủ, đôi khi phải tranh thủ cho xong việc, mà mọi chuyện cứ tấp nập đến. Bận đến không kịp thở. Hết Giáng sinh, rồi lại tết Tây, tết Ta, nhanh đến độ ḿnh không xoay trở kịp. Nhưng thật ra thời gian cũng vẫn là bấy nhiêu, cũng vẫn là 24 tiếng đồng hồ trong một ngày, cũng 365 ngày trong một năm, không ngắn không dài, và rất cố định ….

    Rồi lại một ngày, tôi vô t́nh đọc bài “Nước Mắt Chảy Xuôi”, cũng do mấy ông bạn già. Tôi đọc xong không thích thú ǵ cả. V́ cái bài tản văn này nội dung tôi thấy sao mà bi quan, oán trách con cái, và tiêu cực quá! Lại nặng nhọc quá! Nặng nhọc ǵ? Nặng nhọc cái kinh điển, phong kiến xa xưa. Bạn ạ! Cái thuần phong mỹ tục th́ nên giữ. Cái ǵ phải thay đổi theo thời gian, không gian, th́ ta nên co dăn một chút. Khư khư chi cho nó mệt! cố chấp chi nó mệt! Không nghe nhà triết học Darwin đă nói sao? “fitness and survival” (thích nghi để mà tồn tại). Hay nói một cách đơn giản hơn theo người ḿnh “ăn theo thuở ở theo th́”, “nhập gia tùy tục”.

    Từ ngữ “nước mắt chảy xuôi” nếu nh́n theo chiều sâu th́ chỉ có ư nghĩa sự tuần hoàn, rất tự nhiên theo đấng tạo hoá mà con người chúng ta ai cũng phải rơi vào ṿng này. Không ngoại lệ.

    Bịnh con kêu y tá đến chăm sóc th́ đúng rồi. Già lết không nỗi th́ vào viện dưỡng lăo th́ đúng rồi. Có đứa con c̣n đến thăm viếng, c̣n kêu y tá đến chăm sóc tôi nghĩ là cũng đủ hạnh phúc lắm rồi. Tôi không đ̣i hỏi ở các con tôi ǵ cả, chỉ một cú phone cũng đủ tôi vui cả ngày. Tôi cũng không muốn nhắc đến những trường hợp đặc biệt khi con cái quả thật phụ bạc, hay ngược đăi cha mẹ già v́ nếu muốn nói th́ có thể kéo cả chục trang dài. Mà nếu con cái ngược đăi cha mẹ già th́ quả thật lương tri của con người không c̣n nữa! Có lẽ chúng ta dạy dỗ không đúng chăng? “tử bất giáo phụ chi quá” ư? Điều này có lẽ chúng ta phải nên suy ngẫm lại.

    Có khi nào chúng ta nghĩ đến cuộc sống chúng ta đă thay đổi hoàn toàn theo môi trường từ một nước chậm tiến th́ ùn một cái chúng ta lao đầu một nước kỹ nghệ tiên tiến mà chúng ta phải làm quen với cuộc sống mới. Đầu tắt mặt tối, “sáng lái xe đi, tối lái về”. Con cái chỉ gặp được đôi ba tiếng đồng hồ, nào c̣n thời gian để tâm sự, hay hàn huyên với chúng nó. Nói thật đây chính là một sự khiếm khuyết trong giáo dục gia đ́nh. Điều c̣n tệ hại hơn nữa nhiều khi cha mẹ chỉ lo kiếm tiền mà thờ ơ trong việc chăm nom con cái. Việc giáo dục chỉ trông cậy vào nhà trường.

    Cuộc sống đa dạng, phức tạp nó không c̣n đơn giản như thời kỳ trung cổ, hay các nước chậm tiến như ở quê nhà. Những bước đi thời gian thật nhanh khủng khiếp các bạn ạ! Chẳng những thế, mà chúng ta c̣n phải “bắt buộc” thay đổi từ cái ăn, cái mặc, và cả một nền văn hoá hoàn toàn khác biệt. Tôi nhấn mạnh “bắt buộc” ở đây v́ nếu chúng ta khư khư sống theo quan niệm cũ xưa ở quê nhà, chắc chắn chúng ta sẽ bị đào thải khỏi xă hội.

    Con cái chúng ta cũng vậy – sinh, sống ở đất nước tiên tiến này, cũng giống như thằng con Tây không hơn không kém. Hấp thụ nền giáo dục, và văn hoá Tây phương 100%. Tôi không nói về văn hoá, hay giáo dục gia đ́nh mà tôi muốn nói ở khía cạnh sinh hoạt hằng ngày của các đứa trẻ. Chúng nó cũng phải bươn chải với cuộc sống, cũng không có thời giờ, cũng phải trả nợ nần, đôi khi cũng có gia đ́nh riêng phải lo lắng…. Đừng trách rằng nó không viếng thăm, hay nặng nề hơn là không có “hiếu” . Chúng ta thử có bao giờ nh́n thấy đôi mắt mệt mỏi của con ḿnh mỗi khi chúng nó có dịp ghé thăm chúng ta sau những giờ làm việc, hay áp lực cuộc sống bên ngoài đời. Đừng than phiền “nước mắt chảy xuôi”. Mà “Nước mắt ơi! Xin hăy ngừng chảy.” Đừng tạo thêm gánh nặng cho chúng nó, và ḿnh cũng mong chúng nó đừng tạo thêm gánh nặng cho chúng ta vào lúc tuổi chiều là một điều hạnh phúc lắm rồi.

    Đôi lúc chúng ta cũng cần đứng vào góc độ của con cái để chúng ta thông cảm những t́nh cảm đă dành cho chúng ta. Để hai thế hệ bao giờ lúc nào cũng gần hơn, thay v́ chúng ta vô t́nh đẩy xa đi, hay đến nổi để nó trôi mất, vượt khỏi tầm tay. Dẫu thế nào đi nữa “con là nợ” mà chúng ta, bậc sinh thành, không thể nào bỏ được, mà chỉ có sự bao dung. Đă biết nước mắt không bao giờ chảy ngược (mà có chảy ngược th́ càng đau hơn!) th́ xin đừng bao giờ nhắn đến “nước mắt chảy xuôi” rồi mong “nước mắt chảy ngược” v́ đó là một quan niệm rất ư tiêu cực.

    Điều này không quá khó khăn để chúng ta thích nghi với hoàn cảnh, hay trực diện vấn đề mà chỉ cần thay đổi quan niệm sống. Phải vui khi c̣n con gọi chúng một tiếng “say hi” . Phải vui khi nh́n thấy con có một cuộc sống b́nh an, không phiền lụy tới ḿnh. Đă từng tuổi này th́ kinh nghiệm cuộc sống cũng trải qua rất nhiều, sự đời xa gần, tốt xấu cũng đă thẩm thấu vào xương tuỷ, cũng nhưng Khổng phu tử đă nói “Lục thập nhi nhĩ thuận” mà “Thất thập nhi tùng tâm sở dục, bất du củ”.

    Nếu đă có một chuẩn bị tâm lư th́ tinh thần sống vui, sống khoẻ, sống tốt sẽ đến chúng ta một cách tự nhiên. Và đó là hạnh phúc vô cùng tận!

    Bóng chiều tôi cậy vào ai?
    Trông bầy chim nhỏ xa ĺa tổ xưa
    Thôi th́ vui với cỏ cây
    Nghêu ngao sơn thuỷ yên hà tỉnh say
    Hạnh phúc chỉ ở tầm tay …

    -Lăng Nhai

    Lăng Nhai Trương Văn Tú
    January 12th, 2015
    SJ, CA




    Một bài viết rất thực tế và thú vị. Nếu chúng ta cho rằng ḿnh là người lớn th́ cũng đồng nghĩa với chuyện tự ḿnh lo liệu , xoay trở cho ḿnh ! ngay cả những chuyện hậu sự chúng ta cũng phải tự sắp xếp trước . Con cháu chúng giúp được ǵ th́ tùy ư chúng nó , áp đặt thêm một gánh nặng lên vai hay vào tâm hồn của chúng - thiết nghĩ - có quá đáng lắm không ?
    đây chỉ là thiển ư của riêng tôi và muốn góp chuyện với qúi vị chứ ḥan ṭan không có chủ ư bảo ban ai cả - xin đừng hiểu lầm ! cám ơn
    LV

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •